Bạn không thể tạo dựng thanh thế bằng những gì bạn SẼ làm.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
ẦU HẾT đèn trong trường Trung học Kingsville đã tắt, tất cả trừ đèn trong phòng thí nghiệm khoa học của trường.
Trong phòng thí nghiệm, cơ thể Paul Freeman, dưới sự kiểm soát của Garland Daniels, đang đi dọc theo những chiếc bàn bật đèn và thắp lửa mấy cái đèn cồn thí nghiệm rồi mở lửa lớn hết mức.
“Ông biết không, tôi chưa bao giờ thích môn hóa học,” hắn nói trong khi đi tiếp, mở vòi ga kêu xì xì. “Vật lý, toán, tin học. Những môn đó là đam mê của tôi. Ý tôi là với môn hóa. Ông trộn nhầm hai chất với nhau và bùm! Lộn xộn hết sức.”
“Anh muốn gì?” tiến sĩ Rathbone hỏi, người đang bị trói trên cái ghế treo trên đường ống trần nhà, thòng xuống ngay trên bàn thí nghiệm và ngay trên mấy ngọn lửa đèn cồn thí nghiệm. Ông có vẻ giận dữ hơn là sợ hãi.
“Tôi muốn gì hả?” Paul/Garland nói. “Để coi. À đúng rồi. Lựa chọn đầu tiên của tôi có lẽ là sẽ quay ngược thời gian về trước đây một hoặc hai tháng. Nhưng chuyện đó khó quá. Nếu có thì tôi đã tìm ra cách rồi. Trời ơi, nhưng mà, không nên quá day dứt về những thất bại trong quá khứ.”
“Nếu anh nghĩ làm vậy sẽ có lại việc làm cũ thì anh điên rồi,” tiến sĩ Rathbone nói.
“Lấy lại việc làm? Tôi muốn lấy lại cuộc đời mình kìa.”
“Bởi vì công việc giảng dạy duy nhất mà anh sẽ nhận được sau chuyện này là dạy khoa học cho bọn tù nhân,” Rathbone nói tiếp.
“Ông có biết điều duy nhất mà thế giới ảo không thể mang lại là gì không?” Paul/Garland hỏi. “Đó là mùi khói thơm ngon của thịt nướng.”
“Thế giới ảo? Anh đang nói về cái gì vậy?” tiến sĩ Rathbone hỏi, khi ông liếc nhìn xuống Paul Freeman đang vặn ngọn lửa trên bàn bên dưới lớn lên.
“Không!” tiến sĩ Rathbone van nài. “Đợi đã. Paul. Coi nào. Chúng ta có thể giải quyết chuyện này mà. Paul, tôi xin anh. Anh không muốn làm chuyện này đâu.”
Trong khi đó, Paul Freeman, trong thân xác thằng bé tên Kevin, thấy mình đang bước tới phòng tắm, cặp mắt dõi theo cái quần jean ngắn và cái áo sơ mi hở nút dưới cùng và một khoảng bụng phơi ra.
Đột nhiên, anh nhận ra cô ta muốn mình cởi đồ và bước vào vòi sen trong khi cô nàng hấp dẫn tuyệt vời này đứng ngay trước cửa. Anh phải làm gì đó để ngăn chuyện này lại. Anh phải cho cô biết sự thật. Họ bước vào phòng tắm và cô quay lại đối diện anh.
“Lẹ đi. Cởi đồ ra đi.”
“Chờ đã,” thằng bé tên Kevin nói.
“Gì nữa đây?”
“Em phải kể cho chị nghe chuyện này,” Paul nói bằng giọng đứa bé.
“Được rồi. Chuyện gì?”
“Em không phải... là người chị đang thấy.”
Cô gái mỉm cười và rồi phá lên cười lớn. “Em quá đáng rồi. Được rồi. Chị sẽ chơi với em. Nếu không phải Kevin, thì em là ai?”
“Tên tôi là Paul Freeman. Tôi là giáo viên khoa học trung học.”
“À há. Đây có phải là một trò lừa để em khỏi phải đi tắm không? Bởi vì nếu vậy, thì kế hoạch không thành công rồi.”
“Cô biết trò chơi tôi đang chơi không, trên máy tính? Đó là trò chơi trên internet gọi là Cybersona. Tôi dùng trò chơi để, à, kiểu như thế chỗ với Kevin.”
“Thế chỗ. Chị hiểu rồi. Vậy nếu em ở đây, thì Kevin đâu?”
“Cậu ta ở trong đây, trong trò chơi. Đi nào. Tôi sẽ cho cô thấy.” Anh quay trở lại phòng ngủ với cô gái theo sau, lắc đầu.
Kevin/Paul đứng trước màn hình và chỉ vào đó. “Thấy chưa, cậu ta trong đó.”
Cô gái nhìn vào màn hình và thấy hình ảnh Kevin trong đó, có vẻ sợ hãi và bị lạc. Kevin ảo bước tới hình của Paul và cố gắng đánh thức anh. Nhưng ngay khi cậu chạm vào Paul ảo, thì hình của Paul vỡ vụn ra và biến mất, y như Garland từng như vậy trước mắt anh.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Jessica hỏi.
“Ừ thì, vì tôi không còn trong đó nữa, nên nhân vật ảo của tôi không còn tồn tại nữa, đó là lý do tại sao nó biến mất khi Kevin chạm vào. Khi tôi chạm vào Garland cũng y như vậy.”
“Garland là ai?”
“Kẻ đã khởi đầu toàn bộ trò chuyển thân xác này. Đó là lý do tại sao tôi chiếm thân xác Kevin. Để có thể tìm ra Garland và lấy lại cơ thể mình. Hắn lấy cơ thể tôi.”
“Chờ đã. Em nói Kevin ở trong này, vậy thì em là ai mới được?”
“Tên tôi là Paul Freeman. Tôi là giáo viên khoa học, 40 tuổi từ Kingsville, Texas. Bây giờ, nếu cô không phiền, xin hãy cho tôi biết cô là ai?”
Cô gái lắc đầu không tin được.
“Em có trí tưởng tượng phong phú thật, cậu bé à.”
“Cô không tin tôi,” Paul nói qua Kevin.
Cô gái nắm lấy khăn tắm và cổ tay cậu bé.
“Đi thôi. Tới giờ tắm rồi.”
Trước khi họ rời phòng có cái gì đó đập vào mắt Paul. Hay nói tỉ mỉ hơn, là mắt Kevin với ý thức của Paul nhận thức cái nó đang thấy.
“Chờ đã!” anh la lên.
Giật tay ra, Paul, trong thân thể Kevin, chạy đến cuối phòng để mở tivi lên, chuyển sang kênh CNN.
Một bản tin tức đã chen vào giữa chương trình thông thường.
Trên màn hình là ảnh của Paul Freeman.
“Là tôi đó,” Kevin/Paul nói.
Cô gái xoa hai bên thái dương. “Chuyện này bắt đầu làm chị thấy nhức đầu rồi.”
“Sao tôi lại lên tivi?” anh tự hỏi thành lời trong lúc vặn lớn âm thanh lên.
Đảo mắt, cô gái theo sau với chiếc khăn tắm.
Trên ảnh nền là trường Trung Học Kingsville bao quanh bởi xe cảnh sát và cánh báo chí. Dòng chữ “trực tiếp” xuất hiện ở góc dưới bên trái màn hình.
“Có vẻ như một giáo viên bị sa thải gần đây, được xác định là Paul Freeman, đang bắt giữ hiệu trưởng trong phòng thí nghiệm của trường,” viên phóng viên tường thuật trên màn ảnh.
Cô gái nhìn màn hình với miệng há rộng.
“Hắn làm gì thế?” Kevin/Paul hỏi.
“Được rồi. Chuyện này bắt đầu làm chị sợ rồi. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Kevin/Paul nói.
“Phải rồi. Ngăn ai đây? Chị muốn em ngưng đùa giỡn với chị và bước vào bồn tắm đi.”
“Tôi phải làm gì để thuyết phục cô rằng những gì tôi nói là sự thật?” Kevin/Paul hỏi.
“Ồ, chuyện đó sẽ khó lắm đó, em có thấy vậy không? Hoặc là. Để chị nói rõ nhé,” Jessica nói. “Em muốn chị tin rằng người này” - cô chỉ vào hình Paul trên màn hình tivi - “rằng một người đang bắt hiệu trưởng làm con tin ở... ở đâu?”
“Kingsville, Texas,” Kevin/Paul nói.
“Một người ở Kingsville, Texas đã kiểm soát cơ thể của một đứa trẻ mười tuổi ở Los Angeles?”
“Chuyện là vậy.”
“Chuyện này bắt đầu trở nên chán ngắt rồi.”
“Sao vậy?” anh hỏi.
“Sao hả? Chuyện này là không thể! Sao vậy là vậy đó,” cô hét lên. “Điều em vừa nói là không thể xảy ra.”
“Được rồi. Từ từ lại,” Kevin/Paul nói. “Để tôi thử lại lần nữa.”
“Chỉ là đi tắm thôi mà. Nếu em thấy khó chịu, thì thôi bỏ qua đi. Hãy bốc mùi mà lên giường đi.”
“Được rồi. Xem người trên tivi đi. Đó là tôi, nhưng không phải tôi. Ý tôi là đó là cơ thể tôi, cũng như đây là cơ thể Kevin. Nhưng một kẻ tên là Garland đang kiểm soát cơ thể tôi như tôi đang kiểm soát cơ thể Kevin.”
“Garland?”
“Garland và tôi đang chơi chung trò Cybersona thì hắn chiếm cơ thể tôi và giờ đây đang bắt giữ cấp trên cũ của tôi làm con tin.”
Cô gái hết nhìn Kevin/Paul chằm chằm rồi nhìn màn hình tivi, hiện đang chiếu cảnh một chiếc xe hơi đậu lại cạnh chiếc xe cảnh sát. Một phụ nữ bước ra. Kevin/Paul nhìn cô ấy thấy quen quen, nên tiến đến gần màn hình hơn.
“Denise?”
“Denise là ai nữa?”
“Vợ tôi. Hoặc tôi nên gọi là vợ cũ.”
“Theo người thương thuyết con tin của cảnh sát, Denise Freeman, bà vợ ly thân của người đang bắt giữ tiến sĩ Rathbone, đã đến hiện trường.”
Jessica đánh rơi chiếc khăn tắm cô đang giữ chặt và chồm người về phía Kevin/Paul lúc đó đang đi đến màn hình, và vươn tay chạm vào ảnh Denise, người giờ đây đang nói chuyện với cảnh sát.
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo