Books are lighthouses erected in the great sea of time.

E.P. Whipple

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Quoc Tuan Tran
Upload bìa: Bùi Gia Bảo
Số chương: 4
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1033 / 14
Cập nhật: 2017-02-10 13:03:22 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
ồi cuối thập niên 30, người yêu của Mẹ hoạt động bí mật tại Thượng Hải. Một hôm một công nhân già bị giết khi cố gắng bảo vệ cho ông ta, để lại vợ và con gái trong cảnh bơ vơ. Vì là người đạo đức, có tinh thần trách nhiệm, và vì lòng biết ơn người công nhân già, người yêu của Mẹ đã quyết định kết hôn với con gái của người công nhân già mà không nghĩ ngợi đắn đo gì. Mỗi khi ông ta gặp những cặp lấy nhau vì tình và “tình yêu” của họ gây cho họ biết bao rắc rối, ông thường cám ơn cái số phận may mắn của ông. Ông có thể nghĩ: “Ta không kết hôn vì tình, nhưng chúng ta đã sống với nhau hoà thuận, như tay phải và tay trái.” Trong mấy chục năm, họ đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió nghịch cảnh.
Người đàn ông này chắc làm việc cùng chỗ với Mẹ. Tôi có bao giờ trông thấy ông không? Tôi không thể nào tìm ra dấu vết của ông trong đám những khách đến thăm nhà tôi. Vậy thì ông ta là ai?
Tôi nhớ lại một ngày mùa xuân năm 1962 khi Mẹ và tôi đi dự một buổi hoà nhạc. Viện âm nhạc rất xa nhà, và chúng tôi không đi xe buýt.
Một chiếc xe hơi nhỏ màu đen có tài xế lái, lặng lẽ dừng bên lề đường ngay sau lưng chúng tôi. Một người đứng tuổi, tóc bạc, mặc áo đại cán đen bước xuống. Mái tóc bạc của ông thực là đẹp! Ông lộ ra một vẻ nghiêm khắc cương quyết, thanh lịch và cực kỳ trong sáng. Ðặc biệt là mắt ông có một nét trong sáng sắc bén khi ông liếc nhìn cái này cái kia, gợi người ta nhớ tới sự lấp lánh của một lưỡi kiếm. Nếu có sự dịu dàng chứa đầy đôi mắt lạnh lùng ấy, thì hẳn là nó phải tới từ một tình yêu thực mạnh mẽ cho một người đàn bà xứng đáng.
Ông bước lại và chào Mẹ, “Ðồng chí Chung Ngọc khoẻ không? Ðã lâu lắm không được gặp bà.”
“Tôi khoẻ lắm. Còn ông thì sao?”
Bàn tay Mẹ mà tôi đang nắm bỗng lạnh ngắt và bắt đầu hơi run rẩy. Hai người đứng trước mặt nhau, trông rất buồn tiếc và có vẻ trang nghiêm nữa, nhưng không nhìn nhau. Mẹ đang nhìn cái bụi cây bên lề đường. Còn ông thì nhìn tôi và nói:
“Cô bé mau lớn quá, thành một thiếu nữ rồi. Thật là tuyệt vời, con gái giống hệt mẹ.”
Ông không bắt tay Mẹ, nhưng lại bắt tay tôi. Bàn tay ông cũng lạnh và khẽ run, như tay Mẹ. Tôi cảm thấy tôi trở thành một vật dẫn điện, cảm thấy cả xung lực và điện trở. Tôi vội rụt tay khỏi tay ông, và nói:
“Không. Có gì tuyệt vời đâu.”
Ông giật mình hỏi tôi, “Tại sao không tuyệt vời?” Có thể tôi nghĩ ông thành thực tỏ ra ngạc nhiên. Bất cứ khi nào trẻ con nói một điều gì ngay thực dễ thương, người lớn thường có vẻ mặt như vậy.
Tôi nhìn mặt Mẹ. Phải, tôi trông giống Mẹ. Ðiều này làm tôi hơi buồn: “Tại vì Mẹ không đẹp!”
Ông bật cười và nói đùa, “Thực là tội nghiệp, có bao giờ con cái nào cảm thấy mẹ mình không đẹp? Cháu có nhớ năm 1953, khi mẹ cháu lần đầu được thuyên chuyển về Bắc Kinh, mẹ cháu đem cả cháu tới trình diện tại sở không? Mẹ cháu để cái con nhỏ nghịch ngợm này ngoài hành lang. Cháu đi hết cầu thang này tới cầu thang khác, tò mò thò tay qua khe cửa, và tay cháu bị kẹt tại cửa của bác. Cháu khóc chu chéo, và bác phải bồng cháu đi tìm mẹ cháu.”
Tôi khó chịu. “Không, cháu không nhớ”. Tại sao ông nhắc đến những sự việc từ ngày tôi còn mặc quần thủng đít.
“Phải, chỉ có người lớn là không quên được.”
Ông quay nhìn Mẹ. “Tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết mới của bà. Tôi phải thành thực nói rằng có một chỗ bà viết không chính xác. Bà không nên thấy khó khăn khi viết về nhân vật nữ ấy... Bà biết đấy, tình yêu dành cho một người khác không có gì sai trái cả. Bà ta không làm hại cho đời sống người khác... Ðúng ra nhân vật nam có thể cũng thương yêu bà ta. Nhưng vì hạnh phúc của người khác, họ không còn lựa chọn nào khác là hy sinh tình yêu của họ...”
Ðúng lúc ấy, một cảnh sát lưu thông bước tới chỗ xe hơi đậu, và gay gắt bảo người tài xế không nên đậu xe tại đó. Người tài xế bối rối giải thích. Ông ta liền ngừng nói chuyện, quay lại, vội vàng chào từ giã chúng tôi, bước vội lại chiếc xe hơi, và nói với người cảnh sát, “Tôi xin lỗi. Ðừng trách anh tài xế. Chính tôi...”
Tôi cảm thấy thích thú nhìn người đàn ông lớn tuổi cúi đầu đứng nghe lời trách của cảnh sát. Khi tôi tinh nghịch quay lại nhìn Mẹ, tôi nhận thấy mẹ đang bối rối! Mẹ trông như một cô bé tiểu học e sợ đứng trước một ông hiệu trưởng nghiêm khắc, như thể người bị cảnh sát mắng là chính Mẹ chứ không phải là ông ta.
Chiếc xe lái đi, để lại một vệt khói. Ngay cả vệt khói cũng tan mau trong gió như thể không có chuyện gì xảy ra. Tôi không biết tại sao tôi không thể quên ngay buổi gặp gỡ này.
Bây giờ ngồi phân tích lại, tôi nghĩ có lẽ chỉ có một sức mạnh tinh thần vĩ đại mới làm trái tim Mẹ xúc động. Sức mạnh vĩ đại ấy đến từ phẩm chất của người đàn ông này: Ông có trí óc chính trị vững chắc và chín mùi, những kinh nghiệm nguy hiểm trong thời kỳ cách mạng bão táp, cách suy tưởng tiến bộ, tinh thần hăng say làm việc, và trình độ hiểu biết văn chương nghệ thuật... Hơn nữa, điều kỳ lạ là ông và Mẹ cùng thích sự cao cả. Phải, Mẹ tôn thờ ông. Một lần Mẹ nói, nếu Mẹ không tôn thờ người Mẹ yêu thì tình yêu không kéo dài đưọc một ngày.
Tôi không thể đoán được ông có yêu Mẹ không. Nhưng nếu ông không yêu thì tại sao lại có đoạn này trong nhật ký của Mẹ:
“Món quà ấy thực là quá lớn. Nhưng tại sao ông biết tôi thích Chekov?”
“Một lần bà nói như vậy!”
“Tôi không nhớ.”
“Tôi nhớ. Tôi thoáng nghe thấy một lần khi bà tình cờ nói chuyện với một người nào đó.”
Như vậy bộ tuyển tập Chekov là do ông tặng Mẹ. Ðối với Mẹ, đó thực là một tặng phẩm của tình yêu.
Ai có thể ngờ thế? Người đàn ông này không tin vào tình yêu, và mãi đến khi tóc bạc trắng rồi mới nhận thức có một cái gì trong tim ông có thể gọi là tình yêu. Ngay lúc ông tới giai đoạn không còn sức mạnh để yêu nữa thì xuất hiện một tình yêu mà đáng lẽ ông phải dành cả một đời người cho tình yêu ấy. Thực là bi thảm. Có lẽ nó không chỉ là một bi kịch, mà nó còn đi sâu hơn thế. Tất cả những gì tôi nhớ được về ông chỉ là những chi tiết nhỏ này.
Thực là vô cùng thất vọng; mẹ quá say mê ông mà không có được ông. Ðể thoáng nhìn được chiếc xe hơi nhỏ của ông và hình dáng ông hiện ra ở cửa xe, Mẹ đã phải khổ tâm tính toán con đường nào ông đi qua và giờ nào ông đi làm về. Bất cứ khi nào ông thuyết trình một vấn đề gì, Mẹ bao giờ cũng ngồi bên dưới, xa cách ông bởi khoảng cách, khói thuốc lá, ánh sáng lờ mờ và những cái đầu lắc lư phía trước. Nhìn cái khuôn mặt lờ mờ ấy, Mẹ cảm thấy như có một cái gì vững chắc hơn trong tim, và Mẹ không thể kiềm chế được lệ tràn lên mắt. Ðể tránh không cho ai biết Mẹ khóc, Mẹ đã phải cố gắng nuốt nước mắt đi. Bất cứ khi nào ông ho nhiều đến nỗi phải tạm ngừng nói, Mẹ thường cằn nhằn không có ai khuyên ông đừng hút thuốc nữa, và lo sợ ông có thể bị viêm cuống phổi trở lại. Mẹ không hiểu tại sao ông dường như gần Mẹ như thế, mà lại như vô cùng xa cách.
Và ông, để nhìn thoáng thấy Mẹ, mỗi ngày từ cửa sổ xe hơi, lo lắng nhìn những dòng xe đạp trên đường cho tới lúc ông chóng mặt. Ông lo lắng không biết thắng xe của Mẹ có ăn không, không biết Mẹ có gặp tai nạn không. Bất cứ khi nào có một buổi tối không phải đi họp, ông thường xuống xe, và đi bộ tới khu vực của chúng tôi, chẳng để làm gì ngoài việc đi nhanh qua cổng vào khu cư xá của chúng tôi. Ông bận hàng trăm thứ, nhưng ông không bao giờ quên lục tìm mọi loại báo chí, chỉ để xem có bài của Mẹ trong đó không.
Trong cuộc đời ông, mọi thứ đều rõ ràng, không nhầm lẫn, ngay cả trong những lúc khó khăn nhất. Tuy vậy khi phải đương đầu với mối tình này, ông trở nên yếu đuối vô vọng. Ông không thể hiểu được: tại sao cuộc đời cố tình sắp đặt trớ trêu thế này?
Tuy nhiên, khi họ có một cơ hội hãn hữu gặp nhau tại văn phòng cư xá, cả hai đều có gắng tránh né nhau, vội vã gật đầu chào rồi hấp tấp bỏ đi. Chỉ việc này thôi cũng đủ làm Mẹ hoàn toàn đãng trí và mất hết thính giác, thị giác và khả năng suy nghĩ. Thế giới ngay lập tức trở thành một khoảng không... Ðôi khi Mẹ gặp một người tên là Lão Vương thì lại gọi người đó bằng Lão Quốc, và nói chuyện một cách ngay chính Mẹ cũng không hiểu.
Mẹ đã phải tuyệt vọng chiến đấu, bởi vì Mẹ đã viết:
Một lần chúng ta đã thề hứa là sẽ quên nhau đi. Nhưng em đã lừa dối anh, em không quên. Em nghĩ anh cũng không quên em được. Chúng ta chỉ lừa dối nhau, cố giấu nỗi đau sâu xuống tận đáy lòng. Không phải em cố tình lừa dối anh. Em thực sự đã cố gắng để quên. Ðã nhiều lần em tự ý xin đi công tác tại những nơi xa Bắc Kinh, đặt hy vọng của em vào thời gian và không gian. Em đã tưởng em có thể quên được anh. Nhưng mỗi khi chấm dứt công tác, em trở về Bắc Kinh, và khi xe lửa chạy tới nơi, em không thể nào chịu đựng được tim đập mạnh và hỗn loạn đến choáng váng. Em hăm hở đứng trên sân ga nhìn quanh như tìm người chờ đợi em. Nhưng dĩ nhiên là chẳng có ai cả. Lúc đó em hiểu là em không thể quên được anh; mọi thứ vẫn như cũ. Năm này qua năm khác, giống như một cây cổ thụ, rễ mỗi ngày một ăn sâu hơn. Bây giờ không thể nhổ được cái cây ấy nữa. Em chịu thua rồi.
Vào cuối mỗi ngày, em cảm thấy như em quên một cái gì quan trọng, và ban đêm em choàng tỉnh từ giấc mơ và tự hỏi: cái gì đã xảy ra? Không, chẳng có gì xảy ra cả. Rồi em nhận thức rõ ràng em không có anh! Như vậy tất cả đều thiếu xót, bất toàn và không gì có thể đền bù cho sự thiếu vắng này. Anh và em đã đi tới cuối cuộc đời rồi, vậy mà em vẫn đắm chìm trong cảm xúc ước mơ như trẻ con - tại sao vậy? Tại sao cuộc đời dẫn chúng ta trải qua một cuộc hành trình dài khó khăn và đến lúc đó mới bộc lộ cho chúng ta giấc mơ mà chúng ta theo đuổi cả đời? Và bởi vì anh và em một lần nhắm mắt trước giấc mơ của chúng ta, nên không những chúng ta lỡ cơ hội giữa ngã ba đường đời, mà chúng ta còn lạc nhau ở hai bên bờ vực thẳm.
Hôn Nhân Không Thể Thiếu Tình Yêu Hôn Nhân Không Thể Thiếu Tình Yêu - Nguyễn Vạn Lý