Never lend books, for no one ever returns them; the only books I have in my library are books that other folks have lent me.

Anatole France

Download ebooks
Ebook "Lăng Thiên Mộng Huyễn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 248 - chưa đầy đủ
Phí download: 14 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 659 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:57:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10: Tiến Vào Không Gian Học Tập (1)
âm Dật Hiên lật ra một cái liếc mắt, trong nội tâm kỳ quái không hiểu tại sao Thượng Quan Tuyết Yên sẽ hỏi vấn đề như vậy.
- Hương vị như thế nào?
Trong mắt Thượng Quan Tuyết Yên vậy mà mang theo chờ mong nhàn nhạt, đây cũng làm cho Lâm Dật Hiên khẽ giật mình, trong ký ức của hắn cho tới bây giờ còn chưa thấy qua Thượng Quan Tuyết Yên biểu lộ như vậy, trong trí nhớ của hắn, Thượng Quan Tuyết Yên cơ bản đều là một bộ lạnh như băng.
- Cũng không tệ lắm, vừa vặn món ăn này của ta sắp xong rồi, ngươi nếm thử đi.
Đây cũng không phải là Lâm Dật Hiên khoe khoang, hắn làm rau vốn là rất tốt, hơn nữa học tập trong không gian học tập, hiện tại cho dù là đầu bếp khách sạn năm sao cũng chưa chắc có tay nghề bằng hắn.
Ma xui quỷ khiến sau khi nói ra câu này, Lâm Dật Hiên mới nhớ tới tính cách của Thượng Quan Tuyết Yên, cho nàng nếm rau không phải tự làm mất mặt sao?
- Tốt, ngươi làm nhanh đi, thời gian của ta đang gấp.
Thượng Quan Tuyết Yên vậy mà đáp ứng.
Lâm Dật Hiên bất đắc dĩ, tiến vào phòng bếp bắt đầu xào nấu tài liệu đã chuẩn bị tốt, trong chốc lát, một mùi thơm thức ăn xông vào mũi, Lâm Dật Hiên mang rau sang phòng bếp, mới phát hiện không thấy Thượng Quan Tuyết Yên đâu, đang kỳ quái, lại trông thấy Thượng Quan Tuyết Yên từ trên lầu đi xuống.
- Đã làm xong?
Thượng Quan Tuyết Yên lạnh lùng hỏi một câu, sau đó đi tới cầm lấy chiếc đũa nếm thử một miếng.
- Cũng không tệ lắm.
Thượng Quan Tuyết Yên nhẹ nhàng gật gật đầu, nhưng Lâm Dật Hiên lại nhạy cảm nhận ra trong mắt của Thượng Quan Tuyết Yên có chút mừng rỡ.
- Trước khi đón mẫu thân về, ngươi phải làm xong cơm trưa hôm nay, hôm nay chúng ta không đi ăn ngoài.
Thượng Quan Tuyết Yên nhàn nhạt phân phó một câu, sau đó liền trực tiếp đi ra cửa.
Lâm Dật Hiên nhìn Thượng Quan Tuyết Yên đi ra ngoài, trong nội tâm một hồi im lặng, thật coi mình là osin sao, bất quá được rồi, hình như Thượng Quan Tuyết Yên rất thích mình làm rau, tuy nàng cố hết sức che dấu, nhưng Lâm Dật Hiên vẫn phát hiện ra.
Chiêu đãi nhạc mẫu của mình, Lâm Dật Hiên tự nhiên rất là ra sức, tuy nhạc mẫu này cũng chỉ là tạm thời, bất quá Lâm Dật Hiên vẫn quyết định toàn tâm toàn lực đi làm. Kỳ thật Lâm Dật Hiên đối với Thượng Quan Tuyết Yên vẫn có chút ý tưởng, dù sao hai người đã kết hôn trên danh nghĩa, nếu như hắn có thể làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật, ôm mỹ nhân về không phải càng tốt sao.
Đương nhiên đây cũng chỉ là Lâm Dật Hiên ngẫm lại mà thôi, Thượng Quan Tuyết Yên như vậy, vừa nhìn liền biết không dễ truy cầu, bằng không cũng sẽ không tìm người giả kết hôn lừa gạt mẹ của mình.
Tới gần buổi trưa, Lâm Dật Hiên rốt cục chuẩn bị xong một bàn đồ ăn, tổng cộng mười hai món rau, bởi vì Lâm Dật Hiên không biết khẩu vị của Thượng Quan Tuyết Yên cùng mẹ nàng ra sao, cho nên khẩu vị mười hai món rau cũng không giống nhau.
Lâm Dật Hiên vừa mới chuẩn bị sẵn sàng, liền nghe được tiếng vang mở cửa, Thượng Quan Tuyết Yên dẫn đầu đi vào, trong tay nàng mang theo một rương hành lý nho nhỏ, mà sau lưng nàng là một thiếu phụ xinh đẹp, khí chất đoan trang cao quý, thiếu phụ mặc một bộ váy liền áo màu tím, váy liền áo phác hoạ ra dáng người nhanh nhẹn đầy đặn của nàng, làm cho thiếu phụ kia nhiều thêm vài phần thành thục thuỳ mị.
Thiếu phụ xinh đẹp sau lưng Thượng Quan Tuyết Yên chính là mẫu thân của nàng, Thượng Quan Minh Nguyệt, Lâm Dật Hiên từng gặp một lần, nói thật hắn còn thực không thể tin được thiếu phụ thành thục xinh đẹp kia dĩ nhiên là mẫu thân của Thượng Quan Tuyết Yên, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, Lâm Dật Hiên còn tưởng rằng nàng là chị gái của Thượng Quan Tuyết Yên.
Tuy dung mạo của Thượng Quan Minh Nguyệt kém Tuyết Yên một chút, nhưng nàng lại có thành thục hàm súc mà Thượng Quan Tuyết Yên không có, điều này cũng làm cho hai người thoạt nhìn mỗi người mỗi vẻ.
- Dật Hiên, ta đón mẹ đã trở về, cơm làm xong chưa?
Thượng Quan Tuyết Yên mới vừa vào phòng, liền hướng về phía Lâm Dật Hiên nói, tuy trên mặt vẫn mang theo một tia lạnh lùng, chính mà ngữ khí lại thân mật hơn rất nhiều, điều này làm cho trong nội tâm Lâm Dật Hiên không khỏi run lên.
Nhưng Lâm Dật Hiên lập tức liền biết đây là Thượng Quan Tuyết Yên đang làm cho Thượng Quan Minh Nguyệt xem, vội vàng sửa sang lại suy nghĩ, sau đó đi về phía trước nghênh tiếp Thượng Quan Minh Nguyệt, cười nói:
- Mẹ, ngài đã tới, cơm đã làm xong rồi, vì vội vàng chuẩn bị, cũng không biết có hợp khẩu vị của người hay không.
- Khách khí với ta làm gì? Tuyết Yên ở phi trường liền khen tay nghề làm đồ ăn của ngươi rất tốt, bảo ta hảo hảo nhấm nháp thoáng một phát.
Thượng Quan Minh Nguyệt kiều mị cười cười, mọi cử động kia đều là hàm súc khó có thể hình dung.
- Vậy người phải hảo hảo nếm thử mấy món rau ta làm, rau cũng đã chuẩn bị xong, lập tức có thể dùng.
Lâm Dật Hiên vừa cười vừa nói, đồng thời thầm nghĩ trong lòng, Thượng Quan Tuyết Yên nhất định là ở trước mặt Minh Nguyệt hung hăng khen tay nghề của mình, bằng không Thượng Quan Minh Nguyệt sẽ không một bộ rất chờ mong.
Thượng Quan Minh Nguyệt nghe được Lâm Dật Hiên nói, liền không thể chờ đợi được mà tiến nhập bàn ăn, sau khi Tuyết Yên thấy Minh Nguyệt rời khỏi, nhỏ giọng nói với Lâm Dật Hiên:
- Một hồi trước mặt mẹ của ta, không được lộ ra sơ hở gì nghe chưa.
- Yên tâm đi, cam đoan sẽ không lộ tẩy.
Lâm Dật Hiên khẽ cười một tiếng, cam đoan nói.
Lúc này Thượng Quan Minh Nguyệt từ trong phòng ăn lại đi ra, vẻ mặt cười khẽ mà nhìn Tuyết Yên nói:
- Tuyết Yên, Dật Hiên đã làm rất nhiều món rau, nghe hương liền biết rất ngon, sau này ngươi thật là có lộc ăn.
- Mẹ, ngài thích mà nói, thì ở chỗ này mấy ngày, để cho Dật Hiên làm nhiều chút ít cho ngài ăn.
Thượng Quan Tuyết Yên tự nhiên cười nói, nhìn Thượng Quan Minh Nguyệt nói ra.
- Ừ, như vậy cũng không tệ, phải phiền toái Dật Hiên ngươi rồi.
Thượng Quan Minh Nguyệt gật đầu đáp ứng, sau đó mang theo một tia mị ý nhìn về phía Lâm Dật Hiên.
- Không phiền toái, làm đồ ăn cho người ta rất thích.
Lăng Thiên Mộng Huyễn Lăng Thiên Mộng Huyễn - Mặc Mộng Trần