I find television to be very educating. Every time somebody turns on the set, I go in the other room and read a book.

Groucho Marx

Download ebooks
Ebook "Hoàng Hậu Lọ Lem"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Aries_Girl
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 51 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 22:52:06 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
a phẩu thuật kéo dài tới nữa đêm, Vic và Jiro vẫn ngồi chờ trong sự lo lắng tràn trề. Vic ngồi yên một chỗ trầm ngâm ra đó chẳng làm gì, còn Jiro thì đứng ngồi ko yên cứ đi tới đi lui.Sau đó bác sĩ từ bên trong bước ra,Vic và Jiro vội vàng chạy lại túm áo bác sĩ
Vic: Bác sĩ, cô ấy sao rồi???
_ Bệ hạ yên tâm, ca phẫu thuật rất thành công!!!
Vic: Nói vậy là cô ấy ko sao???
_ Phải!
Jiro chen ngang vào: Còn công chúa? Cô ấy sao rồi???
_ À!! Cô ấy đã được đưa tới phòng khác để nghĩ ngơi rồi, công chúa cần phải ở lại đây theo dõi vài ngày vì cô ấy truyền máu quá nhiều!!!
Jiro: Vậy tôi phải đi thăm cô ấy!!!
Nghe bác sĩ nói vậy, Jiro liền chạy thẳng một mạch đi kím Ruby, Vic và bác sĩ trố mắt mà ngó theo
_ Cậu ta biết công chúa ở phòng nào sao? Tôi chưa nói mà? - lắc đầu
Vic: Bác sĩ tôi có thể vào thăm cô ấy ko?
_ Được chứ! Nhưng bệ hạ nhớ giữ im lặng, cô ấy cần được tịnh dưỡng nhiều!!!!
Vic: Cám ơn!!!
Rồi bác sĩ bỏ đi, còn Vic thì từ từ mở cánh cửa bước vào trong thăm Ariel, anh nhẹ nhàng đi đến gần chỗ con bé, anh ngồi xuống và nắm lấy bàn tay nó để lên môi mình
Vic: Ariel! Anh xin lỗi vì anh đã hại em ra nông nỗi này! Em ko giận anh chứ???
Ariel vẫn thiêm thiếp vì thuốc mê con bé chẳng hề nghe Vic nói gì, Vic vẫn nhìn vào gương mặt nó
Vic: Ariel à!! Người mà em yêu.......là anh hay là........Vic!!! - đột nhiên Vic bật cười - Anh đúng là ngốc! Anh vốn là Vic mà!!!Nhưng em thực sự muốn anh biến mất sao? Anh ko thể nào ở bên cạnh em ư? - Vic bổng thở dài - Tại sao ông trời lại bất công với anh như vậy? Anh ta lúc nào cũng ở bên cạnh em, còn anh........anh chỉ có thể gặp em vào những ngày trằng tròn! Em có biết anh sống cô đơn thế nào ko, anh luôn sống trái tim của Vic nơi đó thật tối tăm và ảm đạm! Tại sao mọi người ko thể chấp nhận anh sống ở thế giới này? Có lẽ........có lẽ tính cách tàn nhẫn và độc ác thì ko thể nào......tồn tại ở thế giới này!!!!!
Vic đột nhiên đứng lên, anh cuối xuống và hôn lên trán con bé
_ Anh xin lỗi em Ariel!
Rồi anh tiến về phía cánh cửa nhưng vẫn quay lại nhìn Ariel
_ Tạm biệt em!!
Sau đó Vic bỏ đi nhưng Vic ko hề biết rằng Ariel đã cảm nhận được nụ hôn từ Vic, từ hai khóe mi nước mắt con bé tuông tràn lúc nào ko hay
Trong lúc này, bên phòng Ruby thì
Jiro: Công chúa! Cô truyền máu quá nhiều để thần về cung kiu người nấu đồ tẩm bổ cho cô nha!!!
Ruby lắc đầu: Ko cần đâu!!!
Jiro: Hay là ngay bây giờ, tôi đi mua đồ cho công chúa ăn!!!
Ruby thở dài: Ko cần đầu!!!
Jiro vẫn tươm tướp: Vậy để tôi chạy đi mua nước cho cô uống nhé!!!
Ruby: Jiro à!!! Câu kêu ta nghĩ ngơi mà cậu cứ nói này nọ bên tai ta hoài thì làm sao ta nghĩ ngơi được chứ???
Jiro xụ mặt: Xin lỗi công chúa!!!
Ruby mĩm cười: Cậu về cung đi, mấy ngày nay cậu đã ko ngủ rồi như vậy sẽ hại sức khỏe đấy!!
Jiro lắc đầu lia lịa: Ko! Tôi phải ở lại đây chăm sóc cô!!!
Ruby: Cậu bé à!! Cậu đừng có cố chấp vậy chứ???
Jiro bổng tức giận và la lớn: Công chúa! Tôi ko còn là cậu bé nữa đâu!!!!!!!!
Vic bổng từ đằng sau cất tiếng: Nè!!! Hai người nói xong chưa?
Jiro giật thót tim, tóc dựng đứng cả lên: Bệ hạ!!!!!!! Anh đừng có xuất hiện bất ngờ phía sau lưng người ta có được ko??? - quát to
Ruby: Đây là bệnh viện, cậu nhỏ tiếng thôi!
Jiro: Ủa? Bệ hạ vào hồi nào vậy? Sao ko nghe tiếng gõ cửa?
Vic: Ta vào lâu rồi! Nhưng ta có vào bằng cửa đâu mà nghe tiếng cửa!
Jiro cười toe toét: Oh, ra là ko phải vào bằng cửa! - bổng chàng sói ta giật bắng lên - Hả??????Ko vào bằng cửa vậy bệ hạ xuyên tường hả?????
Vic gật đầu chẳng nói gì
Jiro: Anh vẫn còn năng lực sao, trăng tròn đã qua rồi mà!
Vic: Đúng! Trăng tròn đã qua nhưng ta vẫn ko biến mất thì dĩ nhiên năng lực ta vẫn còn, nó chẳng có liên quan gì đâu!!
Jiro gãi đầu: Vậy sao???
Ruby: Ko đơn giản vậy đâu!!!!!!
Vic: Chị nói gì??? - nhìn Ruby thắc mắc
Ruby: Ko! Cậu tới đây tìm ta có việc gì?
Vic: Chúng ta hãy tiến hành đi!!!!!!! Tôi chấp nhận nghe lời chị! - nghiêm túc nhìn Ruby
Sáng hôm sau, cả Ella, Rainie, Hebe và Selina đều vào thăm Ariel, Fahrenheit có đếm thăm con bé nhưng họ chỉ ghé chút rồi đi ngay nên chỉ còn có 4 cô gái ờ lại chăm sóc con bé. Ruby thì đã về cung, bây giờ cô đang ở phòng của Vic, ko chỉ có Vic mà cả Fahrenheit cũng đứng ở đó, gương mặt ai nấy đều lạnh lùng
Ruby: Chúng ta bắt đầu đi!!!!
Vic: Được! Tôi sẽ kêu anh ta trở về, trong lúc đó các người đừng có làm phiền tôi!!!!
Chun: Ko cần chúng tôi giúp à?
Vic lắc đầu: Câu giúp như thế nào? Ko lẽ cậu chui vô trái tim tôi kêu anh ta ra??? - nhìn Chun
Jiro cười: Oh, được thì hay quá! Vậy tôi sẽ chui vào tim của.......... - **** họng
Calvin nhìn Jiro: Của ai???
Jiro bật cười: Của tôi chứ ai???Hahhahahaha!!!
Ruby: Được rồi! Bắt đầu đi!
Vic liền đi lại chỗ giường của mình rồi nằm ngủ, Fah trố mắt mà nhìn anh
Arron: Sao lại đi ngủ???Ko phải nói đi kêu bệ hạ về à? - nhìn Calvin
Calvin:Cậu hỏi tui, tui đi hỏi bà ngoại tui à??? - bà chết mất rồi còn đâu
Ruby ra hiệu: Suỵt!!!!!!!
Vic bây giờ đang chìm trong giấc ngủ, ko, phải nói rằng anh đang chui vào giấc mơ mới đúng. Trong ko gian tối tăm đó, anh đang đi tìm cái bản tính lương thiện kia của mình, tận sâu trong trái tim lương thiện của Vic, anh đang nằm đó và cứ mãi mê ngủ, dường như anh chẳng muốn quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình
" Vic thức dậy đi! "
Vic: Ko! Tôi ko muốn dậy! Đừng kêu tôi thức dậy!
" Thức dậy đi! "
Vic: Anh là ai? tại sao cứ kêu tôi thức dậy chứ?
" Tôi chính là anh! "
Vic: Anh là tôi sao?
" Phải! Tôi là tính cách thứ 2 của anh!
Vic: Anh chính là người đã kêu tôi lúc đó!
" Đúng! Bây giờ tôi đến kêu anh trở về với cuộc sống của mình! "
Vic: Ko! Tôi ko muốn trở ra đó, tôi đã chán ngán với cuộc sống suốt ngày ở trong cung rồi, tôi đã mệt mỏi với cảnh làm vua rồi, tôi có tự do của mình, tôi ko muốn sống cuộc sống như thế nữa!!!!
" Vậy còn chị anh, bạn bè anh và cả Ariel ko lẽ anh muốn bỏ họ sao? "
Nghe đến Ariel, Vic bổng tỉnh dậy
Vic: Ariel?
" Anh luôn nói với mình rằng sẽ chăm sóc và thương yêu cố ấy mà bây giờ anh chạy trốn một mình thì thật là vô trách nhiệm!"
Vic: Ko! Tôi ko có!Tôi.......
" Như vậy thì trở về đi! "
Vic: Nhưng tôi ko muốn trở về lại phải đối diện với cuộc sống làm vua của mình!!
" Tôi ko cần biết! Tôi chỉ đến kêu anh trở về mà thôi! "
Vic: tại sao anh cứ kêu tôi trở về? Anh nói rằng anh là tính cách thứ hai của tôi vậy sao tại anh ko thay thế tôi!!!
" Tôi cũng muốn lắm, nhưng họ ko chấp nhận tôi với tính cách độc ác và tàn nhẫn này "
Vic: Hả?
Trong ko gian tối tăm đó, ko biết từ đâu xuất hiện thêm một Vic thứ hai, hai người đều trố mắt nhìn nhau
Vic: Anh......anh là tôi ư? Anh xuất hiện từ bao giờ vậy? tại sao tôi ko hề biết rằng anh luôn tồn tại bên cạnh mình?
" Tôi xuất hiện từ lúc anh bắt đầu lên làm vua! "
Vic: Hả?Nhưng tại sao......???
" Tại sao tôi lại xuất hiện chứ gì? Anh luôn chán ngấy cảnh phải làm vua của mình, suốt ngày cứ đối diện với những con người cứ ép buộc mình và phải làm sao để chăm nom cho cái quốc gia này những thứ đó đã khiến anh chán ghét vô cùng ghét. Trong lòng anh luôn nghĩ sao họ chết đi, sao cái quốc gia này ko tan biến đi, tất cả những thứ đó anh đã tạo ra tôi,một tính cách lạnh lùng, tàn nhẫn và độc ác đó chính là điều anh muốn! "
Vic lắc đầu ngạc nhiên: Ko! Ko thể nào? Tôi ko có!!
" Trở về đi! Nơi này ko phải là chỗ của anh đâu!
Lời nói của nhân cách kia như có một sức mạnh đẩy Vic ra khỏi thế nới tăm tối này. Vic đột nhiên tỉnh lại và đã thấy mọi người ở bên cạnh mình
Ruby: Vic em ko sao chứ? - lo lắng nhìn Vic
Fah: Bệ hạ! Anh tỉnh rồi!
Vic: Chị? Fahrenheit? các người làm gì ở đây vậy?
Ruby: Em ko biết sao? Em đã ngủ 3 ngày 3 đêm rồi đấy!
Vic: Hả? Lâu vậy sao???
Chun: Bây giờ bệ hạ tỉnh dậy là tốt rồi!
Vic: Tôi vừa trải qua một giấc mơ, tôi đã gặp một người giống y chanh mình!
Ruby: Mơ chỉ là mơ thôi! Bây giờ em ko sao, chị cũng bớt lo!
Jiro nhanh nhảu: Phải! Phải! Chỉ tiếc là Ariel thì đang nằm bện viện!!!! - cười tươi rói
Vic bổng túm chặt lấy cô áo của Jiro: Cái gì? Ariel nằm bệnh viện????
Jiro ú a ú ớ: Ơ.....thì........
Ruby thở dài: Phải! Ariel đang ở trong bệnh viện!
Vic chẳng nói năng gì lập tức chạy nhanh đi, Ruby và Fah nhìn theo Vic, sau đó Fah nhìn Ruby họ luôn thắc mắc muốn hỏi Ruby về Vic
Chun: Công chúa! Cô làm vậy thực sự quá tàn nhẫn với nhân cách kia của Vic!!!
Arron: Phải! Anh ta hay là Vic tồn tại cũng vậy thôi!
Ruby lạnh lùng nhìn mọi người: Các cậu vẫn ko hiểu sao? Tính cách độc ác và tàn nhẫn thì ko thể nào tồn tại ở thế giới này!!!
Calvin: Nhưng......
Ruby quay đi: Được rồi! Ta cần về phòng nghỉ ngơi,các cậu cũng nên vào bệnh viện với Vic đi! - rồi cô bỏ đi
Fah nhìn Ruby lấy làm khó hiểu
Jiro: Sao cô ấy cứ bí ẩn như thế nhỉ?
Calvin: Tôi thấy công chúa hình như anh giữ một bí mật gì đó!
Chun: Tôi cũng nghĩ vậy!
Arron: Thôi! Chúng ta vào bệnh viện đi!
Hoàng Hậu Lọ Lem Hoàng Hậu Lọ Lem - Aries_Girl