Nguồn gốc của thiên tài là nguồn gốc của nhiệt huyết.

Benjamin Disraeli

Download ebooks
Ebook "Mịt Mù Mây Khói"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2588 / 20
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15 -
ờ mờ sáng hôm sau, tám vị trưởng lão họ Tăng do Cửu thái gia dẫn đầu, đã có mặt ở nhà họ Tăng lão phu nhân. Họ đi thẳng đến Từ đường, ở đấy thảo luận hơn hai tiếng đồng hồ với lão phu nhân, ông Mục Bạch và bà Văn Tú. Chẳng ai biết họ đã thảo luận với nhau điều gì. Sau đó Vũ Hàng và Mộng Hân được đưa vào. Hai người ngước nhìn lên, chỉ thấy tám vị trưởng lão ngồi thành một hàng dài trước mặt, Tăng lão phu nhân và ông Mục Bạch, bà Văn Tú ngồi ở hai bên, người nào sắc mặt cũng đều ra vẻ nghiêm trọng. Mộng Hân bấy giờ mới hiểu ra, mình đang đứng trước phiên tòa, chờ bị xử án.
Cửu Thái gia râu tóc bạc phợ Thái độ nghiêm khắc, là người lên tiếng trước:
- Mộng Hân! Mẹ chồng của người đã báo cáo hết tội lỗi ngươi cho bọn ta biết. Bây giờ ta hỏi ngươi, có nhận tội không?
Mộng Hân cúi đầu nhìn xuống như một tội phạm, nói nhỏ:
- Con xin nhận tội.
- Nói lớn lên nào!
Cửu thái gia cao giọng, làm Mộng Hân kinh hãi:
- Vâng, con xin nhận.
- Ngươi công nhận là đã có tình ý bất chánh với Giang Vũ Hàng, lỗi đạo làm người, làm bại hoại gia phong, vượt lễ giáo, làm loạn luân thường, phải không?
Mộng Hân nghe kể một lô tội trạng muốn ngất xỉu. Chưa kịp nói gì thì Vũ Hàng đã bất chấp mọi thứ, lên tiếng:
- Không phải! Tất cả là do tôi quyến rũ, dụ dỗ cô ấy. Tội của tôi quý vị lại trút lên người cô ta thì bậy quá! Muốn xử thì hãy xử tôi nè. Đừng có làm khổ làm khó một người đàn bà yếu đuối. Tất cả chuyện đã xảy ra đều do tôi chủ động.
Một vị trưởng lão lớn tiếng:
- Vô lễ! Đây là chuyện nội bộ của dòng họ Tăng chúng tạ Mọi thứ phải để Cửu thái gia định, ngươi chẳng có tư cách chen vào.
Vũ Hàng bực dọc nhìn lên chợt nhiên có sự so sánh. Chàng thấy tám ông trưởng lão họ Tăng kia chẳng khác gì bảy chiếc cổng sắc phong bằng đá bên ngoài. Khác chăng là bảy chiếc cổng đó chẳng biết nói. Còn đây là tám con người cố chấp. Nếu bây giờ mà tranh luận với họ, có khác nào nói chuyện với đá đâu? Vì vậy Vũ Hàng không nói thêm một tiếng nào nữa. Cửu thái gia lại tiếp:
- Mộng Hân! Việc làm của ngươi, tám vị đại trưởng lão ở đây sau khi nghe cha chồng ngươi trình bày và biện hộ cũng như sau khi thảo luận, đều thống nhất với quyết định sau. Chúng ta sẽ cho ngươi chọn một trong hai con đường.
ông ta nói đến đây dừng lại để tăng thêm tính quan trọng, khiến Mộng Hân muốn nghẹt thở.
- Một là ngươi phải xuống tóc, quy y cửa phật suốt đời không được hoàn tục. Không được gặp gỡ Giang Vũ Hàng, một lòng một dạ tu tỉnh.
Mộng Hân nghe phán, muốn ngất xỉu:
- Còn con đường thứ hai. Vì cái hành vi dâm ô của ngươi nên phải loại trừ ra khỏi Tăng tộc... lúc ngươi vào nhà họ Tăng đã đi qua bảy cổng sắc phong. Vậy thì khi bị khai trừ ra khỏi Tăng tộc, ngươi cũng phải chui qua bảy chiếc cổng đó. Mỗi lần đến một cổng, người phải dập đầu ba cái, nói một câu “Mộng Hân tội lỗi đầy đầu, không xứng đáng với liệt tổ, liệt tông nhà họ Tăng”. Và khi qua khỏi bảy cổng này xong, là coi như ngươi chẳng còn liên can gì đến nhà họ Tăng của ta nữa. Ngươi có quyền tái giá hay làm gì thì làm chúng ta hứa là chẳng can thiệp.
Mộng Hân mở to mắt, Vũ Hàng cũng vậy. Họ đã tìm thấy tia sáng ở cuối đường hầm. Mộng Hân nhìn lên rụt rè hỏi:
- Có đúng như vậy không? Chỉ cần đi qua bẩy cổng sắc phong, dập đầu xưng tội... là có thể được trả tự do à?
Đám trưởng lão lạnh lùng gật đầu, Tăng lão phu nhân nhìn Mộng Hân, có vẻ xúc động nói:
- Mộng Hân, để giữ thanh danh nhà ta, ta khuyên con nên chọn con đường thứ nhất, nương tựa cửa phật thì con vẫn là mẹ của Thư Tịnh, còn nếu con chọn con đường hai, thì mãi mãi hai mẹ con sẽ không còn được gặp nhau.
Mộng Hân đau khổ nhìn lên, nói:
- Đừng! Nội đừng nên cư xử với con như vậy! Nội không được tước được quyền làm mẹ của con. Quý vị Ở đây ai cũng đã từng có nỗi khổ bi mất con. Tại sao không thông cảm cho người khác chuyện đó?
- Nếu ngươi thật sự yêu Thư Tịnh, thì ngươi phải nghĩ đến tương lai của nó, nó cần hãnh diện vì mẹ nó. Và như vậy thì con đâu thể chọn chuyện đi trở ra cổng sắc phong? Vì đó là con đường bị vạn người nguyền rủa, lưu xú cả đời. Thôi con chọn đường thứ nhất đi con nhé?
Vũ Hàng vội vàng can thiệp:
- Đừng Mộng Hân! Em không cần chọn con đường nào cả. Thời đại bây giờ là thời đại văn minh rồi, tại sao có thể muốn xử thế nào thì xử.
Rồi Vũ Hàng nhìn lên, trừng mắt với Tăng lão phu nhân và tám vị trưởng lão.
- Mộng Hân bây giờ chồng đã chết. Cô ấy có quyền yêu và được yêu chứ? Các người hãy bỏ cái thói thờ phượng mấy cổng đá vô tri vô giác đó đi. Muốn đem con người ra tế sống mấy thứ vô nghĩa đó à? Đó có phải là một việc làm ngu xuẩn vô nghĩa không chứ?
ông Mục Bạch thấy Vũ Hàng nói như vậy rất sợ hãi vội can ngăn:
- Vũ Hàng! Con không được phép vô lễ với các vị tộc trưởng!
Nhưng Vũ Hàng nói:
- Tôi đề nghị con đường thứ bạ Tôi sẽ đưa Mộng Hân đi thật xa và tuyệt đối không quay lại trấn Bạch Sa này nữa. Có được không?
Cửu thái gia nghiêm sắc mặt:
- Đâu có chuyện dễ dàng như vậy? Muốn đi là đi được ngay, muốn dứt là dứt được liền à? Mặc cho ngươi có nghĩ thế nào. Mộng Hân là con dâu con nhà họ Tăng, thì phải nghe theo luật nhà họ Tăng sắp đặt. Không có cách nào khác.
ông còn nói bồi thêm:
- Còn nếu ngươi không đồng ý muốn thưa lên huyện lên tỉnh gì đó thì thưa. Nhưng ta nghĩ là có thế nào thì quan cũng phải thuận theo lòng dân thôi.
Vũ Hàng trừng mắt nhìn Cửu thái gia, chàng biết là điều ông ta vừa nói không phải là không có lý, nên quay qua Mộng Hân nói:
- Mộng Hân, em đừng có chọn cái nào cả, xem họ làm gì được em.
Tăng lão phu nhân thì nói:
- Mộng Hân, con nên giữ sĩ diện cho thằng Tịnh Nam một chút, nếu con mà chọn con đường thứ hai, thì Tịnh Nam nó sẽ không ngủ yên dưới suối vàng.
Người này nói một lời, người kia nói một lời. Nhưng đa số đều bảo Mộng Hân chọn con đường số một. Chỉ có ông Mục Bạch là áo não, không nói gì hết. Và trong cái không khí ồn ào trên, Mộng Hân đột ngột nhìn lên, với ánh mắt kiên định. Cô đã chọn lựa, cô nói một cách tỉnh táo:
- Tôi quyết định chọn con đường thứ hai. Tôi sẽ đi qua cổng sắc phong, dập đầu tạ tôi với tổ tiên nhà họ Tăng. Đó là cái nợ phải trả. Trả nợ xong, coi như ân oán của tôi và nhà họ Tăng đã giải quyết xong, Tôi sẽ không còn bị lương tâm cắn rứt. Cũng không phải sợ, phải thương trộm nhớ thầm ai. Tôi sẽ được tự do như được tái sanh! Đó là chưa nói đây là con đường mà lòng tôi muốn, tôi khát khao từ lâu, tôi sẽ không hối tiếc gì về chuyện này, còn riêng bé Thư Tịnh.
Mộng Hân ngẩng đầu nhìn về phía Tăng lão phu nhân nói:
- Tôi biết... một ngày nào đó rồi nó sẽ khôn lớn, và lúc nó lớn khôn, thì thời đại đã thay đổi tôi tin là nó sẽ thông cảm cho tôi. Không thấy xấu hổ vì sự lựa chọn của tôi mà có khi còn hãnh diện vì chuyện tôi dám làm. Tôi không để cho những chiếc cổng sắc phong kia đè bẹp tôi, dù hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngã.
Lời của Mộng Hân như một quả bom, làm mọi người có mặt trong Từ đường im phăng phắc, kinh ngạc. Chỉ có một mình Vũ Hàng là lòng như nở hoa, chàng nhìn Mộng Hân hét lớn, cổ vũ:
- Anh không để em một mình đi đâu. Anh sẽ đi cùng em. Bất kể chuyện đó có qua dầu sôi lửa bỏng thế nào, anh sẽ cùng em đối mặt.
Và như vậy là chuyện coi như giải quyết xong. Ngay hôm ấy, Mộng Hân phải ấn chỉ vào giấy tu thự Rồi bị nhốt ngay vào từ đường, đợi hôm sau hành lễ qua cổng sắc phong. Từ giây phút đó trở đi Mộng Hân không còn được gặp lại bé Thư Tịnh nữa.
Và cái ngày quyết định đã đến.
Mộng Hân được tám đại trưởng lão nhà họ Tăng giải đến trước bảy cổng sắc phong. Bảy tấm cổng sừng sững như bảy cửa ải dữ. Trong đầu Mộng Hân hiện ra cái hình ảnh đầu tiên mình đã đi quạ Hai bên cổng đông nghẹt người, lúc đó Mộng Hân ngồi trong kiệu hoa. Đó cũng là lần đầu tiên Mộng Hân gặp Vũ Hàng. Và rồi bây giờ, năm năm sau cái ngày ấy. Mộng Hân lại quay trở lại. Nàng đưa mắt nhìn tới trước, lòng chợt kinh hãi. Vì lần này, gần như người của cả trấn Bạch Sa đều có mặt. Họ cũng đông nghẹt. Nhưng thái độ thì hùng hổ, giận dữ hình như họ còn mang theo rất nhiều thứ rau cải hư, trứng thối, gạch đá...
Mộng Hân không hiểu họ mang những thứ đó ra đây làm gì. Người nhà họ Tăng có mặt đầy đủ, trừ bé Thư Tịnh phải ở nhà. Tăng lão phu nhân và bà Văn Tú đứng cạnh tám vị trưởng lão thái độ nghiêm khắc. Ông Mục Bạch và Vũ Hàng chen giữa đám đông ra đứng đầu làng. Vũ Hàng vừa nhìn đám đông trùng điệp đã giật mình, kêu lên:
- Trời ơi! Sao mà đông thế này? Tại sao không cử hành trong yên lặng. Chẳng lẽ mọi người muốn xử chết Mộng Hân mới hài lòng ư?
ông Mục Bạch âu lo nói:
- Ta đã nói trước rồi mà con nào có tin tạ Chuyện đâu phải là của riêng hai người, mà là danh dự của cả trấn Bạch Sa này. Đó mới chính là điều nguy hiểm.
Vũ Hàng nghe nói chợt hiểu ra, sợ hãi chen về phía Mộng Hân, vừa chen vừa hét:
- Thôi, thôi... Mộng Hân dẹp bỏ chuyện qua cổng đi! Dẹp đi!
Mộng Hân nào có nghe thấy. Từ má cũng ý thức được chuyện nguy hiểm, khóc nói với Mộng Hân:
- Tiểu thư ơi, đừng có dại! Tiểu thư hãy nhìn xem ở đây có bao nhiêu người, chắc chắn là tiểu thư sẽ không đi hết được đâu. Họ sẽ không để tiểu thư quạ Đây là một cái bẫy tiểu thư đừng có tin họ.
Nhưng Cửu thái gia đã lạnh lùng nói:
- Bây giờ mà có hối thì cũng không còn kịp rồi. Đây là sự lựa chọn của cô ta, và đã chọn thì không hồi. Thôi hãy bắt đầu đi. Hãy nhớ là mỗi cổng phải đọc đủ ba câu, không được sai sót.
Lúc đó, đám đông đã có vẻ bực dọc vì chờ đợi. Họ khua chén, khua nồi, miệng hét:
- Sao không qua cổng sắc phong đỉ Qua nhanh lên đi chứ?
Và không biết ai mở đầu, họ cùng nói to.
- Qua! Qua!
Đám đông lại ùa theo. Tiếng vang như vọng từ đáy mồ làm Mộng Hân khiếp đảm, nàng hấp tấp quỳ xuống chân cổng thứ nhất. Đám đông đã hét lên:
- Xem kìa! Con Hạ Mộng Hân, mụ đàn bà dâm đãng, chồng chết chưa bao năm đã lấy trai.
- Cút đi! Hãy cút đi khỏi Bạch Sa trấn của chúng ta!
- Dâm phụ! Dâm phụ! Con điếm kia! Ngươi đã làm hoen ố cả bảy chiếc cổng sắc phong của trấn Bạch Sa chúng ta rồi.
- Đàn bà bần tiện, hạ cấp! Cút ngay! Cút ngay!
Và đi kèm với những lời khó nghe đó, là những quả cà thối, trứng thối, mảnh vụn gạch đá nhỏ, nước bẩn... nhắm ngay người của Mộng Hân bắn vào, nàng bị trúng đòn đau buốt, lòng chợt nghĩ “Cảnh địa ngục” cao lắm cũng chỉ bằng chừng này! Nàng vừa khóc vừa dập đầu trước cổng sắc phong thứ nhất.
- Mộng Hân, tội lỗi ngập đầu, đã phạm tội với liệt tổ liệt tông của nhà họ Tăng.
Xong ba lạy, nàng đứng dậy, tiếp tục tiến đến chiếc cổng thứ hai. Lại có một số rác rưởi, đất cát, nước dơ tạt vào người. Mắt nàng bị mồ hôi và lệ làm mờ hẳn. Người nhà họ Tăng kể cả lão phu nhân, Văn Tú, Mục Bạch đều kinh hãi tái mặt khi mục kích những diễn biến quạ Mấy lần Vũ Hàng định xông ra tiếp cứu đều bị gia đình và ông Mục Bạch cản lại, ông Mục Bạch nói:
- Con đừng có bước ra. Con chẳng giúp được gì đâu. Đoạn đường này bắt buộc Mộng Hân phải đi một mình đi. Nếu không tám vị trưởng lão kia có thể mượn cớ để bắt Mộng Hân đi lại từ đầu. Mộng Hân đã gây ra quá nhiều tội lỗi, phải để nó đi hết.
Vũ Hàng không phục vẫn vùng vẫy, nhưng vừa thoát khỏi tay này đã bị tay kia giữ lại, không làm sao ra được
Mộng Hân đã đến được chiếc cổng thứ hai
- Mộng Hân tội lỗi ngập đầu, đã phạm tội với liệt tổ liệt tông nhà họ Tăng.
Ngay lúc đó một miếng ngói bể đã bay ra trúng ngay trán Mộng Hân làm máu chảy dài xuống. Rồi một phụ nữ khác cầm chổi quét ra đập lên người Mộng Hân, làm nàng ngã nhào xuống. Đám đông chẳng những không thương hại mà còn reo lên:
- Hay quá! Hay quá! Thế mới đúng.
Tiếp đó là một trận mưa quả thối, trứng thối bồi vào. Vũ Hàng không chịu được, hét to:
- Tàn nhẫn quá! Man rợ quá!
Rồi chàng dùng hết sức bình sinh đẩy ngã đám đông gia đinh với đám đông đứng quanh. Tả xung hữu đột thoát ra ngoài. Ông Mục Bạch thấy vậy, hét to:
- Vũ Hàng, con làm gì đấy. Hãy mau quay lại!
Nhưng Vũ Hàng đâu có nghe thấy gì nữa, chàng chạy nhanh đến bên Mộng Hân, dang rộng tay ra che chở cho người mình yêu. Vũ Hàng nghẹn lời nói:
- Mộng Hân! Anh đã đến đây, chuyện này là chuyện của hai đứa mình, chớ đâu phải của riêng em. Anh sẽ cùng quỳ bên em, cùng chấp nhận để họ ném đá, hạ nhục... ta sẽ cùng đi hết doạn dường này.
Đám đông thấy vậy hét lên:
- Xem kìa! Chúng nó một đôi dâm phu, dâm phụ.
Đúng là bọn chó hoang!
Rồi hàng trăm tiếng chửi rủa hàng trăm thứ đồ vật hư thối được ném vào hai người. Vũ Hàng ôm Mộng Hân vào lồng ngực, dùng đôi vai rộng che chở cho nàng. Họ tiếp tục đi về phía chiếc cổng thứ ba.
Nhưng đám đông thấy Vũ Hàng đứng ra che chở cho nàng như vậy, lửa giận như bừng lên. Bao nhiêu vật dụng mang theo, họ đều ném về phía hai người. Và như thế là chẳng làm sao né được, Vũ Hàng cũng lãnh đủ mấy cục đá vào người, máu chảy, ông Mục Bạch đứng ngoài thấy Vũ Hàng và Mộng Hân hết sức nguy ngập. Vì đám đông càng lúc càng hét to:
- Hãy đập chết lũ nó! Hãy giết chết nó đi!
Và không chịu nổi nữa, ông bứt ra khỏi đám đông, chạy ra ngoài. Vừa chạy vừ hét:
- Đừng đánh nữa, đừng ném nữa!
Và ông đã có mặt bên cạnh Mộng Hân với Vũ Hàng.
Đám đông hò hét chợt ngưng lại không biết chuyện gì xảy ra, thì nghe ông nói:
- Hãy tha cả bọn chúng! Thủ phạm chính là tôi này. Tất cả những bi kịch này đều là do tôi tạo ra cả. Tôi mới đúng là người có lỗi với liệt tổ liệt tông. Còn hai đứa nó chỉ là hai đứa đáng thương, yêu nhau. Nếu yêu nhau mà có tội, thì trên thế gian này, tất cả chúng ta đều là kẻ có tội cả.
Rồi ông quỳ xuống dập đầu với mọi người nói:
- Tôi tội ngập đầu, tôi mới tội đáng chết. Cầu xin chư vị tha cho bọn trẻ chúng nó.
Hành động của ông làm đám đông dân làng ngơ ngác. Mộng Hân và Vũ Hàng ngồi đấy cũng ngạc nhiên. Tám vị trưởng lão nhìn nhau chẳng biết xử lý thế nào. Tăng lão phu nhân càng khó tưởng tượng
Thế là tiếng hò hét lặng xuống. Khung cảnh trở nên yên tĩnh. Ông Mục Bạch thì cứ dập đầu không ngớt về bốn hướng. Vũ Hàng là người đầu tiên phản ứng, chàng bước tới, đỡ ông Mục Bạch dậy, ngay lúc đó chẳng hiểu sao Vũ Hàng bật khóc, chàng nghẹn lời nói:
- Cha! Tại sao cha lại hành động như vậy?
Tiếng “Cha” đầy cảm xúc làm cho ông Mục Bạch cũng tuôn lệ như mưa. Hai cha con ôm nhau cùng khóc. Tăng lão phu nhân cũng rơi lệ Còn bà Văn Tú thấy hối hận vì điều mình đã đi tố chuyện với Cửu thái gia. Mộng Hân gượng đứng dậy, nói:
- Để tôi đi hết cả những cổng sắc phong còn lại.
Vũ Hàng đi theo:
- Anh cùng đi em nhé?
ông Mục Bạch cũng bước:
- Cả cha nữa, cha cùng đi với con.
Thế là cả ba người cùng dìu nhau đi đến từng chiếc cổng, cùng sụp lạy. Sự cuồng nhiệt lúc đó của đám đông như xẹp xuống. Và tám vị trưởng lão cũng đưa mắt nhìn nhau không biết xử lý thế nào.
Và như vậy, họ đã đi qua hết bảy chiếc cổng sắc phong.
Cửu thái gia nhìn Mộng Hân. Giọng nói dịu hẳn:
- Xong rồi! Hạ Mộng Hân! Bắt đầu từ bây giờ, ngươi là người hoàn toàn tự do rồi đấy.
Mộng Hân và Vũ Hàng nhìn nhau, rồi chẳng hẹn, họ cùng đến quỳ trước mặt ông Mục Bạch, nói:
- Cha! Tụi con xin chào cha lần cuối, trước khi đi!
Rồi cả hai dập đầu lạy.
ông Mục Bạch lòng ngổn ngang trăm mối. Ông cúi xuống đỡ hai người lên, mắt ông rưng rưng lệ. Ông phải đè nén tình cảm trong lòng thật lâu, mới nói được
- Thôi đi đi, các con! Nhưng mà hãy nhớ. Trấn Bạch Sa này vẫn là cội rễ của con. Không cắt được rễ đâu. Bao giờ nội các con đã nguôi ngoai cơn giận hãy trở về. Hãy nhớ là ở đây còn có những người già... và một đứa trẻ.
Lời của ông làm nước mắt Mộng Hân tuôn dài, nàng đứng lên, đi về phía Tăng lão phu nhân, quỳ xuống nói:
- Nội! Con xin gởi bé Thư Tịnh lại cho nội. Như điều cha đã nói, đến một ngày nào đó khi cơn giận của nội không còn, nội hãy cho con biết, để con được quay về đoàn tụ với bé Thư Tịnh. Con sẽ cảm ơn nội rất nhiều.
Tăng lão phu nhân nhìn lên, mắt rớm lệ nhưng không nói một lời nào cả.
Mộng Hân quay lại, tiếp nhận ánh mắt đầy nhiệt tình của Vũ Hàng. Nàng đưa tay cho chàng, đứng thẳng người, xúc động nói:
- Cuối cùng rồi em cũng có thể đứng giữa nắng trời, nói với anh, em là của anh, em yêu anh! Xin hãy đưa em đi.
Vũ Hàng siết chặt tay Mộng Hân. Hai người bước đến đâu, đám đông tách ra đến đó. Cả hai chậm rãi đi bên nhau, rời khỏi những cổng sắc phong hướng về đại lộ. Họ đi mà chẳng quay lại. Bỏ mặc những chiếc cổng kia sừng sững với năm tháng vô tự Từ má lẽo đẽo theo sau với tất cả lòng yêu quý. Và tất cả cùng bước, cùng hướng về một chân trời rộng mở phía trước. Đi mãi... đi mãi... cho đến khi hòa lẫn vào trong bóng cây...
Đó là một câu chuyện tình yêu hơi khác thường.
Và đó cũng là lần cuối cùng trấn Bạch Sa có chuyện bắt cô dâu phải làm lễ bái cổng sắc phong trinh tiết, trước khi về nhà chồng. Và như điều Mộng Hân dự đoán, thế giới luôn biến đổi không ngừng đến khi cái luồng gió tự do yêu nhau, tự do kết hôn thổi qua trấn Bạch Sa, thì câu chuyện về mối tình của Mộng Hân và Vũ Hàng đã trở thành cổ tích. Những chiếc cổng sắc phong của vua chúa cũ vẫn còn đó, vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nhưng các quan niệm Trung, Hiếu, Tiết, Nghĩa không còn được người đặt nặng như xưa. Họ kể lại chuyện Mộng Hân, Vũ Hàng như một thứ trà dư tửu hậu, một câu chuyện ngày xửa, ngày xưa...
Hết
Mịt Mù Mây Khói Mịt Mù Mây Khói - Quỳnh Dao