Nguồn gốc của thiên tài là nguồn gốc của nhiệt huyết.

Benjamin Disraeli

 
 
 
 
 
Tác giả: Janet Dailey
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2833 / 25
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4 -
au khi đã chợp mắt ngủ được một giấc khoảng ba giờ và tắm nước ấm, Kincade lấy lại sức khoẻ, anh mặc quần áo rồi bước xuống thang lầu, chìa khoá phòng cho vào túi quần. Đến dưới chân cầu thang, anh đi rẽ vào phòng đánh bạc.
Chiếc máy truyền hình ở phía sau quầy rượu đang chiếu lại một bộ phim cũ của Andy Grifith, hình ảnh lờ mờ vì lâu năm và vì hệ thống ăng ten quá xấu. Sáu người khách quen của khách sạn Lucky Star không ai xem phim hết. Vài người ngước mắt lên khi Kincade bước vào phòng, rồi lại vội quay mặt đi, chăm chú nhìn vào công việc họ đang làm.
Chỉ có Star Davis mỉm cười khi chị thấy anh. Chị mặc cái áo dài đơn sơ bó sát vào người, may bằng vải in hoa màu đen, chiếc áo loe ra dưới hai chân khi chị bước về phía anh với vẻ duyên dáng, uyển chuyển dịu dàng, nụ cười hân hoan sung sướng nở trên môi.
- Tôi cứ tưởng anh sẽ ở suốt đêm trên phòng … một mình – Chị lên tiếng đón chào anh.
- Đâu được – Kincade đáp vừa nhếch miệng cười có vẻ châm biếm, mắt nhìn xuống chiếc cổ áo có hình trái tim và dãy nút áo lẫn vòng cài nút ở trước ngực Star.
- Cạo râu sạch sẽ đi – Starr sờ vào anh, vì chị muốn đụng chạm người anh, mấy ngón tay lướt trên hai má mịn màng của anh. Da anh ấm áp, phảng phất mùi đất và mùi đàn ông.
- Tôi muốn để râu – Tắm xong và chợp mắt được một chút, Kincade có thể cạo râu nhưng anh không cạo – Tôi định xuống xem chiếc xe đã sửa xong chưa, nhưng nhìn qua cửa sổ trên phòng, tôi thấy có tấm biển báo giờ đóng cửa treo trước nhà.
- Chẳng ngạc nhiên gì. Hoague thường đóng cửa lúc 5 giờ. Anh ngồi đây chơi, uống cái gì đi – chị quàng lấy anh, rồi quay người, vòng cánh tay qua tay anh để dẫn anh đến một cái bàn trống – Lát nữa Hoague sẽ đến đây. Anh ta đến đây thường xuyên.
- Tôi có được phép mời chủ nhân uống một ly không? – Anh kéo một cái ghế mời chị ngồi, nhướng mày chờ đợi.
- Sẵn sàng – Star trả lời và cười khàn khàn với vẻ sung sướng – Nhưng tối nay tôi có hẹn với người khác rồi.
- Tội nghiệp chưa!
- Thế đấy – Nét ân hận hiện rõ trong mắt chị trông rất chân tình – Anh uống cái gì, tôi đi lấy?
- Bia – Kincade ngồi xuống, quay mặt ra phía cửa.
Khi Starr mang bia lại, anh chàng cao bồi tóc đỏ Smith Sắt Rỉ sải bước vào phòng. Thấy Kincade, anh ta bước đến.
- Ngồi với anh được không?
- Được chứ – Kincade gật đầu chỉ một cái ghế trống.
- Cám ơn. Tôi cũng uống bia – anh ta nói với Star, rồi kéo ghế ngồi xuống – Tôi đã đi một vòng quanh phố. Chỉ trong nháy mắt là hết. Tôi có cảm tưởng mọi người ở đây không quen cảnh thấy người lạ đi phố. Họ rất ít lời.
- Dân chúng ở các thành phố nhỏ thường kín đáo, nhất là khi có người muốn lân la hỏi chuyện.
- Kín đáo à? – Sắt Rỉ giễu khi nghe nói từ này – Nếu anh muốn biết, xin nói với anh là họ như những kẻ bị quản thúc. Họ chỉ trả lời anh về giờ giấc trong ngày thôi, thế đấy.
Nhận xét của anh ta không yêu cầu phải trả lời, cho nên Kincade không nói gì mà chỉ gật đầu. Nhưng Smith Sắt Rỉ lại là một tay thích nói chuyện. Anh ta cứ cà kê dê ngỗng mãi cho hết chầu bia thứ nhất và bắt đầu chầu hai. Kincade nghe một cách lơ đãng, ngồi nghỉ ngơi thoải mái trên ghế. Tuy nhiên, mắt anh vẫn canh chừng đề phòng, thận trọng nhìn khách vào khách ra ở cửa trước.
Bỗng một anh chàng cao bồi bước vào phòng, Kincade liền chú ý đến hắn ta. Hắn ta đội cái mũ rộng vành, phía trước bẻ cong xuống. Một vuông lụa trắng lớn treo lủng lẳng trước ngực áo. Một quần da ngắn mặc ra ngoài cái quần Leví mới sạch sẽ, loại quần da gọi là quần hở. Trên cặp đinh thúc ngựa của gã có gắn hai bánh xe kiểu Mehicô đính lục lạc kêu leng keng khi bước đi.
- Phải gọi đây là dân đấu bò kiểng chính hiệu – Kincade lên tiếng nói, anh dùng một thổ ngữ bắt nguồn từ tiếng đấu bò của Tây Ban Nha và là tiếng được người ta thường dùng trước khi từ “chăn bò” ra đời. Lúc ấy danh từ này thường được dùng để miêu tả người nào thích mặc loại áo quần khác đời, dùng những thứ khác đời và dùng phương pháp khác đời để làm cái công việc của một anh chăn bò. Nhưng rồi trải qua thời gian, vấn đề áo quần, dụng cụ, phương pháp giữa hai giới chăn bò và đấu bò trộn lẫn nhau đến độ không còn phân biệt giữa họ nữa, và các từ ngữ dùng để gọi họ lẫn lộn nhau hết.
Smith Sắt Rỉ nhìn chàng trai, ánh mắt cười cợt
- Tôi hy vọng anh ta nhớ không ngồi xổm lên đinh thúc ngựa.
- Chắc là anh ta phải nhớ điểm này chứ - Kincade đáp, giọng đùa cợt, miệng hơi nhếch lên cười.
Sắt Rỉ cười ngất.
Khi Starr Davis thấy khách mới đến, chị liền chào đón:
- Kìa Andie Hayes, quỷ quái. Đêm nay đâu phải thứ Bảy. Anh làm gì ở thị trấn này thế?
- Được rồi, để tôi nói cho cô nghe - Hắn ta dừng lại trước mặt chị, đẩy cái mũ ra sau đầu, chìa bộ mặt làm ra vẻ nghiêm trang - Tháng trước tôi đến Winnemucca, thấy có chiếc xe đi cắm trại mang biển số Bang Iowa. Trên tấm chắn ở phía sau có miếng giấy dán ghi hàng chữ: "Hôm nay bạn đã ôm hôn bồ mình chưa?". Tôi bèn nghĩ đến chuyện đó. Càng nghĩ tôi càng nhận thấy đã từ lâu tôi chưa được ôm lại. Cho nên tôi ra phố đêm nay để nhậu bia lạnh và mong được ôm cho ấm.
Hắn ta cười toe toét và giang rộng hai tay đón chị. Starr nhìn hai tay gã rồi lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra thích thú trước thủ đoạn của gã.
- Tôi sẽ phục vụ bia cho anh - chị nói và ra dấu Roy đem bia cho gã - Nhưng còn việc kia, thì anh lo liệu lấy.
Khách trong phòng nghe thế, phá ra cười rúc rích với nhau, họ nhìn nhau gật gù ra vẻ hài lòng khi nghe Starr trả lời đúng như ý họ mong đợi.
Sắt Rỉ hình như cũng thấy thích thú, anh nêu nhận xét:
- Con mẹ này chắc bắt bồ đủ thằng trong thị trấn này.
Kincade nhớ lại câu chuyện giữa anh với Starr hồi chiều sau khi đụng độ với DePard, anh đáp:
- Theo tôi thì chị ta đã chọn được bồ rồi.
- Chắc là phải nhiều - Sắt Rỉ nói rồi uống một ngụm bia nữa vừa khi Starr bước đến gần bàn hai người.
- Quý vị đã uống hết chưa? - Chị đưa mắt nhìn hai cái ly cạn gần hết - Gọi thêm chầu khác chứ?
- Tôi thôi - Sắt Rỉ dựa ngửa người ra ghế, đưa tay thoa bụng - Tôi cần ăn cái gì đã mới uống tiếp được.
- Tôi cũng thế - Kincade nói.
- Thế thì... - Chị quay nửa người nhìn về phía quầy rượu - Này Roy, đem thực đơn đến cho quý vị đây xem - Chị quay lại, vội cười với Kincade rồi bước đi khỏi bàn, khi ngang qua anh, chị đưa tay vuốt sau hai vai anh.
Roy bước ra khỏi quầy đi đến bàn của hai người, mang theo hai tấm thực đơn bọc nhựa, vừa đi vừa lầu bầu, hổn hển. Gã ném hai tấm thực đơn lên bàn một cách vô phép.
- Nhà hàng vẫn chưa có thức ăn sáng - gã nói rồi bỏ đi.
- Thằng cha tức cười thật - Kincade khẽ nói, bỗng anh nhìn lên vì cánh cửa bật mở và thấy Hoague Miller lê tấm thân bồ tượng bước vào phòng khách. Khi vừa thấy Kincade, nụ cười trên môi gã liền tắt ngay.
- Anh đã sửa cái ống ở bộ phận giảm nhiệt xe tôi chưa?
- Vâng, rồi - Vẻ mặt gã lạnh lùng, thờ ơ - Nhưng trạm đã hết giờ làm việc, ngày mai khoảng bảy giờ tôi mới mở cửa. Sáng mai mời anh đến vào giờ ấy, thanh toán tiền nong rồi lấy xe luôn.
Gã có thái độ như muốn đợi Kincade thương lượng, nhưng anh không yêu cầu gì hết mà chỉ đáp cộc lốc:
- Tôi không dám phiền anh vào giờ này. Sáng mai tôi sẽ đến vào lúc 7 giờ vậy.
Khi Hoague Miller bước đến phía quầy rượu, dáng đi nặng nề của gã có vẻ nghênh ngang ta đây, gã đến nhập bọn với đám bạn thân đang ngồi ở đấy. Tất cả cười với gã, thái độ hài lòng khi thấy gã đối xử với người khách lạ rất đúng đắn, rồi tất cả đều liếc mắt nhìn về hướng Kincade với vẻ thỏa mãn. Kincade thản nhiên cóc cần tất cả, anh cầm tờ thực đơn lên.
Một giờ sau Kincade ăn xong, anh tựa người ra lưng ghế, lấy trong túi áo ra điếu xì gà dài, mảnh. Anh bật diêm châm hút rồi ném que diêm tắt vào đĩa gạt tàn trên bàn.
Cánh cửa trước bật mở, tiếp theo là tiếng ủng nện thình thịch trên nền, báo cho biết có nhiều khách vào phòng. Kincade lại chú ý nhìn, anh thấy ba người bước vào, đi trước là một cậu bé vị thành niên. Cậu ta bước nhanh vào trước hai người kia.
- Mẹ ơi, con về đây - Cậu ta nói với Starr Davis vừa khi chị bước ra để chào đoàn khách.
- Cũng đến giờ phải về rồi - Chị ta nhìn con, vẻ tự hào sung sướng của kẻ làm mẹ. Sắp trở thành một thanh niên vạm vỡ khỏe mạnh, cậu đứng cao hơn chị có đến 2 inches. Starr vói tay vuốt một sợi tóc tưởng tượng trên thái dương con, chị muốn lấy cớ để sờ vào người cậu. Con của chị mà. Con người thân thương nhất của đời chị mà. Chị muốn cậu được sung sướng hơn hết trên đời, bất kể giá nào - Mẹ đang phân vân không biết con ở đâu.
- Nào... - Cậu nhìn lui hai người đàn ông kia, rồi lại quay nhìn vào mặt mẹ. Cậu háo hức muốn nói cho chị nghe hàng trăm chuyện xảy ra trong ngày, mặc dầu cậu cố làm ra vẻ lãnh đạm trước mọi việc như một người đã chín chắn - Mấy bác và con đã muốn về đây sớm kia, nhưng mọi người đều quá dơ dáy, vì làm việc suốt ngày. Công tước nói tất cả phải tắm rửa cho sạch sẽ đã.
- Mẹ thấy rồi - Starr cười đồng ý với con, đoạn chị quay qua cười chào DePard khi ấy vừa bước đến chỗ hai mẹ con.
Công tước DePard mặc bộ áo quần may cắt theo lối Miền Tây, mái tóc đốm bạc chải gọn ghẽ dưới chiếc mũ đen, lão trông hoàn toàn như một tay địa chủ chính cống. Lão nói:
- Cậu con trai của bà làm cho đàn ông thèm khát đấy, bà Starr à.
- Anh thèm khát ư? - Từ giọng nói cho đến ánh mắt của chị đều tỏ ra cho lão ta biết chị đã hiểu ý nghĩa khác của câu nói.
DePard phá ra cười khúc khích, lão hài lòng vì thấy chị có ý đồ khêu gợi tình dục của lão, cứ mỗi khi người gần chị, lão lại cảm thấy cương cường như trai tơ, mặc dù lão đã lớn tuổi - Tôi nhớ chưa có khi nào sự thèm khát của tôi bị suy giảm hết - lão đáp với vẻ tự mãn.
- Tốt quá! - Chị cười, nụ cười kéo dài như một dấu hiệu hứa hẹn, thế rồi chị quay lại phía cậu con - Tại sao con không đem đồ đạc lên phòng đi, Rick? - Chị vẫy tay chỉ vào cái túi xách có dây rút cậu ta đang cầm trên tay - Cất xong xuống ngồi cùng bàn với mẹ và các bác.
- Dạ - Cậu đáp.
Nhưng cậu có vẻ miễn cưỡng khi phải rời họ để lên lầu. Khi đến cầu thang, cậu vội bước nhanh từng hai cấp một.
- Nào ta đi - Starr luồn một tay quanh cánh tay DePard, rồi nắm hai bàn tay lại với nhau như kiểu một người tình thường làm - Em đã chuẩn bị bàn ghế cho chúng ta rồi.
Starr cố tình không đả động gì đến tên quản đốc của trại Kim Cương D, bằng ánh mắt hay bằng cử chỉ, gã ta đang lảng vảng gần đấy như một bóng ma. Nhưng DePard không có ý định ngồi riêng ra với viên quản đốc, gã bèn quay nhìn hắn rồi nói như ra lệnh:
- Sheehan, đến ngồi với chúng tôi.
Nhưng Sheehan đã trông thấy người khách lạ. Gã hất đầu chỉ cho DePard thấy Kincade, ánh mắt nham hiểm. DePard quay lại. Nhìn thấy anh, mặt lão đanh lại. Lão nhìn Starr ánh mắt khiển trách.
- Bà nên lưu tâm đến khách mình phục vụ chứ.
Chị cố tìm cách làm cho gã bớt giận, chị nói:
- Nào, Công tước.
Nhưng DePard đã rút tay ra khỏi tay chị, đi thẳng đến bàn người khách lạ đang ngồi. Gian phòng bỗng yên lặng và mọi con mắt đang hướng về phía lão để chờ xem cái gì sẽ xảy ra.
- Tại sao anh còn ở trong thị trấn này? - DePard phách lối hỏi.
Vẫn bất động, Kincade ngẩng đầu, phà khói thuốc lên không. Anh đáp:
- Xe hơi của tôi bị vỡ ống dẫn nước ở bộ phận hạ nhiệt. Tôi phải thuê người ta sửa lại - Anh nhìn DePard với ánh mắt giễu cợt - Sáng mai xe mới xong.
DePard quay người nhìn quanh. Trước khi lão nhìn thấy Hoague Miller, anh chàng này đã đứng lên, vội vã bước đến, dáng đi nhanh nhẹn thật bất ngờ đối với một người khách béo phì như y. Y lo lắng nhìn DePard, vừa đưa tay lục tìm ở túi trong chiếc áo khoác.
- Thưa ông DePard, đã sửa xong ống dẫn nước chiều nay rồi. Tôi đang giữ chìa khóa xe của anh ta đây - Y lấy chìa khóa trong túi ra để trên bàn trước mặt Kincade - Xe của anh đậu trước ga ra. Anh muốn lấy khi nào cũng được.
DePard lại hằn học nhìn Kincade.
- Đấy. Bây giờ thì anh không có lý do gì ở lại nữa.
Nét đùa cợt vẫn hiện rõ trên khóe môi của Kincade, anh lấy chùm chìa khóa lên, lắc lắc trong tay. Anh đáp:
- Tôi đã trả tiền thuê phòng trọ đêm nay rồi. Tôi nghĩ là tôi phải ở lại đây một đêm.
Cả gian phòng nổi lên tiếng xì xào kinh ngạc. Không ai lại coi thường DePard như thế. DePard vừa tức giận vừa kinh ngạc không kém. Quả đây là một việc làm chống lại quyền hành của lão, một chuyện không thể tha thứ được. Thấy mọi người đang đổ mắt nhìn mình, DePard chỉ tỏ ra thái độ bình tĩnh một cách cứng ngắt. Lão cảnh báo anh.
- Tôi không ở lại chỗ nào người ta không niềm nở với mình.
- Đúng, có lẽ ông thì thế đấy - Kincade trả lời đồng ý với giọng kéo dài uể oải, lại càng khiến cho nhiều người mở ta mắt ra nhìn.
DePard phừng phừng nổi giận. Lão thấy cần phải kiềm chế cơn giận. Mỗi lần mở miệng nói là lão bị đuối lý. DePard muốn lấy lại uy tín, lão trừng trừng nhìn anh cao bồi tóc đỏ Sắt Rỉ đang ngồi cùng bàn với người khách lạ.
- Anh cùng đi với anh này à?
Sắt Rỉ ngồi nhích người lui, hoảng hốt nhìn lão.
- Tôi ư?
- Anh Sắt Rỉ đây không gặp may là đến thị trấn này cùng lúc với tôi -Kincade nói chen vào - Ông cứ xem chúng tôi là hai người khách lạ ngồi uống bia nói chuyện chơi cho qua buổi tối.
Starr bước đến đặt một bàn tay lên cánh tay DePard để khuyên lơn, chị cảm thấy các bắp thịt trên tay lão căng cứng lên, vừa khi chị đưa mắt nhìn quanh Kincade có ý yêu cầu anh đừng chọc giận thêm nữa. Chị biết rõ hơn ai hết là niềm tự hào của DePard rất lớn. Niềm tự hào này không thể để cho ai đụng chạm đến được.
- Nói "không may" để chỉ các việc này là hoàn toàn đúng Công tước à - Chị nói, rồi giữ giọng nói khàn khàn và ấm áp, vừa cố làm cho tình hình nhẹ nhàng đi - Anh Kincade chỉ mới vào thị trấn được một giờ thì anh lùa bò qua. Anh ta chẳng biết chuyện thực hư ra sao cả.
DePard nghe theo lời giảng hòa của chị, lão nói:
- Thành ra vì không biết nên bỏ qua mọi chuyện!
- Đúng thế - Starr đồng ý, môi nở nụ cười vừa để trêu ghẹo vừa để khen ngợi.
- Quả ông thật vĩ đại - Kincade khẽ giả vờ chân thành để châm chọc, rồi anh đưa điếu xì gà lên môi, cắn giữa hai hàm răng.
DePard nhìn anh chằm chằm với cặp mắt thật gay gắt.
- Kincade này, anh đâu có vẻ điên khùng gì. Nhưng anh lại nói năng như thằng điên. Trước mắt, tôi sẽ bỏ qua chuyện này - DePard hơi cử động người để lấy lại tự chủ - Nếu anh tìm việc làm, ngày mai anh cứ đến trại Kim Cương D, chúng tôi sẽ thuê anh làm.
Kincade lấy điếu xì gà khỏi miệng:
- Kỳ cục nhỉ? Ông có biết hôm nay tôi đã được đề nghị cho việc làm hai lần không? Thế mà tôi cứ nghĩ cái xứ của bang Nevada này có rất ít người giúp đỡ đấy.
- Nơi nào đề nghị cho anh việc làm? - DePard chau mày tức giận, lão đã đoán được câu trả lời.
- Trại Đinh - Kincade đáp với nụ cười khẩy trên môi.
- Anh chỉ được phép làm cho trại Kim Cương D, còn không, anh không được làm cho ai hết. DePard đe dọa - Đừng có sai lầm về việc này.
- Ông nói thì tôi nghe - Kincade gõ điếu xì gà vào mép cái gạt tàn.
DePard nhìn anh một hồi lâu, đắn đo rồi gật đầu:
- Anh phải thế đấy - lão khẳng định và bỏ đi.
Starr nhìn Kincade, nửa giận nửa lo, đoạn chị bước nhanh theo DePard. Viên quản đốc Sheehan từ từ lê bước theo, thủng thỉnh đi ngang qua trước mặt Kincade, cặp mắt ti hí đê tiện nhìn anh dọa dẫm.
Khi tất cả đã đi ra khỏi tầm nghe được, Sắt Rỉ nói nhỏ:
- Thì ra đây là vị Chúa tể sơn lâm.
- Hắn đấy - Kincade chua chát - Hắn rình mò, dọa dẫm và bắt chẹt người ta, phải không?
- Tôi có cảm tưởng hắn quá đủ sức làm việc ấy - Sắt Rỉ nhìn Kincade, lắc đầu với vẻ lo lắng - Chọc giận hắn như thế không tiện cho anh đâu.
Kincade cười, coi thường lời anh ta. Anh đáp:
- Tôi thấy tôi có máu Ai-len trong người. Hễ có kẻ nào ra lệnh cho tôi làm cái này, đừng làm cái kia là tôi không chịu được.
- Thì ai mà chẳng thấy bực bội về một việc như thế! - Sắt Rỉ nói rồi xô ghế đứng dậy - Tôi đi xem cái máy hát có hoạt động được không. Phải làm cho không khí trong phòng này sôi động lên mới được.
- Anh cứ mang theo ly bia và tìm chỗ đâu đó mà ngồi - Kincade đề nghị - Nếu anh ngồi với tôi, anh sẽ mang họa lây đấy.
Sắt Rỉ nhìn quanh phòng rồi nhún vai.
- Tôi thấy bọn họ đã xếp tôi vào một lò với anh rồi đấy. Có lẽ tôi sẽ trở lại ngồi với anh cho vui.
Nhưng anh ta vẫn mang ly bia theo khi bước đến cái máy hát.
oOo
DePard đi thẳng đến cái bào lão thường ngồi, không ngó đến ai và cũng không ai dám gợi sự chú ý của lão bằng cách gật đầu hay lên tiếng chào. Dân địa phương đã biết tánh của Starr rồi, họ để cho Starr lo liệu với lão, xoa dịu hay là tán tỉnh lão - tùy cơ ứng biến.
Starr đợi cho đến lúc DePard ngồi xuống rồi, chị mới tươi cười hỏi:
- Công tước, em dọn cái gì cho anh đây? Uých ki nhé?
- Cà phê - lão cộc cằn, lạnh nhạt đáp, rồi liếc nhìn tên quản đốc cặp kè bên hông - Matt, cậu uống cái gì?
Starr quay lại, chị ta đóng kịch rất tài tình, không để lộ ra mặt sự khinh bỉ của chị đối với gã quản đốc này. Thoạt tiên hai mắt chị gặp ngay cái bớt to bự nằm trên má gã, nhưng không phải cái bớt làm cho chị ghê tởm, mà chính cái bản chất độc ác của gã đã làm cho chị khinh bỉ. Hai cánh tay gã dài thòng, gã luôn luôn nắm hai bàn tay lại như là chuẩn bị đánh ai.
- Tôi uống bia - Sheehan đáp rồi nói tiếp - làm sao bà biết được thằng cha Kincade này?
- Tôi chẳng quen biết gì anh ta cả - chị nói - Tại sao anh lại hỏi thế?
- Tôi thấy bà sẵn sàng bênh vực hắn. Tôi tưởng bà đã quen biết hắn ở Reno trước đây chứ - Sheehan nhìn chị với vẻ khinh bỉ.
Starr cười không đếm xỉa gì đến lời gã. Chị đáp:
- Tôi chưa bao giờ gặp anh ta - nụ cười của chị trở nên tươi tắn hơn - anh thừa biết tôi không cho phép ai gây rối trong nhà tôi hết, bất kể người đó là ai... hay vì bất cứ lý do gì - Starr lại dịu dàng quay qua phía DePard - Nhân đây xin mời Công tước, đêm nay em sẽ chiêu đãi anh một bữa. Lão chăn cừu Winston Charlie đã đánh được một mớ cá hồi thật lớn. Em biết anh rất thích món này, cho nên em mời anh ăn tối.
- Tuyệt đấy - DePard thờ ơ gật đầu.
- Em vào bưng thức uống ra cho các anh - Starr chạm vào vai lão rồi đi về phía quầy rượu.
DePard nhìn theo chị, rồi đưa mắt nhìn các khách quen ngồi rải rác trong phòng, tất cả đều cố tránh không nhìn vào lão. Không khí trong phòng tự nhiên thay đổi. Sự căng thẳng đã bớt, nhưng vẫn còn có cái gì đó gay cấn như sắp xảy ra. Đây là lần thứ hai, anh chàng khách lạ Kincade đã chống lại lão trước mắt mọi người. DePard nhận thấy điều đó - cũng như lão nhận thấy mọi người đang chờ xem lão sắp làm gì.
Sheehan kéo ghế ngồi xuống một bên lão, hắn đốt một điếu thuốc. Hắn hít một vài hơi rồi cất điếu thuốc nói:
- Thưa ông DePard, ông có muốn tôi sửa lưng thằng lạ mặt ấy một trận không? - Hắn nói thì thào bằng một ngôn ngữ đặc trưng, bàn tay cố che miệng mấp máy.
Từ thâm tâm, DePard muốn nói "không, mặc nó". Để làm gì đã chứ? Thằng này có quan trọng gì đâu, chỉ là một thằng khách lạ, một đứa vô danh tiểu tốt. Ngày mai, hắn đi rồi.
Nhưng DePard vẫn ấm ức, lão nhớ lại lời nhận xét của Sheehan hồi nãy khi còn ở trại. Nếu lão không trị thằng khách lạ này vì tội khinh xuất của hắn trước mặt mọi người, thì dân bản địa có xem đây là dấu hiệu yếu đuối của lão không? Chuyện này có thể có đứa sẽ nghĩ rằng hắn cũng có thể chống lại ý muốn của DePard mà không bị trừng phạt chứ? Có đứa điên khùng nghĩ như thế lắm chứ. Nếu có đứa làm thế, chắc DePard chỉ còn việc thẳng tay trừng trị liền. Kẻ nào gây rối thì phải thiệt thòi thôi.
Cho nên, nếu lão lấy thằng khách lạ Kincade này làm gương cho thiên hạ thấy, chắc mọi người sẽ tỏ ra hân hoan liền và họ sẽ có thái độ: "Tao đã biết trước, việc ấy thế nào cũng sẽ xảy ra mà!"
Sau khi cân nhắc suy nghĩ, DePard chọn giải pháp hợp lý.
- Kincade cần biết sai lầm của hắn - Lão liếc nhìn tên quản đốc, nhìn hắn kỹ hơn bao giờ hết. Sheehan có cái tật ưa bạo động.
- Sửa lưng hắn, nhưng phải bảo đảm hắn còn sức ra đi. Tao muốn sáng mai hắn phải ra khỏi thành phố. Và phải hành động ở ngoài - DePard nói thêm - không được ở trong này.
- Tôi cần hai người phụ giúp - Sheehan nhìn người khách lạ qua làn khói thuốc trước mắt gã.
- Cậu phải tự lo liệu lấy.
DePard ra lệnh như mọi khi lão ra lệnh cho Sheehan phải tự mình lo liệu các chi tiết để hoàn thành một công việc.
- Dạ - Hắn đứng dậy với vẻ khoan khoái ra mặt, bước ra hành lang phía sau, nơi có phòng vệ sinh nam và phòng điện thoại công cộng.
Ở nơi quầy rượu, Starr rót cà phê ra tách và để lên khay, tai nghe bước chân quen thuộc của cậu con trai đang nhảy xuống thang lầu. Khi đến phòng, Rick giả vờ làm ra vẻ không hấp tấp, cậu ung dung bước đi một cách thanh thản. Starr nhìn lui cười khi thấy cậu học đòi dáng đi của dân cao bồi, vừa lúc chị nghiêng nghiêng miệng ly dưới vòi thùng bia để rót bia vào ly.
Đi được ba bước, Rick tình cờ nhìn thấy Kincade. Cậu ta dừng lại như đóng kịch, rồi đưa mắt nhìn DePard, vẻ mặt lo lắng, và đột nhiên cậu quay lại đi thẳng đến quầy rượu.
- Mẹ, thằng cha ấy phải không... - Cậu nói nho nhỏ, giọng sặc mùi hằn học.
- Ừ. Mẹ đem thức uống đến bàn đây. Con muốn uống gì? - Chị cho bia đầy sủi bọt đến miệng ly, rồi để lên khay với cà phê.
- Uống gì à? Ờ, cho con cô-ca. Công tước thấy hắn không?
- Thấy rồi.
Rick quay đầu lui kinh ngạc, câu trả lời của mẹ cậu quả thật không đúng với điều cậu mong chờ. Starr thấy được tâm trạng của con, nhưng chị không muốn nói cho Rick biết vụ đối đầu vừa rồi giữa Công tước với Kincade - hay là nói cho cậu nghe vai trò hòa giải của chị trong vụ này. Chị cảm thấy giận mình vì đã xen vào chuyện này. Thật là một hành động điên rồ. Chị đã biết trước, nhưng chị vẫn làm mới lạ chứ.
Khi chị quay người để lấy cô-ca cho Rick, chị liếc mắt nhìn về phía bàn của DePard và Sheehan đang ngồi ở đằng xa. Chị thấy hai người đang thì thào nói chuyện với nhau. Rồi bỗng Sheehan đứng lên, nhìn Kincade với vẻ thỏa mãn, rồi lê hai chân dài ra sau hành lang.
Bỗng Starr thấy bất ổn, chị nhìn theo Sheehan. Hắn không vào phòng vệ sinh nam mà lại vào phòng điện thoại công cộng, hắn đi thẳng đến máy điện thoại phải trả tiền. Chị biết việc Sheehan gọi điện thoại là có chuyện liên quan đến Kincade rồi đây. DePard không chịu chấm dứt với anh đâu, thế nào lão cũng gây phiền phức cho anh. Gây phiền phức như thế nào thì Starr không biết, nhưng chị biết thế nào cũng có.
Chị bỏ hết ý nghĩ sẽ báo cho Kincade biết để anh đề phòng đi đứng trong đêm nay. Chị đã điên rồ bảo vệ anh ta là vì chị muốn giữ nhà cửa cho được yên ổn. Chị không muốn để cho tình hình làm ăn của chị lâm vào cảnh nguy hiểm hay là có ý định xen vào chuyện này. Cho dù chị có cảm tình với Kincade thật đấy, nhưng anh vẫn không đáng để cho chị phải hy sinh nhiều thứ. Không có người đàn ông nào đáng hết.
Ý đã quyết, Starr bưng khay đồ uống lên tươi cười trìu mến nhìn con.
- Chúng ta đến với Công tước.
Rick nhướng mày, quay người rời quầy rượu với vẻ hăng hái thật sự, cậu quên phứt người khách lạ
- Con quên hỏi mẹ đêm nay chúng ta ăn tối cái gì.
- Cá hồi tươi.
- Cá hồi à?
Starr cười ha hả khi nghe con hỏi với thái độ không mấy có thiện cảm. Chị đáp:
- Con đừng lo. Mẹ đã bảo Roy nướng thịt bò cho con rồi.
Cậu cười toe toét để cảm ơn mẹ, nụ cười của cậu còn giá trị hơn cả lời cám ơn nữa. Khi hai mẹ con đến bàn, Rick kéo cái ghế của Sheehan vừa bỏ trống, rồi ngồi xuống bên cạnh Công tước.
Starr để thức uống quanh bàn, rồi ngồi vào chỗ đối diện với DePard.
- Em nghe radio nói đài khí tượng dự báo thời tiết cho biết có đến 70% cơ may trời sẽ mưa vào cuối tuần này - Starr mở đầu câu chuyện bằng một đề tài vô sự - Chắc anh phải cho lùa bò sớm sớm cho rồi.
- Tôi nghi lắm - DePard đáp - Trong cái xứ khô cằn này, khi nào thấy được mưa trên trời rơi xuống tôi mới tin dự báo thời tiết được, nhất là vào thời điểm này trong năm.
- Vâng - Rick phụ họa theo - Dãy Sierra thường hút hết hơi nước trong mây, chúng khó mà đến đây được.
- Đúng - DePard đồng ý, đoạn lão ngước mắt lên nhìn Sheehan khi hắn quay lại bàn.
Bốn mắt nhìn nhau thật nhanh và Sheehan khẽ gật đầu như để trả lời cho lão. Starr biết hai người trao đổi ngầm với nhau, chị liền biết kế hoạch của họ đang tiến hành. Rõ ràng kế hoạch của họ là nhằm vào Kincade.
Anh ngồi một mình nơi bàn, lưng quay về phía chị, làn khói thuốc xì gà màu xanh đục bay lên trên vành mũ. Anh chàng Sắt Rỉ tóc đỏ đang đứng bên cái máy hát tự động, đang mải mê tìm một số bản nhạc chọn lọc. Giọng ca của George Strait phát ra từ phía mấy cái loa, điệu nhạc trầm bổng với lời nhạc trữ tình bay bướm vui tươi, nghe thật không hợp với không khí căng thẳng đang âm ỉ lan khắp phòng một chút nào hết.
Nhìn Kincade, Starr cảm thấy lòng rộn lên niềm khao khát, nhưng chị liền cố xua đuổi đi ngay. DePard đã biến anh thành một kẻ bị theo dõi rồi. Chị không thể giúp anh được. Còn hơn thế nữa, chị không muốn cố gắng giúp anh nữa.
Hoa Thảo Nguyên Hoa Thảo Nguyên - Janet Dailey