Freedom is not given to us by anyone; we have to cultivate it ourselves. It is a daily practice... No one can prevent you from being aware of each step you take or each breath in and breath out.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 43 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 569 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:11:58 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Ngoại Truyện 03 - 04 Part 1
Ngoại truyện 3: Vampire night
Lục Nhược phát hiện vợ anh mỗi lần mua đồ mới thường mặc cho anh xem, đứng trước mặt hỏi anh: “Thế nào?”
Mặt Mộ Tây hồng lên: “Đẹp không!”
Lục Nhược đang muốn thưởng thức bỗng nhiên Mộ Tây nắm lấy một bên gáy của anh… hôn vào đấy một cái.
Như thế nào lại vậy a? Lục Nhược lau đi hơi nước còn đọng lại sau nụ hôn của cô, thầm mong chờ tiếp tục nhưng đáng tiếc tâm tư vợ đã rời khỏi chỗ này.
Một ngày Lục Nhược bắt lấy vợ, anh sờ loạn một lúc lâu đã tạo ra được không gian ám muội cần thiết, anh dán mình trán lên trán cô chu miệng lên ba một tiếng ám chỉ. Ánh mắt của Mộ Tây lại đi xuống lấy cái cổ của anh làm bãi đáp. Không chỉ hôn môi qua còn lấy răng nanh cắn anh. Lục Nhược dùng môi sờ sờ một chút tự hỏi gần đây anh có ăn đồ gì không tốt sao?
Hôm sau những dấu vết ái muội khó có thể che dấu được, Lục Nhược bị Cố Lãng cười nhạo suốt một ngày, Nam Tich Tuyệt thì lại nhìn anh với ánh mắt hâm mộ, hâm mộ xong lại mang theo ghen tị, ghen tị xong lại mang chút nguyền rủa ác ý.
Ban đêm trên giường.
Lục Nhược không thể nhịn được nữa đem Mộ Tây trên người đè xuống dưới, ủy khuất thả tức giận nhìn cô: “Anh muốn hôn môi!”
Mộ Tây kinh ngạc nhìn đôi môi vì tức giận mà trắng bệch của anh, ừ vẫn là môi ăn có vẻ ngon mà mềm mại nhất.
“Còn muốn!” Khô nóng trong người, Lục Nhược ném hết quần áo ngủ xong, miệng vẫn còn dúm lại.
Mộ Tây bưng kín cái mũi của mình xong, dưới ánh đèn hiện ra da thịt anh trong suốt lại nhìn thấy từng mạch màu li ti dưới da anh, hương vị máu anh cũng sẽ thật mê người đi, không biết cái cảm giác được hòa chung dòng máu với người mình yêu sẽ như thế nào nhỉ?
Mộ Tây nghĩ vậy liền vươn tay đem kéo cổ Lục Nhược lại gần cắn một phát. Kết cục đêm hôm đó bị Lục Nhược đứng thu thập ngồi thu thập, nằm thu thập. Hơn thế mấy ngày hôm sau môi cô sưng đỏ đến mức không thể gặp người lạ.
Sau đó rốt cuộc Lục Nhược cũng tìm hiểu ra được nguyện nhân vấn đề, vợ anh dạo này đang xem một bộ phim về vampire. Mặt tên đó cũng thật đẹp trai, lại còn phát sáng long lanh, hơn nữa còn rất ga lăng nữa.
(Edward hả!?)
Lục Nhược thấy cần thiết phải chỉnh sửa lại thế giới quan của vợ mình một lần.
“Nhị Tây lại đây.” Người nào đó, thò ra được một bộ dáng rất nghiêm chỉnh ngồi trên ghế sô pha.
Mộ Tây lưu luyến nhìn lên màn hình có anh vampire đẹp trai, chậm rãi ngồi bên cạnh anh: “Làm sao vậy, em còn muốn xem phim”
Lục Nhược không khỏi căm tức cái bộ dáng có rắm mau phóng rồi cút của cô.
“Nhị Tây chúng ta là con người, người với người khi biểu đạt tình yêu dùng hôn môi không phải hơi chút là đem răng nanh ra cắn người, như vậy rất là dã man.” Lục Nhược vô cùng đau đớn.
“Vâng.” Mộ Tây không yên lòng ing đứng dậy rời đi.
Mấy ngày kế tiếp cô không thể tiếp tục xem phim trên mạng đành làm bộ muốn Lục Nhược ra tay bẻ khóa cho cô xem. Anh rất tinh vi xem xem một hồi sau kết luận: “Dạo này tranh giành bản quyền rất khủng khiếp cứ cho như là bên kia đòi thêm tiền đi!”
Buổi tối khi tiến hành chuyện phòng the, Lục Nhược thỏa mãn được Mộ Tây hôn môi. Mộ Tây bị bờ môi của anh cuốn hút hoàn toàn quên mất cái cổ của anh. Lục Nhược cảm thấy da thịt nơi cổ anh lại cảm thấy khao khát nhớ nhung cảm giác mềm mại của đầu lưỡi cô khi cô đảo qua…
Ngày hôm sau Mộ Tây vui vẻ nhìn thấy vampire của cô đã quay lại hỏi Lục Nhược thì anh bảo: Trung quốc đã trả tiền bản quyền.
Ngoại truyện 4
Nắng mai sáng lạn, vĩnh viễn không lối thoát (Phiên ngoại)
Lục Nhược chưa bao giờ tin vào nhất kiến chung tình… ít nhất, cũng là trước khi gặp cô ấy.
…….
Trên sàn catwalk, những người mẫu diện bộ sưu tập thời trang mùa hè năm nay đang sải chân khoe dáng. Mấy tay nhiếp ảnh không ngừng yêu cầu các cô thay đổi vị trí, muốn tìm ra một góc chụp đẹp nhất.
Một cô gái tóc vàng, mang vẻ đẹp mạnh mẽ của người phương Tây, vải vóc tơ lụa dính lấy làn da trắng mềm mại trắng nõn, tà váy rộng thùng thình đung đưa theo từng động tác của cô, họa tiết phức tạp trên váy dưới ánh sáng đèn điện như có sức sống thật tươi sáng phóng khoáng.
“Lục Thiếu gia, anh xem thế nào? Đây là mấy người mẫu đang nổi của năm nay.” K lũn cũn theo đằng sau, phát hiện khuôn mặt không biểu tình của Lục Nhược, tựa hồ không hài lòng, liền cẩn trọng hỏi thăm.
Lục Nhược đưa tay cầm mấy bản vẽ vứt cho K, ngồi lên ghế so fa đối diện sân khấu, nhíu mày, cũng chẳng nói lời nào, chỉ lặng lặng nhìn.
K không khỏi lau mồ hôi, ai cũng biết cậu ấm Lục gia thường ngày toe toét, đến lúc làm việc thì lại rất nghiêm túc, giả như để anh mất hứng hủy hợp đồng, không có cách nào đưa sản phẩm ra thị trường, coi như chết người rồi.
Lục Nhược nhấp một ngụm rượu, chằm chằm nhìn lên khán đài. Mấy người mẫu này bình thường phong cách đều khá phù hợp, thế nhưng lần này lại có cảm giác không đúng lắm. Thiết kế dây lưng đeo quần dài mới này là do mấy hôm trước, sau khi ngủ trưa đột nhiên có ý tưởng, ký ức của một ngày nào đó xa xôi nổi lên, ngón tay khẽ mơn trớn trên mặt.
Bởi vì Lục Nhược không ra chỉ thị gì, mấy cô người mẫu không cách nào khác là đi tới đi lui. Đèn sân khấu nhiệt độ rất cao, một lúc sau, các cô đều toát mồ hôi hột, lớp phấn trên mặt cũng bị lem đi.
“Lục thiếu gia, anh xem, dừng lại một chút có được không?” Lần thứ hai, K cẩn thận hỏi, mấy cô gái ở trên khán đài đã bắt đầu lộ vẻ tức giận, anh đắc tội không nổi đâu. Mãi vẫn không đoán ra được ý tứ Lục Nhược, rốt cuộc là được hay chưa được, cứ im lặng như vậy đúng là dằn vặt người khác mà.
“Ừm,” Lục Nhược nhai nhai cục đá, chồng cằm, thật kỳ lạ, rốt cuộc là không đúng chỗ nào?
…..
“Mau mau make-up lại đi!” tại phòng nghỉ, đại diện Trần Tả vội vàng giao phó công việc, nhân viên dưới trướng cũng đều tất bật, luống cuống chân tay. “Hi Hi, mang hai cốc nước đá ra đây!”
“Vâng, tới ngay!” Lục Hi đang giúp một cô người mẫu dặm lại má hồng, vội vàng chạy về phía tủ lạnh lấy hai cốc nước mang qua.
“Các cô lát nữa biểu hiện cho thật tốt vào biết không!” Lục Nhược mãi không thấy gật đầu, Trần Tả cũng sốt hết cả ruột.
“Có cái gì giận dỗi sao? Hở?” Trần Tả luôn mạnh mẽ, không khách khí xoay người mấy cô gái, “Lần này mà bị Lục Nhược ghét bỏ rồi, xem sau này còn ai dám thuê các cô không. Lo lấy thân đi!”
“Trần Tả, có lỗi ở đâu sao?” Lục Hi nhìn vẻ mặt uể oải của Trần Tả, cầm một chiếc khăn mặt ướt đưa cho cô.
Trần Tả lau lau mặt, vỗ vỗ mấy cái, “Nếu biết lỗi ở đâu thì đã tốt. Lát nữa cô cũng theo tôi ra khán đài nhìn, nhiều người phối hợp cũng tốt hơn.”
“Vâng.” Lục Hi gật đầu, cửa phòng nghỉ hé mở, đứng ở góc này nhìn ra có thể thấy Lục Nhược đang ngồi trên ghế. Anh ta quả thực rất đẹp trai. Lục Hi không khỏi chăm chú nhìn, vẻ đẹp làm cho người khác phải nảy sinh ý đồ xấu xa. Thị lực của cô rất tốt, còn có thể nhìn thấy nốt ruồi trên khóe môi của anh, khiến cho vẻ đẹp thanh thoát kia toát ra sức hấp dẫn khó nói thành lời.
Trần Tả nhìn dáng vẻ của cô, vỗ vỗ vai: “Sao, cô cũng thích anh ta rồi à? Đỏ mặt cái gì, Lục Thiếu gia cũng là một nhân tài, có điều là hơi hời hợt mà thôi. Dù sao người ta cũng khác với cậu ấm nhà đại gia khác, tự bản thân mình rất có bản lĩnh. Đừng nói cô, con gái thùy mị nết na thích anh ta có mà cả đống.”
Lục Hi líu lưỡi, lợi hại vậy? Thì thào nói, “Anh ta rất giỏi sao?”
Trần Tả suy nghĩ một chút, “Cô 26 tuổi đúng không, anh ta bằng tuổi cô đấy.”
Lục Hi càng thêm bội phục, tưởng mình tài cao tìm được công việc ổn định, thế nhưng nhìn người kia xem, rõ ràng cũng một nấy tuổi trên đầu, vì sao lại khác biệt lớn như vậy!
…..
Giờ giải lao qua đi, sàn catwalk lại tiếp tục sôi động như cũ. Lục Hi đứng phía dưới nhìn, mấy cô người mẫu đều đem cảm xúc chán chường giấu xuống lớp váy áo duyên dáng, thực sự rất hào nhoáng.
Ánh mắt Lục Nhược lơ đãng bỗng dừng lại trên người Lục Hi, cô quay lưng về anh phía anh, nửa người ẩn trong bóng tối, ánh đèn sân khấu cũng với bóng tối phân tranh vẽ nên hình thể đầy đường cong hấp dẫn, anh chậm rãi đứng lên, bước về phía cô.
Mái tóc dài lượn sóng được cô búi lỏng lẻo, gài lại bằng một cây trâm giản dị, bờ vai gầy, cái eo nhỏ kiêu hãnh, vành tai trắng nõn mịn màng không một món trang sức.
“Em là ai?” *Cô gái hay nàng tiên =]]*
Đột nhiên bị ai đó bắt lấy tay, Lục Hi sợ đến mức suýt nữa thì hét lên. Vừa quay đầu lại, đã bị hút vào đôi mắt đen láy sâu thẳm kia, cả thế giới trước mắt cô như bị chấn động.
Trái tim Lục Nhược dường như bị bóp mạnh một cái, bàn tay đang túm lấy cổ tay cô không ý thức được nắm thật chặt. Nhìn thấy cô nhíu mày mới vội vàng buông ra, nở một nụ cười mê hồn, cánh tay giơ lên khẽ đụng vào bờ vai gầy dồn cô vào một góc, “Người đẹp, nói cho anh biết tên của em được không?”
Lục Hi lạnh đến phát run, hóa ra lại là loại người lòng lang dạ sói sao?
K tuy rằng không tin vào mắt mình, thế nhưng, miễn sao tâm tình Lục Nhược tốt lên là được rồi, vội vàng quát Lục Hi, lúc này đang bị nhìn chằm chằm đến mức ngây ngốc, “Còn không mau trả lời Lục thiếu gia đi!”
Lục Hi không tình nguyện bĩu môi, thật là không có nhân quyền chút nào, “Tôi tên là Sở Hi.”
“Em họ Sở?” Lục Nhược nheo mắt, giọng nói có chút nguy hiểm.
Lục Hi gật đầu, họ gì thì liên quan gì tới anh? Anh nắm vai cô đau quá, mau buông ra đi!
Lục Nhược hướng phía K hất cằm, “Mau đưa cô ấy đi thay đồ, trình diễn một chút cho tôi xem.”
Lục Hi dù cho có ngàn lần không muốn, vạn lần không muốn vẫn bị K cùng Trần Tả liên tục dọa dẫm, cấp tốc bắt cô thay chiếc váy đeo Lục Nhược mới thiết kế. Cô bối rối sờ sờ vai, sau lưng hở nhiều quá, thật là lộ liễu.
Lục Nhược mắt sáng ngời, chống tay lên sàn diễn nhẹ nhàng nhảy lên, túm lấy cô xoay vài vòng, “Chính là cô ấy rồi!”
Lục Hi bị anh nhìn càng thêm quẫn bách xấu hổ chỉ muốn lập tức đi vào trong. Ánh mắt Lục Nhược như có sức thiêu đốt của mặt trời, khiến cô bị thiêu trụi từ trong ra ngoài.
Chính là loại cảm giác này, Lục Nhược chằm chằm nhìn Lục Hi, điều anh muốn chính là phong thái dịu dàng, gợi cảm nhưng không quá phóng túng.
Lục Hi cứ như vậy mơ mơ hồ hồ trở thành người mẫu đại diện ùa thời trang năm nay của Lăng Hiên, chẳng mấy chốc, poster, áp-phích in hình của cô đã bay đầy trời.
….
Tiệc rượu ăn mừng, K mặt mày hồng hào đi lại phía Lục Hi chúc rượu, “Hi hi à, lần này là nhờ cô đã cứu công ty của chúng ta đấy.”
Lục Hi thụ sủng nhược kinh tiếp nhận ly rượu. Từ khi cô được Lục Nhược chọn lựa, K liền lập tức thay đổi cách xưng hô, gọi cô rất thân mật.
Lục Hi cũng không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ biết người đến chúc rượu rất nhiều, cô không cách nào từ chối.
Tại quán rượu.
Lục Nhược ung dung móc chìa khóa ra mở cửa, quăng chiếc chìa khóa xuống đất, ngắm nhìn cô gái trên giường đang say ngủ. Nhún nhún vai, đã là thành ý của K, anh cũng không thể phụ lòng anh ta phải không? Gần đây bận rộn chuyện làm ăn, lại bị Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng gọi về một thời gian, đã lâu rồi ăn chay không được ăn thịt.
Tắm rửa xong, Lục Nhược cũng không vội, cầm ly rượu ra sân thượng chậm rãi uống. Vài chén qua đi, anh bắt đầu có cảm giác liền leo lên giường, cởi áo ngủ ném sang một bên, xốc chăn lên chuẩn bị ăn bữa chính.
Vì sao lại là cô? Nhìn thấy Lục Hi gò má đỏ hồng, người đầy mùi rượu, Lục Nhược cảm thấy thật bất đắc dĩ. Suy nghĩ một chút, khóe miệng lộ ra nụ cười thản nhiên, cái cậu K này, thực sự rất hiểu anh. Không sai, ngón tay Lục Nhược mân mê một lọn tóc của cô, anh chính là rất thích cô. Nhẫn nại ngắm nhìn cô gái này, một cảm giác thoải mái bình thản tựa như mặt hồ phẳng lặng.
Lục Hi chậm rãi mở mắt, lầm bầm một câu, “Đau đầu quá!”.
Bàn tay Lục Nhược đang lần mò trên ngực cô dừng lại, đứng dậy mở ngăn kéo lục lọi được một viên thuốc, “Này, uống thuốc đi.”
Gọi vài tiếng, hóa ra Lục Hi chỉ là nói lảm nhàm trong vô thức, lay cô mãi cũng không dậy.
Lục Nhược nhìn đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên của cô, trong đầu nổi lên ý niệm tà ác. Nhấp nước bọt, bỏ viên thuốc vào miêng, anh cúi người hôn cô.
Thật sự ngoài sức tưởng tượng! Nụ hôn từ từ chậm rãi bắt đầu trở nên mãnh liệt, một tay nâng lưng của cô lên dính chặt vào lồng ngực mình, da thịt vừa tiếp xúc lập tức khiêu gợi lên ngọn lửa dục vọng, bàn tay rảnh rỗi liền bò lên trên người cô náo loạn.
Lục Hi khó chịu nhíu mày. Lục Nhược bất đắc dĩ rút ngón tay đang thăm dò nơi ẩm ướt kia ra, tiếp tục hôn lên đôi môi mềm mại kia, chật như vậy, cô chẳng lẽ vẫn còn trong trắng sao? Cứ tưởng rằng phụ nữ đến tuổi cô đều sớm đã….
“Khụ khụ khụ!” Lục Hi ho khan một hồi, ngồi bật dậy, đẩy Lục Nhược đang đè trên người cô sang một bên, cuối cùng cũng khạc ra viên thuốc trong cổ họng.
Cổ họng nóng rát, Lục Hi chật vật tựa vào đầu giường, đến cả phế phổi cũng thấy đau.
Lục Hi hết ho rồi lại nôn suốt cả đêm, tư tưởng lang sói của Lục Nhược cứ như vậy bị cô làm cho tiêu tan không còn chút gì.
Sáng sớm tinh mơ, anh sững sờ ngồi trên sàn nhà, quay đầu lại nhìn cô gái đang ngủ say sưa, vì sao anh lại phải thế này?
…….
…..
Từ quán rượu đi ra, Lục Hi nổi giận đùng đùng bắt taxi, trực tiếp lao đến phòng làm việc của K, “Tổng giám đốc, làm ơn cho tôi một lời giải thích!”
K nịnh nọt xin lỗi vài câu, phát hiện Lục Hi không hề mềm lòng, lập tức thay đổi thái độ, “Sở Hi, chuyện nhà cô tôi cũng biết sơ qua, đi theo Lục thiếu gia, chuyện sau nay không nói, ít ra thì chuyện tiền nong thuốc men ẹ cô cũng sẽ được đảm bảo. Hà tất phải băn khoăn làm gì?”
Bị nói trúng điểm yếu, cô cố gắng bình tĩnh, “Tổng giám đốc, xin lỗi đã làm phiền.”
K cười nói, “Không có gì, sau này còn phải nhờ Hi Hi chiếu cố nữa đấy.”
Ở công ty, suốt một ngày đêm Lục Hi vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Buổi chiều lúc chụp ảnh, thợ ảnh nói gì đó với Trần Tả, Trần Tả lập tức lôi cô từ trên sân khấu kéo vào trong toilet, “Cô xem cô đi, cũng không biết giấu giếm cái gì, không sợ người ta bảo mình không chuyên nghiệp sao!”
Lục Hi mờ mịt nhìn cô. Trần Tả thở dài, lấy phấn dặm nhẹ lên gáy cô, che đi dấu hôn vẫn còn in đậm, “Được rồi.”
…..
Cầm số tiền lớn đến bệnh viện đóng viện phí, Lục Hi mượn cớ tránh né đi ra ngoài.
Chậm rãi lang thang không mục đích một lúc lâu, cô mới phát hiện ra có người lái xe đi theo mình.
Biết cô đã phát hiện ra, Lục Nhược cũng không trốn tránh, thản nhiên tấp xe vào lề đường, xuống xe, sải bước về phía cô.
“Anh làm gì?” Lục Hi cảnh giác nắm chặt chiếc túi xách.
Lục Nhược nở nụ cười bỡn cợt, hai tay đút túi quần, “Anh đây vẫn chưa làm gì em, em có cần phải như thế không?”
Lục Hi sờ sờ cái cổ của mình, oán hận, “Không biết xấu hổ!” Đúng là không làm gì thật. Thế nhưng, cơ thể cô thế nào đều bị anh ta nhìn thấy hết, mấy dấu vết trên người cùng với đôi môi sưng đỏ biểu hiện cho cái gì cô cũng không phải là không biết. Chưa bị người ta ăn tươi nuốt sống cũng là may rồi.
Lục Nhược từng bước một bước tới gần cô, Lục Hi liền một mực thối lui, cho tới lúc lưng đụng phải lan can lạnh lẽo, muốn lùi cũng không lùi được nữa.
Lục Nhược nắm lấy thành lan can, đem cô vây trong ngực mình, cúi đầu hít hà mùi hương của cô, “Anh vẫn còn có thể không biết xẩu hổ hơn được nữa.”
“Chát” một tiếng, Lục Hi nghe theo tiếng gào thét trong lòng, giơ tay lên tát cho Lục Nhược một cái.
…..
Nhà trọ của Lục Nhược.
“Đau đau, nhẹ tay thôi!”
“Anh đừng lộn xộn nữa!” Lục Hi gấp gáp đến độ gần như đè Lục Nhược lại.
Lục Nhược rên la, “Mẹ nó, cô làm xước mặt tôi rồi, ối!” Lục Hi hung hăng cầm miếng bông tẩm cồn chà lên miệng vết thương của anh ta, đỏ mặt, “Không được nói bậy!”
Lục Hi cũng giống như những người con gái khác, thường mang trên người rất nhiều vòng vèo trang sức, hôm nay lại đeo một chiếc nhẫn có chút góc cạnh hơi bị sắc, đến lúc tát cho Lục Nhược một cái xong, rụt tay lại, trên khuôn mặt tuấn tú kia đã xuất hiện vài vệt máu nhìn thấy mà giật mình. Đặc biệt là vết thương trên khóe mắt lại càng nghiêm trọng, cả một mảng da đã bị cào rách.
Bị cô nhấn một cái như thế, lại thêm cồn thấm vào, Lục Nhược đau đến cứng đờ, tim phổi dạ dày cũng muốn thẳng đứng lên, “Sở hi, tôi cảnh cáo, cô dám làm đau tôi!”
Lục Hi đậy nắp chai cồn, “Tôi cảnh cáo anh dám giữa đường đùa bỡn phụ nữ!” thực sự không hiểu nổi cái anh chàng này, lúc thì nghiêm túc khác thường, lúc lại la khóc om sòm ăn vạ tựa như một cậu bé. Có điều, len lén nhìn khuôn mặt bị cô làm tổn hại, trong lòng thấy vô cùng xấu hổ.
Lục Nhược nhắm mắt lại châm chọc, “Cô cũng tính là phụ nữ sao? Cậu đây đến một cái ngón tay cũng còn chưa đụng tới!”
“Anh…!” Lục Hi tức giận đỏ bừng mặt, quơ lấy túi xách định bỏ đi.
“Á, cô không phải gây chuyện xong rồi bỏ chạy đấy chứ!” Lục Nhược gào to lên, “Mặt tôi thế nào làm sao còn gặp ai được nữa, có thế nào cũng phải làm cái gì cho tôi ăn rồi mới đi được chứ!”
Lục Hi bĩu môi đi vào nhà bếp. Lục lọi một lúc thầm cảm thán, thực sự chỗ này dùng để ở sao? Chẳng còn cách nào khác cô đành phải bắc bếp rán hai quả trứng rồi vo gạo bỏ vào nồi áp suất nấu cháo.
Lục Nhược bất mãn nhìn thức ăn trên bàn, “Có thế này thôi sao?” cầm đôi đũa chọc chọc miếng trứng, rồi lại lấy cái thìa khuấy khuấy bát cháo, “Một miếng thịt cũng không có, cô muốn ngược đãi tôi đúng không?”
Bận rộn một lúc, Lục Hi cũng đói bụng, nuốt nước bọt đánh ực một cái, “Anh không ăn thì để tôi ăn, nhiều chuyện!”
Lục Nhược duỗi đôi chân dài, lười biếng ngả người trên ghế, “Ai nói tôi không ăn? Cô đút cho tôi ăn đi!”
Lục Hi trừng mắt liếc anh ta, lại một lần nữa muốn bỏ đi.
“Đút cho tôi ăn xong tăng gấp đôi tiền lương.”
..
“Lục thiếu gia, ăn đi.” Lục Hi ôn tồn dỗ dành Lục Nhược, “Ngon không?”
“Cũng tạm.”
Thấy trên khóe miệng anh ta dính hạt cơm, Lục Hi tiện tay giúp anh lau. Xúc cảm dịu dàng len lỏi trong tim, bỗng dưng cảm thấy anh ta thật gần gũi, Lục Nhược bắt lấy tay cô, ánh mắt bỗng đổi khác.
“Làm gì vậy?” trái tim Lục Hi đập “thình thịch”.
Lục Nhược giơ tay lên chạm vào ngực cô, cách một lớp vải, ngón tay cái khẽ ấn lên nhũ hoa, tà ác cười, “Cái này mới ngọt!”
Lục Hi bị anh ta ngả ngớn, hành động hạ lưu không gì sánh được, xấu hổ và giận dữ tới cực điểm. Anh, anh ta dám….! Hai gò má bắt đầu đỏ ứng lên lan tới tận cổ.
“Chậc chậc, thật là mẫn cảm!” bàn tay Lục Nhược từ trên ngực trượt xuống phía dưới, dọc theo đường cong mỹ miều xuống tới eo, một đường cong vừa khít với bàn tay anh. Cô gái này, anh thật sự là muốn cô đến phát điên. Đánh mắt lên nhìn cô, kinh ngạc thấy hai mắt cô đong đầy nước mắt.
“Chỉ là đùa thôi mà, khóc cái gì mà khóc!” Lục Nhược khẽ huých cô, giả vờ thoải mái nói, khóe miệng khẽ nhếch lên, hai tay đặt lên thắt lưng, nheo nheo mắt, “Được rồi được rồi, em đi đi. Cậu đây hôm nay mệt rồi.”
Lục Hi quay lưng lại, hoảng loạn lau nước mắt trên mặt, nói gì đó không rõ ràng, xách chiếc túi đặt trên bàn vội vã chạy trốn.
“Aizz, ngày mai tôi sẽ trực tiếp tăng lương cho cô, cậu đây lời nói đáng giá nghìn vàng!” Lục Nhược chẳng hề để ý tiếng cửa từ phía sau mở ra rồi đóng sập lại một cách nặng nề, cắt đứt lời nói của anh.
Đáy mắt Lục Hi tràn ngập suy tư đứng chờ ở cửa thang máy. Cánh cửa từ từ mở ra, tấm gương sáng loáng phản chiếu dáng dấp của cô, thật sự vô cùng chật vật.
Bên trong có một cô gái dáng người cao gầy rất xinh đẹp, thấy Lục Hi liền rất lẳng lơ hất mái tóc xoăn, đôi chân thon dài thong thả bước ra.
Lục Hi cúi đầu đi vào trong, tình cờ nhìn ra ngoài, phát hiện người đẹp kia đi tới phòng của Lục Nhược, móc trong chiếc túi xách tinh xảo ra một chiếc chìa khóa.
Khí Người Cũ, Đón Người Mới Khí Người Cũ, Đón Người Mới - Gia Diệp Mạn