Chuyên nghiệp là biết cách làm, khi nào làm, và làm điều đó.

Frank Tyger

 
 
 
 
 
Tác giả: Fred Yager
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Cybersona
Dịch giả: Phạm Thư Trung
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Saigon Vĩnh cửu
Số chương: 38
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 876 / 6
Cập nhật: 2017-04-17 10:33:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14
ÌNH ĐÃ LÀM GÌ VẬY?” Paul Freeman nói khi anh nhìn thế giới qua đôi mắt của một thằng bé.
“Kevin. Em làm gì vậy?” một giọng nữ lên tiếng hỏi.
Paul quay cái cơ thể anh vừa nhập vào hướng về phía giọng nói và thấy đang đứng ở cửa ra vào phòng ngủ, là một trong những cô gái đẹp nhất anh từng thấy. Chúng ta đang nói đến vẻ đẹp kiểu ngôi sao điện ảnh, với nước da rám nắng ánh vàng và thân hình hoàn hảo. Paul nhận thấy cô khoảng tuổi đôi mươi và trong tích tắc tự hỏi không biết cô nàng có phải một nhân vật Cybersona mà anh tạo ra hay không. Rồi anh nhận thấy tình huống nan giải của mình hiện tại. Làm sao anh có thể thuyết phục người phụ nữ này, một người không quen biết này, rằng anh vừa nhập vào cơ thể con trai cô ta? Làm sao bạn giải thích được điều không thể có? Anh từng là một giáo viên khoa học và là nhà nghiên cứu bán thời gian. Cuộc đời anh được dành cho việc bác bỏ điều không thể, hay ít nhất là tách biệt những điều không thể khỏi những điều có thể bằng những thí nghiệm và thử nghiệm khoa học.
Giờ đây anh ước gì mình đã tham dự nhiều khóa tâm lý học hơn. Paul không tin vào cái gọi là vô thức tập thể và đồng hiện. Cho dù nó là cái quỷ quái gì đi nữa. Tất cả những gì anh nhớ được là chúng có liên quan gì đó đến ý thức và trong nó có những tính năng không nhất thiết phải bị giới hạn trong một thân xác nào. Mình đoán rằng chắc tốt nhất là có sao nói vậy, anh tự nhủ.
“Chào, mẹ,” cậu bé nói với người phụ nữ trước cửa phòng.
“Mẹ hả?”
“Chị?” đứa bé thử lại lần nữa.
“Được rồi. Có chuyện gì vậy?” cô gái lộng lẫy hỏi khi bước vào phòng và bắt đầu nhìn quanh. Cô thấy máy tính đang bật và nhìn kỹ vào màn hình, rồi cô quay sang thằng bé.
“Là em đang trong đó,” cô nói. “Người đàn ông đi với em là ai vậy?”
“À, tên ổng là Paul Freeman,” thằng bé nói.
“Ổng làm gì trong đó với em?”
“Không có gì. Tụi này đang chơi thôi.”
“Chơi? Đây là loại trang web gì vậy?”
“Đây là một trang web rất hay. Chị bước vào... Chuyện dài lắm.”
“Chị cũng chắc vậy. Chín giờ tối rồi. Chị hứa với mẹ là em sẽ đi ngủ vào giờ này. Đi thôi. Tắm, ngủ rồi tạm biệt.”
“À, ha. Chị có vẻ là, người trông trẻ của em?”
Cô gái bối rối nhìn thằng bé rồi nhìn kỹ hơn, nhìn sâu vào mắt nó.
“Kevin. Chị sắp hỏi em một câu và chị muốn em trả lời thành thật.”
“Hả?”
“Em có uống cái gì không?”
“Uống cái gì hả?”
“Thì em biết đó. Một loại thuốc nào đó, hay liếm phải loại giấy dán có a xít.”
“A xít hả? Không.”
“Vậy sao em hành động như vậy?”
“À, chắc chỉ là em nhập tâm với trò chơi quá và quên mất mọi chuyện.”
“Loại trò chơi gì mà như vậy?”
“Ồ, đó là một trò chơi lôi cuốn.”
“Ừ. Thôi, dù sao cũng là giờ tắm rồi. Đi đi trước khi nước lạnh đó.”
Hồn Hoang Xác Ảo Hồn Hoang Xác Ảo - Fred Yager Hồn Hoang Xác Ảo