Thất bại lớn nhất là thất bại trong việc cố gắng.

William A. Ward

 
 
 
 
 
Tác giả: Granty
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 94 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 462 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 04:32:36 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30: Biển Trời Trong Xanh (7)
ã mấy ngày rồi mà vẫn không thể tìm hiểu được chút tin tức gì cả. Nhã Phương sốt ruột vô cùng. Cô muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ lần này để có thể về đội. Có lẽ tuổi trẻ thiếu kiên nhẫn, cô không muốn mình cứ phải ần mình hết mấy năm như dì Dung.
Dù dì Dung có căn dặn cố chờ đợi thời cơ thích hợp nhưng dạo này kẻ ra người vào càng ngày càng nhiều, ồn ào, rồi bọn chúng lại kéo vào phòng đóng cửa kín mít bàn bạc. Nhã Phương sợ rằng khi bọn chúng trao đổi xong sẽ nhanh chóng dời lô hàng đi nơi khác. Vậy thì mọi manh mối sẽ bị cắtt đứt.
Suy nghĩ mãi, cuối cùng cô cắn răng quyết định, chờ đêm tối sẽ hành động, ít nhất cũng có thể đặt máy nghe trộm bọn chúng nói gì. Một cơn mưa đêm trút bỏ hết mọi vật trên trời xuống đất, khiến ặt đất lầy lội, cành lá rơi rụng đầy sân, cả cái hành lang dưới mái hiên gỗ cũng bị tạt ướt nhẹp.
Mới sang sớm, những người làm đã được triệu tập đến dọn dẹp thật sớm. Nhã Phương cũng nhanh chóng có mặt trong hàng ngũ dọn dẹp. Ai lo phần việc của người nấy, không ai để ý đến ai.
Có một cô đã hơn 40 tuổi thường được gọi là cô Tư được giao nhiệm vụ dọn dẹp bên trong căn phòng họp đó. Nhã Phương nhanh chóng rắc lên hành lang trước cửa phòng một ít xà phòng. Cố tình dọn dẹp gần đó chờ đợi.
Lát sau, cô Tư khệ nệ khuân một cái thùng nước đi tới, bước đến gần hành lang ẩm ướt có chứa bột xà phòng, cô Tư bị trơn trợt mà ngã xuống. Nhã Phương chạy vội lại đỡ. Dường như cú ngã quá mạnh khiến phần lưng đập mạnh xuống sàn, làm cột sống bị đau. Cô Tư nhăn mặt, cố gắng ngồi dậy.
Nhã Phương đang muốn chớp lấy thời cơ này nhưng cô đang làm một người câm, cô Tư lại không thể hiểu cô nói gì. Đang bối rối chưa biết nên diễn tả bằng tay thế nào thì sau lưng đã vang lên tiếng nói của dì Dung.
- Hay để con bé dọn dẹp giúp chị đi, lớn tuổi rồi, đừng có cố gắng quá sức, nằm nghỉ chút đi. Nếu không ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe, chị còn nuôi cháu nhỏ, chị có bề gì thì ai nuôi nó đây.
Lời dì Dung nói trúng ngay tâm sự của cô Tư, cô lưỡng lự một lúc rồi mới gật đầu. Quay sang Nhã Phương khẽ nói:
- Nhờ cháu giúp cô dọn dẹp ở đây. Nếu không lát nữa ông chủ về thì sẽ la mắng cô mất.
Nhã Phương vui vẻ mĩm cười gật đầu.
Dì Dung bèn dìu cô Tư đi, nhưng trước khi đi không quên đưa mắt ra hiệu cho Nhã Phương hàm ý nhắc nhở cô không được liều lĩnh. Nhã Phương chớp mắt ra hiệu hiểu rõ.
Cho hai người kia đi rồi, Nhà Phương quan sát xung quanh hai bên, xác định không có người, cô mới hít thật sâu mở cửa bước vào. Tay sờ lên con thiết bị nghe trộm nhỏ xíu trong túi mình, ánh mắt thoáng lên tia hy vọng.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, quan sát xung quanh, Nhã Phương không khỏi thất vọng vô cùng. Đó là căn phòng hoàn toàn trống. Tường gỗ trơn láng không một vết tì, sàn nhà cũng không có một dấu vết. Trong phòng chỉ đặt đúng một chiếc bàn thủy tinh trong suốt. Có thể nói, một con ruồi lọt vào cũng dễ dàng bị nhận ra. Hoàn toàn không có một chỗ để cô gắn thiết bị nghe trộm. Thật không thể hiểu, chủ nhân ngôi nhà này lại là một tên bí ẩn và cảnh giác cao độ đến như thế.
Nỗi thất vọng tràn đến. Nhã Phương cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Cô thở dài bát tay vào dọn dẹp bên trong phòng rồi nhanh chóng quét dọn bên ngoài. Đành nhẫn nhịn chờ cơ hội khác.
Nhã Phương không biết có người đứng từ xa nhìn theo dáng vẻ quét dọn của cô với ánh mắt ấm áp.
- Này, đừng nhìn nữa. Nhìn nữa người ta sẽ bốc cháy đó – Một giọng khàn khàn cười khùng khục trêu chọc.
- Đi thôi – Người thanh niên mặc đồ vest luyến tiếc nhìn cô them một chút rồi quay lưng bỏ đi.
**********
Đó là một sự quyết tâm vô cùng lớn mà trước giờ Thục Quyên chưa bao giờ dám làm. Cô bước vào trong hộp đêm lần nữa. Cô lại lần nữa bước thẳng đến bên Bảo Nam nhìn anh đặt điều kiện:
- Một là đi với em, hai là em lặp tức gọi điện thoại về bên đó.
Bảo Nam sắc mặt sầm xuống, anh nhìn Thục Quyên với ánh mắt sâu thẳm. Ánh mắt cô không chút e sợ, cũng không hề chớp mắt, nhìn cậu một cách dứt khoát. Đẩy nhẹ cô gái trong long mình ra, Bảo Nam lạnh lung đứng lên, ánh mắt quét qua người Thục Quyên một cách đáng sợ.
Sau đó anh kéo tay Thục Quyên ra khỏi hộp đêm. Quẳng cô lên một chiếc xe màu xám, cậu ngồi vào xe, lạnh lung đóng sập cửa lại rồi phóng xe chạy đi. Cậu chạy về địa chỉ mà Thục Quyên đọc lần trước, không hề quay đầu lại nhìn Thục Quyên lấy một lần.
Thục Quyên bị Bảo Nam ném vào trong xe, mất thăng bằng một lúc cũng nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn. Cô lén lút nhìn Bảo Nam, thấy cậu chú tâm lái xe, hai chân mày chau lại đầy khó chịu thì lo lắng, cô biết mình đã chọc giận anh, nên ngồi im lặng, mặc anh đưa đi. Dù sao anh cũng không ném cô lên taxi nữa.
Chỉ là Thục Quyên không ngờ, Bảo Nam lại đưa cô về nhà. Cô thở dài biết rằng, mình chẳng thể làm gì được, đành mở cửa bước ra định lên nhà. Không ngờ Bảo Nam cũng cũng mở cửa bước xuống theo cô, cậu nắm tay cô kéo đi vào trong thang máy.
- Lầu mấy? – Âm thanh khô khốc của Bảo Nam vang lên.
- Lầu 7 – Thục Quyên lí nhí trả lời.
Bảo Nam đưa tay nhấn nút rồi dựa người vào tường chờ đợi.
- Tong….tiếng thang máy vang lên, cánh cửa bỗng mở ra, Bảo Nam nắm tay Thục Quyên kéo ra khỏi thang máy. Thục Quyên bị Bảo Nam kéo đi hết lần này đến lần khác, tay cô bị cậu kéo đến đỏ bầm, nhưng chẳng dám hé môi rên lấy một lần, mặc dù đôi mắt vì sự đau đớn mà mọng nước.
- Căn nào? – Giọng Bảo Nam lại vang lên.
Thục Quyên liền chỉ tay vào căn bên phải. Bảo Nam liền hất đầu nói:
- Mở cửa.
Thục Quyên vội vàng mở túi xách lấy chìa khoá ra mở cửa. Tay cô hơi bị ê ẩm vì đau nên mở cửa có chút khó khăn. Bảo nam thấy vậy liền nắm lấy tay cô giữ lại. Cái chạm tay nhẹ nhàng lại khiến Thục Quyên run lên một cái. Bản Nam rút chùm chìa khoá trong tay cô lại rồi mở cửa, đẩy mạnh cô vào nhà, đóng sầm cửa lại. Sau đó cậu kéo Thục Quyên vào long mình, cúi đầu hôn lấy môi cô một cách điên cuồng.
Thục Quyên bị cậu hôn một cách bất ngờ thì đờ cả người ra, hai mắt mở to đến cực độ nhìn Bảo Nam trân trối. Cậu cảm nhận được ánh nhìn của Thục Quyên, nhếch môi cười khinh bạc một cái, càng kéo sát cô vào người mình rồi đưa nụ hôn rời xuống cổ cô, lên mang tai cô khiến Thục Quyên run rẩy, cô thể đang căng cứng bỗng nhiên mềm nhũn.
Đây là nụ hôn đầu của cô. Không ngờ lại vào tình huống này. Không ngờ lại là một nụ hôn cuồng bạo như thế, không chút dịu dàng không như một khúc nhạc dịu êm, cũng không có sự rung động.
Cho tới khi bàn tay của Bảo Nam bắt đầu luồn vào trong áo cô, Thục Quyên mới bắt đầu giật mình tỉnh táo lại, cô đẩy Bảo Nam ra, giơ tay tát vào mặt cậu. Nhưng dường như đã đón trước, Bảo Nam chụp lấy tay Thục Quyên, cậu cười lạnh bảo:
- Anh ghét nhất là bị người ta uy hiếp. Nếu em còn xuất hiện trước mặt anh them lần nữa, không chỉ có bấy nhiêu đâu. Lần sau anh sẽ lột sạch đồ em rồi thẳng tay ném em lên giường.
Nói xong câu thô bạo xô Thục Quyên ra khỏi cánh cửa rồi mở cửa bỏ đi. Để lại Thục Quyên với một sự tổn thương và sợ hãi. Cậu thay đổi quá nhiều so với tưởng tượng của cô.
Giật mình tỉnh giấc sau giấc mơ hồi ức, Thục Quyên phát giác nước mắt mình lăn dài trên gối.
Khoảng Cách Tình Yêu Khoảng Cách Tình Yêu - Granty