Sự khác biệt giữa thất bại và thành công là giữa làm gần đúng, và làm thật đúng.

Edward Simmons

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
AUL/GARLAND bước tới thân thể mình và ngắm nghía nó kỹ lưỡng hết mức.
“Đủ rồi,” cơ thể Garland nói dưới sự điều khiển của Kevin. Cậu giật lùi ngay khi mũi Paul/Garland sắp sửa chạm vào cánh tay trần của cậu. “Anh làm tôi thấy ghê.”
“Sao mày làm nó cử động được?” Paul/Garland hỏi. “Cơ thể của tao đây hả?”
“Tôi phải cho anh biết chuyện này. Thực ra tôi phải nghĩ đến việc cử động. Nếu tôi muốn động đậy cánh tay, tôi phải nghĩ đến chữ ‘cử động tay’. Nếu tôi muốn bước đi tôi phải nghĩ cặp chân này bước đi,” Garland/Kevin nói khi bắt đầu bước đi nhưng bị vướng bởi ống truyền dịch.
Cậu vươn tay ra và rút mũi kim khỏi tay và loạng choạng bước đi.
“Ôi,” Garland/Kevin nói. “Có chuyện gì với hai cái chân này vậy?”
“Chúng không hoạt động trong một thời gian dài vì một lý do,” Paul/Garland nói. “Điều tao muốn biết là tại sao chúng lại hoạt động với mày mà với tao thì không?”
“Tôi không biết,” Garland/Kevin nói. “Tôi chỉ vừa học qua vài ứng dụng thông minh nhân tạo nâng cao trong trò Cybersona trước khi nhập vào xác anh.”
“Nhưng tao đã thử mọi cách,” Paul/Garland nói. “Không cách nào được hết.”
“Anh đã thử tăng tốc độ trẻ hóa tế bào gốc chưa?”
“Chưa. Đợi đã. Mày nói mày bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười tuổi. Tụi này học về tế bào gốc trong giờ khoa học. Sau này tôi muốn làm bác sĩ. Dù sao thì, Cybersona có ứng dụng tế bào gốc tuyệt vời này để phục hồi tế bào thần kinh, hoặc bất cứ loại tế bào nào cần. Nhưng vẫn khó chịu khi phải lúc nào cũng phải nghĩ đến cử động. Với cơ thể mình. Tôi chỉ việc cử động. Không cần phải nghĩ đến chuyện đó.”
“Tuyệt vời,” Jessica nói. “Giờ đây có lẽ các người có thể lấy lại thân xác mình rồi.”
“Đó là một ý kiến hợp lý,” Kevin/Paul nói, mỉm cười với Jessica.
“Chắc chắn tất cả mọi người phải lấy lại cơ thể mình,” Garland/Kevin lặp lại.
Mọi người đều nhìn Paul/Garland, hắn coi bộ không tin lắm.
“Không nhanh vậy đâu,” hắn nói. “Làm sao mày biết được là nếu tao trở lại cơ thể mình tao không bị liệt lần nữa?”
“Nếu một thằng nhóc mười tuổi còn làm cơ thể mày cử động bình thường, thì sao mày không làm được? Chuyện này không đáng thử sao? Việc chúng ta cần làm chỉ là gặp nhau trong Cybersona,” Kevin/Paul đề nghị.
“Dĩ nhiên. Nhưng làm sao tao biết được tụi bây không cố lừa tao để lấy lại cơ thể thôi?”
“Mày có thể đọc được suy nghĩ của tao mà, đúng không? Tao có đang cố lừa mày không?” Paul/Garland nhìn Kevin/Paul như thể đang nghiên cứu anh và nhíu mày.
“Tao nghĩ là không,” hắn nói.
“À, tôi hỏi một câu được không?” Jessica hỏi. “Làm sao các người làm được chuyện này khi chỉ có hai máy tính? Chẳng phải cần có ba cái mới được sao?”
“Tao có thể mượn một cái của bệnh viện,” Paul/Garland nói. “Đúng là, có một cái trong văn phòng bác sĩ Stumbaugh hiện không ai sử dụng.”
Kevin/Paul và Garland/Kevin đều nhìn Paul/Garland đầy ngờ vực.
“Đừng lo. Tao chưa làm gì ổng hết. Nếu chuyện này thành công - thì... Hãy đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra. Đồng ý vậy không? Hai tụi mày lên mạng ở đây còn tao lên bằng máy của bác sĩ Stumbaugh.”
Kevin/Paul và Garland/Kevin đều nhún vai đồng ý.
“Được rồi,” Paul/Garland nói rồi rời phòng trong khi Kevin/Paul đăng nhập bằng máy xách tay và Garland/Kevin nhảy lên máy kế bên giường Garland.
“Vậy tôi làm gì?” Jessica nói.
“Cầu nguyện đi,” Kevin/Paul nói.
“Anh biết không, hắn vừa bỏ chúng ta lại đây. Có lẽ chúng ta nên trốn đi khi còn kịp,” Jessica nói.
“Hắn sẽ biết trước khi chúng ta tới được hành lang chính,” Kevin/Paul nói.
“Kẻ đọc được suy nghĩ. Tôi quên mất.”
“Hãy cho hắn thời gian tới văn phòng bác sĩ Stumbaugh và lên mạng.”
Bác sĩ Stumbaugh đang cấu xé điên cuồng dây trói bằng răng thì Paul/Garland trở vào văn phòng. Vị bác sĩ nhìn lên với nỗi kinh hoàng trong mắt.
“Ông ngưng nhai cái thứ đó được rồi,” Paul/Garland nói. “Tôi chỉ cần mượn máy tính của ông thôi. Ngồi yên. Nếu chuyện này thành công, thì ông sẽ không sao.”
Paul/Garland ngồi xuống trước màn hình máy tính và gõ vài phím.
Trên màn hình xuất hiện dòng chữ sau: “Chào mừng đến với trò Cybersona. Nếu bạn tưởng tượng được cái gì, thì chúng tôi tạo ra được cái đó.”
Ở phòng bệnh của Garland Daniels. Kevin/Paul kết nối với trang này bằng máy xách tay trong khi Garland/Kevin gật đầu báo cậu đã đăng nhập bằng máy tính của Garland.
Jessica đi đến bên Kevin/Paul và nhìn qua vai anh. Trên màn hình máy tính cô có thể thấy ảnh của Paul, Garland, và Kevin hiện lên.
Paul ảo quay sang hai người còn lại và nói. “Hãy để Kevin đi trước vì cậu bé bị kẹt trong đây lâu nhất.”
Kevin ảo cười tươi và quay sang đối mặt Garland ảo. “Đừng tự ái, Garland, nhưng khi anh quay trở lại cơ thể mình, và nếu nó có thể bước đi, thì lâu lâu hãy đến phòng tập thể dục tập luyện một lần.”
Garland ảo đấm vào tay Kevin ảo. “Nhóc, mày nhập vào nó rồi. Giờ thì biến đi.”
Garland nhấn bàn phím máy tính và ảnh của Kevin ảo biến mất. Một tia sáng lóe lên và Kevin, đang ngồi trước máy xách tay, nhìn xuống cơ thể mình và mỉm cười. Cậu ngoái nhìn Jessica qua vai mình.
“Ô. Thật tuyệt. Chị đừng kể cho mẹ nghe chuyện này, nhé chị?”
“Kevin, bà sẽ không bao giờ tin đâu.” Rồi Jessica ôm Kevin thật chặt.
Quay trở lại màn hình máy xách tay Paul ảo và Garland ảo nhìn nhau như hai tay súng chuẩn bị đọ súng.
“Tụi mình đổi chỗ được không?” Paul ảo hỏi.
“Cùng làm nào,” Garland ảo trả lời.
Khi Jessica và Kevin nhìn lên, thì cả hai ảnh của Paul ảo và Garland ảo đều biến mất.
Kevin và Jessica quay sang và xem chuyện có thành công không. Garland ngồi bất động một lúc trước máy tính. Từ từ hắn quay sang bọn họ và nụ cười nở trên mặt anh. Rồi hắn đứng lên, xoay vòng vòng, rồi bắt đầu nhảy nhót quanh phòng như Gene Kelly.
“Làm được rồi! Làm được rồi!” Jessica kêu lên.
Trong khi đó, trong văn phòng bác sĩ Stumbaugh, khoảng khắc kỳ dị từ từ trải ra. Bác sĩ Stumbaugh, vẫn bị trói vào ghế, nhìn chằm chằm vào Paul Freeman đang ngồi trước máy tính. Nhưng thay vì đánh chữ, anh đang cảm nhận cơ thể mình và nói những điều kỳ lạ như “Mình lại là mình rồi. Mình lại là mình rồi.”
Bác sĩ Stumbaugh nhìn Paul Freeman với gương mặt đầy lo âu. Tên này chắc chắc thần kinh rồi và không biết định mệnh nào sẽ được dành cho vị bác sĩ tội nghiệp.
Ngay lúc đó Paul quay lại và nhảy lên vì bất ngờ.
“Oa,” Paul nói, nhìn xuống ông bác sĩ bị trói và đang hoảng sợ. “Tôi không nhận ra ông đang ở đây.”
Anh chìa tay ra như để bắt trước khi nhận ra tay ông bác sĩ bị trói chặt sau lưng và dính vào ghế. Anh rút tay lại với cái nhìn lúng túng.
“Tôi đoán đây là bác sĩ Stumbaugh. Tôi là Paul Freeman.”
Ông bác sĩ ngồi cứng người, nhìn kỹ gương mặt và nhìn sâu vào mắt anh như đang kiếm một người khác. Paul bắt đầu với tay để cởi trói cho ông bác sĩ nhưng ông ta lùi lại bằng chân, cố tránh xa. Việc đó khiến ông bị nghiêng ra sau và ngã xuống sàn.
“Làm ơn!” vị bác sĩ van xin. “Đừng làm gì nữa.”
“Tôi không làm hại ông đâu,” Paul nói, quỳ xuống bên cạnh ông bác sĩ giờ đây đã nằm ngửa, mắt vẫn còn hoảng sợ.
“Tôi không biết giải thích chuyện này với ông thế nào,” Paul nói, “nhưng tôi không phải là người đã trói ông lại. Tôi biết, là tôi giống hắn ta, nhưng mà, ông phải tin tôi. Ông tin tôi được không? Nếu không tôi phải bỏ ông lại trong tình trạng này.”
Paul dùng tay cởi trói cho ông bác sĩ, người co lại khi Paul chạm vào ông.
“Thấy không. Đó là điều tôi lo ngại,” Paul đứng lên nói. “Tôi xin lỗi, nhưng ông phải chịu như vậy thêm một ít lâu nữa. Sẽ có người tới và cởi trói cho ông nhanh thôi. Tôi phải đi bây giờ. Tạm biệt.”
Paul rời văn phòng ông bác sĩ, đóng cửa sau lưng lại. Vị bác sĩ thở một hơi như vừa trút gánh nặng, nhưng rồi nhận ra mình vẫn còn bị trói vào ghế và đang nằm trên sàn. Ông bắt đầu đá vào bàn làm việc hy vọng thu hút được sự chú ý của ai đó.
Trong phòng bệnh của Garland Daniels, Garland tiếp tục nhảy hàng trăm điệu. Hắn đang nhảy đến điệu “khoai tây nghiền” thì Paul bước vào phòng.
Jessica là người nhìn thấy Paul trước hết. Cô đứng dậy khỏi giường và từ từ đi tới gần anh vừa nhìn anh từ đầu tới chân.
Paul đột nhiên thấy xấu hổ. Liệu anh có như cô nghĩ? Jessica nhìn sâu vào mắt anh và mỉm cười.
“Là anh.”
“Ừ. Là tôi đây.”
Họ xoay tròn với nhau và cô ngã vào vòng tay anh.
“Ông ta sắp hôn chị trông trẻ của tôi,” Kevin la lên khi Paul và Jessica bắt đầu một nụ hôn dài và đầy đam mê. Kevin ghê ghê quay đi. “Mình không chịu được.”
Garland la hét và tiếp tục nhảy múa và cười đến khi một người nữa xuất hiện ở cửa ra vào thì anh ta dừng lại.
“Suze.”
Suzy bước vào phòng cầm theo một bó hoa. Cô dừng lại khi thấy Paul và Jessica dán chặt môi vào nhau.
Cô há hốc mồm khi nhận ra đó là người cô vừa ngủ. Rồi cô đánh rơi bó hoa xuống sàn khi thấy Garland tiến đến bên mình. Cô hết nhìn Paul rồi Garland rồi vẻ mặt cô hiện lên nét đau đớn. Garland tiến đến cô và thấy điều đó trong mắt cô.
“Đừng lo chuyện đó. Người em vừa gần gũi chính là anh,” Garland nói. “Em phải tin anh chuyện này. Anh đã sử dụng cơ thể anh ta. Nhưng giờ anh không cần nó nữa. Thấy không?”
Hắn xoay vòng tròn. “Anh có thể đi lại được. Đây thực sự là anh, em yêu. Trong chính thân thể tuyệt diệu của mình.”
Hắn ôm lấy cô và thấy rằng cô vẫn đang nhìn Paul chằm chằm.
Paul rời môi Jessica và nhận ra Suzy vẫn đang nhìn mình.
“Tôi có quen cô không?” Paul hỏi.
“Ôi Chúa ơi!” Suzy nói.
“Không sao đâu, em yêu,” Garland nói. “Anh biết em đang nghĩ gì. Hãy cố vượt qua chuyện này, được không?”
“Em nghĩ mình sắp ốm mất,” Suzy nói.
“Anh chỉ mượn thân xác anh ta một lúc. Nhưng giờ anh đã quay lại của mình và nó hoạt động bình thường. Thấy không? Anh biết hiện giờ chuyện hơi khó chấp nhận. Nhưng mọi việc rồi sẽ ổn cả.”
Hắn cứ nhảy múa quanh phòng đến khi tới gần cửa sổ và nhìn ra. Nụ cười biến mất và mặt hắn hiện lên vẻ cảnh giác.
“Ôi không,” Garland nói.
Jessica, Paul và Kevin nhìn Garland rồi nhìn ra ngoài ô cửa sổ mà Garland đang quan sát. Họ thấy xe cảnh sát và xe tải chở đội SWAT đậu trước cổng bệnh viện theo sau là xe FBI và DEA.
Garland quay sang Paul và Jessica rồi nhìn Suzy. Hắn bước tới bên cô và nắm tay cô. “Nè em. Đi thôi.”
“Đi! Tụi mình đi đâu?” Suzy hỏi.
“Đúng. Tụi mình không sao hết. Coi nào.”
Paul bước tới trước cửa ra vào chắn ngang đường họ trong khi Jessica đến bên cửa sổ và nhìn ra.
“Cái gì vậy?”
“Cảnh sát. Rất nhiều cảnh sát.”
Garland nhìn Paul và cúi đầu. Hắn ngại ngùng ngước nhìn Paul.
“Họ đến để tống tôi vào tù, phải không?”
“Anh thực tình đã làm hại vài người đó, Garland. Gây hậu quả nghiêm trọng đó.”
“Chỉ là tự vệ thôi mà.”
“Vậy anh sẽ nói gì với họ?”
“Paul,” Jessica nói. “Nếu họ không tin hắn ta thì sao? Hơn nữa, họ vẫn nghĩ rằng anh là kẻ chịu trách nhiệm.”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo