In reading, a lonely quiet concert is given to our minds; all our mental faculties will be present in this symphonic exaltation.

Stéphane Mallarmé

Download ebooks
Ebook "Học Viện Ác Quỷ"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: makotoyu
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 62 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 452 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:11:53 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 53: Lục Lạc Pha Lê Bạc
“Cô…không phải Nhã Nhi?” Hàn Thu kinh ngạc, nhưng đáy lòng thở dài nhẹ nhõm mộthơi. Tại sao anh lại có cảm giác kiểu như mình vừa bị xảy chân từ trêntầng thượng rơi xuống nhưng phát hiện bản thân hạ cánh rất nhẹ nhàng ởtại cái ban công cách chỗ anh ngã có mấy xăng nhỉ?
“Phải” Thanh Hà hai tay chống nạnh “Ban đầu tôi tưởng con bé Tiểu Hươngkia là người tốt, hừ, dám động vào bạn trai của em gái tôi, thì đừnghòng nguyên vẹn mà đi về!” Điển hình chính là cô vừa hạ thủ cho TiểuHương một phát!
Hàn Thu trợn tròn mắt
“Tiểu Hà, kệ chúng nó đi!” Kì Phong khoác vai cô “Anh nhớ là chúng nó có một ‘con đường tình yêu’ khá bằng phẳng, thế thì thử chịu sóng gió nàyxem”
“Đúng đúng đúng…” Tiểu Hà gật đầu như trống bỏi “Chúng ta đi thôi!”
Hàn Thu đứng trân trân nơi cổng trường, có lẽ từ giờ anh không nên cóchút liên hệ nào với Lăng Tiểu Hương kia nữa, tránh xa cô ta ra trướckhi quá muộn
Anh không để ý, quan hệ của mình với anh trai không hề như trước kianữa, cho dù không thân thiết nhưng cũng không tới nỗi gặp mặt là‘choảng’ nhau
......................................................................................
Hôm nay là ngày cuối cùng Lăng bà bà còn ở tại nhà Lăng Tuấn Nam, NhãNhi cũng mới chuyển đồ đạc về đây rồi. Buổi tối, bữa ăn là cuộc họp giađình
Không khí cực kì u ám.
Nhã Nhi nhàn hạ từ tốn ăn, trên mặt không có chút biểu cảm nào. Thanh Hà cũng Tuấn Nam liếc ngang liếc dọc, hận không thể lập tức mở miệng
Bên phía bàn bên kia, Tiểu My đứng đằng sau hầu Lăng bà bà ăn cơm, côkhông hề biết Lăng Nhã Nhi kia lại cầm một thứ giá trị như vậy, nếu biết trước, hẳn cô nên tiếp cận, sau đó moi thông tin về cho Lăng bà
Lăng Bà bà tuy trên mặt không có biểu cảm, song trên trán lại có vàigiọt mồ hôi, bà đang phân vân vô cùng, khó chịu vô cùng, xấu hổ, hổthẹn, áy náy…không thể mở miệng được!
Dì hai cùng dì ba mặt dày hơn, khi biết Nhã Nhi cầm chìa khoá kho báu đã muốn mời cô về từ lâu, song Nhã Nhi kiên quyết khi nào họ rời đi mớichịu chuyển về, hừ, tưởng cô đã bước chân ra ngoài rồi thì mời về dễ thế sao? Nằm mơ!
“Tiểu Nhi a, cháu ăn cái chân giò đi, trông gầy quá…!” Dì hai mỉm cườigiả lả, trên trán đồng dạng có mấy giọt mồ hôi to bằng hạt đậu
“Không cần tiếp” Tiểu Nhi giọng lạnh lùng dừng ngay cái hành động đang định ném miếng chân giò hun khói vào chén cơm của cô
“Tiểu Nhi, vậy ăn soup đi, soup rất ngon!” Dì bà thấy chết không sờn, tiếp tục tiến bước
“Không ăn!” Tiểu Nhi tiếp tục mặt bất biểu cảm
Không khí bữa cơm đột ngột tăng lên trên một tầng ới
“Tiểu Nhi à, bà nội định mang cái hộp đó về Lăng gia để…” Lăng Tuấn Nam lựa lời mà mở miệng
“Để về vị trí cũ!” Bình thường đã lạnh nhạt đạm bạc, tới bây giờ tăng thêm mấy phần băng
“Cô nói cái gì cơ?” Tiểu My uất ức từ nãy, giờ mới mở miệng, hét lên “Báu vật thuộc về Lăng gia, cớ gì mình cô giữ!”
Ngược lại với tất cả khuôn mặt tái xanh của mọi người, Lăng Nhã Nhi bình thản ung dung lên tiếng:
“Đến phiên cô nói sao? Lăng Gia đối với cô là gì?” Sau đó khinh khỉnh cười “Bất quá chỉ là một người giúp việc!”
Tiểu My tức trào máu, nhưng không thể phản bác, đành cúi đầu mắt rơm rớm
“Tiểu Nhi, cháu đừng có quá đáng như thế!” Lăng Bà bà cũng bất mãn,nhưng mà tức giận nhưng cũng không dám quát to hay hống hách như trướcnữa!
“Tôi cảm thấy mình không có gì quá đáng so với thái độ bà đối với tôi!”
Quá khứ như dòng nước tràn về
“Thế này đi” Lăng bà bà hít sâu một hơi rồi nói “Cháu lấy chìa khoá, mở cáihộp cho chúng ta nhìn một chút, sau đó chúng ta sẽ để lại nó ở đây”
“Được, chúng ta làm như vậy được không?” Dì hai như bắt được vàng, mắt sáng lên
Đôi mắt của Nhã Nhi đảo qua những khuôn mặt trong căn phòng, không nóng không lạnh nói:
“Không!”
“Cô…cô quá đáng lắm rồi nhé! Chúng tôi đã lùi như vậy, cô còn không chịu sao?” Dì ba rống giận
Khép hờ đôi mắt, Tiểu Nhi chậm rãi nhả từng chữ:
“Không cần tôi mở cho bà xem, thì bà cũng không thể mang nó ra khỏi tầmtay chúng tôi, di chúc cụ cố để lại, quyền quyết định nằm trong tayngười được uỷ thác, thế hệ này, người được uỷ thác là tôi và Thanh Hà,nếu tôi không cho phép, cái hộp không thể được mang đi, nếu bà nhấtquyết, chúng ta sẽ gặp nhau ở toà!”
“Cô…”
Thấy Nhã Nhi rắn không ăn, mềm cũng chê, Lăng bà bà không biết nên làm thế nào
“Trong cái hộp này…” Nhi lại nói “Là một chiếc lục lạc làm bằng pha lêbạc đã mất tích hàng nghìn năm nay, nếu để lộ ra, thế giới sẽ biến động”
Sau đó ngước đôi mắt sáng như sao nhìn Lăng Bà bà, tôi sẽ nhất quyết bảo vệ nó!
.....................................................................................
Sau cùng, Lăng Bà cùng dì hai dì ba và Tiểu Mi tay không trở về
“Uầy, Tiểu Nhi, em ngầu thật đó!” Thanh hà trợn tròn mắt nhìn Nhi
“Vậy sao?” Cô ngước mắt cười nhạt
Thanh Hà lập tức gật đầu như bổ củi:
“Công nhận đấy, Tuấn Nam, anh có thấy không khí áp bức lúc đó không? Tiểu Nhi như đấu khí cùng bà nội vậy đó!”
“Ừ, không khí lúc đó thật đáng sợ!” Tuấn Nam gật đầu cảm thán trong lòng
Học Viện Ác Quỷ Học Viện Ác Quỷ - makotoyu