Some books are to be tasted, others to be swallowed, and some few to be chewed and digested.

Francis Bacon

Download ebooks
Ebook "Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lãn Ly Hôn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 118 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 596 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:04:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 100: Hoàng Hậu Nương Nương Giá Lâm
ạ Vô Tinh lãnh con ngươi mị thành 1 cái tế kiện, bắn ra 1 tia ánh sáng lạnh rơi xuống trên người Quân Phi Vũ- Ngươi nói trước đi, ngươi là thế nào phát hiện thân phận bản vương?
Quân Phi Vũ đạm đạm nhất tiếu- Ngươi có phải hay ko nghĩ đến ngươi tất cả đều làm được thiên y vô phùng, vì thế chúng ta ko phát hiện được mới đúng, phải ko? Nhưng ngươi đừng quên, sự ra khác thường tất có yêu, chuyện tình quá mức hoàn mỹ, thường thường ko bình thường.
Quân Phi Vũ nói đến đây thời gian, khóe mắt liếc liếc mắt 1 cái Lãnh Vô Tà, vừa cười nói tiếp- Tình Nhi là người của các ngươi, nhưng ngươi thật ko ngờ, nàng sẽ đối với ngươi tình căn thâm chủng (Giống tình sâu nghĩa nặng) đi? Nàng làm cho ngươi đôi hài kia, vẫn tùy thời mang ở trên người, thậm chí... liền bên tro hài cũng có thêu tên của ngươi. Đây là thứ nhất.
_ Thứ hai, cái kia ngọc bội tùy thân ngươi luôn mang bên người, bản cung vẫn cảm thấy rất nhìn quen mắt, nhưng ngay từ đầu bởi vì ngươi chinh phu giả tư liệu, lại ko có liên tưởng ngươi sẽ là Long Đằng quốc vương gia kia 1 mặt đi, thẳng đến ngươi vẫn che giấu rất hoàn mỹ khẩu âm ở giữa lộ ra 1 điểm kẽ hở, ta mới thử làm cho Nham Ngạo ra chứng thực 1 chút thân phận của ngươi, thật ko ngờ, quả nhiên là thực sự!
Nói đến đây, Quân Phi Vũ cong môi cười- Chỉ bất quá, ta thật ko ngờ, vương gia tìm cho ta lý do thế nhưng như vậy buồn cười. Nếu nói là khảo nghiệm bản cung, bản cung đảo càng muốn tin, ngươi là tính toán khơi mào tranh chấp Phượng Hoàng quốc cùng Thương Ngô quốc, 2 hổ tranh chấp, tất có 1 thương, các ngươi Long Đằng quốc hảo làm ngư ông đắc lợi.
Long Dạ Tinh vừa nhìn Quân Phi Vũ vẻ mặt chính kinh, ko giống chút nào nói đùa, nếu như tội danh này đổ xuống, kia tội của hắn có thể quá to lớn, phụ vương nếu ko phế đi hắn thì là điều ko thể.
_ Công chúa, ngươi nếu có thể nhìn rõ mọi việc, bản vương đã cam tâm thần phục. Đã như vậy, công chúa 1 vốn 1 lời đưa ra bằng chứng nên càng thêm minh xác mới phải. Theo bản vương tiến cung đến bây giờ, nhưng chưa bao giờ tiến hành qua việc bất lợi đối công chúa, tro cung mưu sát án, cùng với dọc theo con đường này phát sinh tất cả, đều ko phải là bản vương sai khiến
~Long Dạ Tinh sốt ruột thổ lộ tâm tư của mình, hắn ko phủ nhận nghĩ tới thiết kế cạm bẫy đến khảo nghiệm nàng, nhưng dọc theo con đường này, hắn vẫn ko có động thủ, cũng đã có vô số cạm bẫy đang chờ nàng, làm sao cần phải hắn lại ra tay?
Hắn vẫn là ôm tâm tính xem náo nhiệt lành nghề sự, nhưng khi hắn phát hiện Tình nhi phản bội, hắn lại thay nàng khổ sở, giận mắng Tình Nhi mấy câu, nàng lại ko những ko nghe, còn mưu toan chạy trốn cảnh báo, dưới bất đắc dĩ, hắn chỉ có ra tay giết nàng.
Nhìn xung quanh chúng nam nhìn chằm chằm nhìn mình, Long Dạ Tinh ho nhẹ 1 tiếng- Nguyên lai Nhất Đao là giả bộ bệnh, các ngươi đêm nay thiết ván này liền vì dẫn ta đi ra?
Quân Phi Vũ chỉ tốt ở bề ngoài đáp- Phải, cũng ko phải! Bất quá, ngươi tại sao muốn tiến phòng này.
Long Dạ Tinh giận trừng nàng liếc mắt 1 cái, ánh mắt tượng liếc mắt sói như nhau nhìn nàng- Mấy ngày nay bản vương vẫn ko thế nào nghỉ ngơi, đối phương đối với hành trình cùng nhân số chúng ta an bài rõ như lòng bàn tay, bên tro này sợ rằng tượng Tình Nhi như vậy nội gian ko chỉ ngừng ở 1, bản vương muốn bắt ra người kia đến, vì thế nhìn chằm chằm vào, quả nhiên ở nửa đêm phát hiện 1 thân ảnh hướng gian phòng hoàng thượng Thương Ngô xông đi vào, bản vương sợ hoàng thượng Thương Ngô có nguy hiểm, liền theo sát mà vào, thật ko ngờ, lại đụng phải Tần đại nhân cùng Trình đại nhân.
Quân Phi Vũ ánh mắt nhìn về phía Tần Nham Ngạo cùng Trình Nhất Đao.
Ko chờ nàng hỏi, Tần Nham Ngạo nhân tiện nói- Ta cùng Nhất Đao vẫn ẩn núp ở tro phòng, vẫn chưa thấy có người vào phòng chờ đến khi phát hiện có người, thứ nhất phát hiện chính là hắn.
Quân Phi Vũ nhẹ gõ mặt bàn, trêu tức nói- Vậy kỳ quái! Nham Ngạo khinh công ở trên trời hạ người có thể so sánh chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, liền ngươi đều ko phát hiện được người, thiên hạ này còn có thể là ai? Chẳng lẽ hắn là thần tiên sao? Vẫn là nói, tro các ngươi, có người nói láo?
Ánh mắt cuối cùng, lại rơi xuống trên người Long Dạ Tinh.
Long Dạ Tinh hồi trừng nàng liếc mắt 1 cái- Bản vương nói đều là lời nói thật, lấy thân phận bản vương, còn khinh thường vì muốn thoát tội mà biên này đó lời nói dối.
_ Tinh vương gia, bản cung tạm thời tin lời của ngươi. Bất quá, việc này đãi bản cung hồi triều, nhất định sẽ hướng quốc quân Long Đằng quốc nói cái minh bạch, đòi cái công đạo, tro khoảng thời gian này, nhưng ủy khuất thận phận vương gia ngươi đi. Bây giờ, thỉnh ngài tự tiện đi!- Quân Phi Vũ mang theo châm chọc cười nói hoàn, liền hướng Tần Nham Ngạo cùng Trình Nhất Đao nháy mắt.
Tần Nham Ngạo cùng Trình Nhất Đao cả 2 liền lập tức buông hắn ra, đi trở về bên người Quân Phi Vũ đứng.
_ Ko! Bản vương ko đi, bản vương muốn lưu ở bên cạnh ngươi- Long Dạ Tinh vẻ mặt kiên quyết nói.
Quân Phi Vũ giả bộ nghe ko hiểu, đứng dậy- Tinh vương gia, ngài nguyện ý lưu lại, kia theo ý ngài liền, nhưng từ hôm nay trở đi, ngài trúng cử phu thị bản cung sẽ thanh trừ hết, hồi Tinh vương thân tự do.
Nói xong, nàng liền phất tay áo mà đi.
Mọi người theo đuôi ra, tro phòng chỉ để lại Long Dạ Tinh 1 người, ngơ ngác đứng ở nơi đó.
Trở lại tro phòng của mình, Quân Phi Vũ nhìn Mạch Thiên Hàn, Tần Nham Ngạo, còn có Trình Nhất Đao, bình tĩnh hỏi- Trầm Hương đã bị người “Trộm” đi?
_ Vừa mới phái người hỏi qua, đã bị trộm đi!
Mạch Thiên Hàn lạnh lùng nói- Bọn họ tuyệt đối nghĩ ko ra, chúng ta sẽ cố ý đem lực chú ý tập trung ở trên người Long Dạ Tinh, mục đích chính là vì “Phương tiện”, bọn họ thừa dịp loạn đem người trộm đi.
Quân Phi Vũ than nhẹ 1 tiếng- Ai buộc chuông thì người đó đi cởi chuông, chỉ mong Trầm Hương có thể hóa hiểm vi di.
...
Trước mặt mọi người người bận về việc cứu hoả thời gian, đương thời gian toàn bộ đoàn người Quân Phi Vũ chen chúc tại trong phòng Hoa Trầm Hương nguyên lai thẩm vấn Long Dạ Tinh, trên nóc phòng, 1 người áo đen che mặt khăn hạ tro tròng mắt hiện lên 1 tia châm chọc cười, làm như ở châm chọc bọn họ vô tri, khinh thân 1 phiêu, thân thể như lá rụng tấn lượng phiêu hạ, theo trước cửa sổ chiếu vào 1 gian phòng nội.
Canh giữ ở trước giường 2 thị vệ còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn xuất thủ chế trụ.
Hắc y nhân nhìn trên giường vẫn hôn mê Hoa Trầm Hương, hừ lạnh 1 tiếng, vì thận trọng để, hắn vẫn là xuất thủ điểm huyệt ngủ Hoa Trầm Hương, dùng chăn đưa hắn 1 khỏa, 1 người bối ở trên lưng của hắn, như là nhẹ tựa như ko có gì, ko chút nào ảnh hưởng hắn thân pháp tốc độ.
Hắc y nhân đi ra khách sạn thời gian, hoàn trả đầu liếc mắt nhìn trạm dịch, tro miệng thối mắng 1 câu- Đều là 1 đám thùng cơm!
Lấy hắn siêu cao thân thủ, thị vệ tuần tra ban đêm, thật cao thành tường, tro mắt hắn đều như ko có gì, võ nghệ cao cường coi như là chuyện bình thường.
Rất nhanh, hắn liền đi tới rừng cây ngoài thành, bàn tay nhập tro miệng phát ra 1 tiếng kêu nhỏ, nhất thời có 1 bóng người chui ra- Bang chủ, hàng tới tay sao?
Hắc y nhân hừ lạnh- Ít nói nhảm, xe ngựa đâu?
_ Liền ở phía trước.
_ Dẫn đường!
_ Tuân lệnh!
Tới chỗ xe ngựa, hắc y nhân tiến vào thùng xe, đem Hoa Trầm Hương hướng trường kỷ thượng ném, lạnh giọng hạ lệnh- Đi mau! Nhất định phải ở trước buổi trưa đem hàng giao đi.
_ Thuộc hạ tuân mệnh!
Xe ngựa cấp tốc hướng phía phương hướng Thương Ngô quốc chạy đi.
Theo đêm tối đi tới lúc mặt trời lên cao, xe ngựa rốt cuộc vào Vu Tinh thành, chạy nhanh đến 1 nhà đại viện môn.
Ngừng lại.
Kia hắc y người bịt mặt chẳng biết lúc nào đã cởi hắc y trên người, thay 1 thân xanh đen sắc y, tóc dùng dây cột tóc cùng sắc buộc, nguyên bản dùng cái khăn đen che mặt cũng đã lộ đi ra, hé ra khuôn mặt thư sinh trắng nõn trung niên.
Trung niên nam đi tới đại cửa viện, nhẹ tay thủ sẵn trên cửa đồng, nặng 2 nhẹ tam gõ ngũ hạ, đại môn lập tức “Két” 1 tiếng mở ra.
Hắn hướng cái kia thuộc hạ vẫy vẫy tay, người nọ cấp tốc đem Hoa Trầm Hương bối trên vai thượng, cùng đi vào, ko cần thiết chỉ chốc lát, liền có người đi ra đem xe ngựa đuổi đi, 4 phía tất cả lại khôi phục yên lặng.
1 lão gia nhân đóng cửa đại môn, ko tiếng động dẫn dắt trung niên nhân đi vào tro, thẳng đi tới 1 sương cửa phòng, ở trên cửa phòng gõ mấy cái, bên tro truyền ra 1 tiếng thanh thúy thanh âm- Tiến vào!
Trung niên nhân làm cho thuộc hạ đem người thả ở trên giường, liền phất tay làm cho hắn lui ra, chính mình thì đi tới phía sau cái kia nữ nhân đứng ở phía trước cửa sổ đưa lưng về phía hắn, lạnh giọng nói- Hàng tại hạ đã đưa đến, thỉnh cô nương nghiệm hàng, nghiệm hàng xong, tại hạ cũng tốt lấy tiền rời đi.
Nữ nhân nhẹ nhàng xoay người lại, trên khuôn mặt che lụa trắng, khảm nạm 1 đôi mắt như trân châu đen, lúc này, nàng nhìn hướng trung niên nhân tro ánh mắt ko chứa nửa điểm cảm tình, đồng dạng lạnh lùng nói- Thân bang chủ, ngươi yên tâm đi, chỉ cần là hàng thật, tiền tự nhiên ko thể thiếu phần của ngươi.
Nói xong, nàng thẳng đi tới trước giường, nhìn kia trương tuấn nhan chính mình thiên tư vạn muốn, 2 tay khẽ vuốt đi tới, thiệm chà 1 cái, ở lúc ko có phát hiện dịch dung dấu vết, này mới thực sự thở dài 1 hơi, hắn vẫn là trở lại bên cạnh nàng.
Quay đầu lại, tro mắt nàng có chút tiếu ý- Thân bang chủ quả nhiên thân thủ rất cao, thế nhưng tài năng ở dưới cao thủ trọng trọng phòng bị bắt hắn lén đem ra, cũng ko thẹn ta bỏ này 12 vạn ngân. Ta chuẩn bị 1 chút rượu nhạt, đến, ta mời Thân bang chủ 1 chén, chúc chúng ta lần đầu tiên hợp tác khoái trá!
Thân Bình Minh 2 tròng mắt nhíu lại, trên mặt lộ ra nhàn nhạt mỉm cười- Cô nương khách khí, rượu tất sẽ ko uống, cô nương vẫn là vội vàng tính tiền đi!
Nữ nhân nũng nịu cười khẽ, vén rụng cái khăn che mặt, hé ra như khói nhẹ bao phủ bàn tuyệt mỹ dung nhan, cứ như vậy ko chút nào đề phòng lộ ở tại trước mặt Thân Bình Minh, nhìn thấy Thân Bình Minh tro nháy mắt như bị định thân pháp định trụ, lúc 2 tròng mắt trói chặt ở mặt mình ko tha, nữ nhân vừa cười, nhẹ nhàng dựa vào ở trên cánh tay Thân Bình Minh, nũng nịu nhẹ ngữ nói- Thân bang chủ, ta thích nhất chính là người võ công cao cường, ko biết Thân bang chủ có chịu hay ko tiếp tục cùng ta hợp tác?
Trước ngực đẫy đà vô tình hay cố ý liếm cánh tay Thân Bình Minh, Thân Bình Minh chỉ cảm thấy có 1 luồng điện lưu đang từ trên cánh tay truyền thấu đến đầu óc của hắn, chính đánh thẳng vào lý trí của hắn, kia mềm mại lời nói nhỏ nhẹ, giống như là ma âm xuyên não, làm cho hắn cuối cùng 1 tia lý trí cũng biến mất đãi tẫn.
Hắn rốt cuộc nhịn ko được dụ hoặc, quay người lại, đem kia ôn hương nhuyễn ngọc chủ động dựa vào bắt đầu ôm vào tro ngực, 1 cúi đầu, liền hôn lên môi nữ nhân.
Nữ nhân chủ động ôm lấy vai hắn, khẽ nhếch khai đàn miệng, tùy ý hắn đầu lưỡi xông tới, cùng của nàng tiểu đinh hương dây dưa.
Tro lòng của nàng đang ở đếm ngược: Thập, cửu, bát, thất... Tam, nhị, nhất, khi nàng đếm tới nhất, Thân Bình Minh thân thể mềm ngã xuống, ko còn nhúc nhích.
Nữ nhân ngồi xổm người xuống, nhìn Thân Bình Minh kia trừng lớn 2 tròng mắt, cười lạnh nói- Người ta nói chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu! Ngươi cũng coi như ko có nhục khi xưng hào nhĩ hảo sắc quỷ, hạ cả đời, cần phải thu liễm 1 chút.
Nói xong, nàng từ tro ngực lấy ra 1 bình nhỏ, mở ra nắp bình, đem bên tro dịch thể ngã vào trên người Thân Bình Minh, 1 trận khói nhẹ bốc lên, Thân Bình Minh thi thể nhất thời hóa thành 1 bãi nước đen.
Nữ nhân cười cười, đang muốn xoay người lại, liền nghe đến phía sau truyền đến 1 câu mang theo đau lòng nói- Khinh Yên, ngươi thế nào biến thành cái dạng này? (Cảm ơn nàng Vũ nhi đã giúp đỡ, ta sẽ sửa cái tên Trầm Khói Nhẹ thành Thẩm Khinh Yên)
Cái chai tro tay “Bá” 1 tiếng phủng rơi ở dưới đất.
Cái chai lý thặng dư dịch thể văng đến trên đùi của nàng, Thẩm Khinh Yên còn ko có cảm giác được đau đớn, nhất thời cảm giác trên đùi thấp 1 đoạn, cả người mất đi cân đối, bỗng nhiên ngã ở dưới đất, hảo có chết hay ko, vừa lúc rụng đến tro vũng nước đen kia.
1 cỗ rất nhỏ “Tư tư” tiếng vang, Thẩm Khinh Yên nhìn tới thân thể của mình bắt đầu từng chút từng chút hư thối, lập tức hoảng sợ hô lên- Trầm Hương, Trầm Hương, mau cứu ta! Van cầu ngươi, mau cứu ta!
Hoa Trầm Hương đóng chặt mắt- Khinh Yên, trời làm bậy, có thể thứ cho; tự làm bậy, ko thể sống.
Nói xong, hắn bối quay người sang.
Thẩm Khinh Yên kia trương mỹ lệ mặt tro nháy mắt trở nên dữ tợn đứng lên, thê lương gào thét nói- Hoa Trầm Hương, dù cho ta chết, ta cũng sẽ ko bỏ qua ngươi, ta sẽ hóa thành lệ quỷ, cả ngày lẫn đêm quấn quít lấy ngươi, vĩnh viễn cho ngươi ko được sống yên ổn...
Câu nói sau cùng nói xong, nàng cả người cũng rốt cuộc hóa thành 1 bãi nước đen, hài cốt ko còn.
Chuyển vần, khó chịu báo ứng, đây là nàng Thẩm Khinh Yên báo ứng a!
Nhưng vào lúc này, đại môn bị người xông khai, vào cũng ko phải người Thẩm Khinh Yên, mà là 1 trung niên tướng lĩnh uy phong lẫm liệt.
Hắn vừa vào cửa liền quỳ xuống- Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin hoàng thượng thứ tội!
_ Đứng lên đi!- Hoa Trầm Hương phất phất tay, trầm giọng hỏi- Mộc Vân, ở đây tất cả đều xử lý tốt?
Mộc Vân chắp tay trả lời- Hồi hoàng thượng, ở đây mọi người đã toàn bộ giam, chờ áp tải quân doanh sẽ hậu xử trí.
_ Rất tốt! Hiện tại tro quân doanh có điểm khác thường? Bát vương gia còn đang làm gì?
_ Hồi hoàng thượng, Bát vương gia chính chung quanh đang tìm Bát vương phi, những chuyện tình khác, mạt tướng còn tạm thời có thể ở khống chế.
_ Rất tốt! Đi, chúng ta rút quân về doanh, mang theo kị binh nhẹ tinh binh, chúng ta đi nghênh tiếp hoàng hậu nương nương về nước.
_ Tuân mệnh!
_ Mộc tướng quân, chúng ta đợi lâu như vậy, hoàng hậu nương nương thế nào còn chưa tới a?
1 phó tướng nhỏ giọng hỏi Mộc Lôi, lại đem đến Mộc Lôi 1 cái mắt lạnh, kia dũng tướng nhất thời ko dám lại lên tiếng, tro lòng lại phỉ ngữ, ta bất quá chính là muốn nhìn 1 chút hoàng hậu nương nương danh khuynh thiên hạ rốt cuộc trường cái dạng gì sao? Thế nhưng có thể làm cho hoàng thượng bỏ qua toàn bộ hậu cung, làm cho thân là thiên tử lại tình nguyện trở thành 1 tro của nàng đông đảo phu quân, toàn bộ tro quân doanh, ôm như vậy lòng hiếu kỳ cũng ko chỉ hắn 1.
Đúng vào lúc này, đại lộ kia tức khắc rốt cuộc chậm rãi xuất hiện bóng dáng 1 đoàn xe, tiệm đi tiến gần, Hoa Trầm Hương cũng nhịn ko được nữa trì mã chạy vội lao tới.
Nhìn chủ tử đều ra roi thúc ngựa xông tới, Mộc Vân chờ người kia còn dám chậm trễ, vội vàng vỗ ngựa thí, cả đám cấp tốc đuổi theo.
_ Thất…
Song phương nhân mã mặt đối mặt đứng lại, Hoa Trầm Hương cười vang chắp tay đón chào- Trẫm là tới đón hoàng hậu, hoan nghênh hoàng hậu của trẫm về nước.
Tần Thiếu Dương mặt như nhau dĩ vãng băng lãnh, cùng Hoa Trầm Hương liếc mắt nhìn nhau, gật gật đầu chắp tay đáp lễ- Thiếu Dương bái kiến hoàng thượng! Thỉnh hoàng thượng sảo chờ 1 lát, Thiếu Dương đi bẩm báo công chúa 1 tiếng.
Bọn họ mặc dù là bằng hữu, là tri kỹ có thể giúp bạn ko tiếc cả mạng sống, nhưng loại này cảm giác đưa dê vào miệng cọp, hãy để cho Tần Thiếu Dương cảm giác được 1 tia ko vui, nhưng cũng ko thể ko dựa vào lễ hành sự.
Tần Thiếu Dương giục ngựa tới bên cạnh xe ngựa Quân Phi Vũ, cung kính bẩm báo- Khởi bẩm công chúa, hoàng thượng Thương Ngô quốc thân tự tới nghênh tiếp công chúa đại giá! Chính ở tiền phương chờ.
Quân Phi Vũ lập tức theo trường kỷ thượng xoay người đứng lên, 1 chút chui ra, vẻ mặt kinh hỉ hỏi- Thật vậy chăng? Trầm Hương thực sự ko có việc gì? Ta đi xem!
Nói xong, liền ko nói lời gì nhảy xuống đất, nàng nhưng thật ra 1 chút việc cũng ko có, lại sợ đến nam nhân xung quanh nhanh thanh gương mặt, nhìn thấy nàng đang mang thai thân ảnh hướng phía Hoa Trầm Hương chạy vội mà đi, cũng nhịn ko được than nhẹ 1 tiếng, đều nhanh làm nương người ta, sao còn tượng cái oa nhi ko lớn lên như nhau đây?
Hoa Trầm Hương xa xa liền nhìn thấy Quân Phi Vũ hướng hắn phi chạy vội tới, sợ đến hắn lập tức nhảy xuống ngựa, mồ hôi lạnh chảy ròng, đầu ngón chân điểm nhẹ mấy cái, người đã bay đến trước mặt nàng, đem nàng lãm ở tại tro lòng, tâm còn đang vì nàng lỗ mãng mà kinh hoàng.
_ Tiểu Vũ, ngươi muốn hù chết ta sao? Bụng đều lớn như vậy, còn dám chạy? Vạn nhất ngươi có chút sự gì, ai tới phụ này trách?- Hoa Trầm Hương nói xong, ánh mắt sắc bén đảo qua theo sát mà đến trên người Tần Thiếu Dương hộ giá.
Tần Thiếu Dương hộ giá tự biết đuối lý, mỗi người rũ xuống con ngươi ko nói lời nào.
Quân Phi Vũ nhẹ đập 1 cái Hoa Trầm Hương, nũng nịu nhẹ thận nói- Được rồi, ngươi cũng đừng trách bọn họ, đều là lỗi của ta có được ko? Là ta quá nóng ruột thấy ngươi thôi!
Hoa Trầm Hương bất đắc dĩ nhìn nàng- Ngươi nha, thật bắt ngươi ko có biện pháp! Đi, ta cùng ngươi ngồi xe.
Nói xong, 1 xoay người liền đem nàng bế lên, trực tiếp lướt qua vẻ mặt băng lãnh Mạch Thiên Hàn, về tới trên xe ngựa, vẫn đang đem nàng chăm chú ôm vào tro ngực, 1 khắc cũng ko chịu đem nàng buông.
_ Thiên Hàn, khởi giá đi!
Đương lúc xe ngựa chậm rãi lái vào phủ thành chủ Vu Tinh thành, mọi người hô to- Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Hoàng hậu nương nương kiền tuổi thiên kiền tuổi!
Hoa Trầm Hương vẫn là ôm Quân Phi Vũ xuống xe, hắn thật hận ko thể cứ như vậy ôm cả đời cũng ko buông tay.
Nhìn dưới đất mọi người quỳ mãn đầy đất, khuôn mặt tuấn tú tro nháy mắt hồi phục uy nghiêm- Bình thân!
Cúi đầu thời gian, hắn lại là vẻ mặt ôn nhu- Tiểu Vũ, tạm thời để cho người thanh lý 1 chút phủ thành chủ, tạm thời ủy khuất tại đây ở thượng 1 đêm, chúng ta lại hồi kinh.
Quân Phi Vũ nhợt nhạt cười- Ko có việc gì! Chỉ cần có các ngươi ở bên cạnh ta, ở nơi nào ta đều ko sao cả.
Nghe được Quân Phi Vũ tro lời nói “Các ngươi”, Hoa Trầm Hương cắn răng ở bên tai nàng nói nhỏ 1 câu- Tiểu Vũ nhi, tới Thương Ngô quốc, ngươi hoàng hậu nương nương này có thể hay ko cho trẫm 1 chút mặt mũi?
Quân Phi Vũ ăn cười nói- Ta là có thể cho ngươi mặt mũi, sợ rằng có vài người ko vui nga!
Hoa Trầm Hương theo tầm mắt của nàng nhìn lại, quả nhiên thấy ~ nhiều song mang theo sát khí 2 tròng mắt chăm chú khóa ở trên người của hắn, làm hắn lá gan phát lạnh, chỉ có đem tiểu giai nhân tro lòng ôm càng chặt hơn, rất sợ sau 1 khắc liền bị người khác cấp đoạt đi.
Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam - Lãn Ly Hôn