I would never read a book if it were possible for me to talk half an hour with the man who wrote it.

Woodrow Wilson

Download ebooks
Ebook "Lọ Lem Đường Phố"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quái Vương
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 32 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 477 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:45:47 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30: Trò Chơi Của Người Quá Cố
òng nước xám xịt lững lờ trôi mang theo bó hoa cúc tím vừa được Ân thả xuống.
Cô đã từng một mình đứng đây nhìn dòng nước trôi đi không trở lại như thế này với tâm trạng phức tạp. Giờ đây vẫn là cô, với tâm trạng cũng chẳng hề thoải mái, có điều đã là ba năm sau.
Nơi này vẫn heo hút và hoang vắng như xưa. Con sông đã rộng ra thêm chút ít, những rặng cỏ lau hai bên bờ cũng rậm hơn nhiều.
Trong những thời khắc đen tối nhất, Ân đã luôn ao ước cuộc đời mình giống như một bộ phim, mỗi khi nhân vật gặp phải biến cố gì thì ngay sau đó sẽ là dòng chữ “n năm sau”. Nhưng bây giờ khi đứng ở tương lai của quá khứ và nhìn về những gì mình đã vượt qua, cô nhận ra thời gian trôi nhanh khủng khiếp.
Chớp mắt, ba năm đã trôi qua, trò chơi đã đến ngày kết thúc, ba cô cũng đến ngày mãn tang. Rời khỏi bờ sông, Ân lặng lẽ đi bộ về phía văn phòng luật sư Hoàng Hùng.
Còn ba tiếng nữa mới đến giờ công bố tài sản vì thế cô chọn đến đó bằng cách đi bộ. Cô muốn nghiền ngẫm mọi thứ.
Cứ thế, Ân vừa đi bộ vừa suy nghĩ. Hồi lâu sau, chợt nhận ra mình chẳng có gì để suy nghĩ cả.
Phía xa chợt vọng lại tiếng khóc của trẻ em. Nghe thấy vậy, Ân tiến nhanh hơn về phía trước. Không lâu sau thì thấy một bé trai đang đứng khóc bên cột đèn.
“Này nhóc! Con trai mà khóc xấu lắm biết không? Ham chơi quá nên đi lạc rồi chứ gì?” – Ân đến trước mặt thằng bé, gõ nhẹ vào đầu nó mà mỉm cười thật hiền.
“Con cún của em đi lạc rồi.” – Vừa oan ức, vừa buồn rầu, thằng bé òa khóc lớn hơn.
Lúc này một vài người đi đường bắt đầu ngoái lại nhìn Ân. Với nét mặt lạnh tanh của cô, người ta chỉ có thể nghĩ cô đang bắt nạt thằng bé.
“Nhóc có biết nó chạy hướng nào không? Chị đi tìm về cho.” – Ân ngồi xuống cho ngang tầm với thằng bé.
“Đằng kia ạ!” – Cậu bé lập tức chỉ ngay vào hướng rừng thông bên đường.
“Nó màu gì? Tên gì?” – Ân vừa hướng ánh nhìn theo tay thằng bé, vừa hờ hững hỏi.
“Dạ màu trắng, trên cổ có đeo một cái chuông nhỏ. Nó tên là Cún ạ.”
Ân mỉm cười, xoa đầu thằng bé rồi bước nhanh vào rừng thông.
Mặt trời càng lúc càng gần đường chân trời hơn, nắng theo đó mà tắt đi trong nuối tiếc làm khoảng trời phía tây đỏ rực như máu. Khu rừng thông cũng theo đó mà đỏ rực lên trong ánh tà dương.
Ân vừa đi vừa dáo dác nhìn xung quanh, miệng gọi tên con chó nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng thông reo lạnh lẽo.
Trong không gian cô tịch hoang vắng thế này, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên làm Ân giật mình.
Số của Đan đang hiện ra trên điện thoại.
Ân ấn nút nhận cuộc gọi, chưa kịp lên tiếng đã nghe Đan ở đầu dây bên kia hét lên: “Chạy ra đường lớn nhanh lên chị! Là bẫy của mẹ đấy.”
Ân lập tức cúp máy và làm theo lời Đan nói.
Từ trên những nhánh thông, đám người đã đợi sẵn thấy vậy thì nhanh chóng trèo xuống, đuổi theo cô.
Ân thuận lợi chạy ra ngoài mép rừng trong khi đám người kia đuổi sát phía sau.
Ngay ranh giới giữa khu rừng và con đường nhựa, chiếc xe vàng chói của Nghĩa đã đợi sẵn, mui xe đã được gấp lại.
Ân nhanh chóng nhảy bật lên, ngồi gọn vào ghế sau. Chiếc xe lập tức gầm rú như con mãnh thú rồi nhảy chồm lên, lao về phía trước, bỏ lại cho đám người phía sau một đám bụi.
“Chị nghĩ sao mà ngày hôm nay lại lang thang một mình vậy?” – Ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, Đan quay hẳn người lại càu nhàu.
Ân thản nhiên nhún vai ý nói “có sao đâu”.
Xe chạy được một lúc, Ân như sực nhớ ra điều gì hướng về phía Đan mà nói: “Không sợ dì đuổi ra khỏi nhà à?”
Đan nghe vậy quay lại cười híp mắt: “Có còn ở nhà nữa đâu mà đuổi.”
Ân lập tức liếc Nghĩa đang lái xe: “Đừng có nói hai đứa dọn ra ở riêng nhé!”
“Không! Em dọn đến nhà anh ấy.” – Đan thản nhiên đáp.
Ân đảo mắt ra chiều không còn gì để nói sau đó dựa người vào lưng ghế, khoanh hai tay trước ngực, mắt khép hờ.
Chiếc xe sau một hồi lao đi như xé gió thì đỗ xịch lại trước cửa văn phòng luật sư Hoàng Hùng.
Trời lúc này đã chuyển qua màu xám, mặt trời hoàn toàn khuất sau đường chân chời, để lại bầu không khí lạnh lẽo. Phía đằng đông, những ánh chớp liên tục bừng sáng một khoảng trời, hứa hẹn một trận mưa lớn.
Nghĩa xuống xe mở cửa cho Đan trong khi Ân đã nhảy ra khỏi xe.
Cả ba cùng tiến vào trong.
Văn phòng không rộng lắm, đủ chỗ kê một bộ ghế sofa tiếp khách, một bàn làm việc, một tủ sách và một chậu cây cảnh.
Vừa thấy Đan, bà Mai đã trừng mắt giận dữ.
Nghĩa thấy vậy lập tức kéo tay Đan nép ra phía sau lưng mình, đôi mắt đầy đe dọa. Ân là người vào sau cùng, thản nhiên đi đến ngồi bên cạnh bà Mai, để băng ghế đối diện cho Nghĩa và Đan.
Sau khi mọi người đã yên vị, luật sư Hùng lấy ra bản công bố tài sản đã được photo ra hai bản đưa cho bà Mai và Ân.
Ân quét mắt trên tờ giấy trắng tinh, nhoẻn miệng cười thích thú trong khi bên cạnh cô, cơn thịnh nộ đang làm sắc mặt bà Mai đỏ bừng.
Từ bên ngoài, tiếng sấm rền vang chuyền đến làm căn nhà khẽ rung động.
“Thế này là thế nào?” – Hướng về phía luật sư Hùng, bà trừng mắt.
“Chủ tịch Lã vốn không để lại chút tài sản nào.” – Ông Hùng thản nhiên trả lời như không thấy được mây đen vần vũ trên nét mặt bà Mai.
“Sao có thể như vậy?” – Bà Mai hình như đang rất sốc.
“Trước khi chủ tịch Lã qua đời, công ty bị thua lỗ nặng trong một vụ làm ăn. Ông ấy đã phải bán công ty để bồi thường cho đối tác…”
“Khoản tiền còn lại được đưa đi quyên góp từ thiện.” – Ân nãy giờ im lặng đột ngột cắt ngang lời luật sư Hùng.
Ông Hùng hơi bất ngờ nhưng cũng gật đầu xác nhận.
Sắc mặt bà Mai càng lúc càng trở nên đáng sợ, bà quét đôi mắt hằn đầy những tia máu đỏ qua chỗ Ân, giọng run run: “Ngay từ đầu mày đã biết tất cả?”
“Tôi mà biết thì đã không phí ba năm chơi đùa cùng bà.” – Ân nhún vai. Cô đúng là không hề biết gì, có điều cô tin chắc chắn ba cô đã bày ra một trò gì đó.
Tài sản là con số không, Ân không hề cảm thấy hụt hẫng nhưng nghĩ lại những điều bà Mai làm với cô vì bản di chúc này, cô thấy giận ba mình vô cùng.
Đã có lúc cô mệt mỏi, muốn chịu thua bà Mai nhưng vì lòng tự trọng quá lớn nên cố chấp đấu đến cùng. Thực chất, cô đâu trông mong gì vào phần tài sản này.
Môi Ân bất ngờ giãn ra cười chua chát. Cô đã vì một thứ mình không trông mong mà đánh đổi quá nhiều thứ.
Tiếng “rào, rào” nặng nề trên mái nhà báo hiệu trời đã đổ mưa. Một trận mưa rất lớn.
Chợt Ân cảm thấy người đáng thương nhất không phải cô mà là bà Mai. Vì lòng tham, bà không từ thủ đoạn với cô, ngay cả con gái mình cũng có thể đem ra làm công cụ. Kết quả cuối cùng lại là như thế này.
Mỗi người một suy nghĩ, chẳng ai để ý từ nãy đến giờ bầu không khí ngoài tiếng mưa ra chỉ còn có tiếng sấm. Mãi đến khi tràng cười điên dại của bà Mai vang lên mọi người mới giật mình.
“Lão già khốn kiếp! Đã chết rồi còn bày trò sao?” – Với lấy tách trà trên bàn, bà ném mạnh vào tường.
Luật sư Hùng bị hành động của bà làm cho bất ngờ đến nỗi đứng hẳn lên khỏi ghế. Dù công việc của ông đã huấn luyện ông thành người chẳng bao giờ quá bất ngờ trước mọi tình huống nhưng lần này ông thật sự sốc.
Ân ngồi bên cạnh bà Mai vẫn không có chút phản ứng nào, bình thản dựa lưng vào ghế, nâng tách trà lên nhấp một ngụm. Ở phía đối diện cô, Đan bị mẹ mình dọa cho co rúm trong lòng Nghĩa.
“Ném nữa không?” – Đưa tách trà vừa uống xong quay phía bà Mai, Ân hỏi giọng đều đều.
“Mày…” – Bà Mai trừng mắt nhìn Ân.
“Dì tức giận cái gì? Không phải mọi chuyện đều bắt đầu từ dì sao?” – Ân nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, vừa nói vừa đứng dậy tiến lại gần cửa sổ. Qua ô cửa kính, cô thấy những hạt mưa nặng nề rơi xuống, những bóng cây đen đúa bên ngoài vật vã trong gió. Trời đất trở nên mờ mịt.
“Mày nói cái gì?” – Bà Mai nghi hoặc.
“Trước khi ba tôi mất năm tháng, công ty ký một hợp đồng với công ty trò chơi Thế Giới Giải Trí. Trước ngày ra mắt trò chơi mới thì công ty phần mềm Lala cho ra mắt một trò chơi giống hệt Lã Thị. Hợp đồng này rất lớn, ba tôi đã phải bán công ty để bồi thường cho Thế Giới Giải Trí.” – Dựa người vào cửa sổ, Ân vừa nói vừa hướng đôi mắt sâu thẳm tối đen về phía bà Mai. Một tia sét xé toạc bầu trời, tạo thành những vết nứt sáng lạnh sau lưng cô.
Giữa tiết trời lạnh lẽo, một giọt mồ hôi chảy từ trán bà Mai xuống gò má.
“Chuyện này đâu thể xem là trùng hợp. Càng không tự nhiên mà Lala có được phần mềm đó.” – Ân tiếp lời.
Trước ánh mắt như hố băng lạnh lẽo chụp xuống người, bà Mai lúng túng quay đi, môi run rẩy lắp bắp: “Chuyện đó mày nói với tao làm gì?”
“Bố dượng của Đan bây giờ khi đó chẳng phải là lập trình viên chính của Lala sao? Người đứng tên tạo ra trò chơi đó cũng là ông ta.” – Ân đáp nhẹ hẫng.
Sắc mặt bà Mai lập tức sa sẩm hẳn.
“Có thật là thế không mẹ?” – Đan lúc này đứng lên khỏi ghế, nhìn mẹ mình trân trối. Cô biết mẹ mình yêu tiền nhưng cô nghĩ mẹ cô cũng yêu ba cô.
“Mẹ vì người đàn ông khác mà hại ba con sao?” – Không đợi mẹ mình lên tiếng, Đan gào lên, giọng nói đầy uất nghẹn.
“Mẹ…”
“Không! Bà không phải mẹ tôi! Sao tôi lại có người mẹ như thế này chứ.” – Đôi mắt Đan dại hẳn đi. Hoàn toàn suy sụp, cô thều thào qua hơi thở. Nếu không có Nghĩa nhanh tay đỡ lấy thì cô đã khuỵu xuống.
“Đan! Con nghe mẹ nói.” – Bà Mai vội với tay về phía Đan.
“Đừng có chạm vào tôi! Tôi thấy dơ lắm!” – Từ trong cơn hoảng loạn, Đan đưa đôi mắt sắc lạnh hướng về phía mẹ mình khiến bàn tay bà Mai còn chưa đến được chỗ cô đã buông thõng.
“Mày nói cái gì? Dơ? Tao vì ai mà phải sống cuộc đời nhơ nhớp thế này?”
“Đừng có nói là vì tôi.” – Đan nhướn mày, điệu bộ y hệt Ân.
“Còn không phải vì mày sao? Mang thai mày được một tháng thì ba mày đánh người phải vào tù. Vì không muốn mày lớn lên trong tủi khổ, tao phải cắn răng hạ mình lừa gạt ba con Ân để ông ta tưởng mày là con ông ta. Tưởng là cứ sống như vậy cho đến chết, ai ngờ ba ruột của mày ra tù đến tìm tao, dọa sẽ vạch trần tất cả nếu không đưa tiền cho ông ta. Tao khi đó làm gì có tiền, đành lén lút vơ vét tài sản nhà họ Lã. Đến cuối cùng không biết làm thế nào mới phải đánh cắp cái phần mềm đó đem bán.” – Đôi mắt bà Mai càng lúc càng tối sầm, cứ như cái quá khứ ấy đang hiện về trước mắt nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào chảy ra.
Dựa người bên cửa sổ, nhìn thấy bà Mai như thế, Ân chợt cảm thấy đáng thương. Người ta nghe thấy tiếng mưa rơi nhưng không nghe thấy tiếng tuyết rơi, người ta khóc vì những nỗi đau nhỏ nhưng lại chẳng thể rơi nước mắt vì những nỗi đau quá lớn.
Bên ngoài cửa sổ, phía sau lưng Ân, trời đất vẫn đang bị cơn mưa lớn vùi dập, cây cối vật vã mệt mỏi, sấm chớp giận dữ nổ vang.
Sau những lời của bà Mai, mọi người đều lặng đi, chỉ còn tiếng khóc đau khổ của Đan. Ban đầu tiếng khóc ấy bị tiếng mưa và tiếng sấm át đi nhưng càng về sau càng lớn lên vì cơn mưa đã tạnh dần.
Mưa dứt hẳn, Ân rời khỏi khung cửa sổ, lạnh lùng đi ra cửa, chẳng nói với ai thêm lời nào.
Thấy vậy Đan vội đứng dậy chạy theo, Nghĩa và bà Mai cũng không ngồi lại.
Trong văn phòng chỉ còn lại luật sư Hùng đang còn ngồi tại chỗ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
“Chị sẽ không thương em nữa phải không?” – Đứng cách Ân khoảng ba bước chân, Đan hét lên.
Qua làn nước mắt, cô thấy bóng lưng Ân ngừng chuyển động.
“Không.” – Ân trả lời nhưng không quay lại.
Đan thất thểu đi tới, từ phía sau gục đầu vào vai Ân.
“Chị nói dối! Em không phải là con của ba, không phải em của chị, chị sẽ không thương em nữa.”
“Nếu vậy thì đã không thương nữa từ lâu rồi.”
Đan lập tức đứng thẳng dậy, mắt mở lớn vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu.
“Chuyện mày không phải con ruột, ba biết từ đầu rồi.” – Tưởng tượng ra được gương mặt Đan lúc này, Ân giải thích.
“Vậy… chị cũng biết.” – Đan rụt rè.
“Ừ!”
Cả gương mặt Đan và bà Mai đều hiện rõ vẻ ngơ ngác khó hiểu.
Ân lúc này mới quay người lại, nhìn Đan rồi nhìn bà Mai, nét mặt hoàn toàn phẳng lặng.
“Tại sao… ông ấy biết chuyện mà vẫn chấp nhận?” – Trong tiếng nấc của Đan, bà Mai run run hỏi.
“Tôi chưa kịp hỏi.” – Ân tỉnh bơ.
Sau khi thấy mọi người không còn câu hỏi nào, Ân lại quay người bước đi.
“Em đi với chị.” – Chưa bước được mấy Đan đã níu tay Ân lại.
“Ở lại với dì đi!” – Ân nhẹ nhàng gỡ tay Đan ra khỏi tay mình, giọng nói có phần dịu dàng.
Lại quay người lại, cô chụp lên người bà Mai ánh mắt đầy uy lực: “Tôi khuyên dì nên suy nghĩ lại về mình đi! Sau này có chết thì cũng mua một cái quan tài có hai cái lỗ hai bên để xòe tay ra cho con cháu ở lại nhìn cho rõ. Chết rồi thì chẳng thể mang đi thứ gì.” – Sau câu nói, Ân quay người đi thẳng.
Lọ Lem Đường Phố Lọ Lem Đường Phố - Quái Vương