Love is always within. When you try to dramatize your love, you lose the depth of the love.

Charan Singh

 
 
 
 
 
Tác giả: Kawi
Thể loại: Ngôn Tình
Upload bìa: Hải Trần
Số chương: 41 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1324 / 5
Cập nhật: 2016-02-23 12:05:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
inh ngồi trên bậc thềm trước dãy phòng học, một chân duỗi thẳng, một chân gác lên, tóc tai bù xù,áo trắng đã bỏ ra ngoài quần, cặp kính cận đã bị tháo ra nằm im lìm bên cạnh. Và cái quan trọng nhất là điếu thuốc lá đang nằm trên miệng Minh đã cháy được một nửa….
Gum chạy tới chỗ tôi, ánh mắt buồn tha thiết. Có lẽ cậu ta không muốn tôi nhìn thấy cảnh này nên mới đẩy tôi đi…
Phạm Minh của tôi đây sao?????
- Sao? Thấy tôi như thế này nên chết giả rồi hả??? – Minh cười nửa miệng, ném điếu thuốc xuống đất rồi đứng dậy, vẻ bất cần.
- Cậu…cậu…đang làm gì thế hả??? – tôi run từng đợt, miệng lắp ba lắp bắp.
- Tôi làm gì thì liên quan gì tới cậu. Hỏi cũng bằng thừa… - vẫn cái giọng chua chát ấy, xỉ vả ấy nhưng sao mà tôi thấy đôi mắt cậu ta buồn quá...
- Anh ơi, về lớp đi! Ai cũng lo cho anh cả! – Gum nhẹ nhàng khuyên bảo.
- Em mặc anh! Dẫn nhỏ khùng này đi đi! Anh muốn một mình! – Minh nói lạnh lùng.
Tôi bây giờ cứ như vừa bị dìm xuống nước. Mọi thứ lùng bùng bên tai. Tôi không tin Minh có thể trở thành như vậy…Không hề giống Minh thường ngày chút nào. Cứ như là hai con người khác nhau. Nhin “tảng băng” của tôi bây giờ cực kì bụi và…giang hồ…Sao lại thế chứ??? Phải chăng người hút thuốc lén lút sau nhà vệ sinh lần trước mà tôi nhìn thấy chính là cậu ấy??? Ôi không! Mọi chuyện sao có thể diễn biến theo hướng này được????
- Minh! Có phải cậu không??? Có phải là Phạm Minh thường ngày cộc cằn thô lỗ không???? Sao tôi…sao tôi không nhìn ra được thế này????? – tôi nhăn nhó, hai tay cứ hết nắm rồi lại mở.
- Đừng có hỏi gì hết! Đi đi!!!!!!!!!!! – Minh lại hét lên như bao lần cậu ấy vẫn làm, nhưng bây giờ tôi không thấy sợ, tôi muốn hỏi cho ra lẽ tất cả.
- Mình về thôi Thanh! Cậu chưa hiểu được thế giới của anh ấy đâu! Bây giờ ảnh muốn một mình…- Gum thở dài kéo tôi đi.
- Không! Gum vào lớp trước đi! Thanh có chuyện muốn nói với Minh! Thanh không về đâu! – tôi cương quyết.
- Nhưng…
- Đã nói là Gum về trước đi mà! - lần này đến lượt tôi hét lên, bản thân tôi cũng không hiểu sao mình lại làm như thế nữa.
Gum nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi đầy khó hiểu rồi cũng lặng lẽ quay lưng bước đi…
Xin lỗi Gum…tôi không cố ý….
Bây giờ chỉ còn tôi với Minh. Cậu ta cứ đứng đó, dựa lưng vào thành tường đang quét vôi dang dở. Tôi cũng im lặng đứng nhìn cậu ta. Việc nhận ra một con người khác trong Minh sao lại khiến tôi suy sụp như thế này nhỉ???? Tôi vốn dĩ đâu có hiểu được con người cậu ta, vậy thì tại sao tôi lại phải đau lòng khi thấy hình ảnh Minh như thế???? Tại sao??? Tại sao????
- Sao cậu không trả lời câu hỏi của tôi? Như thế này là thế nào??? – tôi gằn giọng.
- Cậu không có quyền hỏi. – Minh đáp thẳng thừng và không hề quay mặt lại nhìn tôi.
Không có quyền???? Cũng đúng! Tôi đâu có quyền hỏi…Tôi không là gì của cậu ấy cả, ngay cả là bạn cũng không. Từ trước đến giờ Minh không coi tôi ra gì…đối với cậu ấy lúc nào tôi cũng chỉ là một nhỏ khùng không hơn không kém….Sao mà đau thế này……
Trời càng về trưa càng nắng gắt. Tôi cứ đứng phơi mình giữa màu vàng chói của bầu trời gần 2 tiếng đồng hồ. Tiếng chuông reo báo hiệu ra về thoảng bên tai tôi…Vậy là tôi và Minh đã mang tội chuồn giờ…Cậu ta chuồn 4 tiết, còn tôi thì chuồn 2 tiết…Rồi sẽ khó sống với cô giáo chủ nhiệm và cả với bố mẹ tôi nữa. Nhưng những điều đó bây giờ đối với tôi không còn là vấn đề, vấn đề của tôi lúc này là Minh và câu hỏi “Đâu mới là con người thật của cậu ấy???”
Minh có nhìn tôi đấy! Tôi cam đoan là vậy. Nhưng lúc ánh mắt chúng tôi chạm nhau thì tức khắc cậu ấy quay lưng đi. Minh ghét tôi đến thế à??? Buồn thật! Tôi chỉ muốn một câu trả lời từ phía cậu ấy thôi…Nó khó đến thế sao????
- Minh! Cậu trả lời đi! Trả lời tôi đi chứ??? Cuối cùng cậu là ai hả??? Tôi chỉ muốn biết điều đó thôi! Sao cậu cứ luôn khiến tôi phải chờ đợi thế??????????? – tôi nổi khùng hét lên.
Minh lại nhìn tôi. Cơ mặt cậu ta gồng lên, ánh mắt giận dữ…
- Tôi là ai hả? Tôi là Phạm Minh! Là thằng nhóc khù khờ với chiếc kính cận Nobita mà cậu ghét cay ghét đắng, là thằng nhóc bạo lực khi luôn bắt nạt cậu, là thằng nhóc luôn phải chịu đau đớn vì cậu. Được chưa hả đồ khùng?????????? Gặp cậu là sự xui xẻo lớn nhất của tôi đó!!!!!!!!!! - cậu ta quát lại tôi rồi bỏ đi.
Còn tôi lại một mình…
Hix…hoá ra tôi là sự xui xẻo lớn nhất của cậu ấy….
Thế mà tôi lại không biết….
Chóng mặt quá…..
Tôi ốm liệt giường hai ngày sau đó vì bị cảm nắng. Ba mẹ cũng thôi không mắng mỏ việc tôi chuồn giờ vì nhìn tôi lúc này thảm không thể tả. Mặt tái ngắt, miệng tím nhắt, mắt lờ đờ, tóc tai thì bết cả lại. Hôm qua cặp nhiệt tôi sốt tới 40 độ, cũng may chiều lại nhiệt độ hạ xuống, nếu không nhà phải chuyển tôi đi viện. Thời gian này tôi bị gì thế nhỉ??? Toàn gặp chuyện không đâu….
Nhỏ Liên hôm nào cũng tới thăm tôi. Con nhỏ vậy mà tội. Lúc nào nó cũng biết nghĩ cho người khác. Tôi đến sái miệng vì những câu chuyện nó kể. Quả không ngoa khi nó khẳng định sau này mình sẽ trở thành một diễn viên hài nổi tiếng. Gum cũng đến thăm tôi, mang theo nhiều trái cây và tất nhiên là không thể thiếu kẹo Anpenlibe dâu.
- Thanh đã đỡ chưa??? – Gum đặt tay lên trán tôi hỏi thăm.
- Hix…Cũng đỡ đỡ. Nhưng đầu vẫn nhức lắm! – tôi xìu mặt trả lời.
- Hôm đó Gum đã bảo Thanh đi về rồi…Tính anh trai Gum hiểu rõ hơn Thanh….- cậu ấy thở dài thườn thượt.
Nhắc đến Minh lại khiến tôi sầu ruột. Cậu ta vì tôi mà bị gãy tay, tôi vì cậu ta mà ốm vật vã như thế này. Âu cũng là bù trừ cho nhau. Hôm đó nhìn Minh đáng sợ cực kì, cứ như một tên sát thủ vậy, đến bây giờ khi hồi tưởng lại tôi vẫn thấy rợn rợn…Đối với tôi lúc nào Minh cũng là một bức màn đen bí mật…
- Thế mấy hôm nay Minh vẫn đi học bình thường chứ?
- Không! Ảnh nghỉ học hai ngày nay rồi!
- Hả??? Sao lại nghỉ????
- Mình cũng không biết! Chỉ thấy ảnh cứ ngồi lì trong phòng. Tối đến cũng không đi bão như mọi lần…- nói đến đây chợt Gum khựng lại như vừa buột miệng nói ra điều gì đó không hay.
- Cái gì???? Đi bão ư????? – tôi chồm người ngồi dậy, hai mắt mở to kinh ngạc. Theo những gì được biết thì cụm từ “đi bão” là của dân ăn chơi nói về việc đua xe. Minh cũng có đua xe ư???? Cậu ta chỉ mới lớp 10 thôi mà????
Gum nhăn nhó. Ánh mắt bối rối hẳn. Tôi thì cứ như vừa nghe tin dữ, người có rộn ràng hẳn lên, hỏi tới tấp cậu ấy.
- Gum! Nói cho Thanh nghe đi! Mọi chuyện rút cuộc là như thế nào????
- Nói gì cơ???? – cậu ta cố giả ngây, nhưng với một người thành thật như Gum thì khó mà nói dối ai.
- Gum không nói là Thanh giận luôn! Không thèm uống thuốc luôn!!
Không hiểu sao tôi lại lấy cái việc “không uống thuốc” ra để dọa Gum nhỉ???? Đúng là khùng mà!
Nhưng có lẽ đối với Gum thì đó là một sự dọa nạt có hiệu lực. Bằng chứng là cậu ta cuống quýt lên, lay lay tay tôi:
- Không được! Thanh không uống thuốc thì làm sao khỏi?
- Thế thì Gum nói đi! – tôi vòng tay ra điều kiện.
- Uh…thì…anh Ghim không cho Gum nói đâu. Tại Thanh cứ ép Gum…
- Trời ạ! Gì mà sợ cậu ta dữ thế! Kể đi!
- Mình và anh Ghim sống xa nhau từ năm lớp 9. Ba mẹ mình ly hôn nên chia mỗi người nuôi một đứa. Mình ở với mẹ, còn anh ở với ba. Lúc trước anh thương mình lắm cơ…Không hiểu sao từ lúc sống xa nhau ảnh thay đổi hẳn. Lúc nào cũng tỏ ra lầm lầm lỳ lỳ, khi đi học thì ảnh cố tạo cho mình một vỏ bọc xấu xí nhất có thể nhưng tối đến thì ảnh lại trở thành một tay ăn chơi thứ thiệt. Trò gì ảnh cũng đã từng thử qua. Nhiều khi thấy anh buông thả quá mình đau lòng lắm nhưng không biết làm sao để kéo ảnh ra. Mà dạo này mình thấy ảnh không đi chơi buổi tối nữa, cứ ở nhà hoài, lúc trước ảnh hút thuốc nhiều lắm cơ, hút còn hơn cả ba mình nữa nhưng lâu rồi không thấy ảnh hút lại, mấy hôm trước ở trường mình cũng bất ngờ khi nhìn thấy ảnh cầm điếu thuốc trên tay…Có lẽ anh đang gặp chuyện gì đó bế tắc nên thế….
- Nhưng…nhưng…Minh chỉ mới 16 tuổi….
- Ảnh người lớn lắm, bởi thế trong mắt ảnh mình luôn là một đứa con nít. Lúc trước khi cả nhà còn sống với nhau ảnh cũng vô tư, nhưng từ khi ba mẹ ra tòa ly hôn thì ảnh như biến thành một con người khác vậy…
Gum kể xong rồi thở dài thườn thượt. Cái thở dài đầy não nề chứa đựng nỗi đau của đứa em khi nhìn thấy sự thay đổi của anh mình. Tôi cũng buồn không kém. Hóa ra Minh có một hoàn cảnh phức tạp. Trách sao được tính tình cậu ấy dở dở ương ương như thế….Ôi…buồn….
…………………………………………….
Tôi đi học trở lại sau gần một tuần nằm nhà. Kể ra đi học vui hơn nghỉ học nhiều. Dù có áp lực bài vở thi cử nhưng con người năng động hơn và sống tốt hơn. Bây giờ ngẫm lại mới thấy câu nói mà tôi thường đọc được trước cổng mấy trường tiểu học là cực đúng: “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”.
- Này! Tụi mày lại có chuyện gì à???? – nhỏ Liên lon ton xuống bàn tôi hỏi nhỏ rồi chỉ tay về phía chỗ ngồi của Minh.
- Chuyện gì là chuyện gì???
- Thì tao thấy khi mày nghỉ ốm thì Minh cũng không đi học. Tưởng tụi mày lại gây gổ chuyện gì nên không thèm nhìn mặt nhau!
- Ơ! Cậu ta nghỉ học thì liên quan gì đến tao! Tao có là gì của Minh đâu mà mày lại hỏi thế!
Không hiểu sao tôi phát bực. Nhắc đến Minh là tôi lại nhớ đến những câu nói xóc xỉa mà cậu ta phang vào mặt mình “Xấu mà cứ làm cho xấu thêm!” Ặc ặc…cứ nhớ lại là muốn xì khói….
Mới nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới…
Chẳng hiểu lớp tôi đang nghĩ cái gì mà khi thấy Minh xách cặp từ ngoài cửa phòng đi vào, ai cũng dõi mắt nhìn theo rồi tụm năm tụm ba lại bàn tán. Tôi chắc mẩm là sẽ có mình trong đó….Gì chứ Trần Thanh Thanh này luôn là đề tài hot để họ tìm hiểu và…trêu chọc!
- Minh hôm nay đi học rồi à? Cứ tưởng cậu còn nghỉ chứ? Hay là thấy Chảnh ta đi học lại nên nhớ quá phải tới lớp?
Đó là tiếng của Phước, người vẫn luôn ganh đua với Minh từng chút một trong vấn đề học tập. Nhưng bao giờ vị thứ của cậu ta cũng đứng sau Minh. Đây đúng là cơ hội tốt để anh chàng giở trò xóc xỉa…
Minh đang cất cặp xuống học bàn, nghe thấy thế thì đứng phắt dậy, tiến lại phía Phước bằng một sự ngang tàng rồi thẳng tay giáng cho cậu ta một cú đấm vào bên má trái khiến Phước ngã nhào xuống nền, còn những đứa xung quanh thì hốt hoảng co người lại, đưa đôi mắt vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên nhìn Minh. Tôi cũng nằm trong số đó…
Hoàng Tử Online Hoàng Tử Online - Kawi Hoàng Tử Online