Love is always bestowed as a gift – freely, willingly and without expectation. We don’t love to be loved; we love to love.

Leo Buscaglia

Download ebooks
Ebook "Hãy Hiểu Tình Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 17
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4989 / 41
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15 -
àn đêm đã buông xuống tự bao giờ.
Bội Cầm lang thang trên phố, từ lúc rời khỏi "Vườn Sen", Cầm chưa về nhà. Nàng gọi một chiếc tãi đi thẳng đến trung tâm thành phố. Vào một trạm điện thoại công cộng, gọi dây nói về nhà, báo cho cha biết sẽ không về nhà dùng cơm. Ông Vĩnh Tú không hề biết chuyện vừa xảy ra... Ông chỉ nghĩ là Cầm cùng đi với Thanh, nên không hỏi.
Và tiếp nối, Cầm bắt đầu một buổi tối lang thang. Nàng đi từ góc phố này đến góc phố khác, đứng trước khung kính bày hàng của các cửa tiệm, đi ngang rạp xi-nê. Nàng đi mãi, đi mãi. Hai chân mỏi nhừ vẫn đi. Đi mà đầu óc lại quay cuồng? Ta rồi sẽ làm gì? Phản ứng ra sao? Sẽ giải quyết sự việc thế nào?
Bội Cầm vừa đi vừa nghĩ. Thực ra, Cầm đã biết Linda từ lâu. Có điều không hiểu sao, trong suốt giai đoạn quen rồi đến yêu, Cầm lại không hề nhớ đến Linda. Có lẽ vì Cầm cứ chủ quan cho rằng: Đó không phải là một chướng ngại cản trở con đường đến với hạnh phúc của nàng. Vậy mà, bây giờ... Phải nói là từ lúc rời "Vườn Sen", bao nhiêu niềm tin của Cầm biến mất. Có lẽ "Vườn Sen" đã nhốt kín niềm vui hạnh phúc của Cầm lại rồi. Có lẽ những gì biết được ở "Vườn Sen" như một cơn bão xô ngã nhào tòa lâu đài mộng ước mà bấy lâu nay nàng ấp ủ, thêu dệt.
Nếu Linda là một ngưòi đàn bà phóng đang, cười nói cợt nhả,, "Vườn Sen" là một chốn ăn chơi sa đọa, có lẽ Bội Cầm sẽ dễ chịu hơn. Đằng này, Linda lại có dáng dấp cao quí, ăn nói điềm đạm, vậy mà... Tự Thanh lại có thể ruồng bỏ được. Như vậy rõ ràng Tự Thanh là một con người như thế nào?
Rồi sẽ có một ngày... Một ngày nào đó đến phiên ta, ta cũng bị hắt hủi, xua đuổi như một con chó ghẻ chứ có gì đâu. Cầm thấy Tự Thanh không còn đáng tin cậy nữa. Anh ấy là một người thích đùa giỡn với tình yêu. Có thể Linda nói đúng, bản năng chinh phục là động cơ chính để Tự Thanh đến với mình. Và để đạt được mục đích, anh ta không từ bỏ bất cứ một phương tiện nào, cây cho Linda cả một Vườn Sen, đâu có nghĩa lý gì so với những lời ngon ngọt và cuộc sống đính ước với ta. Và điều đó là điều làm Bội Cầm đau khổ nhất.
Trong cái tình cảm rối rắm đó, Cầm lại thấy tốt nhất nên xa lánh Thanh. Nhưng nếu xa Thanh rồi, ta sẽ sống ra sao? Một lần thất bại là một lần đau khổ. Cầm không quên được câu nói của Liên: "Bây giờ tôi biết rõ là Cầm đang yêu anh ấy. Tôi cũng mong là Thanh thật lòng yêu Cầm và yêu lâu dài. Cầm không được như tôi đâu. Tôi biết là Cầm sẽ không chịu nổi những thử thách".
Vâng, ta không có đủ sức để chịu nổi thử thách. Giả dụ có một ngày nào đó, Cầm biến thanh Tô Mộ Liên thứ hai. Cầm nghĩ... Có lẽ sẽ chết mất, nếu biết được dư vị hạnh phúc rồi đánh mất, thà là không biết hạnh phúc là thế nào thì hơn. Ôi hạnh phúc, mi chỉ là chiếc bóng của chính ta, suốt đời ta chạy đuổi, nắm bắt nhưng mi bao giờ cũng nằm ngoài tầm tay của ta.
Đêm đã khuya, đôi chân đã mỏi nhừ, nhiì vào đồng hồ mười một giờ khuya. Bội Cầm chợt nhớ ra: Tối nay ta có hẹn với Tự Thanh... Nhưng mà, Tự Thanh bây giờ với nàng đã ở hai bên bờ thế giới khác biệt. Vậy mà có lúc ta cứ tưởng có thể hòa hợp được. Nếu sáng suốt một tí, ta nên trả Tự Thanh lại cho Mộ Liên. Họ tuy chẳng có hôn thú, nhưng họ đã thật sự sống chung nhau. Ta không có quyền làm tay cướp đoạt. Ta phải hiểu biết một chút. Ta phải cao hơn người khác một chút.
Mỏi quá rồi, không thể đi tiếp. Bội Cầm bước vào một quán cà phê. Gọi một tách thật nong. Nhấp lấy nước đen có vị đăng đắng như cuộc đời nhiều gian truân và khổ ải của ta. Lòng lại nghĩ, hay ta gọi dây nói cho Tự Thanh. Ta cho chàng biết hôm nay ta bận, không thể gặp Thanh? Vừa nghĩ Cầm vừa đứng dậy một cách máy móc, bước đến bên máy nói.
Nhận máy là Chúc Vy, vừa nghe như giọng nói của Bội Cầm, cô bé đã reo lên:
- Ồ, cô đấy à? Cô đi đâu vậy? Cha gọi điện thoại hàng trăm bận đến nhà cô, mà vẫn nghe nói cô chưa về, cha gọi cả sang nhà anh Siêu. Cô làm cha em muốn phát điên lên... Bây giờ cho đang đến nhà cô đấy. Nhưng suốt buổi tối nay cô đi đâu thế?
Ồ thế thì không được! Cha mẹ ở nhà sẽ hoảng lên. Bội Cầm vội quay số về nhà, lập tức có tiếng ông Vĩnh Tú ở bên kia đầu dân:
- Bội Cầm, con đi đâu vậy? Con làm mọi người quýnh quáng lên. Đùa gì mà kỳ cục thế? Khuya rồi sao con không về? Con ở đâu đấy... Được rồi, có người muốn nói chuyện với con.
Máy nói hình như đã chuyển qua tay người khác, rồi Cầm nghe giọng lo lắng:
- Bội Cầm!
Nước mắt lập tức rơi xuống. Bội Cầm cắn môi. Sao ta lại hèn yếu như vậy? Vừa nghe đến giọng nói của chàng là xúc động ngay. Nước mắt nàng vẫn giọt vắn giọt dai, hai tay run lập cập. Bội Cầm cố trấn tĩnh lại.
- Bội Cầm!
Tự Thanh gọi thêm một lần nữa. Linh tính báo cho chàng biết là đã có chuyện gì đó không hay lắm xảy ra. Thanh hối hả nói:
- Bội Cầm, em ở đâu, anh sẽ đến đón em ngay.
- Không, không, không! Cầm nói với nước mắt - Tôi không muốn trông thấy mặt anh nữa.
- Bội Cầm! - Tự Thanh kinh ngạc - Chuyện gì thế? Cha em nói là trưa nay anh đã đón em đi, nhưng anh đâu có làm chuyện đó đâu? Ai lại đón em vậy? Tại sao giờ em lại không muốn gặp mặt anh? từ chiều tới giờ em ở đâu chứ?
Trời đất! Lại một cuộc khảo hạnh không hơn không kém!
- Tự Thanh! - Bội Cầm cắt ngang - Tôi không muốn gặp mặt anh lúc này... Tôi cần phải suy nghĩ... Có những chuyện không thể ngờ, không thể ngờ được. Sao mà cuộc đời này rối rắm và phức tạp quá. Thôi, anh hãy để cho tôi yên, đời tôi khổ sở đã nhiều rồi - Bội Cầm nói một cách lung tung - Có chuyện tôi cần phải có thời gian để suy nghĩ, vì vậy tạm thời tôi không muốn gặp mặt anh.
Bên kia đầu dây yên lặng, sau đó giọng nói của Tự Thanh như đanh lại:
- Anh không hiểu! Bội Cầm, anh không hiểu em nói gì hết.
- Anh chỉ cần biết là tôi không muốn gặp anh - Bội Cầm nói - Anh hãy dành cho tôi một tuần. Trong tuần lễ đó xin anh đừng đến quấy rầy tôi... Tôi cần phải suy nghĩ cho kỹ về chuyện lấy anh, phải nghĩ kỹ. Lúc trước tôi nghĩ, chuyện lấy anh đơn giản qua.
Giọng của Tự Thanh chợt cắt ngang:
- Anh muốn biết là ban chiều ai đến đón em.
- Hở?
Bội Cầm còn chưa biết trả lời lời ra sao thì Tự Thanh lại hỏi tiếp:
- Có phải Lâm Duy không? Phải không? Hắn ở nước ngoài về. Hắn đã thôi vợ và quay về định gặp lại em phải không?
Giọng của Tự Thanh giận dữ. Thanh thường hay suy luận thế.
- Vì vậy, em đã trễ hẹn với anh, em không muốn gặp lại anh, muốn suy nghĩ lại...
Bội Cầm ngẩn ra. Nàng hoàn toàn bất ngờ. Vô lý thật. Nhưng rồi... một ý nghĩ thoang qua trong đầu. Sự giận dữ của Thanh giúp Cầm thực hiện ý định trả thù. Tự Thanh đang ghen. Thì ra, chàng cũng có nhược điểm, chàng cũng biết đau khổ. Thế tại sao Thanh không nghĩ... Thanh lại làm người khác khổ sở thế này chứ?
Cầm nói, giọng lạnh lùng:
- Anh đoán đúng đấy. Lâm Duy đã về... Vì vậy tôi cần phải có thời gian để suy nghĩ lại. "Tình cũ không rủ cũng tới? mà, anh ko nghe người ta nói vậy sao?
- Nghe này! - Tự Thanh nói như hét vào trong máy.- Hắn đẵ từng bỏ rơi em, hắn nào có chung tình chung tiếc gì đâu, hắn có mới nới cũ... Còn em... không lẽ em vẫn còn mơ tưởng tới hắn?
Bội Cầm bàng hoàng, đột nhiên nổi giận:
- Anh không có quyền nói xấu người ta, anh cũng nào có hơn gì đâu? Từ xưa tới nay anh đùa giỡn tình yêu với bao nhiêu người khác rồi? Anh chung tình lắm à?
- Ồ! - Tự Thanh nói như nghiến răng - Tình yêu của hắn đối với em còn to tát vậy sao? Mới có một buổi chiều mà em đã quên mất anh. Tốt! - Tự Thanh nói lớn - Anh sẽ dành cho em một thời gian, anh sẽ không quấy rầy em, không cần phải là một tuần... Mà em muốn bao lâu cũng được. Nếu em không tìm đến anh thì anh sẽ không đến gặp em đâu, được chứ?
Bội Cầm chậm rãi quay lại chỗ ngồi. Tiếp tục quậy tách cà phê mà cảm thấy rã rời. Thời gian trôi qua. Đêm đã khuya. Khách đã về cả, quán sắp đóng cửa. Ta không thể ngồi mãi ở đây tới sáng. Bội Cầm thở dài, trả tiền, đứng dậy và đi ra khỏi quán.
Bây giờ phải về nhà. Ở nhà chắc chắn là cha đang chờ đợi. Bội Cầm không biết phải trả lời cha thế nào. Nhưng nhà là địa điểm cuối cùng để nghỉ ngơi. Bội Cầm chợt thấy mệt mỏi vô cùng, nàng chỉ ao ước có ngay một chiếc giường để ngã vật ra đó ngủ một giấc cho thoải mái. Và quên đi, quên tất cả những muộn phiền, khổ đâu của cuộc sống.
Cầm gọi chiếc taxi và quay về nhà.
Tới trước cửa, xuống xe, nhìn theo bóng xe khuất, Cầm tựa người vào cột, tìm cách để giải thích với cha nhưng tìm mãi vẫn không có một lý do chính đáng... Cầm thấy nhức đàu quá, nàng cúi xuống mở ví, lấy chìa khóa mở cửa. Thôi thì chuyện gì cũng để mai tính vậy.
Đột nhiên trong bóng tối, có một bóng đen nhảy ra. Rồi một bàn tay thật rắn nắm lấy tay Cầm. Cầm giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt của Tự Thanh. Ánh mắt thật dữ dội làm Cầm muốn nín thở. Dưới ánh đèn đường khuôn mặt chàng như tượng sáp, Cầm chợt thấy sợ hãi, lo âu.
- Đi theo anh!
Tự Thanh nói như ra lệnh. Cầm vùng ra nhưng không rứt nổi bàn tay của Thanh. Nàng phải đi đi theo.
- Úi cha, anh làm đau tay tôi rồi nè. Anh đã hứa là không quấy rầy tôi rồi cơ mà?
- Hừ! Từ đây về sau, em đừng bao giờ tin lời hứa của thằng đàn ông nào cả.
Tự Thanh nói và keo nàng đi thêm một khoảng, bấy giờ Cầm mới thấy là chiếc xe Thanh đang nằm trong bóng tối. Chàng đã cố ý đậu xe nơi đây chờ nàng.
Mở cửa xe, Tự Thanh đẩy Cầm vào, rồi chàng vòng qua bên kia ngồi vào tay lái. Bấy giờ, Cầm có thể đẩy cửa xe để thoát ra ngoài, nhưng không hiểu sao Cầm vẫn ngồi yên. Có lẽ vì cảm thấy có bỏ chạy cũng vô ích, không thể không đối diện với Thanh, đối diện với sự thật. Cầm mệt mỏi dựa lưng ra sau. Nỗi uất ức và sự mệt mọi làm Cầm không dằn lòng được. Nước mắt bắt đầu chảy. Thật tình nàng không muốn chảy nước mắt trong hoàn cảnh này. Nhưng không hiểu sao... Có lẽ đàn bà thua đàn ông ở chỗ đó. Dù sao nước mắt vẫn làm vơi đi bao sầu muộn, bao uẩn ức chồng chất trong lòng.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Tự Thanh chăm chú nhìn Cầm. Chàng đã nhìn thấy những giọt nước mắt. Bản tay chàng đưa lên lau nhẹ mặt nàng:
- Em khóc? Tại sao? Em không muốn xa anh?
Bội Cầm nhắm mắt không đáp.
- Em đã sung sướng bên người tình cũ từ chiều tới giờ chưa đủ sao còn khóc? - Tự Thanh lạnh lùng nâng cằm Cầm lên - Em khóc vì hắn hay vì anh thế?
Cầm vẫn yên lặng.
Sau đó, đột nhiên, Cầm thấy Tự Thanh kéo nàng vào lòng, đặt môi lên môi nàng - Cầm giật mình vùng vẫy. Nàng cố đẩy Tự Thanh ra, mở cửa định bỏ chạy, nhưng Tự Thanh đã giữ nàng lại được.
- Bây giờ em không cho anh hôn nữa. Có nghĩa là hắn đã hôn em? Em vẫn còn yêu hắn? Phải không? Anh chỉ là một vai phụ, một nhân tình hờ, một kẻ đến sau muộn màng? Khi vai chính xuất hiện, anh bị dẹp qua một bên phải không? - Tự Thanh nâng cằm Cầm lên nói như hét - Sao không nói? Nói đi chứ? Cô đừng hòng dùng kế hoãn binh một tuần lễ. Cô phải trả lời dứt khoát ngay bây giờ. Vâng, ngay bây giờ.
Bội Cầm nín thở. Vòng tay của chàng siết mạnh làm Cầm thấy ê ẩm toàn thân. Cầm vùng vẫy, và không còn dằn được, Cầm hét:
- Anh buông tôi ra, buông ra! Không có Lâm Duy nào cả. Anh đừng đoán mò, đừng phịa chuyện. Ban chiều chính Tô Mộ Nam đến đây, hắn đưa tôi đến một nơi có tên là "Vườn Sen". Anh biết chỗ đó chứ? Và tôi, tôi đã gặp bà ấy. Tô Mộ Liên! Tôi đã trông thấy cả cái ao sen bảy màu của hai người! - Bội Cầm hổn hển thở, nước mắt ràn rụa - Anh buông tôi ra không? Anh làm tôi ngạt thở, bộ anh định giết tôi à?
Bàn tay Tự Thanh từ từ buông ra. Chàng có vẻ bàng hoàng, không tin những gì vừa nghe. Rồi Thanh lại ôm lấy Cầm kéo sát nàng lại gần. Khuôn mặt Cầm trắng bệch, làm Thanh sợ hãi:
- Bội Cầm, em hãy bình tĩnh không khéo lại ngất xỉu bây giờ?
- Vậy thì anh làm ơn mở cửa xe ra!
Tự Thanh vội đẩy kính xe ra. Gió đầu thu lùa vào mát lạnh. Bội Cầm lấy tay che mắt, có lẽ vì đèn đường dội vào chói quá, cũng có lẽ vì nàng không muốn nhìn khuôn mặt Thanh.
Nàng vẫn còn giận dữ. Con người hay thay đổi! Hay tráo trở
- Em bảo là... Em vừa đến "Vườn Sen"?
Bội Cầm yên lặng.
- Nghĩa là hoàn toàn không có chuyện Lâm Duy? Phải không? - Tự Thanh hỏi và đưa tay lên gãi đầu - Anh đúng là thằng ngu, anh đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi, cứ nghĩ bậy bạ... thì ra... thì ra... Mộ Nam lúc nào cũng dòm ngó. Cái thằng chết tiệt đó, anh phải giết hắn.
Và Tự Thanh cho nổ máy, Bội Cầm giật mình:
- Anh định làm gì vậy?
- Chúng ta đến "Vườn Sen" - Tự Thanh nói - Anh phải làm cho rõ mọi chuyện. Mộ Liên đã nói gì với em để em giận dữ như vậy?
- Tôi không muốn đến "Vườn Sen", sẽ không bao giờ tôi đến đấy nữa.
Bội Cầm chụp lấy tay lái của Thanh, khiến chàng phải vội tắt máy. Cầm trừng mắt:
- Tôi không hề giận Mộ Liên mà chỉ giận anh. Anh là một con người vô tình vô nghĩa, có trăng quên đèn. Tại sao anh có thể xây cả một vườn sen cho bà ấy... mà anh lại không cưới bà ta? Phải chăng anh chỉ thích đùa bỡn với tình yêu? Anh là kẻ thù của đàn bà? Anh đã bỏ rơi bao nhiêu người như Tô Mộ Liên?
Tự Thanh yên lặng nhìn Cầm, rồi cho xe nổ máy.
- Anh định đi đâu nữa đấy?
- Đến nhà anh! - Thanh nói một cách xúc động - Chúgn ta không thể cứ ngồi trong xe cãi nhau như thế này, vả lại, anh nghĩ em cũng mệt rồi, em cần một nơi thoải mái, uống nước nghỉ ngơi, rồi sẽ nói chuyện sau. Em yên tâm, mọi việc đâu còn đó.
Không cần! Cầm nghĩ. Tôi không cần anh lo lắng, quan tâm. Anh đã sử dụng phương thức này để làm mềm lòng bao nhiêu người rồi? Bao nhiêu người đã bị anh chinh phục. Không cần!... nhưng mà Cầm lại chỉ ngồi yên, nàng nói chứ không có cử chỉ phản đối. Nàng ngả người ra sau đệm. Mệt mỏi quá! Mệt mỏi vô cùng, xe lăn bánh, lướt êm. Nguyên vả một buổi chiều, rồi buổi tối. Bội Cầm không còn khả năng suy nghĩ, phân tích... Bây giờ chỉ muốn ngủ thôi và quên đi...
Không biết bao lâu, Bội Cầm choàng tỉnh. Toàn thân được đắp bởi áo veste của Thanh, và mình lại nằm trong thư phòng của chàng.
- Bội Cầm em uống tí sữa nhé?
Cầm ngồi dậy, mùi sữa nóng làm Cầm thấy đói bụng. Nàng đỡ lấy ly sữa ực một hơi. Tự Thanh sau đấy lại đặt Cầm nằm xuống. Đầu óc Cầm vẫn còn chập chờn. Cầm nghĩ chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẵn sàng nói chuyện thẳng thắng với Thanh. Nhưng rồi Cầm lại không ngờ, mệt mỏi quá sức, cặp ắmt như ríu lại và chỉ một thoáng là nàng lại chìm lịm vào giấc ngủ chập chờn.
Cầm thiếp đi vào lúc nào không biết. Cái ấn tượng cuối cùng của Cầm còn lưu lại là Tự Thanh sau khi đặt nàng nằm yên đã hôn nhẹ lên trán nàng.
Cầm tỉnh lại lần thứ hai khi nắng đã rực rỡ bên ngoài song cửa. Hai chậu hoa kim trản và kim ngũ trên bệ cửa sổ đang khoe sắc. Cầm ngồi nhỏm dậy mới hay Tự Thanh đang ngồi bên cạnh nàng với điếu thuốc trên tay:
- Em dậy rồi à? Em đói không?
Và chẳng đợi Bội Cầm trả lời, Tự Thanh vỗ tay ra hiệu, chỉ một lúc sau Chúc Vy đẩy cửa bước vào với cái mâm trên tay. Cà phê với trứng rán, bánh mì bơ, Chúc Vy đặt tất cả lên bàn với nụ cười tươi như hoa:
- Cô ơi, còn nóng lắm này, cô ăn đi, em nấu đấy. Cô thử xem có ngon không?
Bội Cầm bưng ly cà phê lên hớp một hớp.
- Trứng này em tráng đấy, cô ăn thử xem.
Và Cầm ăn thêm miếng bánh mì phết trứng.
Chúc Vy có vẻ rất vui, quay sang nhìn cha:
- Con mang phần ăn của cha vào đây luôn nhé?
Tự Thanh lắc đầu ra dấu. Thế là Chúc Vy bưng mâm không bước ra ngoài, nhưng vừa đến cửa cô nàng lại quay người lại, láu táu thanh minh cho cha:
- Cô ơi, con không hiểu sao cô lại giận cha? Cô không nên giận như vậy, cô không thấy là cha gần như thức suốt đêm qua không ngủ, ngồi cạnh cô ư?
Bội Cầm bối rối, không hiểu chuyện đó có thật không? Căn phòng bây giờ chỉ còn có hai người.
Bội Cầm ngồi bó gối yên lặng, nàng không muốn nói gì với Thanh, nhưng cũng không biết nên xử trí ra sao - một cảm giác mâu thuẫn vây chặt nàng.
- Coi như em ngủ như vậy khá đủ rồi! Anh nghĩ bây giờ ta có thể nói chuyện một cách thẳng thắng được chứ? - Tự Thanh nói.
Bội Cầm muốn không nghe nhưng vẫn ngồi yên không phản ứng gì.
- Anh không biết là Tô Mộ Liên đã nói gì với em, nhưng anh hiểu rất rõ Liên, tài diễn đạt của cô ấy rất thuyết phục. Nói năng hoạt bát, lanh lợi, phải nói là Mộ Liên miệng lưỡi. Cô ấy đẹp, có làn da mặn mà của các cô gái vùng nhiệt đới cộng với phong cách ứng xủa Á Đông, một thứ pha trộn, đúng hơn là một thứ hòa nhập rất hài hòa, vì vậy, đã có một thời anh yêu cô ấy say đắm.
Tự Thanh ngưng lại một chút nhìn Cầm rồi tiếp:
- Em cần phải biết rõ một điều, anh không phải là một người đàn ông hoàn hảo. Mọi điều bắt nguồn từ mẹ Chúc Vy mất sớm. Trong cuộc sống xã hội, ngay trước khi gặp Mộ Liên, anh đã từng chung chạ với biết bao người đàn bà khác. Nhưng thú thật với em, anh không hề sống thật với một người đàn bà nào. Vì anh không tìm thấy ở họ một tình yêu như ý muốn. Trái lại, đó chỉ là một thứ gió trăng qua đường. Sau đấy anh quen với Mộ Liên. Thật tình mà nói, anh bị thu hút ngay từ đầu. Anh thật sự yêu và đã xây cho Liên "Vườn Sen" bốn năm trước như em đã biết. Chỉ có tình yêu mới làm được chuyện như vậy, phải không Bội Cầm? Đúng ra anh không muốn nói nhiều về chuyện đó, nhưng nếu không nói, em sẽ cho là anh dối trá, giấu giếm, em sẽ không tha thức cho anh. Mộ Liên ngoài cái đẹp, thông minh, có tài ra, cô ấy còn là giám đốc chi nhánh của hãng hàng không ở nước ngoài. Cô ấy có nhiều tiền, giỏi dắn. Phần lớn những bản thiết kế ở Vườn Sen, phải nói là do cô ấy nghĩ ra. Mộ Liên như vậy đó, nên cô ta không dễ chinh phục. Nói đúng hơn, cô ấy là kẻ chinh phục mới phải. Mà kẻ đi chinh phục bao giờ cũng tham lam, tựa như có một chiếc áo lông, không đủ, muốn có thêm chiếc thứ hai, không phải chỉ đồ vật, trang sức, mà ngay cả đàn ông cũng thế!
Bội Cầm trừng mắt:
- Đừng vì chị ấy lật tẩy anh, rồi anh chụp mũ trả thù như vậy, không tốt đâu.
- Anh không đến nỗi tồi như vậy đâu em ạ! - Tự Thanh nói - Bội Cầm, em nên nhớ một điều là con người đến độ tuổi nào đó, chỉ có thể đèo bồng mới một khuôn mẫu. Mộ Liên thích chinh phục đàn ông, cái đó cũng biểu lộ một ý thích thôi, chứ không phải là cái tội. Cô ấy là loại đàn bà thích tự do. Cô ta có quan điểm phóng khoáng về vấn đề trai gái. Có lần Mộ Liên đã thắc mắc, xã hội chúng ta tại sao cho phép đàn ông lang thang mèo mõ, còn đàn bà lại không được? Anh không biết trả lời sao, nhưng phải thú thật một điều là sau đó anh phát hiện Mộ Liên không chỉ có một mình anh mà còn có những người bạn trai khác. Anh cũng không nhỏ nhoi đến độ kết án hành vi đó. Có điều anh là người đàn ông Á Đông, anh không thể chịu được sự việc như vậy, vì thế anh không cưới Mộ Liên.
Tự Thanh ngừng lại, dốt tiếp một điếu thuốc:
- Mộ Liên không phải là người đàn bà dâm đãng, lẳng lơ, cũng không xấu xa theo nghĩa phương Tây. Cô ấy là mẫu người thích sống theo bản năng mình. Muốn yêu là yêu, Cả với anh cũng vậy, Mộ Liên công khai nên không thể kết tội. Chẳng những thế Mộ Liên còn khuyến khích anh hãy đến với những cô gái khác. Khuyến khích một cuộc sống tự do, tình yêu tự do và bảo như vậy cuộc sống mới phong phú. mới đúng là cuộc sống. Và như vậy, ở đây có sự đối lập giữa hai nền văn hóa, giữa hai quan niệm sống, đông và tây.
- Anh rõ ràng đã chụp mũ chị ây! - Bội Cầm cắt ngang - Anh nói xấu đàn bà, chị ấy không phải loại người như vậy! Nếu thật sự Mộ Liên muốn anh sống buông thả, tại sao lại đặt Mộ Nam ở nhà anh để theo dõi hành động của anh chứ?
- Em có lý - Tự Thanh gật đầu - Mộ Liên khuyến khích anh qua lại với nhưng cô gái khác, nhưng đâu có khuyến khích anh yêu họ đâu?
- Tôi không hiểu. Một cách sống, nói như anh rất lạ!
- Mộ Liên phân biệt chuyện giao du trai gái và tinh yêu một cách rõ ràng. Phải thành thật nhận định là Mộ Liên còn yêu anh. Nhiều người đàn bà chấp nhận chuyện chồng mình lăng nhăng ngoài phố nhưng không chấp nhận chuyện chồng có vợ nhỏ. Với Mộ Liên cũng thế. Vì vậy cô ta không sợ anh liên hệ với Lô Lô hay với Vân Nga.
Tự Thanh hít một hơi thuốc tiếp:
- Lô Lô với Vân Nga đều là vũ nữ, họ đều đẹp, mỗi lần có chuyện xích mích với Mộ Liên là anh đều đến với họ. Anh được chiều chuộng chăm sóc, an ủi, Họ biết thân phận mình, không đòi hỏi gì ở anh hết. Đấy em thấy đấy, ngoài Mộ Liên ra, anh còn có Lô Lô và Vân Nga nữa. Như vậy anh là một con người phóng đãng phải không?
Bội Cầm yên lặng.
- Vậy thì em nghe đây. Anh thề với em Lô Lô hay Vân Nga gì cũng vậy, họ chỉ là những nét chấm phá trên phương diện tình cảm. Họ chỉ là bóng râm trong buổi trưa hè. Họ chẳng có một ý nghĩa gì với anh cả. Có chăng là Mộ Liên. Có một thời thật sự anh yêu Mộ Liên, chỉ đến lúc em xuất hiện anh mới hoàn toàn quên được cô ấy.
- Không phải đến "Vườn Sen" tôi đã biết chuyện giữa anh với Linda - Cầm trừng mắt nói - Trước đó tôi đã nghe người ta nói về người tình của anh, giám đốc một chi nhánh hàng không. Không phải chỉ có tôi mà hầu như người nào quen biết với anh cũng biết chuyện đó.
- Em đã biết trước?
Bội Cầm gật đầu.
- Thế... thế tại sao em không hạch sách anh? Tại sao?
- Bởi vì... Em không nghĩ là... Chuyện lại trở nên nghiêm trọng như vây - Bội Cầm đỏ mặt nói - Trước đó có người đã nói cho em biết nhiều về anh, nhưng em nghĩ đó chẳng qua chỉ là chuyện lăng nhăng bình thường. Và em không có quyền can thiệp vào những chuyện xảy ra trước ngày anh quen biết em. Vả lại...
- Vả lại sao?
- Vả lại, em đã từng nói, khi ta thật sự yêu người nào thì ta cũng sẵn sàng yêu khuyết điểm của họ. Riêng với tình cảm, trước nay em vẫn hình dung đơn giản, cái quan trọng là những ngày săp đến chứ không ai chấp nhất với những chuyện đã qua. Bây giờ em mới thấy mình lầm, em không làm được điều đó.
Tự Thanh nắm lấy tay Cầm lên, hôn vào những ngón tay búp măng của nàng.
- Đó không phải là "yêu khuyết điểm" mà thật sự là một sự tha thứ. Như vậy em chấp nhận được chứ.
Bội Cầm yên lặng, Tự Thanh tiếp:
- Em hãy lắng nghe anh kể hết, bao giờ anh kể xong, em kết tội anh cũng được, thế nào?
Bội Cầm vẫn yên lặng - Một sự yên lặng kéo dài.
- Mùa xuân năm nay - Tự Thanh tiếp tục kể - Mộ Liên đột nhiên phải lòng một nam chiêu đãi viên hàng không, nhân viên của cô ấy. Anh chàng này có tên là Trình Kiệt Thụy, mới có hai mươi lăm tuổi. Thụy là một thanh niênhoạt bát, khỏe mạnh. đẹp trai. Mộ Liên là người đàn bà lão luyện, đương nhiên bắt sống Thụy một cách dễ dàng. Anh không đồng ý, dù gì Thụy cũng là con trai mới lơn, tuổi tác lại cách Liên khá xa. Sự chống đối của anh lại được Liên coi như là ghen, và Liên thích thú tiến xa hơn nữa.
Anh chợt hiểu ra: trong thâm tâm Liên hành động như vậy là vì Liên sơ tuổi thanh xuân nhan chóng phai tàn. Và Liên cố tình chinh phục nhưng thanh niên trẻ hơn để chứng minh là mình vẫn còn đầy đủ sức quyến rũ. Việc này làm Liên thật đáng sợ. Anh không làm sao chịu được, và thế là anh cắt đứt ngay sự liên hệ tình cảm.
- Chiêu đãi viên hàng không? - Trình Kiệt Thụy? Bội Cầm như chợt nhớ ra - Cái tên này nghe quen quá.
- Thế sau đấy anh chàng này thế nào?
- Thụy à? - Tự Thanh hỏi - À, hắn là một thanh niên khá thông minh, biết là để tình trạng kia kéo dài sẽ bị bất lợi, nên rút chân ra cho kịp. Nghe nói, hắn cũng có bạn gái. Điều đó khiến Mộ Liên ghen tức. Em biết không? Mộ Liên có tính ngang ngược lại kiêu hãnh, Liên chủ trương là mình có quyền bỏ rơi người khác chứ không để ai hắt hủi lại mình. Vì vậy sau đó Liên buộc anh chàng kia thôi việc. Chuyện này cả công ty hàng không đều biết, và như vậy em nghĩ xem, anh có thể chịu được không?
Bội Cầm nhìn Tự Thanh suy nghĩ.
- Thật ra, Bội Cầm biết không? Anh muốn đem chuyện đó kể cho em nghe làm gì. Anh thật tình không muốn bêu riếu những cái xấu, cái dở của Liên. Vì dù sao cô ấy cũng là người đã yêu anh. Dù sao cô ấy cũng đã một gian làm anh điêu đứng. Đem những chuyện xấu đó ra kể cho em nghe là một hành động không mấy tốt đẹp. Nhưng hôm nay anh nói là vì bất đắc dĩ, anh không muốn em cứ hiểu lầm, em cứ nghĩ anh là một thằng đàn ông vô trách nhiệm. Vì vậy, có gì không phải, có gì quá đáng, mong em thông cảm bỏ qua cho.
- Thật ư?
- Thật! - Tự Thanh thành thật nói - trước khi biết em, anh thật tình không rõ mình thế nào. Sự xuất hiện của em, thú thật, em không có cái hấp dẫn và lôi cuốn của Mộ Liên, nhưng cái trong trắng, hiên lành, cái dễ thương, đặc biệt là cái vẻ đẹp bên trogn cái chiều sâu tâm hồn của em làm anh như quên hết mọi thứ. Có lúc nói chuyện, em có vẻ ngang ngang làm sao! Em như một đóa hoa lan, tinh khiết, thanh cao, thoát tục... Lần đầu tiên anh hiểu thế nào là đẹp - Bội Cầm, em có hiểu là anh đã bị em mê hoặc thế nào không? Anh nói thật đấy, anh yêu em và không thể sống thiếu em.
Nước mắt như trực tràn ra trên má, Bội Cầm phải cắn nhẹ môi:
- Anh đã quên một điều, đó là Mộ Liên vẫn còn yêu anh, yêu tha thiết/
- Phải yêu không? Hay chỉ là.. vì cái tự ái? Ta có quyền bỏ rơi người khác, chứ người khác không có quyền bỏ rơi ta? Cái đó cũng không biết. Có điều bây giờ anh mới thấy là mình dại dột. Sao không kể hết mọ thứ cho em biết trước? Để em khỏi bị xúc động như thế này! Trước tới giờ anh có một sự sai lầm là, cứ tưởng sự liên hệ tình ái với Lô Lô, Vân Nga và cả với Mộ Liên là một sự kiện bìnhh thường, bây giờ anh mới thấy mình sai lầm. Và quả thực, sự thật không hề giản đơn như vậy.
Bội Cầm ngồi yên suy nghĩ.
- Hôm qua, anh tương Lâm Duy đã quay về, nghĩ đến chuyện em và Duy hạnh phúc bên nhau, hôn nhau là anh như điên lên. Đầu óc anh khi tức giận, anh hay suy diễn theo kiểu đó.
Tự Thanh nhìn lên, đôi mắt chàng đỏ ngầu:
- Hãy tha thứ cho anh. Bây giờ chỉ xin em một điều, đấy là... Hay cho phép anh được chôn hết những dĩ vãng xấu xa, anh hứa từ đây về sau chỉ biết có em mà thôi. Duy nhất chỉ có một mình em thôi. Vả lại, bây giờ tâm hồn anh cũng đã mỏi mệt, anh không thích lông bông nữa, anh muốn có một chỗ yên bình để nương tựa. Chúc Vy giờ cũng đã khôn lớn, rồi chẳng mấy chốc anh có cháu ngoại. Vì vậy, hơn lúc nào hết, giờ đây anh muốn quên, quên tất cả để sống với em thôi.
- Em sợ là anh không giữ lời. Rồi sẽ có người đàn bà khác hoặc anh sẽ quay trở lại Vườn Sen. Bấy giờ em.. anh biết đấy, con người em rất ích kỷ, rất độc tài... hay ghen.
Tự Thanh cúi xuống, không để cho Bội Cầm tiếp tục nói. Thật lâu chàng mới ngẩng lên.
- Nếu sau này anh còn đến Vườn Sen hay lăng nhăng với người đàn bà nào khác, thì xin trời cho anh xuống địa ngục, cho anh chết bất đắc kỳ tử.
Bội Cầm bụm miệng Thanh lại.
- Thôi không cần thề nữa. Em tin, em tin rôi.
Mặt trời đã lên cao, nắng đã rọi đến tận nơi họ ngồi. Nắng chói chang bao chùm lấy cà căn nhà. Ngoài kia gió nhẹ làm rung rinh mấy cành hoa trong vườn. Đàn bướm từ đâu đó bay tới chập chờn những lùm hoa. Thời tiết thế này hứa hẹn một ngày đẹp trời, và cứ nhìn cái nắng vàng hoe theo kiểu này, thì săp tới trời sẽ không mưa. Vâng trời sẽ không mưa nữa, một ngày quang đãng bắt đầu.
Hãy Hiểu Tình Em Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao