Bạn không thể tạo dựng thanh thế bằng những gì bạn SẼ làm.

Henry Ford

Download ebooks
Ebook "Lấp Lánh Mưa Bay"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 24
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 10409 / 20
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10 -
ao giờ đá cuội làm tim
Để tôi hờ hững như em bây giờ
Bao giờ mơ cỏ thành hoa
Cho em biết khổ để mà thương tôi.
X.an
Bảo Hân lặng lẽ ngồi khuấy đều và chậm chạp ly cà phê đen. Phố đêm mưa vắng và buồn, tiếng hát nghèn nghẹt từ cassette nghe càng da diết hơn trong không gian ẩm tối, mù mờ khói thuốc của quán cà phê Hạ Huyền.
Trong cô nhỏ bé, thơ dại và dịu dàng qúa đỗi! Chiếc băng đô bằng kim tuyến màu vàng như chút ráng chiều sót lại trên bờ đêm - là mái tóc dài đen óng, trông cô giống pho tượng cẩm thạch hơn người thật.
Hân trầm ngâm tư lự như đang nguyện cầu, cô cầu nguyện điều gì Thuấn không thể biết. Anh chỉ rộn rã hả hê mỗi một điều từ sáng đến giờ, là ông Triệu Lân đã đồng ý ngày tháng để tổ chức lễ đính hôn của hai người. Nếu thật Bảo Hân đang cầu nguyện, chắc chắn cô đang cầu cho hạnh phúc của anh và cô.
Nhưng ai lại làm chuyện thiêng liêng đó trong một quán cà phê nhỉ? Nhíu mày Thuấn lên tiếng:
- Em đang nghĩ gì vậy?
Như người mới tỉnh ngủ, Hân ngơ ngơ:
- À! Anh bảo gì cơ?
Giọng Thuấn hơi uy quyền:
- Anh muốn biết em đang suy nghĩ vấn đề gì?
- Em nghe nhạc chớ có nghĩ ngợi chi đâu.
- Nghe say mê đến quên trời quên đất. Bài nhạc này xưa lắm rồi cưng à!
- Càng xưa nghe càng thấm. Như tình càng củ càng nồng vậy mà!
Thuấn cười. Anh kéo Hân vào lòng, hôn nhẹ lên môi cô. Hân cựa mình ra, giọng trách móc...
- Kỳ cục! Trong quán mà làm như ở nhà. Người ta cười cho!
- Ơ hay! Ai cười mới là kỳ. Người ta "mi" vợ người ta, bộ tức hay sao mà cười... đau khổ?
Hân chợt nhăn mặt khi nghe Thuấn nói đến từ "vợ". Trời ạ! Cô sắp là vợ của anh rồi sao? Bỏ chiếc muỗng nhỏ xíu có chạm đoá hồng bé tí ti xinh xắn ở cán xuống, Hân chống cằm trầm mặc. Cử chỉ này làm Thuấn khó chịu:
- Dạo này em thế nào ấy Hân! Xa xôi, lạ lùng, khó hiểu. Anh có cảm tưởng em dấu những suy nghĩ của mình đi tận đâu. Em hờ hững và hà tiện lời nói với cả anh.
- Em vẫn y như cũ, tại anh khéo tưởng tượng ra thôi, chẳng lẽ bây giờ em cần phải nhắc nhở mãi rằng: "Em yêu anh, em yêu anh, em sợ mất anh, anh phải là của riêng em, em không thể xa anh..." Như anh đã từng chán ngấy sao? Nét mặt vô tư và giọng nói đều đều của Hân như một câu hỏi đó nhắn Thuấn nhớ lại khoảng thời gian suốt hai năm anh quen Hân và yêu Hân.
Hồi đó Hân là cô giáo của thằng bé Lễ Trí, con chị Hoài Hương, chị em bạn dì với Thuấn. Anh tới dự sinh nhật Lễ Trí và gặp Bảo Hân. Thuấn hầu như bỏ mặc cô bồ của mình để theo tán Hân. Lúc ấy cô mới ra trường, hai mươi mốt tuổi, đẹp như một thiên thần. Thuấn chết mê chết mệt nét ngây thơ trong trắng của cô, đến mức anh cuống cuồng lên khi nghĩ tới lúc tàn cuộc vui, thiên thần của anh sẽ trở về thiên đường, và anh sẽ không bao giờ được trông thấy cô lần nữa.
Với miệng lưỡi của một anh chàng từng trải, biết yêu từ thưở 15, 16 tuổi, Thuấn chắt lọc hết những kinh nghiệm của mình trên tình trường, chọn chiến lược đặc biệt nhất để tấn công con thỏ nhung xù tuyệt đẹp.
Đêm đó Hoài Hương sắp xếp ổn thỏa mọi bất trắc từ phía cô bồ, để Thuấn được đưa Bảo Hân về. Suốt đọan đường về anh không nói một câu, đợi khi cổng nhà, Thuấn mới mạnh dạn cầm bàn tay đang run rẫy của Hân siết chặt. Anh trao cô nụ hồng bạch còn hàm tiếu kèm theo lời như thơ mà suốt đoạn đường dài anh đã chuẩn bị:
- Nụ hồng này nãy giờ nằm trong ngực áo ngay trái tim anh. Anh xin em hãy giữ lấy để nhớ đêm nay. Đêm của hoa hồng.
Rồi anh đi không một lời hẹn hò gặp lại, nhưng anh tin chắc anh đã chiếm giữ trái tim cô bé.
Sự thật đúng là như vậy, suốt đêm ấy Bảo Hân thao thức không ngủ được, cô đã bị đôi mắt nâu đa tình của Thuấn hớp hồn thiệt rồi. Từ bé tới giờ cô sống dưới sự kiểm sóat kỹ càng của ba mẹ, anh chị. Bạn gái cũng chẳng có mấy người nói chị bạn trai. Thuấn là người đầu tiên cầm tay cô và nói những lời mật ngọt khiến lòng Hân chao đảo vì say hương hoa hồng.
Hai người yêu nhau không chớp nhoáng như Thuấn đã từng yêu, vì tính Bảo Hân rụt rè lại tự kiêu và hay hờn dỗi, Thuấn tốn thời gian hơi lâu để đeo đuổi nhưng anh không nản. Anh thích chinh phục cô gái con nhà gia giáo hơn, đương mang danh đào hoa với đám con gái, anh chỉ cần nheo mắt cười duyên là đã yêu anh ngay.
Thế nhưng gia giáo quá cũng gây ra lắm cái khó chịu, chán chường, chán nhất là mỗi lần xin phép đưa Hân đi chơi. Sao mà khổ và khổ đến thế! Và ngay bản thân Bảo Hân cũng vậy, chưa bao giờ Thuấn được ôm ấp cô trong tay hơi lâu để vuốt ve âu yếm cho thoả lòng khao khát. Chỉ hôn thôi mà cô sợ đủ thứ, y như trẻ con. Thoạt đầu Thuấn rất thích, có cảm tưởng được Hân ban thưởng khi cô cho anh "hôn". Dần dà Thuấn đâm chán, anh chỉ chung tình với cô về tinh thần, còn thân thể thanh niên sung sức đã quen đi lại với đàn bà không thể nào tính chuyện thủy chung được. Thuấn lăng nhăng không dứt nổi với các cô bồ cũ. Hân ghen lên ghen xuống, giận tới giận lui. Khóc lóc chán chê nhưng vẫn không dứt được anh. Cô yêu anh, muốn anh là của riêng mình nhưng cách yêu cổ lỗ của cô đã làm Thuấn chán. Anh bắt đầu lơi Hân vì vấn đề xuất cảnh, rồi toàn bộ tương lai của anh, làm Thuấn phải nghe lời mẹ. Đúng như mẹ anh đã phán, chỉ có Bảo Hân mới đủ tinh thần, nghị lực, lẫn thế lực để làm Hòn Vọng Phu chờ ngày anh về thôi!
Bây giờ hai người đã vượt qua trở ngại lớn nhất là ông bố khó tánh của Hân để là của nhau như cô từng mong muốn, nhưng rõ ràng Bảo Hân canh cánh một nỗi buồn mà Thuấn không hiểu nguyên do. Có lẽ Hân buồn vì nghĩ tới ba mình.
Thuấn chợt nghe Hân thở dài và giọng cô yếu ớt:
- Anh có biết được có anh, bên anh em đã phải làm gì không?
- Em đã can đảm, anh hùng gây với ba một chập, chứng minh cho ba thấy anh chỉ thật lòng yêu em, còn với những cô gái khác là qua đường. Giống như ba, chỉ duy nhất yêu quý mẹ, nhưng đôi lúc cũng tìm vui với bạn bè, em út.
- Anh đừng nói nữa! Em không thích đâu.
Thuấn hơi ngỡ ngàng trước thái độ gắt gỏng của Hân, từ trước tới giờ cô luôn dịu dàng, chìu chuộng và nhỏ nhẹ với anh mà! Biết cô lại sắp dỗi khi nghe nói kiểu đánh đồng anh với ba cô đây, nên Thuấn vội phân bua:
- Anh xin lỗi! Anh chỉ đùa cho em vui chớ không có ý gì xấu về ba hết.
Hân lạnh lùng:
- Em không vui nổi khi nghĩ tới ba phản bội mẹ và giả dối với mọi người ra sao.
- Tại anh, anh đã thật thà ngu ngốc nói với em những gì anh thấy...
- Em cũng không nghĩ về anh như vậy vì anh lúc nào cũng thông minh biết tính toán hơn thua trước khi nói. Nếu anh không cho em biết chuyện của ba mà là một người khác thì em sợ khổ cở nào hả Thuấn? Em bây giờ chỉ còn mỗi mình anh, em đã đánh đổi ba để được anh.
- Đánh đổi là sao? Em lại nói kiểu chơi chữ, anh chẳng thể nào hiểu nổi.
Bảo Hân đưa tay kéo cao cổ áo gió lên, cô nhìn những vệt nước mưa loang trên ô cửa kính rồi nhớ tới những giọt nước mắt tủi thân của mình trong đêm. Không ai hiểu cô đâu, ngay cả ba cô, có thể ông chỉ nghĩ rằng cô qúa yêu Thuấn nên mới... hăm dọa ông như vậy. Bát nước trong sạch, tinh khiết đã đổ rồi, hốt lên có đầy cũng bẩn dơ, đục cạn, thôi thì cứ coi như thấy con đau bịnh ốm o tội quá, nên đồng ý gả phức cho rồi, còn được tiếng thương con.
Thật ra Hân yêu Thuấn một phần, hận ba mình bốn năm phần. Thay vì khóc lóc van xin ông đồng ý chuyện hôn nhân của mình, thay vì đặt ông trước chuyện đã rồi kiểu khôn ba năm một giờ lỡ dại, Hân lại chọn con đường và cách đi riêng cho mình. Đôi khi người ta xếp những kẻ ngông cuồng vào một duỗi với những thằng ngu ngốc, trường hợp này đúng đối với cô. Cô đã ngu ngốc chọn con đường cùng, với cách đi của đứa trẻ chập chững mà lại tưởng mình anh hùng đứng lên làm cuộc lật đổ người xứng đáng ở ngôi vua.
Bây giờ thì đã rõ, có đến ngày nhắm mắt Hân chưa thấy bình yên chớ đừng vội mơ viễn cảnh hạnh phúc bên Thuấn.
- Nè cưng! Sao cứ "lặng lẽ nơi này" hoài vậy? Lâu lâu mới được xổ lòng đi uống cà phê nghe nhạc với anh một lần, mà em cứ ủ dột như mưa dầm ngoài trời. Anh ngán qúa Hân à! Em lạnh tanh lạnh ngắt như mưa thế này anh biết sưởi ấm với ai.
Hân cười cười:
- Anh không biết là anh vừa khơi dậy ở lòng em nỗi đau âm ĩ sao Thuấn? Anh thừa biết em tự cao, kiêu hãnh, so ra tình em yêu anh có hơn lòng kiêu hãnh của em đó, nhưng đâu có nghĩa là em đã quên, đã tha thứ chuyện anh chia sẽ tình anh cho những cô gái khác. Ngày trước em lo sợ mất anh, giờ thì em ghen tuông vì anh. Nếu đã là của em mà anh còn quan hệ qua đường hay đùa vui với bất kỳ người đàn bà nào, thì chúng ta sẽ chia tay ngay đó.
Thuấn gãi đầu:
- Hôm nay em lên giọng bà... Thuấn nghe oai ghê! Anh đã có em rồi, ngu sao còn lèn èng với ai. Nhưng Hân nè! Em phải nồng nàn thắm thiết với anh hơn chút nữa, chứ nghiêm trang nguội lạnh quá, anh sợ em lãnh cảm mất.
Bảo Hân bưng tách cà phê lên nhấp một chút, giọng khẽ khàng:
- Em lãnh cảm thật sự mỗi khi tưởng tượng rằng anh từng ôm ấp, vỗ về một người khác.
Thuấn nhíu mày khó chịu:
- Anh không thích em nói chơi như thật, nói thật như chơi đâu.
- Thì em có nói chơi đâu nà! Bây giờ là ban đêm, mỗi đứa về làm một giấc, không mộng mị chiêm bao gì cả, sáng ra thức dậy nắng ùa vào đầy nhà, chim hót ngoài cửa sổ, ta vẫn chưa là gì của nhau và nếu anh muốn mãi mãi mình vẫn không là gì của nhau.
Thuấn nhìn Hân hoang mang. Sao cô có vẻ bất cần vậy kìa, khác với trước đây Hân luôn lo sợ mất anh. Đàn bà con gái thật khó hiểu. Đến từng trải, bản lãnh như anh còn lần không tới... Cũng may là anh giấu nhẹm chuyện có bà vợ hờ, Hân mà biết được thì gay go, vì cô ghét dối gian lắm, cô vẫn tin rằng Thuấn xuất cảnh nhờ ba anh bảo lãnh.
Nhìn Hân dõi mắt theo làn khói thuốc dật dờ, Thuấn mau chống thay đổi cách đối xử, anh lạnh lùng đáp trả:
- Vậy thì bây giờ anh đưa em về để ngủ cho ngon. Trời mau sáng lắm, lúc đó anh sẽ là con người khác, cho vừa lòng em.
Bảo Hân khúc khích cười, bưng ly cà phê lên kề vào môi Thuấn:
- Uống giùm em hết tách cà phê này rồi thức chờ trời sáng, nghe nói là ham lắm... Xì!...
- Thức với em, anh còn hứng thú. Chớ thao thức một mình thì anh không ham đâu.
Hân tựa đầu vào vai anh y như cô gái ngồi gần đó. Nãy giờ cô ta lim dim mắt dựa vào vai người yêu để nghe nhạc. Trong quán này các đôi tình nhân ôm nhau, hôn nhau và ngồi vào lòng nhau thật tự nhiên, chớ có ai e ngại, khó khăn như cô đâu. Thuấn ôm Hân thì thầm:
- Em xem người ta yêu nhau ra riết ghê chưa. Ai như em và anh, cứ y như...
- Y như gì?
Thuấn cười:
- Y như ông già, bà lão hết pin.
Bảo Hân phụng nghịu:
- Nói bậy không hà! Miệng lưỡi anh ghê gớm lắm, em chẳng biết trị bằng cách nào.
- Không biết phải học hỏi. Em coi kìa!
Thuấn hướng mắt về phía một đôi trai gái nãy giờ cứ hôn nhau quên trời, quên đất.
- Cứ như thế này thì rượu hay cà phê thuốc là cũng bỏ tuốt. Đó là phương pháp khoá miệng công hiệu nhất. Không tin em thử áp dụng coi. Hân ngước mặt lên chờ đợi. Cô thầm thì với Thuấn bằng giọng yếu đuối gần như thổn thức:
- Em yêu anh. Hôn em đi! Hôn em đi!
Khi mà anh ân cần tìm môi cô, Bảo Hân lại ngậm ngùi nhớ câu anh từng nói: "Ai có thể biết ngày mai thế nào. Hãy sống với những gì mình đang có là hạnh phúc nhất".
Đúng vậy! Giống những đôi tình nhân kia, Hân cũng đang hạnh phúc.
Triều nghiêng đầu ngắm nghía "sản phẩm" đầu tay của mình: Cái tivi bằng ván ép, đồ dùng dạy học mà Thạch Thảo cứ theo vòi vĩnh anh làm giùm cho bằng được. Và anh đã làm xong với những thêm thắt sáng tạo của kẻ chịu khó tìm tòi - "Rồi mình sẽ làm tặng Bảo Hân một cái, cái thứ hai nhất định phải độc đáo hơn cái này, khoa học hơn và đa năng hơn cái này". Triều mỉm cười một mình với những toan tính đầy lãng mạn. Anh sẽ vẻ toàn bộ tranh trong chương trình cho Hân dạy vì những tranh kia cũ quá rồi. Anh sẽ đóng thêm vài cái kệ theo mô đen trong catalô để cô đặt những chậu cây cảnh cho đẹp. Anh sẽ âm thầm nhưng hết sức vui vẻ làm những việc đó. Anh muốn gởi cô tất cả tình cảm của anh bằng mọi việc làm có ý nghĩ, để Bảo Hân hiểu rằng anh rất... quí cô.
Triều nhấc chiếc tivi nhẹ hẫng bằng một bàn tay rồi bước về phía dãy lớp học. Giờ ra chơi sân ồn ào vui nhộn với biết bao nhiêu tiếng cười hồn nhiên làm Triều có cảm giác mình như trẻ lại. Trong cái thế giới vô tư của con nít, người ta luôn trẻ ra chớ không già đi dù năm tháng vô tình cứ trôi qua.
Vừa thoáng thấy dáng Triều, Thạch Thảo đã hoạnh hoẹ:
- Làm cho em xong chưa? Chưa là đền à nha. Người ta chờ gần chết hà!
Sao mà anh ớn cái "nha" cái "hà" nũng nũng nịu nịu của Thạch Thảo đến thế. Đặt cái ti vi lên bàn, Triều chưa kịp nói gì thì ngoài sân đã có tiếng ồn ào bát nháo trộn lẫn với tiếng khóc của trẻ con.
Anh vội vã bước ra. Huyền Sương mặt mày hớt hãi đang ẵm ngửa con bé Thúy Vi trên tay. Triều nghe tiếng nó khóc và thấy mặt con bé máu me tùm lum.
- Trời ơi! Nó bị sao vậy? Ối! Máu, thấy sợ qúa! Thấy sợ qúa! Trời ơi! Chóng mặt!
Triều chưa kịp bước tới để xem con bé ra sao thì anh bị Thạch Thảo vừa ong óng vừa kéo tay ghị lại, mặt cô ta tái mét như xỉu tới nơi.
Vừa lo cho con bé Thúy Vi, vừa bực mình vì bị ghị kéo, anh nghiêm giọng nạt:
- Bình tĩnh lại coi! Làm cái gì la toáng lên vậy.
Triều cộc cằn hất tay Thạch Thảo ra, bước theo Huyền Sương về phòng y tế. Giọng ai đó lanh lảnh vang lên như kết tội:
- Học trò của Bảo Hân! Ngộ thật! Bỏ học trò chơi xả láng ngoài sân, cô trốn đi với bồ đàng nào rồi mà bỏ trò bị đẩy té phun máu, cô vẫn chưa hề hay biết. Tệ ơi là tệ!
- Dạo này con Bảo Hân hồn một nơi phách một nẻo, dạy dỗ quên đầu quên đuôi, chẳng cần thực hiện năm bước lên lớp gì ráo.
- Ôi! Một bước cũng đủ lên chức... bà rồi.
Triều sợ miệng mồn các "Miss" phòng không xế bóng này quá, lúc nào các cô cũng chờ có dịp để phát biểu cảm tưởng theo kiểu... ba người đàn bà họp lại thành cái chợ trời.
Không cười nổi với ý tưởng tếu thoáng qua trong đầu, Triều lắng nghe Huyền Sương nói:
- Con nhỏ ngồi xích đu chắc không quen, mà tụi con trai lại đẩy quá mạnh, nên chóng mặt té chứ gì. Em nghe cái bịch, quay ra đã thấy nó nằm dài dưới đất.
Không hiểu cô nó đâu mà chẳng coi chừng coi đỗi gì cả!
Triều vạch tóc con bé ra, phía trên trán có một vết nứt khá dài. Vừa thấm máu cho Thúy Vi, chị y sĩ vừa nói:
- Vết thương này phải đi may thôi! chắc bị va vào đá khi mặt úp xuống đất. Tội nghiệp có sẹo trên trán rồi! Đi kiếm Bảo Hân đi.
Huyền Sương dài giọng:
- Biết đâu mà kiếm. Chị chở nó tới nhà thương thì tốt hơn.
Bỗng dưng Triều bực mình. Không lẽ Bảo Hân thiếu trách nhiệm đến mức bỏ học trò trong giờ chơi để đi đâu với Thuấn như lời ai đó đã nói sao?
Thúy Vi nằm nhắm mắt, nó sợ quá nên chẳng dám khóc chỉ thỉnh thoảng lại nấc lên một cái thật đứt ruột. Triều bước tới:
- Đi với em chị Tiết. Chị bế con bé, em chở cho.
Chị Tiết "ừ" không mạnh lắm. Con bé Vi chợt khóc lên khi chị xốc nó dậy:
- Con không đi nhà thương. Cô Hân ơi!
- Cô Hân đây! Cô Hân đây! Thúy Vi ngoan không khóc nè.
Ba bốn cái miệng cùng cất giọng khi Hân sà xuống bên Vi:
- Nãy giờ Hân ở đâu?
Triều cũng ấm ức chờ nghe câu trả lời của Hân, anh nhẹ lòng khi cô xuất hiện, nhưng vẫn bực bội vô cùng.
- Em ở phòng thiết bị. Vừa vào soạn mấy bộ tranh là đã có chuyện rồi! Ai có ngờ con thỏ con nhát hít này hôm nay lại ngồi xích đu chứ!
- Bây giờ ai đưa nó đi nhà thương? Chị Tiết nhìn Bảo Hân rồi hỏi. Vôi vội đáp:
- Em! Dầu gì có em nó cũng đỡ sợ hơn?
Triều nhanh nhẩu:
- Tôi sẽ chở Hân đi cho mau.
Anh bước thật nhanh về phòng để dắt chiếc Honda cũ kỹ của mình ra. Vừa lầm thầm vái nó đừng trở chứng, Triều vừa mạnh bạo đáp máy.
Nhìn nét mặt rất dửng dưng của Hân, Triều hơi tự ái, anh ân hận khi nghĩ rằng mình nhiệt tình quá làm Hân hiểu lầm. Cô tưởng anh muốn lấy điểm với cô, chớ không nghĩ anh vội vàng vì con bé Thúy Vi.
Mà anh ngẫm nghĩ xa xôi làm gì chứ, đi cấp cứu mà lẩm cẩm như anh thì thôi... Suy nghĩ của Triều chợt đứt đoạn khi bàn tay mềm nhỏ của Hân vịn vào hông anh rồi giọng cô nói trống không.
- Hình như mẹ Thúy Vi làm ở phòng cấp cứu.
Nghe Hân nói, Vi bỗng thút thít:
- Con sợ mẹ rầy.
- Mẹ thương chớ mẹ không rầy đâu. Đừng khóc cô Hân buồn.
Suốt đoạn đường Triều cứ lặng thinh và Hần cũng không mở lời với anh. Kể từ hôm đến tặng anh quyển sách và gói thuốc, Hân đối với anh theo kiểu lịch sự nhưng xa lạ, cô dửng dưng đứng bên ngoài cuộc chơi như lời cô nói. Bảo Hân luôn luôn là người kiêu ngạo, thái độ của cô càng làm anh tự trách mình nhiều hơn. Người ta bảo "tình bạn là tình yêu không có cánh", anh đã ngốc nghếch không biết giữ, để bay mất rồi chút tình bạn lẽ ra anh đã có.
- Hân để tôi ẫm con bé cho đỡ mỏi.
Không phản đối, cũng không lời ừ hử, Hân chuyền Thúy Vi qua cho Triều. Vào tới phòng cấp cứu, con bé lại oà lên khóc khi thấy mẹ nó.
Hôm nay Triều mới nhìn kỹ mẹ của Thúy Vi. Đó là một phụ nử nhỏ hơn anh chừng 3, 4 tuổi, có gương mặt trắng bèn bẹt của người đẹp nhưng lại vô duyên. Chị ta quắc lên khi thấy con bé Vi trên tay anh.
- Trời đất ơi! Lại khổ thân tôi rồi. Sao nữa đây?
Bảo Hân nhỏ nhẹ:
- Cháu ngồi xích đu bị các bạn đẩy mạnh quá nên té. Chị đừng rầy, nó sợ.
Thay vì bước tới xem vết thương trên trán Vi như mọi bà mẹ khác, hay ít ra cũng như một y tá, chị ta đứng khoanh tay đay nghiến:
- Con bé này mà sợ ai. Nó lì ngầm lắm!
Rồi quay sang Hân, chị trách móc:
- Các cô giữ trẻ cũng hay! Con người ta rứt ruột đẻ ra đem giao cho các cô trông non, các cô ăn lương nhà nước mà bê bối, bữa thì để nó đi lạc ngoài phố, hôm thì té tét đầu, ấy là chưa kể chúng cào cấu, cắn xé nhau "tá lả" trong lớp. Dạy dỗ như vậy, nghỉ phứt đi cho rồi.
Thấy Hân đứng rơm rơm nước mắt, Triều nóng lòng một phần, bực mình một phần, anh nói.
- Chuyện rủi ro không ai muốn, chị xem vết thương nó ra sao tốt hơn phê phán.
Ném về phía Triều cái nhìn khó chịu, chị ta ngọt nhạt:
- Con tôi dĩ nhiên tôi phải lo, anh đâu cần nhắc. Làm ơn ẳm nó sang phòng số 7 giùm, bố nó làm trong đó.
Nói dứt chị ta xăng xái đi trước, Triều bế con bé theo sau.
Vừa vào tới cửa, mẹ Thúy Vi đã cất tiếng vừa hốt hoảng, vừa thương thãm đầy nước mắt.
- Anh Mẫn ơi, con bé té tét đầu rồi.
Triều thấy người đàn ông mặc đồ ý tá đang loay hoay bên ba mớ kim chích, xi lạnh giật mình đứng phắt dậy. Ông ta chạy vỗ về phía anh, giọng run lên:
- Trời ơi! Con tôi.
Rồi người đàn ông mau chóng lấy lại bình tỉnh. Ông ta đón con bé Thúy Vi từ tay Triều, miệng rối rít:
- Không sao, không sao. Ngoan để bố xem nào!
Vừa khéo léo xem vết thương, tay ông bố vừa rờ vòng quanh đầu con. Triều nói:
- Bé Vi té úp mặt xuống, phía sau không hề hấn gì.
- Anh khâu vết thương cho con chứ anh Mẫn?
- Nhờ Nam thì tốt hơn. Em sang phòng bên gọi nó giùm. Nhanh lên!
Cái tên Mẫn một lần nữa vang lên nhắc Triều nhớ... Hoàng Khắc Mẫn - Tạ Thúy Vũ. Tấm thiệp hồng Thúy Vũ gởi anh năm xưa ghi rất rõ họ tên của tân lang và tân giai nhân. Anh không hề biết mặt chồng của người mình yêu, nhưng tên của tình địch, anh nhớ như in...
- Cô Hân và anh cứ để bé Vi ở lại đây với chúng tôi. Chắc con nhỏ đừ rồi, không học nổi đâu.
Bảo Hân bóp hai tay vào nhau, bứt rứt:
- Anh Mẫn thông cảm, chuyện Vi bị té là rủi ro ngoài ý muốn của em.
- Tôi hiểu! Các cô cực nhọc vì tụi nhỏ dữ lắm. Chúng tôi có một đứa con, đôi khi còn chăm non không nổi, nói chi có một đàn... con như các cô.
Quay ra tới cửa phòng, Triều chần chừ đứng lại. Anh đột ngột hỏi:
- Xinh lỗi! Anh biết Tạ Thúy Vũ chứ?
Người đàn ông trừng mắt nhìn Triều như nhìn quái vật. Giọng ông ta khô khốc:
- Không!
Triều nhấc chân đi thật nhanh, mặc cho Bảo Hân gấp rút theo sau. Ra tới quầy bánh đầu đường, Triều mua một bịch loại ngon. Anh đưa cho Hân, nói như ra lệnh:
- Đem vào cho vợ anh ta vui lòng.
Ngơ ngác Hân hỏi lại:
- Ai cơ?
- Vợ của ông Mẫn.
Dứt khoác người đàng bà ấy không thể nào là mẹ của bé Thúy Vi, vừa dắt xe ra khỏi bãi gởi Triều vừa khổ sở với hoài nghi của mình.
Bảo Hân trở ra, gương mặt đẹp của cô đầy vẻ bất bình. Triều hỏi:
- Bà ta lại làm khó dễ gì Hân à?
- Em không tưởng tượng nổi có bà mẹ nào kỳ cục như mẹ Thúy Vi. Gởi con bé gói bánh bà ta chẳng hề cám ơn, đã vậy còn thắc mắc tiêu chuẩn cơm của con Vi hôm nay tính thế nào khi nó có đăng ký mà không ăn? Thái độ bà ta y như mẹ ghẻ, bảo sao con bé không trầm tư mặc tưởng ngồi đâu, ngồi đó như bà già cho được.
Giọng Triều lờ lững:
- Biết đâu bà ta là mẹ ghẻ thật. Vì Hân xem, con Vi chẳng có lấy một nét giống. Bà ta mắt lá răm một mí, con bé thì mắt tròn đen sâu thẳm.
Anh nghe Hân cười:
- Anh Triều quan sát kỹ ghê.
- Đúng ra tôi muốn biết mẹ bé Vi từ lâu rồi. Hôm nay tôi đã thất vọng.
- Anh Triều nói chuyện buồn cười ghê! Anh quyền gì để... thất vọng chứ?
- Quyền tự do được cho phép của mỗi người. Yêu ai thì bảo rằng yêu. Ghét ai thì bảo là ghét...
- Thất vọng ai thì bảo là thất vọng... Mà sao phải thất vọng mẹ Thúy Vi chứ?
- Vì Thúy Vi có đôi mắt... mắt giống đôi mắt một người tôi quen ngày xưa. Tôi chưa thấy mẹ con bé nên cứ nghĩ người đó phải là mẹ nó. Bây giờ rõ là thất vọng.
- Sao lại thất vọng? Anh phải hy vọng sẽ gặp lại người xưa chứ.
- Gặp lại làm gì khi người ta đã có chồng. Nhưng chắc cô ấy là mẹ Thúy vi, tôi tin như vậy?
- Ủa! Là sao chứ, em không hiểu?
Thấy Hân xưng "em" và có vẻ quan tâm tới mình, Triều khó khăn mở lời:
- Chắc không có dịp đi chung với Hân lần thứ hai. Sẳn dịp mời Hân ghé quán uống nước.
Hân đắn đo:
- Rồi lớp ai coi?
- Giờ này đã có chị Trúc.
- Em không quen vào quán anh Triều à.
Triều im lặng. Đã chuẩn tị tinh thần nên anh không buồn mà chỉ thấy lòng đầy cay đắng. Lúc nào em cũng là cô gái con nhà, lúc nào em cũng giữ kẽ với anh, điều đó tại anh thôi!
- Bộ anh khát nước à?
Triều gật đầu:
- Khát khô cả cổ.
- Vậy thì mình đi uống nước.
Nhưng sợ Bảo Hân đổi ý, Triều tấp xe vô quán bên đường. Anh ân cần kéo ghế cho Hân ngồi và thích thú nghĩ... cô đã vì anh.
- Uống nước dừa nhé Hân?
Hân gật đầu rồi đưa mắt nhìn quanh. Đây là dạng quán bình dân xềnh xoàng mà không bao giờ Thuấn ghé, chớ đừng nói chi đưa cô vào vì Thuấn biết cô ngại. Hôm nay Hân có bốc đồng không mà dễ dãi chìu ý Triều, sau khi đã từ chối.
- Bà chủ, cho một ly nước dừa và một cà-phê đen ít đường.
- Khát khô cả cổ mà lại uống cà phê.
Triều cười khi nghe Hân dài giọng trách. Tựa người ra chiếc ghế mây, anh xa xôi:
- Đâu phải uống nước mới hết khát. Người ta có thể khát cả đời vì một nỗi niềm không thể nào nguôi được. Hân có tin không?
- Hân chưa bao giờ bị khát cả, nên không tin.
Đẩy ly nước dừa về phía Hân, Triều mời:
- Hân uống nước dừa đi, không nó lạt.
- Đã nói Hân không khát mà.
- Đâu phải lúc nào người ta cũng uống vì khát.
- Nhưng chỉ khát uống mới ngon nhất.
Hân nghiêng đầu cãi lại - Triều nhìn từng giọt cà phê rơi xuống ly để tránh đôi mắt cô. Đôi mắt Út Tẹo từng cho rằng rất lạ kỳ, có buồn có khổ có đau cách mấy nhìn vào cũng quên hết.
- Anh Triều. Em vẫn thắc mắc về mẹ của Thúy Vi. Anh nói vậy là sao chứ?
- Hồi đó tôi có quen một cô tên Thúy Vũ, cô ta có đôi mắt to thăm thẳm và đẹp kỳ lạ. Dĩ nhiên Thúy vũ có rất nhiều người theo, nhưng không hiểu sao Vũ lại có cảm tình với tôi, một gã ngố nhất trong những cây si của Vũ. Hai đứa thề non hẹn biển y như tất cả những cặp yêu nhau. Tôi có giấy gọi thi hành nghĩa vụ quân sự, đôi mắt kia đổ không biết bao nhiêu lệ. Vũ muốn tôi đi hợp tác lao động hơn là đi bảo vệ tổ quốc, vì người phụ nữ nào lại không muốn có một tương lai bảo đảm. Lúc đó nếu tôi chịu đi hợp tác lao động thì Thúy Vũ đã không bỏ tôi đi lấy chồng.
- Anh có tiêu chuẩn mà không đi sao?
Triều chua chát:
- Ba tôi mua được tiêu chuẩn đó ngay khi tôi có giấy gọi đi nghĩa vụ. Điều đó là một sự sỉ nhục đối với tôi. Tôi dứt khoát làm trái lời ông vì tôi muốn tự lập, muốn được sống hoàn toàn theo ý mình.
- Kết quả đầu tiên là mất người yêu.
- Không phải đâu! Kết quả đầu tiên là tôi bị ba mình từ. Ngày lên đường gia đình không ai tiễn. Sau đó ít lâu tôi nhận được thiệp báo tin cưới của Thúy Vũ, tôi không biết mặt chồng cô ấy nhưng tên thì nhớ rất rõ Hoàng Khắc Mẫn.
Bảo Hân buột miệng:
- Đúng là tên của anh Mẫn rồi.
Triều buồn buồn nói tiếp:
- Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu vì sao Vũ bỏ tôi đi lấy chồng. Nếu vì hoàn cảnh thì gia đình Vũ đâu khó khăn gì để cô ấy phải bị ép gã vì tiền. Tính Thúy Vũ giao thiệp rộng, phóng túng và có phần dễ dàng trong quan hệ, không lẽ vì vậy mà cô vội lấy chồng khi mới xa nhau chưa được nửa năm.
- Anh không gặp lại chị Vũ à?
- Không! Mãi tới thời gian gần đây tôi nghe người quen kể rằng Vũ đã bỏ chồng để đi theo một người lớn tuổi hơn cô ấy rất nhiều. Bây giờ cô ấy ở đâu không ai biết.
Bảo Hân bâng khuâng:
- Dám Thúy Vi là con chị Vũ lắm! Nếu thế thì tội nó quá, em thấy bà vợ sau của ông Mẫn không phải là người rộng lượng, đã vậy còn có vẻ xảo trá sao ấy. Lúc không có mặt chồng thì đay nghiến con nhỏ trước mặt cô giáo, khi có mặt chồng thì làm như thương nó dữ lắm!
Triều uống một chút cà phê, lòng dâng lên nổi xót xa khi nhớ tới gương mặt bé xíu của Thúy Vi. Người đàn bà có thể bỏ chồng vì không yêu, sao Vũ nỡ bỏ cả con mình, cô chắc đã gây nên lỗi lầm gì đó nên Mẫn mới căm thù không nhận có quen biết cô.
Vậy thực chất của con người Thúy Vũ như thế nào? Triều bàng hoàng khi nhận ra anh đã từng yêu tha thiết nhưng không hiểu gì về cô gái mình yêu cả. Tình yêu đâu chỉ là những nụ hôn không dứt, những vuốt ve, đòi hỏi nhiệt cuồng như những đêm hò hẹn của anh và Vũ.
Ngoảnh lại xa nhau 7, 8 năm rồi! Hồi đó anh còn quá trẻ để yêu một cách sâu lắng hơn. Nói là nói như vậy thôi, nếu tình yêu của anh thuần khiết giống như những gì anh giành cho Bảo Hân bây giờ, thì có lẻ anh đã không yêu được nữa.
Triều thở dài. Mối tình đầu vụng dại ấy chỉ là một cách tập tành. Anh chợt loáng thoáng nhớ vài câu thơ ngày xưa bọn con trai anh hay đọc để "cấy" nhau.
"Tình mới lớn, phải không em, rất thích?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương.
Thưở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mãi, dĩ nhiên làm lại.
Bây giờ nghĩ lại mối tình vụng dại ấy đúng là một cách tập tành, nhưng chỉ đối với anh thôi, với Thúy Vũ biết đâu chừng cô đã quá rành rẽ để thích thú xếp tên anh vào cái số thứ tự lưng chừng của danh sách những kẻ tình si mà cô thường khoe với anh ngày xưa đó.
- Anh Triều đang nhớ tới chị Thúy Vũ hả?
Triều hờ hững:
- Ờ! Nhớ người ta để lại thương mình... hồi xưa. Đúng là một chú bé mới tập tành yêu.
Bảo Hân phản đối:
- Yêu hoặc không yêu thôi chớ sao lại có chuyện tập tành?
Triều cười gượng:
- Đó chỉ là cách nói để mình đỡ bị thương tổn khi nhớ lại. Vậy thì hồi đó tôi có yêu hay không nhỉ? Tốt hơn nên nghĩ đó là một đợt tập dợt.
Hân tủm tỉm:
- Anh Triều nên đi siêu âm để nhìn cho rõ trái tim anh.
- Tôi cũng định vậy, nhưng nghĩ kỹ lại thôi. Thường người bệnh sợ biết sự thật của bệnh mình lắm.
Bắt gặp đôi mắt đắm đuối của Triều, Bảo Hân vội nhìn xuống. Uống một ngụm nước dừa để lấy lại tự nhiên cô hỏi:
- Anh không bao giờ về nhà à?
- Hình như câu này, Hân đã hỏi một lần rồi.
- Nhưng anh có trả lời thật tình đâu?
- Thì hôm nay tôi thật tình vậy! Hân biết đó, tôi là đứa con bất hiếu từ buổi không chịu nhận cái tiêu chuẩn đi làm... công ở Đức. Khi phục viên trở về, lại trở thành đứa vô công rỗi nghề. Ba tôi là người nghiêm khắc và bảo thủ, ông nhất định mặc kệ... để xem đời thằng bất hiếu cãi lời cha mẹ sẽ trôi về đâu. Công danh thì đã đành phần dang dở, còn sự nghiệp lại chìm khuất ở tận đáy sông, đáy biển nào đó. Nghĩ cũng buồn khi càng lớn người ta càng phải rời xa lý tưởng để sống với thực tế. Tôi không bao giờ ân hận hay nuối tiếc sao trước kia mình xuẩn ngốc chọn con đường chông gai để đi. Tôi lại hãnh diện vì nhờ vậy tôi mới trở thành con người khác. Tôi vẫn tin rằng một ngày nào đó ba tôi sẽ nghĩ lại để thấy rằng không phải bất cứ đứa con nào cãi cha mẹ cũng là bất hiếu.
Hân thắc mắc khi nghe Triều nói vòng vo:
- Nhưng cuối cùng thì anh có về nhà không?
- À quên! Có chứ! - Triều cười cười - - Vì tôi nào có từ ba mình đâu mà không về!
Hân trợn mắt:
- Anh thất là quá quắt! Đúng là là...
- Đúng là con bất hiếu phải không? Tôi thèm được ngoan hiền như Hân vô cùng. Nghe nói gia đình Hân nổi tiếng gia giáo, mỗi người đều sống trong khuôn phép, anh em thuận thảo, cha mẹ mẫu mực làm gương cho con.
Mặt Hân vụt đổi sắc:
- Ai nói với anh vậy?
- Dư luận! Bạn bè! Bộ không đúng sao?
Bảo Hân làm thinh. Cô biết mình khó trả lời câu hỏi của Triều. Dư luận là con dao hai lưỡi. Biết những lời Triều vừa nói là lưỡi cùn hay lưỡi bén đây, trong khi tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Mà ba cô đâu phải hạng vô danh tiểu tốt để dư luận có thể hiền từ cho qua những điều họ luôn chờ đợi xảy ra ở ông.
Phân vân Bảo Hân nói nước đôi:
- Những gì nghe từ dư luận nên tin độ 50 phần trăm thôi! Gia đình nào lại không có khó có khổ riêng, khen hay chê cũng đều tương đối.
- Bảo Hân khổ về vấn đề gì?
Câu hỏi đột ngột của Triều làm Hân cắn môi. Anh ta muốn tìm hiểu nỗi khổ của mình à? Lạ thật, trong khi Thuấn luôn luôn nhăn nhó mỗi khi mình trầm tư buồn bực... Lại so sánh. So sánh người sẽ là chồng với kẻ không yêu là có tội, khoảng thời gian gần đây mình so sánh Thuấn với bao nhiêu người rồi?
- Hân đang tìm cho ra nỗi khổ của riêng mình à?
- Ồ! Không! Em đâu có khổ hồi nào? Em đang nghĩ chuyện khác kia. Vừa nói lảng đi Bảo Hân vứa liếc đồng hồ rồi nhắc nhở:
- Tới giờ cơm của trẻ, em phải về phụ chị Trúc. Anh hết khát khô cả cổ chưa? Mình về.
- Rời khỏi nơi đây, tôi sẽ khát lại ngay.
Bảo Hân chủ động đứng dậy trước, giọng dửng dưng cố ý:
- Vẫn biết là anh sẽ khát nữa, nhưng em đâu đủ khả năng kêu mây gọi gió để giúp anh một cơn mưa rào cho thoả... khát khao mưa.
Triều bật cười khi nghe cô nhấn mạnh câu cuối:
- Vũ không phái có nghĩ là mưa đâu.
- Đồng ý! Nhưng khát như anh phải có dầm mưa mới đáng. Nào! Về không, hay để em đi xích lô.
- Ai lại cho cô... bạn nhỏ đi xích lô chớ?
Hân bĩu môi:
- Không dám làm bạn với anh đâu.
- Sao... giận dai vậy?
-...
Không đợi Hân trả lời, Triều nói một hơi:
- Tôi biết Hân nói chuyện với tôi vì xã giao thôi, chớ trong thâm tâm Hân vẫn còn giận. Đó là lỗi tại tôi. Nếu Hân mãi cố chấp tôi phải chịu thôi, chớ nào dám trách ai. Cảm ơn Hân đã vì người khác buổi sáng này. Dù tôi biết cơn khát này sẽ đeo mãi suốt đời tôi.
Hân thở dài rất khẽ, lặng thinh ngồi lên sau xe cho Triều chở. Anh cũng im nhưng có vẻ bứt rứt vô cùng. Mãi tới ngã tư đèn đỏ cô mới nói:
- Cứ xem nhau như người quen thì tốt hơn anh Triều à! Vì tình bạn là thứ tình cảm vô cùng cao quý. Hân đã nghĩ kỹ rồi, nếu dùng tình bạn để ngụy trang cho tình cảm riêng tư của mình, Hân e rằng làm tổn thương nó..
Triều chợt đùng đùng tự ái, anh có cảm tưởng bị Bảo Hân lật tẩy bằng những lời kẻ cả, kiêu ngạo. Thật là quá quắt, cô ta muốn lên mặt dạy khôn anh chỉ vì anh là tên si tình, thật thà bộc lộ lòng mình mà không lường hậu quả.
Triều mím môi rồ ga, chiếc xe chồm tới trước. Hân hốt hoảng ôm chầm lấy anh, mặt cô va vào lưng anh, hương tóc thoang thoảng ngất ngây. Triều đớn đau tưởng chết được và cũng hạnh phục chết được. Anh lầm bầm trong tuyệt vọng.
- Ước gì con đường trước mặt đưa ta tới tận cùng của chân trời …
- Anh Triều! Có khi nào người ta tính toán để đoán được những số sẽ trúng không?
Đang ngồi xoay xoay cái trục quay bằng lon bia trong chiếc tivi, nghe Tẹo hỏi, Triều phì cười:
- Nếu người ta tính toán được thì nhà nước dẹp tiệm... xổ số cho rồi, không sẽ bị phá sản mất! Mà sao em lại hỏi như vậy?
Giọng Út Tẹo nghiêm túc khác hẳn câu hỏi kèm theo cái nheo mắt của Triều:
- Tại em nghĩ người ta phải biết tính làm sao để có thể trúng số.
Triều lắc đầu:
- Đã nói đó là trò hên xui mà chú mày lại bảo có tính toán. Ai mà tính được sự may rủi hở Tẹo?
- Có đó, em biết mà.
Triều có vẻ quan tâm hơn khi nghe câu trả lời chắc nịch của Tẹo. Anh tò mò hỏi:
- Em biết mà biết cái gì?
- Em biết có người tính toán trước khi mua số. Bao giờ ông ta mua cũng trúng hết.
- Thật hả? Ai vậy?
Út Tẹo thầm thì:
- Ông Thầu Quý!
Triều tưởng tượng ra một người đàn ông ròm rỏi khô dét có đôi môi mỏng lúc nào cũng mím lại, khít khao như được chấp nối tuyệt khéo. Ông ta có đôi tay xương xẩu với những móng dài được vuốt nhọn cẩn thận như móng tay đàn bà, và Triều chợt cười một mình khi nhớ lại thái độ Út Tẹo diễn tả lại cách ông ta lựa vé số bằng cảnh tay khoèo móng chim của cậu ta. Triều biết thầu Qúy là một khách mối đặc biệt của Tẹo, mỗi lần ông ta mua không dưới mười tờ, nhưng Tẹo vẫn chẳng có cảm tình với ông ta, cậu luôn dè bỉu khó chịu khi kể chuyện thầu Quý với anh.
Nhìn gương mặt rất xấu trai của Tẹo chảy xụ ra, Triều vội nói:
- Sao em nghĩ là ông ta tính toán? Mà tính tóan bằng cách nào khi các vòng cầu tự nó quay.
Tẹo ngắt ngang lời Triều:
- Nhưng số lần quay của các vòng cầu đều được tính chớ bộ, đâu phải lần quay nào số vòng cầu và số lần quay cũng như nhau đâu.
- Anh chẳng khi nào quan tâm đến ba cái vui xổ số, nhưng anh nghĩ khó tính lắm Tẹo ơi! Rõ ràng mỗi lần xổ số chỉ có một lô độc đắc thôi. Đã vậy đâu phải lần nào cũng có người trúng độc đắc.
- Ai mà nói trúng độc đắc. Lâu lâu trúng vài tờ một triệu, hay năm trăm ngàn cũng đủ no.
Thấy Triều cứ loay hoay bên cái tivi tự chế mà anh gọi là đồ dùng dạy học chớ không chú ý lắm lời nói của mình Tẹo lên giọng:
- Anh biết không! Lão Quý lại trúng năm tờ, tính cũng bạc triệu. Tổng cộng cả tháng nay ổng trúng phải ba bốn triệu. Hên gì mà hên kỳ cục vậy?
Triều dừng tay nhìn Tẹo:
- Mấy tháng trước ổng có trúng không?
- Không!
- Vậy thì tại tháng này số ổng đỏ. Triều pha trò - Hổng chừng nhờ mới cưới dâu cho quý tử nên trời đất độ trì mua đâu trúng đó.
- Mốc xì!
Biết là Tẹo bực vì thái độ dững dưng không tin của mình, Triều chọc tới:
- Nếu không phải vậy thì nhờ ông ta tu nhơn tích đức. Tẹo nè! Sao chú mày không để ý coi ông ta mua số gì mình tìm cho mình số đó. Trúng theo cũng đỡ lắm chớ bộ!
Tẹo gượng cười làm thinh. Một lúc sau anh mới thú thật:
- Em cũng có mua theo mấy lần nhưng trật lất. Tón tiền qúa! Mỗi ngày ổng mua từ mấy chục đến hàng trăm ngàn tiền vé số, theo ổng mạt luôn. Trúng số đâu không thấy, thấy tới số vì cụt vốn, em hết dám theo luôn.
- Rõ ràng người ta mua hàng trăm tờ mới trúng một, đôi khi phải hơn vậy nữa mới trúng một, mà chú mày nghi người ta tính toán. Đa nghi chỉ khổ thôi cu cậu ơi! Phải nhớ rằng có những tay chơi số, mê số như vậy dân bán số mới sống nổi.
Tẹo ấm ức làm thinh. Anh biết mình không đủ khôn ngoan, hiểu biết để giải thích đều mình nghi vấn, mà Triều cũng chẳng đủ kiên nhẫn để nghe anh. Thôi thì đừng nhắc đến làm chi nữa vấn đề mình nói tới giống như vì mình ganh ghét.
- Cái tivi này bảo đảm ngon hơn cái vừa rồi. Đổi trục xoay bằng loan bia vừa nhẹ vừa to hơn ống tre. Cuồn tranh giấy được quay bằng tay dấu phía sau như vầy vừa nhanh vừa gọn, sao Thạch Thảo lại không chịu mới tức chứ! Với cô ta thì phải đúng y mẫu mã, kích thước thậm chí màu sắc y trên đưa xuống. Rõ chán! Sống rập khuôn, dạy cũng rập khuôn.
Nghe Triều càu nhàu, Tẹo hỏi:
- Ủa! Vậy cái này làm cho ai?
- Bảo Hân!
- Hèn chi.
- Hèn chi cái gì?
Tẹo cười cười:
- Làm cho Bảo Hân hèn chi kỹ qúa! Nội cái đường viền xung quanh cũng đẹp nói gì tới cái màn hình. Chèn ơi! Bốn góc vành cong vành tròn khéo ơi là khéo, chớ có đâu như cái rồi, rõ ràng cái thùng cartông khoét một mảng chữ nhật không hơn không kém mà gọi là tivi.
- Chú mày có nói quá không Tẹo?
- Cái đó anh hỏi anh chớ sao lại hỏi em? Em thấy sao nói vậy mà! Bộ Bảo Hân nhờ anh làm giùm hả?
Ngó lơ ra cổng, Triều ậm ự:
- Ờ!... Anh làm cho lớp của Hân.
- Ôi! Cho lớp, cho người gì cũng vậy, sao anh lại phân bua với thằng em nhỉ? Nói cách nào anh cũng là người làm ra cái tivi cho Bảo Hân dạy mà.
Tẹo lại gần xoay xoay cái trục, anh thích thú nhìn hình vẽ lần lượt được kéo lên từng tấm một.
- Công nhận hay thật! Nhìn vô lớp mẫu giáo thấy cười ghê. Đủ thứ? Chỗ là quầy thuốc, chỗ là phòng mạch, tiệm may y như thiệt. Các cô giáo bày trò đã khéo rồi bây giờ thêm anh. Đúng là dụ khi con nít. Mà ở trường này nhiều đồ chơi đó, chớ có nhiều lớp học nằm lẻ tẻ trong xóm lao động nghèo, nhìn thấy rầu lắm anh Triều ơi!
Hờ hững như cho qua chuyện, Triều đặt câu hỏi.
- Sao lại rầu?
- Tại vì nó không giống lớp học. Nhiều khi bàn ghế hổng có, cô trò trải chiếu ngồi dưới đất, mà đất đúng là đất, chớ phải nền xi măng hay gót gách cũng may phước.
Triều ngạc nhiên:
- Rồi làm sao dạy?
- Ai mà biết! Mồi lần đi bán ngang em nghe hát um sùm, hết hát lại đọc thơ, làm như mấy cổ dạy có hai thứ này thôi hay sao ấy. Còn đồ chơi của tụi nhỏ mới đã nữa. Vỏ sò, vỏ nghêu nè, rồi gỗ khúc nhỏ nhỏ vuông vuông rồi hộp thuốc lá gì không hà. Vậy chớ cũng ngồi, cũng sắp, cũng xếp. Thấy tội!
Triều không tin, anh gặn:
- Vậy phụ huynh không đóng góp xây dựng lớp hay sao mà lớp học của con mình tệ vậy?
- Xời! Họ cho con đi học là quá rồi, ở đó mà đóng với... đập. Tại anh không biết chớ, cỡ 4, 5 tuổi, con nít nhà nghèo nhiều đứa phải ẳm em, nấu cơm, nhiều khi đi bán vé số, đậu phộng rang, cho nên cha mẹ nó đâu muốn cho con đi học, ở nhà làm công chuyện có lợi hơn.
Cầm mấy tấm tranh vẽ nằm trên bàn lên xem, Tẹo nói tiếp:
- Gần nhà em cũng có một lớp mẫu giáo, nhưng nếu không có cô có trò ở trong đó ai biết nó là lớp học. Mới đầu cũng có tên đàng hoàng, đọc lên nghe cũng hay: Trường mẫu giáo Chim Non. Bọn quỷ sứ trong xóm mỗi ngày đi ngang mỗi nói tầm bậy, miết cô giáo tháo cái bảng... Chim với Bướm ấy đi. Bây giờ người ta quen gọi nó là mẫu giáo Sở Rác.
Triều bật cười:
- Tên sao nghe đau khổ vậy?
- Thì khu em ở ngày xưa là Sở Rác mà. Anh chưa biết đâu, em đi bán vòng vòng nghe nhiều điểm trường còn trứ danh nữa như... Phu- đe, Đô-bô, Chuồng Chó. Đúng là tên sao, lớp vậy và học trò cũng thứ thiệt luôn, chớ được sạch sẽ, lễ phép, ngoan như ở đây thì còn gì phải nói. Bởi vậy...
Tẹo chợt thở dài, mắt anh xa xôi, thấy Tẹo bỏ lửng Triều bèn hỏi:
- Bởi vậy cái gì?
- Bởi vậy nghèo lúc nào cũng thiệt thòi. Hồi đó Sơ Theresa không dạy học chắc em cũng mù chữ luôn, chớ mẹ em làm gì có tiền cho em đến lớp. Phải chi em giàu, em sẽ xây lại lớp mẫu giáo ở xóm em, mua đủ thứ đồ chơi hết là dứt khoát phải có một cái xích đu. Hồi nhỏ em khoái xích đu lắm, thấy tụi nó bay bổng mà mê, nhưng em nhát nên không dám ngồi, sợ tụi nó đẩy té. Anh Triều nè, tại sao người ta không chế ra kiểu xích đu theo chiều dọc hén?
- Xích đu theo chiều dọc à! Là sao chứ?
Triều nhíu mày nghĩ ngợi rồi anh đánh đốp vào đùi.
- Ờ đúng! Sao không ai nghĩ ra cách làm xích đu theo chiều dọc cho con nít hết kìa. Ngồi như vậy nó sẽ không té đập mặt.
- Thì anh nghĩ đi! Ti-vi anh làm còn được, nói chi cái xích đu tầm thường.
Tự dưng Triều thấy lòng nôn nao lạ kỳ trước câu hỏi rồi lời yêu cầu như thách thức của Út Tẹo. Một cái xích đu lắc qua lắc lại theo chiều dọc sẽ an toàn hơn xích đu bình thường đẩy tới, đẩy lui theo kiểu ngang. Ý kiến đưa ra nghe hấp dẫn thật, nhưng làm bằng cách nào?
Triều nhăn nhăn mặt, vò đầu cố nhớ xem mình đã bắt gặp một cái gì đó gần với chiếc xích đu còn nằm trong tưởng tượng này ở đâu. Từ Thúy Vi? Từ Bảo Hân... Không! Mà đúng rồi. Triều đứng bật lên:
- Cuốn sách!
Thái độ của anh làm Út Tẹo ngơ ngác:
- Cuốc sách nào?
- Cuốn sách của Bảo Hân. Cuốn Algorit sáng chế. Hình như trong đó nó có nói mà.
Triều vội vàng bỏ đi, Tẹo chẳng hiểu đầu đuôi gì cả, anh đồ sấp đồ ngửa bước ra sân, mắt tìm kiếm Bảo Hân. Giờ này lớp cô vẫn còn mở cửa dù học trò đã về hết rồi. Thời gian gần đây Hân về rất muộn, cô ở lại lớp đến khoảng 7 giờ, một mình ngồi ở bàn..
- Bảo Hân học Anh văn! Cô ta biết lo xa đó chứ. Không thì sau này qua Mỹ lấy gì mà đối đáp.
Triều đã nói bằng giọng lạnh nhạt thờ ơ, khi Tẹo tò mò muốn biết tại sao Hân ở lại lớp rất muộn mỗi buổi chiều.
Rốt cuộc sự thật là vậy! Tẹo hấp háy đôi mắt, lòng buồn như bị đánh cắp vật quý. Anh khổ sở không tìm ra giải đáp. Tại sao Bảo Hân và cả cái gia đình luôn được nể nang trọng vọng vì nề nếp gia phòng, lại có thể chấp nhận hành động cưới vợ hờ của Thuấn. Dù đó chỉ là cách an toàn nhất để vượt biên, nhưng phải nói trái với đạo lý, trái với lẽ đời quá sức đi.
Lấp Lánh Mưa Bay Lấp Lánh Mưa Bay - Trần Thị Bảo Châu