"We will be more successful in all our endeavors if we can let go of the habit of running all the time, and take little pauses to relax and re-center ourselves. And we'll also have a lot more joy in living.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 63: Truy Lùng (2)
i, hai người cũng đến đây xem trình diễn à? – Jay từ xa bước đến vui vẻ chào hai người bọn họ.
Hôm nay Jay ăn bận hết sức phong độ, áo vest xám được may đo rất chuẩn, quần áo không một nếp nhăn, rất ra dáng một nhân viên gương mẫu. Từ trước đến nay, Bảo Phương luôn thấy Lăng Phong điềm đạm, còn Jay lúc nào cũng như một kẻ long bông. Không ngờ hôm nay lại chứng kiến một Jay rất khác lạ, điềm đạm, ung dung. Cứ như người trước đây và người trước mặt Bảo Phương là hai người.
- Xin chào – Trí Lâm cũng lịch sự chào lại.
Bảo Phương chỉ mĩm cười nhẹ chào Jay. Sau đó cô đưa mắt ngó sau lưng cậu tìm kiếm ai đó. Jay biết Bảo Phương tìm ai, bèn thở dài một cái bất đắt dĩ nói:
- Đằng kia kìa.
Bảo Phương và Trí Lâm nhìn vẻ sầu não của Jay thì cùng phì cười, anh chàng này rõ ràng không phải loại người yếu đuối không dứt khoát, vậy mà bị trói chân bởi cô nàng Sophia kia. Xem ra có tình cảm với cô nàng nhưng lại có tật thích bay nhảy tự do, cho nên mới có vẻ mặt sầu khổ thế. Bảo Phương liếc nhìn thấy mục tiêu của cả hai ngồi kế bên Sophia, cả hai bèn cùng nhau sải bước đến giả vờ hca2o hỏi Sophia.
- Xin chào. Đã lâu không gặp.
Sophia nhìn thấy họ thì vui vẻ đứng dậy kéo Bảo Phương ngồi gần mình.
- Không ngờ hai người cũng đến đây. Mình không nghĩ bạn cũng thích thời trang – Sophia nhìn Bảo Phương vẻ ngạc nhiên thích thú.
- Con gái mà, ai chẳng ham làm đẹp – Bảo Phương cười cười đáp rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.
Cô đưa mắt nhìn về hai người phía bên kia Sophia gật đầu lịch sự chào họ, hai người cũng đang nhìn cô, thấy vậy cũng lịch sự chào lại. Sophia liếc mắt thấy vậy bèn cặp tay Bảo Phương giới thiệu:
- Đây là ba mẹ của Jay….còn đây là Bảo Phương và Trí Lâm, hai người là bạn tốt của anh Jay – Cô quay sang ba mẹ của Jay giới thiệu.
- Chào bác ạ, thật bất ngờ khi biết ngài bộ trưởng lại là ba của Jay – Bảo Phương làm ra vẻ bất ngờ mĩm cười đáp.
- Haha, chắc là thằng con trai của bác khiến các cháu phiền não lắm đúng không - Ba của Jay vô cùng vui vẻ đáp, lời.
- KHông đâu ạ, Jay là một người bạn rât tốt, làm việc rất nghiêm túc, cháu nghĩ là do bác dạy dỗ tốt – Bảo Phương cười khen ngợi.
- Haha, cô bé này rất biết cách nói chuyện – Ông cười sản khoái khi được khen.
Sophia ngồi kế bên cũng cười, người phụ nữ ăn bận sang trọng hiền hòa nhìn họ chĩ cười, Bảo Phương đoán người đó là mẹ của Jay. Cô mĩm cười nhẹ với bà, cố tạo ấn tượng tốt.
- Trong ngành của cháu, không ai không biết bác là nhà chính trị tài giỏi – trí Lâm cũng chen vào khen ngợi.
- Ồ, hóa ra hai cháu là …. – Ông ngạc nhiên nhìn hai người.
- Họ chính là hai cảnh sát trẻ tài giỏi có mặt trong vụ đánh bom lần trước đó bác – Sophia nhanh nhảu chen lời.
- Ồ, hóa ra là hai cháu – Ông lần nữa ngạc nhiên.
- Bác đừng nghe Sophia, cô ấy quá lời đó thôi – Bảo Phương mĩm cười, lắc đầu với Sophia.
- Tụi cháu rất mong có dịp được theo bên cạnh bảo vệ và học hỏi nhiều ở bác – Trí Lâm bỗng nhiên đề nghị.
- Được, có dịp nào đó, bác mời hai cháu đến nhà bác chơi – Ông gật đầu, hào sảng mời.
- Cám ơn bác – Trí Lâm cười đáp, ánh mắt cậu đá qua Bảo Phương rồi vờ như vô tình nói – Bác biết ba của Bảo Phương là ai không? Bác ấy chính là Hoàng thiên, trước đây là trung tá của sở chúng cháu, mặc dù bác ấy đã mất từ lâu, nhưng bây giờ mọi người vẫn tôn kính bác ấy vô cùng.
- Thật là bất ngờ, trước đây bác và ba cô bé cũng nhiều lần gặp nhau, ông ấy là một cảnh sát tài giỏi và gan dạ. Chiến công săn bắt tội phạm dày đặc, là anh hung trong ngành. Thật tiếc là ông ấy lại mất sớm. Lúc bác hay tin, bác lại đang ở nước ngoài nên không thể viếng tang được, thật là một niềm hối tiếc – Ba Jay đáp với giọng rầu rầu, trong mắt ông ngoài ý niệm buồn bã chứ không hề có chút che giấu hay giật mình nào.
Trí Lâm và Bảo Phương đưa mắt nhìn nhau thở dài.
Jay từ xa nhìn hai người họ với ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ, cậu rút điện thoại ra gọi:
- Đến đây nhanh đi, nếu không mất vợ bây giờ.
Sau đó cười một tràng dài khi nghe người bên kia đáp.
Buổi trình diễn cuối cùng cũng bắt đầu.
Lần lượt những người mẫu bước ra biểu diễn dưới ánh đèn màu sắc của sàn T. Bảo Phương không hứng thú với thời trang, đây cũng là lần đầu tiên cô tham gia một show trình diễn thế này. Nhưng cô vẫn cảm nhận thấy những thiết kế này ti đơn giản, nhưng lại rất đẹp. Không cần phải điểm hoa văn quá nhiều vẫn tôn lên được vẻ đẹp thể hình của phụ nữ. Xem ra, tay nghề của anh chàng Ken này cũng không phải là thấp. Buổi trình diễn có thể nói là rất thành công, những ánh đèn, những tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng khi Ken lịch lãm bước ra với bộ vest màu trắng, nhưng vẫn là đôi kính đen che kín mắt. Thật khó để biết anh ta nghĩ gì?
Nhưng điều bất ngờ là, người mà cậu ta khoát tay lại chính là Andy. Cô diện một chiếc váy xanh vô cùng đẹp và trang nhã, toát lên vẽ đẹp quyến rũ chết người, xứng đáng là một siêu mẫu.
Bảo Phương giật mình, cô quay đầu ngó dáo dát tìm kiếm Bảo nam và Lăng Phong. Cuối cùng cô thấy Bảo Nam đang đứng im ở một góc quan sát, tay cầm ly rượu lắc nhẹ.
Nhưng không hề thấy bóng dáng Lăng Phong đâu. Cô nhẹ nhàng lấy điện thoại ra nhắn tin cho Bảo Nam:” Em chờ anh ở nhà chúng ta” - Cám ơn các vị rất nhiều khi bỏ thời giant ham dự buổi trình diễn của chúng tôi. Sauk hi kết thúc buổi trình diễn, xin mời các vị lên tầng trên để dự tiệc – Giọng của một người MC vang lên. Tất cả mọi người lục tục đứng dậy đi lên lầu chuẩn bị dự tiệc. Bảo Phương và Trí Lâm mục đích đến đây là để tham dò ba của Jay, xem xem phản ứng của ông ta trước cái tin Bảo Phương chính là con gái của ông Hoàng thiên, việc nhắc đến ông Hoàng Thiên để xem biểu hiện của người đó thế nào mà từ đó xác định tên hung thủ.
Là cảnh sát, đấu trí với nhiều loại tội phạm, cho nên họ dễ dàng dò xét biểu hiện của những tên tội phạm đó qua ánh mắt và nét mặt cùng cử chỉ. Nhưng ba của Jay lại cỏ biểu hiện đồng nhất, không có chút gì khác lạ. Họ có thể nhanh chóng loại bỏ ông ra khỏi mục tiêu.
Nhưng cũng không loại trừ khả năng, ông ta là loại người nham hiểm, biết che dấu nát mặt của mình, nhất là việc ông ta là chính trị gia nổi tiếng như thế.
Cả hai người định rút lui ra về, nhưng không ngờ lại gặp Ken và Linh níu lại.
- Sao về sớm vậy, không lên tham dự tiệc cùng mọi người sao? Thật là không chút nể mặt gì cả - Linh lườm trí Lâm bảo.
- Anh ấy chỉ định đưa em ra ngoài cho thoáng một chút thôi, em không quen tham dự những chỗ thế này. Ánh đèn màu làm em có chút khó chịu – Bảo Phương đáp lời thay Trí Lâm.
- Vậy để anh đưa em đi. Cứ để Linh đưa Trí Lâm lên lầu chút đi. Dù sao bọn anh cũng là chủ nhà, không thể tiếp đón 2 người sơ sài như thế được – Ken mĩm cười đề nghị, khóe môi cậu ta nhếch lên một chút hứng thú.
- Cũng được, vậy thì nhờ anh – Bảo Phương liền đáp ngay.
Trí Lâm trợn mắt nhìn Bảo Phương trách móc, cô khẽ cười nhún vai lắc đầu. Trí Lâm đau khổ đi theo Linh, cô bắt đầu tra tấn cậu bằng một loạt câu hỏi về vết thương lần trước của cậu, chỉ thiếu một chút nữa là đòi xem xét hết than thể cậu mà thôi.
Bảo Phương cười nhìn theo vẻ khổ sở của Trí Lâm mà nói:
- Chị của anh đúng là một bác sĩ tận tâm.
- Đôi khi quá tận tâm lại là vấn đề phiền não đấy chứ. Đi nào, anh đưa em ra ngoài hít thở một chút – Ken kéo tay Bảo Phương đưa cô đến một nơi yên tĩnh ngắm cảnh đêm.
- Thế nào – Ken đứng phía sau lưng của Bảo Phương phả ra một hơi nóng phủ sau ngáy cô hỏi.
Thân hình cậu ta có chút tiến sát lại người cô. Bảo Phương khựng lại một chút nhưng ngay sau đó cô quay người lại, tựa sát người vào lan can, cách xa Ken, mặt đối mặt nhìn Ken nói:
- Rất đẹp.
- Nhưng không đẹp bằng em – Ken bèn đáp, miệng tủm tĩm cười nhìn cô, nhưng Bảo Phương lại không nhìn thấy được ánh mắt của cậu ta lúc này.
- Tại sao anh lại thích đeo kính, anh muốn che giấu điều gì sao – Cô tìm cách nói chuyện.
- Để không ai biết anh đang nghĩ gì – Ken không hề che dấu thẳng thắn đáp.
- Anh có chuyện cần che giấu sao?
- Bất cứ ai cũng có chuyện bí mật không muốn cho người khác biết – Ken đáp rồi đưa tay vuốt lấy mái tóc đen của Bảo Phương nhẹ nhàng hôn lên đó rồi nói tiếp – Ngoại trừ người mình thích.
- Biểu hiện này, có được xem là em may mắn không? – Bảo Phương nhìn sâu lại mắt của Ken đáp, cô cố tình đong đưa đôi mắt long lanh của mình nhìn Ken.
Ken quả nhiên bị sự rung động của bản thân, cậu hít thở thật sâu cố kiềm nén nói:
- Em đúng là biết cách khuyến người ta kích động.
- Quá khen – Bảo Phương cười nhạt đáp.
- Được, em muốn hỏi gì thì hỏi đi – Ken thở dài nói.
- Chỉ là muốn anh giúp đỡ một chút thôi – Bảo Phương chỉnh lại giúp Ken chiếc cà vạt cười nói.
- Chuyện gì?
Bảo Phương kề tai Ken nói nhỏ, rồi khẽ cười, nụ cười của cô khiến cho người đứng đằng xa phải nắm tay lại siết chặt kìm nén cơn giận.
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty