Sometimes the dreams that come true are the dreams you never even knew you had.

Alice Sebold

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28
uông tay tôi ra! Trời ơi! Giữa đông người thế này mà cậu làm cái gì thế hả????????????? – nó giãy nãy cố gắng vung tay mình ra khỏi tay Ghim.
Nhưng có vẻ không hiệu nghiệm mấy khi Minh vẫn cầm chặt tay nó lôi xình xịch về phía sau của ngôi biệt thự. Điện thoại trong túi nó đột nhiên rung lên, nó chỉ kịp dùng tay còn lại lôi ra rồi nhấn nhanh phím tắt trong khi tay còn lại vẫn đang bị lôi đi xình xịch.
Bóng tối dần dần bao phủ đôi mắt nó, khu vực phía sau này hình như không có điện, mà dù có cũng chỉ là những chiếc đèn nhỏ xíu lờ mờ...
- Này! Làm gì thế???????? – nó thu người nép mình vào tường khi nhìn thấy nét mặt kì lạ của Ghim.
Im lặng...
- Này...cậu...cậu...cậu định làm gì???? – nó đã bắt đầu run rẩy, trong đầu óc là hàng ngàn những suy nghĩ “đen tối” bủa vây.
Nhưng Minh vẫn im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Thanh khiến nó khớp thật sự, hai tay bấu chặt vào bức tường phía sau. Đột ngột một cánh tay của cậu nhóc chống mạnh vào tường làm nó giật bắn mình. Theo như nó biết, cảnh này hơi hơi giống trong phim...
- Minh! Cậu...cậu...đang làm tôi sợ đó....Làm ơn....đừng như thế.... – nó nhắm tịt mắt lại khi nhìn thấy khuôn mặt Ghim đang tiến sát về phía mình...
Và kết thúc của một chuỗi những hành động kì lạ và sự im lặng đến ghê người đó là một tràn cười nghiêng ngả của người đang đứng trước mặt nó. Phải! Phạm Minh đang ôm bụng cười quằn quại. Ban đầu mặt Thanh ngố xịt ra, một lát sau thì nó bắt đầu nổi cáu...
- Cậu đang giở cái trò gì thế hả???????????
- Haha! Mình xin lỗi...Nhưng...nhưng mà...mình buồn cười quá! Mình không chịu nỗi...Haha...
Nó bị shock đợt 2. Theo như nó nhớ thì Phạm Minh chẳng bao giờ xưng “mình – cậu” với nó...Chẳng lẽ...
Chưa kịp để nó định hình, không biết từ đâu một người lạ mặt chạy tới túm cổ áo của một trong hai anh em nhà họ Phạm và...uýnh tới tấp! Nó hốt hoảng há hốc mồm rồi vội vã chạy tới can ngăn.
- Này! Này! Dừng tay lại! Dừng tay lại!!!!!!!!!!!!!
- Dám đụng vào bạn tao à? Dám có ý xấu với bạn tao à???? – kẻ lạ mặt vừa nói vừa giáng mấy cú đấm vào mặt người xấu số không thương tiếc, Ghim sau một hồi không biết chuyện gì đang xảy ra cũng quay lại bụp nhau hối hả.
Nghe tiếng động lạ, đám người làm của chủ tiệc chạy ùa lại lôi hai người con trai đang “hăng máu” tách khỏi nhau. Không khí thật hỗn loạn...
Mọi chuyện được giải quyết trong phòng khách bên trong của ngôi nhà để tránh khách khứa biết chuyện sẽ ồn ào phức tạp thêm.
Dưới ánh đèn điện sáng trưng, nó đau lòng khi nhìn thấy gương mặt điển trai của Phạm Minh đã gần như biến dạng với đủ vết bầm tím, nhìn sang kẻ vừa đánh nhau với Minh thì cũng không khá khẩm hơn là bao nhiêu.
- Này! Mày là ai??? Sao tự dưng đánh em tao hả????
Nó shock đợt 3. Nếu như người này gọi Phạm Minh là em thì...Chẳng lẽ người bị đánh không phải là Ghim mà là Gum sao????
- Này...Cậu...là....Phạm Quang????? – nó nói như ngạt.
- Hix...Xin lỗi cậu...Chuyện kể ra dài lắm! – Ghim...à không, bây giờ phải gọi là Gum nhăn nhó ôm mặt.
Nó như chôn chân tại chỗ. Chuyện gì thế này???? Nó bị đem ra làm trò đùa giữa hai anh em nhà này sao????
- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này! – Minh quát lớn rồi đưa đôi mắt đầy giận dữ nhìn kẻ vừa đánh em trai mình tơi tả - Này thằng kia! Mày là ai hả??? Em tao làm gì mày mà mày đánh nó????
- Đúng là hỗn xược! Ai cho cậu gọi tôi bằng thằng hả??? Không còn phép tắt gì nữa! – người con trai kia cũng giận dữ không kém, xem ra cậu ta không nghĩ việc mình đánh Phạm Quang là một hành động sai trái.
- Trời đất! Long! Minh! Quang! Sao anh em với nhau mà lại đánh nhau thế này hả???? – một người thanh niên tầm 20, 21 chạy tới với vẻ hớt hải.
- Anh Nam! Anh nói cho rõ ràng đi! Thằng nhóc này là ai mà lại dám đánh em trai em? – Minh gằn giọng.
- Khổ quá! Đúng là....Minh nghe anh nói nè! Đây là Phạm Long, con trai của vợ hai của bác Lân, nó sang Đức từ nhỏ nên các em không biết nhau là phải! Còn Long, đây là Phạm Minh, người bị em đánh là Phạm Quang, hai anh em sinh đôi này là con của chú Phạm Lộc, em trai ruột của ba em! Chúng mày là anh em bà con gần mà lại đi đánh nhau là sao hả???????????? – Nam hét toáng lên.
Nó cùng tất cả mọi người có mặt lúc đó đồng loạt ồ lên. Đúng là phức tạp quá! Hóa ra họ đều là anh em với nhau. Nhưng cho đến lúc này nó vẫn không hiểu được tại sao cái người mang tên Phạm Long gì gì đó lại xông vào oánh Phạm Quang như thế????
- Nếu là anh em họ thân thuộc với nhau thì anh ta càng không thể đánh em mình một cách vô cớ như thế? – Minh bực dọc.
- Ai bảo tôi đánh vô cớ??? Là do em cậu có ý xấu với con gái nhà người ta! Có ý xấu với bạn gái của tôi!!!!!!!!
Nó giật bắn mình! Gum và Ghim cũng sửng sốt không kém!!!Cái lý do có ý xấu đã kì cục rồi, đến cái lý do sau “vì đó là bạn gái tôi” càng khiến mọi người choáng váng. Nó đưa đôi mắt hình viên bi nhìn sang người mang cái tên Phạm Long. Dù bằng bất kì lý do nào thì nó cũng không thể nhận ra đó là người mà mình có quen biết chứ đừng nói là bạn bè. Vậy thì sao cậu ta lại nói ra câu đó chứ????? Sự việc càng lúc càng rối tung lên....
5/ Mọi người trong phòng khách lúc đó đa số đã rơi vào trạng thái mất bình tĩnh. Đặc biệt là Phạm Minh!
- Này ông anh kia! Ông đang nói nhảm cái gì thế hả??????
Nó cũng đơ người nhìn về phía Phạm Long...
- Tôi không nói nhảm! Chính mắt tôi nhìn thấy em trai cậu kéo cô ấy vào chỗ khuất để làm chuyện xấu! Tôi đánh em cậu như thế là nhẹ rồi đấy! – Long hậm hực.
- Cái gì???? Làm chuyện xấu???? – mọi người đồng loạt ồ lên.
- Trời ơi! Tất cả không phải như anh nghĩ đâu! Ui da! – Quang im lặng nãy giờ mới bắt đầu lên tiếng.
Sau một hồi nghe Gum phân trần. Nó mới hiểu ra hết cơ sự. Đại loại là như thế này. Thực ra trước khi buổi tiệc này được bắt đầu, hai anh em đã đặt ra một cuộc “cá độ” ( nói cho nhanh là như vậy +_+), nếu Quang làm cho Thanh nhầm lẫn được mình là Phạm Minh thì coi như Gum thắng, ngược lại thì Ghim thắng. Cái vụ kéo tay nó ra phía sau “bày trò” cũng đều là chủ ý của Phạm Minh nhằm để thử thách sự nhạy bén của cô bạn trong việc phân biệt đâu là anh, đâu là em.
- Mấy người...mấy người! Mấy người đem tôi ra làm trò đùa hả??????????????? Mấy người còn nhân tính không vậy????????????? – nó hét dựng lên, mặt mày đỏ ong khi biết được sự thật.
- Hix! Tụi mình xin lỗi! Mình và anh cũng chỉ có ý trêu vui một chút thôi! – Quang lí nhí bào chữa.
Nó vẫn không nguôi nỗi cơn tức giận. Phạm Minh thì im hơi lặng tiếng không nói năng gì. Thực sự thì cậu nhóc cũng sợ nó lắm! Nhất là khi nó nổi khùng!
- Vậy là rõ rồi nhé! Tất cả đều chỉ là hiểu lầm! Tụi nhóc này đúng là lắm chuyện! – anh Nam thở dài lắc đầu đưa ra một câu kết luận.
- Nhưng mà...anh Long mới về nước ngày hôm nay, tại sao lại có thể quen nhỏ khùng, à quên, Thanh Thanh mà ảnh lại bảo đây là bạn gái của ảnh???? – Minh lúc này mới phát hiện ra được vấn đề then chốt chưa được giải quyết.
- Ờ! Đúng rồi đó! Sao em quen cô bé này??? Em ở nước ngoài từ nhỏ mà! – anh Nam cũng hùa theo.
Và nó chính là người mong đợi câu trả lời nhất.
- Đó là một bí mật! – Long cười mỉm rồi kéo tay nó đi, trước khi đi còn quay lại nói với mọi người – Em dẫn bạn ấy ra đây nói chuyện riêng một chút!
Lần thứ 2 trong ngày nó bị người ta lôi đi. Nhưng đành chấp nhận hy sinh vì sự thật.
Long kéo nó ra hành lang bên phải rồi lấy điện thoại ra, cười tươi nhìn nó:
- Nè! Hồi nãy sao cậu dám cắt cuộc gọi của mình?
Nó lóc cóc lôi chiếc di động ra, đúng là ban nãy lúc bị Gum kéo đi, điện thoại nó có đổ chuông nhưng vì gấp quá nên nó phải nhấn nút cancel cuộc gọi. Nó nhìn màn hình, số điện thoại lạ hoắc rồi nhìn lên Long, ánh mắt đầy sự khó hiểu.
- Là sao???
- Cậu có nhớ lời hứa của mình không? Mình hứa sẽ về Việt Nam để gặp cậu.
- Ơ...
- Lyn yêu quý của mình! Không ngờ được gặp cậu sớm như thế!!!!!!!!! Gần mấy tháng trời cậu không online, mình tưởng chúng ta sẽ xa nhau mãi mãi!! – Long đột ngột ôm ghì lấy nó, nhưng lần này nó không hất ra, vì cả người nó bây giờ đã cứng đơ trong nỗi ngỡ ngàng. Cái tên Lyn nghe sao quen quá! Hình như...có một thời...nó đã có một “Hoàng tử Online”.....
Phải mất tới 15 phút nó mới lấy lại bình tĩnh. Nó giương đôi mắt đầy sự kinh ngạc nhìn Long và cất giọng run rẩy:
- Bom...! Cậu...cậu...là Bom???????
- Yeah! Cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình! – Long cười sung sướng.
- Nhưng làm sao cậu nhận ra mình??? Chúng ta...chúng ta....chưa hề cho nhau coi webcam mà????
- Chính mình cũng không ngờ là mình có thể tìm được cậu! Có lẽ chúng ta có duyên! Cậu nhớ không? Có một lần, cậu gõ nhầm ô chat nên đã send cho mình số di động của cậu, cũng có một lần, mình hỏi cậu hãy thử miêu tả về bản thân thì cậu đã miêu tả rất giống với những gì cậu có bây giờ, và cũng có một lần, cậu bảo rằng cậu tên là Thanh! Tất cả những điều đó đã giúp mình nhận ra cậu. Thực ra lúc thấy cậu trong buổi tiệc, mình đã cảm giác có cái gì đó rất quen thuộc, mình nhìn cậu mãi và nảy ra ý định gọi điện vào số di động hôm bữa cậu send cho mình. Và đúng là ý trời khi cậu đã cầm máy!
Nó sững sờ nghe những lời nói của Long. Trên đời này thực sự có duyên số hay sao???? Có thể tồn tại những việc kì diệu như chuyện ngày hôm nay hay sao????
- Nếu cậu vẫn chưa tin thì chúng ta có thể check với nhau! Không biết cậu như thế nào chứ đối với mình, những chuyện mà chúng ta nói với nhau mình đều nhớ hết! – Long tự tin.
Và tất nhiên là nó check! Dù không phải thuộc dạng nhớ dai nhưng trong sâu thẳm trái tim Thanh, nó vẫn luôn nhớ Bom và tự an ủi rằng đó chính là Hoàng tử Online duy nhất tốt đẹp với mình nên những kí ức về Bom nó vẫn còn nhớ trong đầu, mặc dù đã hơi mờ nhạt. Hai người hỏi qua hỏi lại hàng đống câu hỏi. Và mọi sự trả lời đều trùng khớp! Nó vỡ òa trong niềm hạnh phúc xen lẫn ngạc nhiên. Lúc trước nó mong chờ những mãi mà không thấy Hoàng tử nào xuất hiện, còn bây giờ, khi nó đã thôi khi cái ước mơ cao xa đó thì từ đâu lại xuất hiện những vị Hoàng tử trong mơ...Đúng là hạnh phúc luôn đến vào những thời điểm mà ta không thể ngờ đến. Cũng như trong cuộc đời luôn có những ngã rẽ đột ngột đưa ta đi về một hướng mới.....
- Hạnh phúc thật! Từ nay Phạm Long này đã tìm được người để yêu!
Bom ôm chầm nó thêm lần nữa. Nó cũng vui vẻ ôm chặt cậu bạn ảo thân thương. Bây giờ nó mới nhận ra, ảo cũng sẽ có lúc thành thật, nếu như ta biết trân trọng mọi thứ!
Một Hoàng tử nữa đến trong đời nó, thay thế cho sự ra đi của hai vị Hoàng tử đã đem lại quá nhiều nỗi đau cho nó.
Nhưng...
Hoàng tử.....
Có thật hay không?
Nó không biết được. Tất cả sẽ chờ đợi những bước đi của định mệnh.....xa xôi...và đầy bí ẩn......
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online