Vấn đề không phải ở chỗ bạn đang gặp khó khăn mà chính ở chỗ bạn xem khó khăn là một vấn đề.

Theodore Rubin

Download ebooks
Ebook "Hãy Hiểu Tình Em"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 17
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4989 / 41
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6 -
uộc đời thường có nhiều dữ liệu đôi khi không giải thích nổi và bất ngờ thường hay dồn dập đến cùng một lúc.
Chuyện đó cũng xảy ra với Bội Cầm.
Bệnh của mẹ đang ở trạng thái "tĩnh", đột ngột biến sang trạng thái "động". Thật ra thì cũng không phải bất ngờ, vì ngay từ đầu, bác sĩ đã từng cho ông Vĩnh Tú và Bội Cầm biết:
- Nếu quý vị không đưa bà ấy vào viện tâm thần, bệnh sẽ càng lúc càng nặng. Bước đầu chỉ là ảo giác, tưởng tượng. Nhưng càng lúc sự tưởng tượng đó sẽ mang lại nguy hiểm. Bắt đầu nói nhảm, rồi đến đánh người, đập phá đồ đạc, la hét... Cái gì cũng có thể xảy ra, vì vậy quý vị nên tỉnh táo một chút, suy nghĩ sáng suốt một chút. Đưa bà ta vào viện tâm thần trị liệu thì hơn. Chứ đừng quá thương yêu bà ta mà nấn ná để ở nhà. Tôi báo trước sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Cha con Bội Cầm không phải là không tỉnh táo, không biết suy nghĩ. Có điều họ không đành lòng để bà Tố Trinh vào nhà thương điên. Ở đấy có nhiều hình ảnh mà tình cảm gia đình không thể chấp nhận được. Đó là chưa kể lúc mới bệnh, bà Tố Trinh tỏ ra rất hiền lành. Bà chỉ ngồi lẳng lặng, suy tưởng nhớ tiếc đứa con trai đã mất. Hành vi như vậy nào có gì nguy hiểm đến ai! Rồi sau đó, không hiểu nghe ai nói, bà biết được chuyện sẽ bị đưa vô nhà thương điên. Thế là bệnh trở nặng ngay. Bà bệnh không phá phách mà chỉ là một sự đột quỵ. Đôi chân yếu dần. Đi đâu cũng cần phải có người diu. Mói hôm trước, bác sĩ đến khám, cho biết cơ thể không hề bệnh gì ngoài vấn đề tâm thần. Chính tâm thần tác động làm bà đột quỵ. Lúc tỉnh bà thường van vỉ cùng chồng:
- Anh Tú... Em đã sống chung với anh hơn hai mươi năm nay. Anh hãy thề đi! Thề là sẽ không bao giờ đưa em vào nhà thương điên nghen.
Tình cảm, sự trung hậu, và lương tâm con người đã bắt ông Vĩnh Tú thề. Ông hứa, và năn nỉ mọi người đừng nhắc đến chuyện đưa bà vào nhà thương điên nữa.
Công việ nhà bây giờ rất bận rộn. Bội Cầm tất bật với việc ở trường, việc đi dạy kèm. Người giúp việc chỉ làm những việc nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa. Vì vậy, để tiện việc chăm sóc, thuốc thang cho vợ, ông Vĩnh Tú xin về hưu non. Tưởng mọi việc sẽ êm, nhưng rồi bệnh của vợ ông càng lúc càng nặng ra. Không biết bắt đầu từ bao giờ, Bội Cầm đã trở thành mục tiêu la chửi, đay nghiến của bà. Con người bình thường cũng thế thôi, cũng cần phải có đối tượng nào đó để trút bỏ những uất sức, bực dọc, đè nén. Những bực dọc đó có thể là sự bất mãn trong sự nghiệp, sự cạnh tranh, giành giật, hay là kẻ thù, tình địch hoặc một kẻ gai mắt...
Tại sao bà ghét Bội Cầm? Có thể xuất phát từ quan niệm trọng nam khinh nữ, cũng có thể vì lúc đầu Bội Cầm đã đồng ý để Bội Hòa được giải phẫu.
Mặc dù biết tâm trí mẹ không bình thường, nhưng Bội Cầm vẫn không làm sao giấu được sự đau khổ khi bị mẹ trút cơn giận dữ. Rất nhiều lần, nàng đã khóc vì chuyện này. Và cũng rất nhiều lần, nàng tự hỏi vì sao mẹ lại ghét bỏ nàng đến độ như vậy.
Có lần tuyệt vọng, Cầm đã hỏi cha:
- Cha ơi! Con có phải là con ruột của mẹ không? Hay chỉ là đứa con nuôi? Có lẽ chỉ có Bội Hòa mới là con ruột!
Ông Vĩnh Tú đã trừng mắt nhìn Bội Cầm và Cầm chưa bao giờ thấy cha giận dữ như vậy.
- Tại sao con có thể nói như vậy chứ? Dù sao mẹ con cũng đang bệnh, con phải hiểu và bỏ qua. Không lẽ cả con cũng điên ư? Ai lại để ý đến lời nói của người điên bao giờ!
Câu nói của cha khiến Bội Cầm bừng tỉnh. Không thể suy nghĩ bậy bạ, Cầm không còn thắc mắc mà chỉ âm thầm chấp nhận sự giày vò đay nghiến của mẹ. Mẹ đã xua đuổi làm cho Bội Cầm bị thương. Đó chẳng qua là một tai nạn ngoài ý muốn. Nhưng Tùng Siêu lại có được cơ hội này tỏ tình yêu, đó là một sự bất ngờ. Vì... Dù Cầm quen với Siêu đã lâu, nhưng trong mắt Cầm, Siêu vẫn là một đưa nhỏ mới lớn - Một đứa em trai. Và đã có một khoảng thời gian hình như Cầm đã quên bẵng như không biết đến con người đó. Bây giờ đột nhiên Siêu lại đột ngột xuất hiện. Với tình cảm vồn vã gần như ngây thơ, Siêu đã bày tỏ nỗi lòng của mình. Rõ ràng chuyện này mới rối rắm làm sao, đã gây cho Cầm một ít xáo trộn.
Nhưng mà chuyện đó cũng không làm Cầm bất ngờ hơn chuyện khác. Đó là sự xuất hiện của Lâm Duy Trân.
Lâm Duy Trân là em gái của Lâm Duy, nhỏ hơn Duy bốn tuổi. Khi Cầm gặp Duy trong buổi đón sinh viên mới và họ đã yêu nhau. Lúc Cầm vừa chân ướt chân ráo bước vào ngưỡng cửa đại học thì Duy đã là sinh viên năm thứ ba. Còn Duy Trân, một cô nữ sinh trung học mười bảy tuổi. Bấy giờ tuy mới lớn, nhưng Tran đã là trung tâm điểm chú ý của bao nhiêu chàng trai. Trân rất giống anh. Nàng có sức hấp dẫn lôi cuốn lại nói năng nhỏ nhẹ. Trân rất đẹp, một vẻ đẹp lồ lộ toát ra quanh người.
Trân có một cuộc sống khá sôi nổi, không hiểu có phải vì Trân ngây thơ quá không, mà Cầm lại thấy Trân như đùa giỡn với bạn bè khác phái, đặc biệt là hay nhởn nhơ như con cá vàng trong chuyện tình cảm. Với ai cô bé cũng tỏ ra mềm mại, dễ chinh phục. Vì vậy, cả đám con trai bu quanh lấy cô.
Còn chuyện học hành của Tran thì không lấy gì sáng sủa lắm. Với cô, tốt nghiếp được cấp III đã là may mắn. Biết sức mình, Trân không vào đại học mà chọn nghề hát. Thế là đi làm ca si, cũng được lên truyền hình, cũng được mấy tay đạo diễn háo sắc lăng-xê. Kể ra, giọng hát của cô không có gì đặc biệt, cô được người ta chú ý trước hết là bởi sắc đẹp và cách ăn mặc. Mỗi khi lên sân khấu biểu diễn, Trân ăn mặc khá hớ hênh, theo lối học đòi phô trương thân thể nửa kín, nửa hở như mấy cô đào bên Tây nên bị ban bảo vệ thần phong mỹ tục cấm hát.
Buồn chán ít hôm, Trân tức giận bỏ nghề nhảy qua làm diễn viên điện ảnh. Ít lâu sau, Cầm được tin Trân đi đóng phim cho một hãng phim lớn ở thủ đô.
Trong khoảng thời gian Duy tốt nghiệp đại học, cũng đã thi hành xong nghĩa vụ quân sự. Đó cũng là lúc lễ đính hôn giữa Duy và Cần được tổ chức. Ngày vui, Duy và Cầm nhận được bưu thiếp của Trân đánh từ thủ đô với dòng chứ ngắn gọn như sau:
"Mong anh chị suốt đời bên nhau
- Tình yêu vạn tuế"
Khi nhận được những lời chúc mừng, cả hai người đều thích thú.
Lúc bấy giờ Trân đang đóng một phim gì đó ở tận thủ đô. Phim sau mấy ngày khai trương, không ăn khách lắm, sau đó bị cấm chiếu do tính chất lạm dụng sex của nó. Như vậy có nghĩa là Trân không có duyên với cả điện ảnh.
Và từ khi Lâm Duy ra nước ngoài, rồi lấy vợ, mối dây liên hệ giữa Cầm với gia đình họ Lâm gần như bị cắt đứt. Gần ba năm nay, có thể nói hầu như Cầm chẳng có tin tức gì về Duy Trân. Thỉnh thoảng đọc báo điện ảnh Cầm cũng không thấy nói gì tới Trân. Nên hình dáng của Trân hình như biến mất trong cuộc sống bận rộn của Cầm.
Vả lại, do hoàn cảnh đau yếu của mẹ, Cầm phải luôn đối đầu với bao nhiêu chuyện phức tạp, nên Cầm quyên hẳn mất Trân. Đùng một cái, Trân lại xuất hiện.
Hôm ấy là ngày thứ hai kể từ khi Bội Cầm bị thương. Vết thương còn nhức khiến Cầm vô cùng mệt mỏi. Đúng ra phải nghỉ thêm một ngày, nhưng vì Cầm sợ cha lo nghĩ nhiều không tốt. Vả lại, cũng sắp đến kỳ thi cuối năm, Cầm phải ôn thi cho học sinh nên Cầm vẫn đến trường như thường.
Hết tiết thứ tư, Cầm vừa ôm sách ra khỏi phòng học thì có một học sinh vào thưa:
- Thưa cô, cô có khách.
Cầm giật mình tưởng là Tùng Siêu. Vì Tùng Siêu đã nói trưa nay sẽ tới đưa nàng đến bệnh viện kiểm tra và thây thuốc. Nhưng khi Cầm ra, nàng không khỏi ngỡ ngàng, người tìm nàng là một cô gái lạ.
Bội Cầm không nhận ra Trân ngay. Vì cô bới tóc cao và tết loăn xoăn theo từng lọn nhỏ theo kiểu người châu Phi. Mắt tô đậm, lông mi giả, phấn trát đầy... Bên cạnh đó là chiếc robe đỏ bó sát người,cổ hở chỉ cài ở nút số ba nên để lộ bộ ngực no tròn đầy quyến rũ.
- Ồ! Chị Bội Cầm - Trân bước tới cười với Cầm - Chị quyên tôi rồi sao?
- À! Bội Cầm chăm chú nhìn, rồi sực nhớ ra - Thật tình nhìn không ra...cô thay đổi nhiều quá...đẹp hơn trước nhiều!
- Chị nói khiển tôi nở phổng mũi cả lên! - Trân cười nói, nàng bước tới định nắm lấy tay Cầm. Cầm sự trúng tay đau, nên rút tay ra sau, Trân ngạc nhiên hỏi:
- Chị làm sao thế? Không muốn tôi chạm đến à?
- Không phải.
Bội Cầm gượng cười, rồi đưa cánh tay bị thương lên cho Trân nhìn thấy:
- Tay tôi đang bị đau nên sợ Trân chạm phải thôi.
Trân vòng tay qua nắm cánh tay không đau của Cầm, vừa bước vừa nói:
- Bội Cầm, chị vẫn giống như ngày trước, không có gì thay đổi, chỉ hơi gầy một chút. Nhưng gầy là một hiện nay đấy. Chị hay thật, em làm đủ mọi cách mà sao có gầy đi được đâu?
Bội Cầm cười nhẹ:
- Tôi thấy Trân như thế là vừa người rồi, không mập lắm đâu. Nghe nói Trân đang đóng phim ở thủ đô mà, về đây bao giờ thế?
- Tôi về đây lâu rồi. - Trân đáp bằng giọng thật trong, thật đàn bà. Trân đã lôi cuốn biết bao người đàn ông bằng giọng nói chết người đó. Hai người vừa đi vừa nói chuyện có vẻ thân mật hơn trước.
- Chị Cầm, em hỏi thật chị nhé? Tại sao chuyện của chị với anh Duy lại tan vỡ thế?
Bội Cầm chau mày. Cầm không muốn ai nhắc đến tên đó lúc này.
- Tôi cũng không biết, có lẽ vì Duy tìm được một người đàn bà khác tâm đầu ý hợp hơn tôi.
Trân làm ra vẻ bất mãn than vãn:
- Hừ, làm sao bằng chị được. Cái bà đó chằng lắm, quậy lắm, lăng nhăng lắm. Tôi cũng không hiểu tại sao anh Duy lại có thể lấy một người như vậy được?
- Làm sao cô biết? Bội Cầm hỏi với một chút hồi hộp - Họ đã về đây rồi à?
- Chưa. Trân đáp - Nhưng tôi đã trông thấy ảnh. Mà anh Duy có viết thư hỏi thăm chị nữa đó, chị Cầm ạ. Tôi nghĩ có lẽ anh ấy chưa quên chị, vợ anh Duy dữ lắm, hai vợ chồng cứ hục hặc nhau mãi. Đầu năm nay mẹ tôi có sang ở ba tháng, lúc về... Người cứ luôn mồm nhắc chị thôi. Ồ, chị Cầm, đúng ra thì...chị cũng thấy đấy, anh Duy quá tệ với chị. Nói rõ hơn là gia đình tôi có lỗi với chị. Nhưng chị cũng đừng vì chuyện của anh Duy mà tuyệt giao với gia đình tôi. Chị cũng biết là cả nhà tôi từ cha đến mẹ, ai cũng mến chị. Vả lại, biết đâu rồi tình cũ không rủ cũng tới! - Trân vừa nhún vai vừa nói tiếp - Biết đâu anh Duy lại ly dị vợ, trở về đây, và chúng ta lại trở thành người nhà của nhau, phải không?
Bội Cầm lại nhìn Trân. Không lẽ Trân đến đây chỉ để đóng vai thuyết khách là mình giải cho Duy. Cầm thấy nghi ngờ những lời phê bình của Trân về bà chị dâu. Chằng quá, quậy quá, lại lăng nhăng cỡ nào? Cùng lắm là như Trân thôi chứ gì?
- Cô Trân, xin hỏi thật, cô tìm đến tôi có việc gì?
Bội Cầm đi thằng vào vấn đề, làm Trân lúng túng:
- À... À... Chị cũng thấy đấy, sau khi hủy hợp đồng với hãng phim, tôi nằm nhà, ở không hoài cũng chán, nên định tìm một việc để làm...nên...
- Cô định nhờ tôi tìm việc làm cho cô? - Bội Cầm ngạc nhiên - Cô định làm cô giáo ư?
- Dĩ nhiên là không phải vậy. - Trân nói - Với người như tôi làm sao có thể làm cô giáo được chứ!
Bội Cầm nhìn Trân, dù sao cô tao cũng tự đánh giá được mình.
- Thế thì, tìm tôi làm gì? Trân cũng hiểu là môi trường tôi tiếp xúc chỉ là trường học thôi.
Họ đã ra đến ngoài cổng. Trân chợt nói:
- Chúng ta đi ăn cơm trưa nhứ? Vừa ăn vừa nói chuyện cũng được.
- Tôi... Bội Cầm do dự. Nàng ngẩng lên, vừa kịp bắt gặp Tùng Siêu đang từ bên kia đường bước qua - Tôi còn phải đến bệnh viện để thay băng. Cầm chỉ vào vết thương nói - Tôi bị mảng thủy tinh cắt đứt khá rộng nhưng mà... Trân cần tôi điều gì, cứ nói ngay ra đi. Nếu giúp được, tôi chẳng nề hà gì.
- Thôi được, tôi nói - Trân vừa cười vừa nói - Tôi nghe nói là chị có quen với...ông luật sư nổi tiếng là Triệu Tự Thanh, phải không?
- À!
Bội Cầm ngạc nhiên chưa kịp nói. Thì Trân tiếp:
- Chị có biết là ông ta rất nhiều uy thế không?
- Thế ư?
Cầm nói, thoáng có một chút bực dọc trong lòng.
Mấy năm nay không có liên hệ gì với nhau...chuyện hôn nhân vỡ đổ, Cầm nghĩ giữa nàng và gia đình họ Lâm đã hoàn toàn ngăn cách. Ai ngờ chỉ một việc Cầm quen với luật sư Thanh, gia đình của Lâm Duy cũng biết, và còn định lợi dụng mối quan hệ đó nữa.
- Cái đó tôi không biết, - Cầm nói - Tôi chỉ có trách nhiệm kèm cặp bài vở cho con gái ông ấy, còn ngoài ra tôi không biết gì vè ông cả.
Trân vừa định nói thêm điều gì, thì Tùng Siêu đã đứng trước mặt hai người. Siêu tò mò nhìn Trân. Chàng tưởng đâu bạn đồng nghiệp của Cầm, nên có phần ngài ngại.
- Sao xong chưa? Chúng ta đến bệnh viện nhé?
Cầm ngạc nhiên nhìn Siêu:
- Sao? Còn xe gắn máy của cậu đâu?
Tùng Siêu cười vả lả:
- Tôi nói Cầm đừng giận nhé?
- Làm sao chớ?
- Xe đã mất, kẻ gian đã lấy mất.
Bội Cầm không vui.
- Đấy cậu thấy không? Tôi đã bảo là đừng bao giờ bỏ xe ngoài đường. Thế còn mấy bản thiết kế thì sao?
- Đương nhiên là mất luôn.
- Ồ! Bội Cầm thở dài - Tất cả tại tôi hết.
- Thôi bỉ đi đừng nhắc nữa! - Siêu nói - Nếu không mất cái cũ thì làm sao có cái mới.
- Cậu nói như giàu lắm ấy. Cầm nói - Còn mấy bản thiết kế thì sao? Công trình vẽ mấy ngày trời.
- Vì vậy, tôi phải bỏ cả một buổi sáng nay ngồi vẽ. Siêu nói - Nhờ vậy mà đột nhiên cảm hứng lại đến. Tát cả mọi vấn đề tồn đọng mà hôm trước không giải quyết được, chợt nhiên tìm được đáp số cả. Kết quả là tôi có một bản thiết kế tuyệt vời. Ông giám đốc trông thấy còn phải ca ngợi. Tôi đã nói rõ rồi mà... Nếu cái cũ không mất thì làm sao có cái mới.
Trân tằng hằng một tiếng tròn mắt nhìn Siêu, rồi nói với Cầm:
- Bội Cầm, sao chị không giới thiệu gì hết vậy? Đây là...
- À! - Bội Cầm như nhớ ra, nhìn Trân rồi nhìn Siêu, tôi xin giới thiệu với anh đây là cô Lâm Duy Trân. Còn chị Trân, đây là Ngô Tùng Siêu.
- Chào anh.
Trân đưa tay ra cho Siêu bắt lấy. Siêu quay lại. Bây giờ chàng mới nhìn rõ Trân. Một khuôn mặt đẹp, một thân hình bốc lửa. Siêu chợt thấy lúng túng, mặt nóng ran.
- À! Chị Tran. Chị là giáo viên ở đây à?
Trân lấy tay che miệng. Mắt cô ta chớp chớp với Siêu.
- Snh trông tôi giống ...cô giáo lắm ư?
Tùng Siêu càng bối rối.
- À... Vậy ra cô không phải...cô là...
- Tôi là em chồng của chị Bội Cầm!
Trân nói. Giọng êm như ru. Tùng Siêu kinh ngạc:
- Chị nói sao?
- Tôi nói, tôi là em chồng của chị Cầm - Trân lặp lại với một nụ cười, một nụ cười khiêu khích và đầy sức quyến rũ - Không tin anh hỏi chị Cầm xem?
Tùng Siêu quay lại nhìn Cầm, khiến Cầm phải nói:
- Đừng có nói chơi như vậy. Cô ấy là em gái của Lâm Duy đấy.
- À! - Tùng Siêu quay lại nhìn Trân, thì ra Bội Cầm vẫn còn qua lại với nhà họ Lâm, hèn gì Cầm chẳng từ chối sự kết thân với chàng. Có lẽ Cầm vẫn còn yêu Duy. Cầm vẫn còn mong một ngày nào đó Duy sẽ trở về! Dù hiện nay người ta đã có vợ. Siêu chăm chú nhìn Trân, suy luận và đoán định xem Duy hấp dẫn cỡ nào!
Trân nói:
- Ồ...không lẽ chúng ta lại đứng dưới nắng thế này nói chuyện ư? Anh - Anh gì quên rồi?
- Siêu - Tùng Siêu.
- À... Anh Siêu... Cái tên anh khá đẹp, giống như con người anh. Trân nói, giọng thật quyến rũ - Anh đẹp trai theo kiểu đàn ông, lịch sự... phóng khoáng...
Tùng Siêu thấy như bay bổng. Đột nhiên có người con gái đẹp, rất đẹp, đến...và khen ngợi sự đẹp trai của mình. Có nên tin đó là sự thật không?
- Tôi biết là quý vị còn phải đến bệnh viện, Trân tiếp - Nhưng mà chúng ta ăn cơm trưa xong đến bệnh viện cũng đâu có muộn? Đi nhé? Tôi mời đấy... Dù gì thì...tôi cũng đói rồi!
Không thể để con gái mời con trai dùng cơm được! Thế là Tùng Siêu nói nhanh:
- Tôi mời, để tôi mời chớ?
- Anh mời à? - Trân nhìn Siêu với cái nhìn thật bén - Được rồi, tôi không dám giành với anh đâu. Dù gì anh cũng là đàn ông... Thế này nhé, bên kia đường có một quán ăn tây, Quang Đăng, không khí ấm cúng mà thức ăn cũng ngon. Chúng ta sang đấy đi, đảm bảo là quý vị sẽ hài lòng.
Thế là cả ba kéo nhau vào quán.
Đúng như điều Trân nói, ở đây không khí rõ ấm cũng. Cách bài trí lịch sẹ. Bội Cầm ngạc nhiên. Nàng dạy học ở đây đã mấy năm mà chẳng hề biết có một quán ăn lịch sự thế này, trong khi Trân lại rất rành rõi.
Bồi bàn mang thức ăn ra. Tùng Siêu để Trân chọn thức ăn trước. Cô ta gọi món cơm cà ri, một cà phê. Bội Cầm hiểu Trân cố tình muốn chọn rẻ tiền nhất nên bắt chước chọn theo.
Tùng Siêu hỏi:
- Mấy người định tiết kiệm cho tôi à? Sao không gọi bít-tết? Ở đây họ quảng cáo món bít-tết kỹ lắm cơ mà.
- Ngoài anh ra ai chọn cái món béo bở đó - Trân nói và nhìn Siêu - Anh có vẻ khỏe, chứng chạc. Tôi rất thích những người có nước da đồng như anh... Tôi ghét nhất những anh con trai có nước da trắng mét, hoặc những anh chàng nói chuyện như gà máo eo éo la lả. Anh hiểu chứ? Anh Siêu?
Bội Cầm lạ lùng nhìn Trân. Cô nàng có vẻ thật tự nhiên. Nàng quay sang Siêu xem thử phản ứng của anh chàng thế nào. Siêu cười một cách khoái chí. Khuôm mặt trẻ thơ của anh anh như đực ra. Anh sướng rơn, cứ lúng ta lúng túng.
Bội Cầm chợt thấy buồn cười. Nàng ngồi ngả lưng ra sau ghế, chiếc bật lửa trên bàn bốc lên rồi thả xuống. Cầm thầm nghĩ màn kịch mèo vờn chuột đang bắt đầu đây!
Cầm hiểu Trân. Trân không ác ý - Trân chỉ hành động theo bản năng. Nàng thích đùa giỡ với đàn ông con trai. Cái đó chỉ để thỏa mãn cái bản tính chính phục. Nhất là...có thể Siêu thì ngơ ngác như nai tơ, còn cô nàng lại quá từng trải, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây. Cầm nghĩ:
- Trân đã lầm tưởng Siêu là người yêu của Cầm, vả lại, cái thói quen cướp đoạt người yêu của bạn với cô là một việc làm thích thú. Trân đang giương bẫy ra, chờ con mồi bị sập.
Tùng Siêu chọn món bít-tết và mootjly rượu vang, Trân cũng đóng góp gọi thêm một ly "cho vui". Còn Cầm? Cầm chỉ cười nói:
- Anh đã biết là tôi không biết uống rượu, vả lại rượu cũng không tốt lắm đối với vết thương của tôi, máu lại có thể chảy do tim đập quá mạnh.
Tùng Siêu đồng ý.
- Đúng như vậy.
Rượu mang ra, Trân nâng ly cụng với Siêu. Có rượu họ nói chuyện thật cởi mở. Khi Trân biết được Ngô Tùng Siêu là con trai duy nhất của nhà tỉ phú Ngô Vọng Nhân thì mắt nàng như sáng hơn, long lanh hơn. Nàng có nhìn Siêu say đắm hơn:
- Tôi biết ngay mà... Vừa trông thấy anh là tôi biết ngay anh không phải là loại tầm thường. Từ cách ăn nói, cử trỉ, đến phong độ... Tôi biết anh phải loại phong lưu nhất xứ.
Câu chuyện đang vui. Hết ly này, lại tiếp vài ly khác, Tùng Siêu như say khướt. Chỉ có mấy ly rượu mà chàng thấy trời đất như lăn quay. Nụ cười của Trân đẹp, đẹp mê hồn. Bội Cầm ngồi đấy cũng nhận ra sức lôi cuốn của Trân. Mỗi cử chỉ của Trân đều ngập đầy nữ tính. Trân giống như một đóa hoa viên mãn, một bó đuốc rực rỡ.
Bội Cầm yên lặng ăn phần cơm của mình. Nàng thầm nghĩ, gã con trai hôm qua gây phiền hà tình cảm cho nàng, hôm nay có lẽ không còn là vấn đề Cầm phải bận tâm nữa... Nhưng không hiểu vì sao, cách được giải thoát phiền phức kia lại không làm cho Cầm vui. Trái lại, nó làm cho Cầm có cái cảm giác bứt rứt khó chịu. Không phải nàng ghen nhưng đàn bà ai lại không ích kỷ, dù biết nàng không thể yêu Siêu được. Và Cầm cảm thấy vết thương ở tay như đau hơn. Nàng chỉ mong cho bữa ăn chóng qua để nàng sớm vào bệnh viện nhờ bác sĩ thay băng.
Hãy Hiểu Tình Em Hãy Hiểu Tình Em - Quỳnh Dao