To read without reflecting is like eating without digesting.

Edmund Burke

Download ebooks
Ebook "Lọ Lem Đường Phố"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quái Vương
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 32 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 479 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:45:47 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8: Bất Ngờ
n nằm úp trên giường, tay lật qua lật lại trang sách đang đọc dở nhưng đầu óc chẳng thể tập trung hoàn toàn.
Bên ngoài trời đã tạnh mưa nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt lạnh lẽo. Tiếng dế và ếch nhái kêu vang trời như sợ người khác không biết sự tồn tại của chúng.
Bên tai cô, câu hỏi của Hy vẫn còn văng vẳng.
Cô lúc nào cũng đề phòng người khác?
Suy đi tính lại, cô không thể phủ nhận điều đó. Nhưng là từ khi nào cô lại trở nên cảnh giác với mọi người xung quanh như vậy? Hình như là…
Lật người trở lại, Ân đập mạnh quyển sách vô trán mình.
Đánh chết cô cũng sẽ không chịu thừa nhận mình trở nên như thế này từ sau chuyện của Kiệt.
Còn chưa kịp tự tử bằng sách thì điện thoại Ân đổ chuông.
“Con nghe thầy ơi!”
“Ôi học trò yêu, con đang làm gì vậy?” - Giọng nói của người ở đầu dây bên kia có vẻ phấn khởi.
“Không làm gì cả. Thầy đang làm gì?”
“À, đang nói chuyện điện thoại với con.”
Ân bật cười, thầy của cô luôn hài hước như thế.
“Đệ tử này, ngày mai thầy có một bất ngờ dành cho con đấy.”
“Vậy con sẽ đợi đến ngày mai!”
“Ừ, thôi thầy cúp máy đây!”
“Dạ vâng, con chào thầy!”
Sau khi nghe đầu dây bên kia vang lên tiếng “tút tút” Ân mới tắt điện thoại.
Cô quyết định tiếp tục đọc sách, thề rằng sẽ chuyên tâm nghiền ngẫm từng từ ngữ. Mang theo tâm trạng chờ đợi ngày mai, cô ngủ quên lúc nào không hay.
Tiếng chim hót chào ngày mới và một bầu trời nhiều nắng ấm, sự khởi đầu ột buổi sáng sảng khoái. Sau một giấc ngủ không mộng mị, Ân vươn người ngáp dài rồi trèo xuống khỏi giường.
Ở tầng giường của Linh, chăn mền đã được gấp lại ngăn nắp còn người thì không thấy đâu. Chủ nhân của tầng cuối cùng vẫn còn đang ngủ khá say giấc.
Lững thững ra khỏi nhà với cái bụng căng tròn vì bữa ăn sáng của Linh nấu quá ngon, Ân sải bước tiến về trung học Lộ Thiên.
Hôm nay sẽ có bất ngờ.
Đúng vậy! Đúng là bất ngờ làm sao. Cô cứ nghĩ Thiện chỉ đồng ý cho qua chuyện, không ngờ cậu làm thật.
Cả trường đang ầm ĩ chuyện Vương Thị phá sản. Sự vắng mặt của Vương thiếu gia lại càng làm tin tức trở nên đáng tin hơn.
Một đồn mười, mười đồn trăm. Với sức nóng của bản thân cái tin tức ấy và của nhân vật chính, không mất nhiều thời gian để học sinh toàn trường đều nghe được.
Cũng vì cái tin ấy mà từ sáng đến giờ Minh, Nhật và Hy đến khổ với mấy đứa nhiều chuyện. Đám học sinh cứ vây lấy ba cậu mà hỏi tới tấp còn hơn cả cái kiểu chờm hớp của đám nhà báo.
Sau tiếng quát kinh thiên động địa của cả ba chàng, đám đông tản ra không còn một bóng dáng. Dù tò mò đến phát điên nhưng họ không dám chọc giận ba thiếu gia. Nếu còn tiếp tục quấy nhiễu thì không biết chừng trên những trang báo kinh tế ngày mai có cái tên công ty của ba họ đi kèm hai chữ “phá sản”.
Những đứa râu ria đã đi hết rồi. Tiếp theo là sự xuất hiện của nhân vật cần phải xuất hiện - Đan đang đứng thập thò ngoài cửa lớp.
“Thiện nó không đi học.” - Giọng nói không mấy thiện cảm của Minh vang lên từ phía sau làm Đan giật bắn mình quay phắt lại.
“Là thật chứ?” - Sau khi chần chừ hồi lâu, Đan hỏi.
“Chuyện gì?” - Thừa biết cô đang hỏi gì, Minh vẫn nhất định giả ngây giả ngô đến cùng.
“Chuyện Vương Thị phá sản.” - Giọng nói thăm dò và ánh mắt cũng đang dò xét của Đan hướng thẳng về Minh.
“Ừ. Sao?”
“À không, không sao! Em muốn tìm anh Thiện để an ủi. Anh ấy không đi học thì thôi vậy.” - Đan cười gượng rồi bỏ đi thật nhanh.
Ngồi trong lớp và quan sát tất cả, dù không nghe được nội dung cuộc nói chuyện nhưng Ân thừa sức đoán được chủ đề của nó.
Đó là bất ngờ đầu tiên trong ngày. Nói đúng hơn là “tin điện giật”. Nhưng nó không phải là cái bất ngờ mà Ân đang mong đợi.
Sau nguyên ngày được cô mong ngóng, điều bất ngờ cũng nhận ra tầm quan trọng của mình mà chịu xuất hiện trong tiết thứ chín - Tiết thể dục. Nó được mang đến bởi một người đàn ông.
Trong nhà thể dục, học sinh 12A1 đang xếp thành hai hàng ngang, phía trên kia là thầy thể dục mới về trường. Một thầy giáo tầm ngoài bốn mươi, khá lùn và hơi mập. Ông giới thiệu mình là giáo viên thể dục mới, tên Trần Trí Dũng.
Nhìn ông Dũng, Ân không khỏi buồn cười. Bình thường mặc bộ đồ võ sư nhìn đã lùn, bây giờ mặc bộ đồ thể thao nhìn càng lùn hơn.
“Em học sinh kia, cười cái gì?” - Một cách cố tình, ông Dũng chộp ngay nụ cười của Ân mà bắt bẻ.
“Dạ không có.” - Ân nín cười, vừa nói vừa lắc đầu.
“Tôi nhìn thấy em cười rõ ràng mà.”
“Vậy chắc thầy nhìn nhầm rồi đó ạ!”
“Tạm tha cho em lần này.” - Nheo mắt nhìn đứa học trò láu cá, ông Dũng nói.
“Em cảm ơn thầy!” - Ân cười toe.
Sau một tiếng hắng giọng, ông Dũng bắt đầu giới thiệu về nguồn gốc của võ cổ truyền.
Năm nay trung học Lộ Thiên đã quyết định đưa môn võ cổ truyền vào giảng dạy thay cho những bài tập thể dục. Mục đích là giúp các học sinh có sức khỏe dẻo dai, tinh thần học tập thoải mái và để phòng thân.
Nói xong đâu đó, ông cho cả lớp khởi động.
Bài khởi động kết thúc, đám học sinh bắt đầu tập đứng tấn.
Những tiểu thư bình thường mang guốc cao cả tấc bước đi thì muôn phần yểu điệu nay trong tư thế đứng tấn làm đám nam sinh trong lớp không khỏi phì cười. Chính vì thế mà tất cả nam sinh bị phát chạy mười vòng quanh phòng tập. Còn các nữ sinh vì xấu hổ nên chẳng chịu tập mà ngồi phịch xuống sàn phụng phịu.
Nhìn những gương mặt đang chảy dài chạm đất kia, một tia sáng quét qua trong mắt ông Dũng. Nét cười ẩn hiện trên gương mặt, ông đằng hắng.
“Các em nữ sinh trong lớp ta đều là những tuyệt sắc giai nhân!” - Câu nói xu nịnh với âm điệu cao vút của ông làm đám nữ sinh phổng mũi tủm tỉm cười.
“Mấy ai có thể thấy các em mà không động lòng? Và vì thế cũng sẽ có rất nhiều người ghen tị với các em.” - Ông tiếp lời và hài lòng với những ánh mắt đang chiếu về mình đầy chăm chú.
“Vậy nên các em cần phải tập võ. Tập võ để bảo vệ thân thể ngọc ngà của mình. Thử tưởng tượng ra một mĩ nữ với thân thủ đáng gườm đi!”
Sau lời nói của ông, đám con gái bắt đầu tưởng tượng. Đứa thì nghĩ đến nữ hoàng sát thủ Nikita, đứa lại nghĩ đến những thiên thần của Charlie, cô nàng sát thủ Colombia cũng được tưởng tượng đến.
Thấy mắt đám nữ sinh đang mơ màng, ông Dũng biết mình đã thành công một nửa.
“Thế nào? Có phải rất đẹp và rất ngầu không?”
“Dạ phải!” - Đám nữ sinh đồng thanh.
“Vậy thì tập thôi!”
Sau vài lời có cánh của ông, đám nữ sinh xếp hàng đều tăm tắp, hào hứng tập đứng tấn.
Đầu óc của các cô nàng tiểu thư này tương đối “đơn bào”!
Riêng Ân nghe xong buồn cười không chịu nổi. Kìm nén lắm nhưng tiếng cười vẫn phá lên, cô cười nắc nẻ làm tất cả mọi người trong phòng tập thể dục đều nhìn cô thắc mắc.
“Em học sinh kia, có gì đáng cười?” - Giả vờ nghiêm giọng, ông Dũng quát.
Ân đưa tay lắc lắc trước mặt như nói “không có gì” nhưng tay kia vẫn ôm bụng cười đến chảy nước mắt. Xem ra những ngày tới trong tiết thể dục sẽ có nhiều điều vui đây.
“Chạy năm vòng quanh sân cho tôi.” - Trong tiếng cười của Ân, thầy thể dục ra lệnh.
***
Ân vừa bước vào nhà đã nhìn thấy Phụng ngồi trên ghế sofa, gương mặt hằm hằm như muốn giết người.
Hay rồi! Không biết kẻ xấu số nào chọc phải “ổ kiến lửa” đây.
Liếc nhìn qua chỗ Linh đang ngồi chơi cùng đám trẻ, Ân nhận được cái nhìn đáp trả mang tính chất bất lực điển hình.
“Ức chế thật đấy!” - Bất ngờ, Phụng đứng bật dậy, hét tướng lên làm mọi người đều phải giật mình.
Không đợi mọi người thu hồn về xác, Phụng bắt đầu thao thao bất tuyệt về chuyện mình gặp phải khi đi mua đồ chơi cho bọn trẻ.
Chính xác là nửa tiếng trước, trong cửa hàng đồ chơi trẻ em Cici, cô gặp một tên con trai không biết điều.
Theo những gì cô kể lại thì cả hai đều muốn mua bộ xếp hình “Nàng công chúa cổ tích”, tên con trai đó nhất định không chịu nhường và cô cũng chẳng chịu nhịn.
“Kết quả là mày thua!” - Linh cắt ngang lời Phụng, chốt hạ câu cuối.
“Không! Bộ xếp hình đó của người khác đặt sẵn.” - Phụng lắc đầu tiu nghỉu.
“Vậy thì ức chế cái gì nữa?” - Ân lắc đầu ngán ngẩm.
“Thằng nhóc đó, rõ ràng mặc đồng phục trường mày, tức là thua tuổi tao mà nhất định không chịu gọi tao là chị.” - Phụng cau có chỉ vào Ân.
Linh và Ân nhìn nhau thở dài.
“Cuối cùng tao và nó hẹn nhau cuối tuần này thi uống rượu. Nó thua thì phải gọi tao là chị, tao thua sẽ gọi nó là anh.” - Phụng vòng hai tay trước ngực, mắt mơ màng nghĩ về cảnh mình chiến thắng, gương mặt không giấu nổi vẻ tự đắc.
Trong một buổi chiều đầu thu, Mỹ Phụng bị hai người bạn cùng nhà của mình mắng xối xả, đến ngẩng mặt lên cũng không dám.
Lọ Lem Đường Phố Lọ Lem Đường Phố - Quái Vương