When you look at the sun during your walking meditation, the mindfulness of the body helps you to see that the sun is in you; without the sun there is no life at all and suddenly you get in touch with the sun in a different way.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30
AUL/GARLAND đứng phía trong cùng của buồng thang máy rộng lớn đang đi lên. Ăn mặc trong bộ đồng phục bệnh viện, không ai chú ý đến hắn. Hắn giống như những bác sĩ đang trong ca thăm bệnh. Hắn rất ấn tượng khi đối thủ trong trò Cybersona của hắn tìm thấy hắn nhanh như vậy. Không phải vì hắn đã cố gắng che đậy nhân thân của mình. Nhân thân thật của mình. Bất kỳ ai với máy tính và mạng internet cũng đều có thể tìm thấy tin tức và suy ra rằng nếu hắn vẫn còn bất động thì nhiều khả năng hắn vẫn còn nằm trong bệnh viện.
Vì Garland có thể đọc được suy nghĩ của Paul Freeman, hắn biết Paul đang trong phòng bệnh của mình. Nhưng điều hắn không thể biết là dự định của Paul hay phản ứng của anh ta khi đối diện với cơ thể chính mình.
Hắn sắp biết được điều đó.
Thang máy dừng ở tầng bảy và hắn bước ra.
Kevin/Paul đã bày máy tính xách tay kế bên giường Garland. Anh khởi động máy và đăng nhập vào trò Cybersona. Ngay khi trò chơi hiện lên màn hình, anh gõ vào vài câu lệnh vắn tắt khiến hình của nhân vật Cybersona của Kevin hiện lên màn hình. Anh gõ câu hỏi đầu tiên.
“Kevin ơi. Có liên lạc được với Garland trong trò chơi không?”
Bức ảnh nhân vật Kevin ảo trên màn hình nhìn lên, nhíu mày và trả lời, “Vẫn chưa. Ông có chắc là hắn vẫn còn đăng nhập không?”
Kevin/Paul gõ vào, “Tôi không còn chắc chắn bất cứ chuyện gì nữa rồi. Hãy tiếp tục tìm toàn bộ các cổng kết nối, một nhà cung cấp dịch vụ internet, cái gì có liên quan đến Garland trong đó.”
“Ông không hiểu hả. Hắn không có trong này,” Kevin ảo nói. “Không có cổng kết nối. Chắc là nó tự đóng sau khi hắn đăng xuất.”
“Tiếp tục kiếm đi,” Kevin/Paul gõ. “Em là hy vọng duy nhất của chúng ta.”
“Ê,” một giọng nói vang lên ở cửa ra vào phòng bệnh. “Mấy người đang kiếm tôi hả?”
Kevin/Paul quay lại và thấy cơ thể Paul Freeman đứng ngay cửa. Hắn đang cầm một con dao mổ.
“Ôi Chúa ơi!” Jessica nói khi dựa lưng vào tường.
Kevin/Paul bước chắn giữa Jessica và Paul/Garland.
“Được thôi,” Paul/Garland mỉm cười. “Còn đây là câu hỏi bữa nay. Paul Freeman ở trong cơ thể ai trong số hai người?”
“Tôi muốn lấy lại cơ thể mình,” Kevin/Paul yêu cầu trong khi bước đến Paul/Garland, còn hắn giơ tay ra chặn anh lại.
“À. Thằng bé. Mình phải đoán ra chứ.”
“Chúng ta đều đã đăng nhập vào Cybersona,” Kevin/Paul nói. “Đến lúc đổi lại rồi.”
Paul/Garland xô mạnh Kevin/Paul khiến anh té lăn dưới sàn phòng.
“Tôi vẫn chưa xong việc với nó,” Paul/Garland nói. “Hơn nữa, tôi bắt đầu có cái gì đó gắn bó với nó, nếu anh hiểu ý tôi.”
“Đừng quá gắn bó vì mày sẽ không sở hữu nó lâu đâu,” Kevin/Paul nạt lại khi đứng lên.
“Chuyện này giờ chắc là phụ thuộc vào tao, phải không?” Paul/Garland nói. “Cố gắng nhìn chuyện này từ góc độ của tao đi. Coi cái xác tao đằng kia kìa.”
Kevin/Paul và Jessica nhìn thân hình bất động của Garland.
“Tụi bay nghĩ tao muốn quay trở lại nó hả? Sau khi đã thử sống bằng một thân xác thực sự hoạt động được hả? Tao không nghĩ vậy.”
“Mày là thằng trốn tránh,” Kevin/Paul nói. “Sớm muộn gì mày cũng bị bắt hoặc bị giết, chỉ có điều đó là cơ thể tao chết hoặc ở tù thôi. Lúc đó thì mày định làm gì?”
“Mày lo xa quá đó, nhóc.”
“Tao không phải thằng nhóc.”
“Đúng. Để tao cho mày thấy. Nếu tao quay lại cơ thể cũ tao có lẽ giống kẻ chết rồi, bởi vì nó giống như bị cầm tù vậy. Vậy nên hãy chấp nhận chuyện này tới khi tao hoàn thành nhiệm vụ, mọi việc sẽ ở yên như vậy.”
“Điều này không thể chấp nhận được,” Kevin/Paul nói.
“Thật không. Vậy mày nghĩ mình sẽ làm gì được?”
“Tao sẽ nghĩ ra cái gì đó.”
Paul/Garland đặt ngón tay lên thái dương rồi nhắm mắt lại suy tư. Rồi hắn mở mắt ra và mỉm cười.
“Hừm. Ơơơ. Sai rồi. Mày không nghĩ ra được gì vì mày không đủ tầm để nghĩ ra giải pháp cho nghịch lý này. Ngược lại, tao có thể có giải pháp. Nhưng như tao đã nói, mày phải chờ đến khi tao trả thù xong xuôi.”
“Mày chỉ là một thằng giết người, cũng như những thằng hạ đẳng đã bắn mày. Mày dần trở thành y như bọn chúng.” Jessica hét.
“Nhưng rõ ràng, tao thì thấy hoàn toàn khác. Tuy nhiên tao phải thừa nhận. Việc trả thù không ngọt ngào như tao tưởng tượng.”
“Không bao giờ ngọt đâu,” Kevin/Paul nói. “Hãy nhớ rằng, nếu mày cứ lấy oán trả oán, thì hãy chắc rằng đã đào trước hai ngôi mộ.”
“Đấng Vô ngộ mười tuổi,” Paul/Garland nói. “Xin hãy tha thứ cho con.” Quay sang Jessica, hắn nói, “Tôi đồng cảm với cô. Thật tình là vậy.” Rồi quay lại Kevin/Paul. “Cậu bé à. Tao đã có sẵn ngôi mộ cho mình rồi. Nó nằm ngay đằng kia,” hắn nói khi chỉ tay về phía giường bệnh mà trên đó là cơ thể bất động của hắn.
Kevin/Paul nhìn Jessica, người đang nhìn cửa ra vào và là lối thoát duy nhất khỏi phòng.
“Đừng cố thử,” Paul/Garland nói, một cách quá rành.
Jessica nở với hắn một nụ cười “mày muốn nói gì cũng được” khi Kevin/Paul nhích tới giường nơi cơ thể Garland đang nằm. Nhưng Paul/Garland di chuyển như một tia chớp ngang phòng, chặn anh lại.
“Tao đọc được suy nghĩ của mày, nhớ không?” Paul/Garland nói, mỉm cười. “Mày đang nghĩ nếu bằng cách nào đó có thể chấm dứt sự sống của cơ thể đó, thì tư duy của nó cũng chết theo phải không.”
“Hắn nói đúng không?” Jessica hỏi. “Anh định giết chết hắn sao?”
“Tôi không chắc mình định làm gì,” Kevin/Paul nói.
“Để tao cho đầu óc mày nghỉ ngơi,” Paul/Garland nói. “Mày đại khái nghĩ vậy nhưng không có gan tự mình thực hiện. Kết thúc mạng sống của một người. Dẫu sao cũng ít nhất là chưa được.”
“Nói vậy là ý gì?” Kevin/Paul hỏi.
“Rằng mày chưa giận dữ tới mức giết chóc. Bây giờ, nếu tao làm gì với Jessica xinh đẹp kia, thì mày sẽ...”
“Để cô ta ngoài chuyện này.”
“Thì mày sẽ trả đòn chết người. Từ ‘có lẽ’ đóng vai trò kích hoạt ở đây. Hãy lấy tao làm ví dụ. Trước khi chuyện này xảy ra, tao chưa bao giờ nghĩ rằng mình có khả năng gây ra những hành động bạo lực mà tao đã làm.”
Paul/Garland bước tới thân xác đang nằm như ngủ trên giường. “Nhưng người ta cướp đi cuộc sống của tao ngay cả khi cơ thể tao vẫn còn sống. Tao bị cầm tù trong chính da thịt mình. Vậy mà, tao đã vượt ngục, bọn nhóc ạ, và tao không hề vội vàng gì quay lại đó.”
“Chuyện là vậy sao? Mày sẽ tiếp tục giữ cơ thể tao? Và sao nữa, mày tính là tao sẽ giữ cơ thể thằng nhóc này sao? Còn thằng bé thì sao? Nó vẫn còn kẹt trong trò chơi.”
“Nó có thể lấy cái xác của tao,” Paul/Garland mỉm cười.
“Mày không thể đi lung tung ăn cắp cơ thể người khác như vậy được,” Jessica nói với giọng thách thức tối đa mà cô có được.
“Về cơ bản, tao chỉ đánh cắp có một cái. Và nếu được lựa chọn, thì tao sẽ chọn một thằng trẻ hơn. Nhưng, tao cũng khá hài lòng với cái lấy được này. Và Paul, hãy nhìn theo chiều hướng này. Mày được làm lại cuộc đời từ mười tuổi. Có thể lần này mọi chuyện sẽ đúng ý mày.”
“Cám ơn, nhưng tao thích trở về với cơ thể mình hơn. Hơn nữa, chúng ta không thể làm vậy với thằng bé. Nó không đáng bị như vậy.”
“Không ai ở đây đáng bị dính vào chuyện này hết. Tao không đáng bị như vầy,” hắn nói trong khi chỉ tay vào cơ thể bất động của mình. “Và mày không đáng phải dính vào tao. Một phản ứng đau khổ dây chuyền mà tất cả là do bốn kẻ mà tao quyết định tính sổ. Bây giờ, theo như tao thấy, mày có thể cùng tao và giúp tao trong vụ này, hoặc chọn phe kia, nghĩa là tao cũng phải xử lý mày. Tin tao đi, anh bạn. Hãy giúp tao chuyện này. Mọi việc sẽ ít đau khổ hơn nhiều.”
“Mày điên rồi,” Kevin/Paul nói.
“Vậy được thôi.”
“Chờ đã!” Jessica la lên.
Họ quay sang cô. “Mày sẽ giết tụi tao?” cô hỏi.
“Tao thực sự không còn lựa chọn nào khác, phải không?”
Jessica chạy vọt ra cửa, nhưng Paul/Garland nhào tới cô, cản cô lại ngay gần cửa. Kevin/Paul lập tức nhảy lên lưng Paul/Garland, như thể cả ba lướt trên sàn và đổ người lên giường bệnh. Kevin/Paul cố gắng bóp cổ Paul/Garland và bắt đầu đẩy hắn khỏi Jessica, trong khi Paul/Garland dùng một tay với ra sau lưng, nhấc bổng Kevin/Paul khỏi lưng và quăng anh vào bức tường đằng xa.
Jessica nhìn sang Kevin/Paul khi anh trượt xuống sàn bất tỉnh. “Mày giết anh ấy rồi!”
Paul/Garland cưỡi lên trong khi Jessica ở bên dưới đang cố gắng thoát khỏi hắn. “Tao không quăng mạnh đến mức giết chết nó đâu,” hắn nói, kẹp chặt cô xuống sàn. “Bây giờ đừng có giẫy giụa nữa nếu không mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ đó.”
Jessica trả lời bằng cách thúc đầu gối vào háng hắn.
“Ô!” Paul/Garland rên rỉ và lăn khỏi người cô.
“Tao đoán là mày không đọc được suy nghĩ của tao, thằng láu cá.” Jessica nhảy tới, quay người và đá vào đầu Paul/Garland bằng một thế võ. Paul/Garland như bị choáng. Rồi cô chạy đà một bước và tống vào hàm hắn một cú đá móc khiến hắn bất tỉnh trước khi ngã xuống sàn.
“Mẹ luôn nói rằng những bài học karate sẽ có ngày hữu dụng,” Jessica nói. Rồi cô quay sang Kevin/Paul người đang bắt đầu tỉnh lại tựa đứng lên theo bức tường đối diện.
“Đi nào. Đứng dậy,” cô nói, vươn tay đỡ anh đứng dậy.
Hai đầu gối anh khụy xuống và cô cặp kè anh. “Tụi mình phải ra khỏi đây thôi.”
“Tôi nghĩ mình sắp ói,” Kevin/Paul nói khi cô dìu anh đi tới cửa.
“Ói sau. Chúng ta phải đi thôi. Hắn không bất tỉnh lâu.”
Một quả cầu lửa chắn hết cánh cửa ngay khi họ sắp bước qua. Jessica kéo Kevin/Paul lại và quay sang nhìn Paul/Garland, hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt tóe lửa. Lửa thật.
“Không công bằng,” Jessica nói, đẩy Kevin/Paul xa khỏi cánh cửa khi ngọn lửa phà vào mặt họ như một sinh vật sống.
Paul/Garland bắt đầu bước tới bọn họ, cầm dao phẫu thuật, rồi hắn dừng lại và miệng há hốc ra. Hắn đang nhìn chằm chằm vào cái gì đó phía sau bọn họ. Chầm chậm, Jessica và Kevin/Paul quay lại.
“Mẹ kiếp,” Kevin/Paul nói.
“Ăn nói đàng hoàng coi!” Jessica nạt theo phản xạ, cho đến khi cô thấy thứ mà hắn thấy. “Ôi Chúa ơi!”
Cơ thể Garland Daniels đứng cạnh giường, mắt nó chớp chớp, như là vừa thức dậy sau một giấc ngủ sâu. Nó bắt đầu bước đi, nhưng ngừng lại khi nhận ra mình bị vướng ống truyền tĩnh mạch ở cổ tay.
“Chuyện gì vậy?” Paul/Garland nói.
“Lửa kìa!” cái xác Garland Daniels la lên.
Paul/Garland quay sang cửa và thổi một làn hơi lạnh đóng băng, dập tắt đám cháy dễ dàng như lúc hắn nổi lên. Rồi hắn quay sang cái xác đang đứng của chính mình.
“Mình đứng được.”
“Anh chắc là người gây ra toàn bộ chuyện quái quỷ này,” cơ thể Garland Daniels nói.
“Kevin. Nếu là em đang trong cơ thể đó thì cẩn thận lời nói đó.”
“Kevin?” Paul/Garland nói với cặp mắt ngập nước mắt.
“Thằng bé. Là thằng bé,” Kevin/Paul nói và bước tới cơ thể Garland Daniels. “Kevin. Em làm được rồi. Em nhập vào rồi.”
“Ừ. Giờ thì làm sao em ra khỏi cái này và trở về thân xác của em?”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo