There is a wonder in reading Braille that the sighted will never know: to touch words and have them touch you back.

Jim Fiebig

Download ebooks
Ebook "Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 10
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2350 / 103
Cập nhật: 2015-09-29 02:41:19 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5/10
nh có nghe đau không?
- Ðau sơ sơ!
Lượm nhăn mũi:
- Bầm tím mà đau sơ sơ?
- Ừ! - Tiểu Long mỉm cười - Chỉ như kiến cắn thôi!
Lượm có vẻ hoài nghi. Nhưng nó không vặn vẹo, mà nói bâng quơ:
- Thằng Tắc Kè Bông khỏe lắm! Trong làng này nó chỉ lép mỗi thằng Dế Lửa thôi!
Rồi thấy Tiểu Long chẳng phản ứng gì, nó khịt mũi nói thêm:
- Lần sau nó đánh anh, nếu không muốn đánh lại thì anh cũng nên... bỏ chạy đi, đừng để nó đánh trúng!
Quý ròm ngồi bên hừ giọng:
- Sợ quái gì nó mà phải chạy! Lần sau Tiểu Long không đánh thì tao đánh!
Lượm lườm Quý ròm:
- Vậy sao tối hôm qua anh đứng im ru bà rù vậy?
- Tối hôm qua hả? - Quý ròm ngớ ra, rồi vừa rủa thầm thằng Lượm nó vừa tìm cách chống chế - Tối hôm qua tao chưa kịp chuẩn bị, nó lại ra đòn nhanh như chớp, cứ quáng cả mắt! Ðến khi tao định thần lại thì nó đã co giò chạy mất!
Lượm nheo mắt:
- Thế nếu sắp tới...
Nhưng lần này Lượm chưa nói dứt câu, Tiểu Long vùng gạt ngang:
- Thôi, thôi! Không có sắp tới sắp lui gì hết! Tụi mày sao lúc nào cũng nghĩ toàn chuyện đánh đấm!
Vừa nói Tiểu Long vừa nhăn mặt xoa tay nơi vai. Cử chỉ đó càng khiến thằng Lượm thêm ấm ức. Bất chấp sự rầy la của ông anh, nó vẫn khăng khăng:
- Thế nếu nó không chịu buông tha anh thì sao?
- Làm gì có chuyện đó! - Tiểu Long nuốt nước bọt - Tao đã đứng yên cho nó đánh rồi kia mà!
Lượm trề môi:
- Bộ hôm qua anh không nghe thằng Tắc Kè Bông nói gì sao? Nó bảo mọi chuyện chỉ là mới bắt đầu thôi!
Tiểu Long nhún vai:
- Ðó là nó chỉ nói cho sướng miệng!
- Như vậy là anh chẳng hiểu gì về thằng Tắc Kè Bông! - Lượm tặc lưỡi - Anh có đưa lưng cho nó nện cả ngàn cái nó cũng chẳng chịu bỏ qua! Nó chỉ muốn hạ anh trong cuộc đấu tay đôi kia! Trước nay nó luôn luôn buộc đối thủ phải thực bụng nhận thua và sau đó thần phục nó để nó sai khiến!
Tiểu Long thu nắm tay quẹt mũi:
- Nhưng tao đâu có sống hoài ở đây! Chỉ ít hôm nữa là tao về lại thành phố rồi!
Lượm cười khổ:
- Lẽ ra nó đã không đụng đến anh, nhưng trưa hôm qua anh đã làm nó mất mặt trước đám thủ hạ! Ở Xóm Trên này chưa từng có ai dám ra tay can thiệp khi Tắc Kè Bông đang "lâm chiến"!
Những "quảng cáo" của thằng Lượm về nhân vật Tắc Kè Bông khiến Tiểu Long và Quý ròm bất giác lộ vẻ trầm ngâm. Nếu mọi sự đúng như Lượm nói thì tình thế trở nên rắc rối hơn những gì tụi nó tưởng nhiều! Tiểu Long không ngờ chỉ một phút động lòng bênh vực kẻ thế cô mà bây giờ lại kéo theo bao nhiêu là phiền phức. Bây giờ nó chỉ thầm mong những tiên đoán của thằng Lượm sai be sai bét!
Nhưng Lượm không đoán sai. Và Tắc Kè Bông cũng không phải là đứa "nói cho sướng miệng".
Trưa hôm đó, ăn cơm xong, Tiểu Long, Quý ròm và thằng Lượm tụm lại dưới gốc sứ góc sân để nhặt hoa.
Lượm bảo:
- Hoa sứ thơm nức mũi! Gom những cánh hoa lại, lấy chỉ xỏ qua làm vòng đeo cổ, người cứ thơm ngát! Thơm gấp tỉ lần đeo dây chuyền vàng!
Quý ròm "sửa lưng" Lượm:
- Mày quảng cáo quá lố rồi! Dây chuyền vàng đâu có thơm mà gấp tỉ với gấp triệu!
Lượm lỏn lẻn:
- Thì em chỉ nói giả dụ vậy thôi! Sao anh ưa bắt bẻ quá!
Thấy Lượm đỏ mặt, Quý ròm không buồn trêu nữa. Nó chỉ cười cười cúi xuống nhặt hoa.
Bọn trẻ chỉ nhặt hoa tươi mới rụng. Còn những cánh hoa héo dù còn thơm nhưng bị dập hoặc đã xỉn màu, tụi nó không đụng tới.
Chỉ một lát, những cánh hoa trắng muốt đã được bọn trẻ gom lại một chỗ. Trong khi bọn Tiểu Long đang định nhặt thêm một mớ nữa để đủ xâu ba chiếc vòng thì Tắc Kè Bông từ xa tiến lại.
- Tụi mày làm gì thế? - Nó hỏi.
Thấy thằng này không biết ở đâu xuất hiện, lại hỏi thăm với vẻ thân mật khác thường, Lượm và Quý ròm đưa mắt nhìn nhau, vẻ cảnh giác.
Riêng Tiểu Long chẳng nghi ngờ gì. Ðến lúc đó nó vẫn nghĩ thằng Lượm đã quá phóng đại về tính khí của Tắc Kè Bông. Bằng chứng là thằng này đang tiến đến trước mặt nó, mặt mày vui vẻ ý như muốn làm lành. Vì vậy, nó tươi tỉnh đáp trả:
- Tụi tao đang nhặt hoa để xâu chuỗi! Mày có thích trò này không?
Tắc Kè Bông gật đầu:
- Ờ, ờ, thích lắm! Cho tao nhặt với nào!
Nói xong, nó lom khom đi tới đi lui, mò mò nhặt nhặt, vẻ như rất chí thú.
Thấy Tắc Kè Bông không có ý gây sự, Lượm và Quý ròm thở phào một hơi và tiếp tục lui cui nhặt hoa.
Nhưng khi nhặt được dăm cánh, Lượm đem lại chỗ mớ hoa vừa gom, định bỏ thêm vào thì nó bỗng tái mặt kêu lên:
- Chết rồi! Ðứa nào giẫm nát hết hoa rồi!
Nghe Lượm la bài hãi, Tiểu Long và Quý ròm giật mình quay phắt lại. Và mồm đứa nào đứa nấy lập tức há hốc. Trước mặt chúng, mớ hoa xinh tươi mà cả bọn ra sức nhặt nhạnh, tom góp đã bị xéo nát tự bao giờ.
Không ai bảo ai, sáu con mắt nhất loạt đổ dồn về phía Tắc Kè Bông, đầy phẫn nộ. Trong khi đó thủ phạm vẫn giả vờ dọ dẫm, mắt dáo dác kiếm kiếm tìm tìm dưới đất, ra vẻ ta đây ngây thơ vô tội nhất trên đời.
Bộ tịch vờ vịt của Tắc Kè Bông càng khiến Quý ròm thêm nóng tiết. Nó gầm lên, giọng bốc khói:
- Mày giở trò gì vậy, Tắc Kè Bông?
Tắc Kè Bông quay lại, giọng hiền khô:
- Tao có giở trò gì đâu!
- Còn chối hả? - Quý ròm chỉ tay vào mớ hoa tơi tả dưới đất - Vậy chứ cái gì đây?
Tắc Kè Bông nhìn theo tay chỉ của Quý ròm:
- Ðó là hoa.
Biết không thế nói năng lịch sự với thằng này được, Quý ròm trợn mắt hỏi thẳng:
- Ai cho phép mày giẫm lên hoa của tụi tao?
Tắc Kè Bông gọn lỏn:
- Cái này cho phép!
Vừa nói nó vừa giơ nắm đấm ra dứ dứ trước mặt. Vẻ hiền lành trên mặt nó vụt biến mất, thay vào đó là một nụ cười ngạo nghễ đầy thách thức.
Quý ròm không ngờ Tắc Kè Bông ngang ngạnh và xấc xược đến như vậy. Nắm đấm to như quả bưởi Biên Hòa của Tắc Kè Bông quả có khiến nó chột dạ thật, nhưng sự trịnh thượng quá quắt của đối thủ làm nó muốn xịt khói lỗi tai. Quên hết sợ hãi, Quý ròm bước lên một bước, hầm hầm:
- Bộ mày tưởng ngoài thằng Dế Lửa ra, không ai trị được mày phải không?
Nghe nhắc đến "kẻ tử thù" Dế Lửa, mặt Tắc Kè Bông lập tức nổi những đốm đỏ. Răng nó nghiến nghe ken két:
- Tao chấp cả thằng Dế Lửa với tụi mày! Giỏi thì xông vào xem!
Quý ròm tức đến lộn ruột. Nó vung tay:
- Chả cần ai sất! Một mình tao đủ chơi nhau với mày!
- Một mình mày? - Tắc Kè Bông trợm mắt nhìn Quý ròm và nó bật cười sằng sặc - Còm nhom như mày, tao nhét kẽ răng còn chưa đủ, đánh đấm thế quái nào được!
Rồi nó liếc về phía Tiểu Long, cố ý nói to:
- Cỡ thằng mập kia may ra còn chịu được vài ba cái đấm của tao!
Lúc Tắc Kè Bông trở mặt, Tiểu Long biết ngay là thằng này muốn khiêu khích mình. Chuyện xéo nát mớ hoa sứ dưới đất rõ ràng là hành động có tính toán từ trước. Nhưng Tiếu Long nhất quyết không mắc mưu. Mặc cho Quý ròm đối đáp, nó vẫn ngồi im. Ngay cả khi Tắc Kè Bông khiêu chiến đích danh nó, nó vẫn không màng động đậy.
Nhưng Quý ròm thì khác. Không trầm tĩnh như bạn mình, vừa nghe Tắc Kè Bông giở giọng nhạo báng, nó liền cung tay, mặt đỏ như tôm luộc:
- Ðể xem mày có "nhét kẽ răng" nổi cú đấm này không!
Nhưng Quý ròm chưa kịp giở "thế võ Oshin" truyền thống của mình ra thì Tiểu Long đã chồm tới giữ tay nó lại:
- Ðừng! Coi chừng chú thím tao ngó thấy!
Quý ròm liếc vào trong nhà, giọng vẫn chưa nguôi bực tức:
- Nếu vậy tao sẽ ra sau vườn đánh nhau với nó!
- Thôi, bỏ đi! - Tiểu Long lại can - Nó cố ý gây sự với mình, nếu mình nổi khùng lên nhào vô đánh nhau tức là mình rơi vào bẫy của nó!
Quý ròm hổn hển:
- Nhưng cứ như thế này thì chịu thế quái nào được! Chẳng lẽ mình cứ phải nhịn nhục hoài?
Tiểu Long vỗ vai bạn:
- Hoài đâu mà hoài! Dăm ba bữa nữa là mình đã tếch khỏi đây rồi!
Lượm nãy giờ vẫn đóng vai thằng bù nhìn rơm. Tắc Kè Bông khiêu chiến ngay trước sân, Lượm sợ ba và dì thấy nên đành đứng im chịu trận, mặc dù tay chân mồm miệng ngứa ngáy như có kiến bò. Ðến bây giờ thấy ngòi nổ chiến tranh đã bị dập tắt, nó mới rụt rè lên tiếng:
- Thôi nhịn đi anh Quý ơi! Thực ra thằng Tắc Kè Bông chỉ muốn đánh nhau với anh Tiểu Long thôi! Anh Tiểu Long nhịn được chẳng lẽ anh không nhịn được?
Lượm khuyên can mà nghe như chế giễu.
- Lại mày nữa! - Quý ròm nổi nóng - Chính vì Tiểu Long buộc phải nhịn nó cho nên tao phải ra tay, hiểu chưa hả đồ ngốc tử?
Thấy ông bạn của anh mình tay chân thì gầy khẳng gầy kheo mà miệng mồm lúc nào cũng phun ra lửa, Lượm gãi cổ, rối rít:
- Hiểu! Hiểu!
Tắc Kè Bông đứng bên cạnh cười hê hê:
- "Hiểu, hiểu" cái cóc khô! Tao muốn đánh là muốn đánh cùng lúc với ba đứa mày kia! Ðánh từng đứa chỉ tổ ngứa tay chứ sướng ích gì!
Nói xong, nó quay mình khệnh khạng bỏ đi mặc cho bọn Tiểu Long đứng đực giữa trời hậm hực đưa mắt trông theo.
Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ - Nguyễn Nhật Ánh Kính Vạn Hoa 08: Bắt Ðền Hoa Sứ