Let your bookcases and your shelves be your gardens and your pleasure-grounds. Pluck the fruit that grows therein, gather the roses, the spices, and the myrrh.

Judah Ibn Tibbon

Download ebooks
Ebook "Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lãn Ly Hôn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 118 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 588 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:04:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 58: Cuồng Vọng Khiêu Chiến
oa Ko Rơi rõ ràng tinh thần ko tỉnh táo, liền vung lên cặp mắt kia tựa hồ cũng có chút vô lực, hướng toàn trường 1 ngắm, cuối cùng đem tầm mắt dừng ở trên người Quân Phi Vũ.
Nhưng nói cũng ko phải nói với nàng- Trầm Hương, còn ko mau hướng mọi người giới thiệu 1 chút công chúa Phượng Hoàng quốc?
Hoa Ko Rơi thanh âm nghe như rất là vô lực, nhưng vẫn là tràn đầy uy nghiêm, ngay cả Hoa Trầm Hương đối với hắn cũng tràn ngập cung kính cùng tôn trọng- Nhi thần tuân mệnh!
Hắn nắm Quân Phi Vũ đứng lên, chậm rãi đi tới trước điện- Bản vương cấp chư vị giới thiệu 1 chút, vị cô nương bên cạnh ta đó là Phượng Hoàng quốc Lục công chúa điện hạ.
Quân Phi Vũ hướng 4 phía gật đầu mỉm cười, lại hướng Hoa Ko Rơi hành lễ- Phi Vũ thất lễ! Lần thứ 2 bái kiến hoàng thượng, bái kiến hoàng hậu.
Hoa Ko Rơi nhìn nàng tự nhiên như chuyên gia, nói chuyện ko trác ko kháng, tro mắt hiện lên 1 tia hài lòng, mỉm cười nói- Công chúa ko cần đa lễ! Nếu tới Thương Ngô quốc chúng ta, để Trầm nhi hảo hảo mà bồi cùng ngươi, nếu như hắn có cái gì chiêu đãi ko chu toàn, công chúa để ý hướng trẫm hồi bẩm, trẫm nhất định sẽ giúp ngươi đòi lại cái công đạo.
Quân Phi Vũ lần thứ 2 dịu dàng khuất thân- Tạ ơn bệ hạ long ân!
Hoa Ko Rơi vừa cười- Công chúa thỉnh hồi tọa! Chậm rãi thưởng thức thiết yến hôm nay chuẩn bị riêng cho ngươi. Ca vũ đâu!
Nói xong, bàn tay to nhẹ huy dưới, nhạc khí cùng tấu thanh khởi, 2 hàng mặc phấn hồng xiêm y vũ giả theo cửa cung dáng người nhẹ nhàng đi đến.
Quân Phi Vũ ở Hoa Trầm Hương che chở hạ, lui về chỗ ngồi, giương 1 đôi mắt sáng, xuyên thấu qua ca vũ, quan sát đến quan này tràng bách thái, nhưng thật ra tự đắc kỳ nhạc.
Nói như vậy, loại này cùng gia quyến tham gia tiệc tối, thông thường cũng là các quan đại thần vì con gái của mình tìm 1 hảo quy túc, vì mình tìm 1 hảo chỗ dựa vững chắc tuyệt hảo cơ hội.
Ở ca múa mừng cảnh thái bình dưới, mọi người ôm tâm tư riêng, nhắm vào mục tiêu của chính mình, chuẩn bị hạ thủ.
Nhìn Hoa Trầm Sơn nhưng thật ra mười phần thập tượng Hoa Ko Rơi, tuổi trẻ, đã vẻ mặt bệnh trạng, mặt mày tro lúc đó một mảnh ám trầm, con ngươi vô thần, mí mắt phù thũng, hiển nhiên là người miệt mài quá độ.
Cư nàng dò thăm tin tức, thái tử hắn tính tình quá mức nhu nhược, hơn nữa nhị hoàng tử Quang Vinh vương Hoa Trầm Hương danh tiếng chính kính, người cơ hồ được thiên thời địa lợi, xem ra hắn vị trí thái tử cũng ngồi ko được bao lâu, trên dưới triều đình, chân chính có đại thần dã tâm, như Trầm Thiên Lãng các loại sớm liền buông tha cho thái tử này mà coi như bù nhìn, tự nhiên mà đem mục tiêu chuyển lên trên đầu Hoa Trầm Hương.
Đương nhiên, tựa như thái tử, Ngũ hoàng tử, Bát hoàng tử các loại mặc dù so ra kém Hoa Trầm Hương, nhưng dù sao cũng là người tro hoàng gia, có chút tiểu quan thiên kim nếu có thể bị bọn họ coi trọng, trở thành hoàng thân quốc thích, tự nhiên cũng là mộng tưởng này đó của thần chúc cùng các thiên kim tiểu thư.
Quân Phi Vũ bất động thanh sắc quan sát đến người xung quanh, phát hiện có vài đạo ánh mắt thường thường dừng ở trên người của nàng, mang theo xem kỹ, phán đoán, hảo khả, thậm chí còn có chút địch ý, xem kỹ ánh mắt tò mò là đến từ thái tử cùng Ngũ hoàng tử.
Mà mang theo địch ý ánh mắt, 1 đạo là đến từ hoàng hậu với nương nương bên người hoàng đế; 1 đạo khác lại là người Thẩm gia.
Người Trầm gia đối với nàng có địch ý, nàng đảo là có thể lý giải, dù sao Trầm Khói Nhẹ thích Hoa Trầm Hương, Trầm Thiên Lãng đến miệng bị nàng làm cho tức chết, nàng có oán hận là tình lý tro chuyện.
Thế nhưng, kia hoàng hậu chỉ là cùng nàng lần đầu gặp mặt, vì sao đối với nàng cũng có địch ý đây? Chẳng lẽ nguyên nhân bởi vì Hoa Trầm Hương?
Quân Phi Vũ khẳng định Hoa Trầm Hương biết nguyên nhân, tự nhiên mà tiến đến bên tai hắn, nhẹ giọng hỏi- Trầm Hương, ngươi xem hoàng hậu tại sao muốn dùng 1 ca hận chết ánh mắt ta nhìn ta? Ta nhưng ko nhớ rõ đã đắc tội với nàng.
Hoa Trầm Hương nhàn nhạt liếc hoàng hậu liếc mắt 1 cái, nghiêng đầu hướng Quân Phi Vũ nhẹ nhàng cười- Bởi vì thái tử là con trai của nàng, Thẩm gia là nhà mẹ đẻ của nàng.
_ Này có quan hệ gì với ta? Chẳng lẽ ta sẽ ảnh hưởng quan hệ giữa các ngươi sao?
_ Phải!
_ Vì sao?
Hoa Trầm Hương lột trái vải nhét vào tro miệng của nàng, sủng nịch cười- Ngươi nha, cũng đừng hỏi nhiều như vậy, có ta ở đây, nàng còn ko nhúc nhích được ngươi! Tiểu Vũ, gả cho ta, có được ko?
Quân Phi Vũ nghiêm túc nhìn hắn- Ngươi có thể bảo đảm cuộc đời này chỉ yêu 1 mình ta sao?
Hoa Trầm Hương vẻ mặt thành thật, thành kính giơ lên 2 ngón tay- Ta phát thệ, đời này kiếp này chỉ yêu 1 Phi Vũ, như này có vi thề, ắt gặp trời phạt!
Quân Phi Vũ yên lặng nhìn hắn, ánh mắt của hắn rất kiên định, ko có dao động, cũng ko có lóe ra, vậy hắn là nghiêm túc?
Có người nói, nhân sinh chính là đánh bạc, đổ thắng, đó là may mắn; thua cuộc, đó là bất hạnh.
Nàng cũng là 1 dân cờ bạc, vào giờ khắc này, nàng muốn lại đổ 1 lần, đổ tự tin của mình, đổ hắn chân thành, đổ hắn đối với nàng yêu.
_ Hảo, ta đáp ứng ngươi!- Nàng cầm ngược ở bàn tay to Hoa Trầm Hương- Trầm Hương, ta hôm nay làm ra tuyển trạch, là thận chi lại thận, ta đem tính mạng của mình đặt ở trên tay của ngươi, hi vọng ngươi ko nên phụ ta, bằng ko…ta sẽ bắt ngươi dùng cả đời đều hối hận.
Nhìn Quân Phi Vũ mặt cười thượng kia lại nghiêm túc bất quá thần sắc, Hoa Trầm Hương tro lòng rùng mình, hắn biết nàng nói đều là thật, cũng đại biểu cho nàng đã trịnh trọng mà đem tâm giao cho hắn.
Hắn luôn luôn tràn đầy tự tin, thế nhưng cảm thấy 1 loại trước nay chưa có trầm trọng, hắn sợ, sợ chính mình vô pháp chịu tải tình cảm của nàng cùng nàng nghiêm túc, càng sợ chính mình có 1 ngày sẽ phụ bạc nàng.
Cuối cùng, hắn vẫn là kiên định gật gật đầu- Tiểu Vũ, ta sẽ ko cho ngươi cơ hội làm cho ta hối hận.
2 người xấp xỉ thề non hẹn biển ước định, thế nhưng ở nơi này loại trường hợp quá hiện thực trung định rồi xuống, Quân Phi Vũ thật cảm giác mình có chút tức cười, nhưng nàng biết, nàng là nghiêm túc!
1 khúc dừng múa, Quân Phi Vũ thấy hoàng hậu ở trước mặt hoàng thượng nói thầm 1 câu gì, Hoa Ko Rơi ánh mắt quét 1 lần, lúc rơi vào trên người Quân Phi Vũ ngừng 1 chút, cuối cùng hướng hoàng hậu gật gật đầu.
Hoàng hậu kia trương duyên dáng sang trọng trên mặt lập tức tươi cười rậm rạp, hướng phía mọi người cười nói- Bản cung nghe nói hôm nay tới ko ít tiểu thư khuê các tài mạo tuyệt hảo, hoàng thượng, ko bằng chúng ta xin mời các nàng từng cái bắt đầu hiến nghệ đi? Cũng tốt làm cho công chúa điện hạ đánh giá, cô nương Thương Ngô quốc chúng ta cùng cô nương Phượng Hoàng quốc rốt cuộc có gì bất đồng?
_ Chuẩn tấu!
Hoa Ko Rơi đơn giản 1 câu, làm cho hoàng hậu càng cười tươi như hoa- Vị thiên kim của ái khanh gia nào xung phong trước đây?
Quân Phi Vũ đột nhiên miễn cưỡng đứng lên- …Bệ hạ, hoàng hậu nương nương, Phi Vũ có 1 đề nghị, ko biết có thể hay ko được?
Hoa Ko Rơi tro mắt hiện lên 1 tia sáng- Công chúa mời nói! Trẫm nguyện nghe kỳ tường.
Quân Phi Vũ cảm giác được Hoa Trầm Hương ở dưới bàn kéo làn váy nàng, cúi đầu hướng hắn cười, ý bảo hắn yên tâm, lại tiếp tục nhìn Hoa Ko Rơi nói- Thế gian có người tài, đều bị lấy thông hiểu thơ từ ca phú, cầm kỳ thi họa, vì ngạo, khó có được hôm nay có nhiều thiên kim xinh đẹp như vậy trình diện, càng khó được hoàng hậu nương nương cũng có nhã hứng này, xin thứ cho Phi Vũ cả gan, nguyện lấy 1 người lực, cùng các vị tỷ thí bát hạng các loại, chỉ cần phương nào thắng ngũ cục, thì là toàn thắng, ko biết ý bệ hạ như thế nào?
Lời này vừa nói ra, toàn trường khiếp sợ.
Ngay cả Hoa Ko Rơi nguyên bản tựa thân thể ở long sàn, cũng cả kinh thẳng dậy 1 chút, lúc này mới lại miễn cưỡng ngồi trở lại.
Môi của hắn giác câu dẫn ra 1 tia sung sướng cười- Nghe đồn Phượng Hoàng quốc nữ tử đa số dũng cảm ko kềm chế được, gan dạ sáng suốt hơn người, hôm nay vừa thấy, quả nhiên gặp mặt hơn hẳn nghe tiếng. Hảo! Trẫm hôm nay liền cả gan tiếp nhận khiêu chiến của ngươi này! Bất quá, đã có đổ, phải có tiền đặt cược mới có vị đạo, công chúa, ngươi có thể trở ra khởi tiền đặt cược cái dạng gì?
Nhìn Hoa Ko Rơi đáy mắt tính toán, Quân Phi Vũ nhàn nhạt cười- Vật ngoài thân, ngay cả quý trọng đến cực điểm, sợ bệ hạ cũng ko để vào mắt, Phi Vũ cả gan, chỉ cần bệ hạ kia phương thắng, Phi Vũ đáp ứng bệ hạ 1 điều kiện, đồng dạng, nếu như Phi Vũ thắng, bệ hạ cũng phải đáp ứng Phi Vũ 1 điều kiện, thế nào?
Ở thấy Hoa Ko Rơi tro nháy mắt do dự, Quân Phi Vũ lại nói- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cuộc đánh cá này ko liên quan đến quốc gia, chỉ giới hạn ở tro phạm trù tư nhân.
Hoa Ko Rơi này mới thực sự trầm tĩnh lại, kia trương bệnh trạng trên mặt, thế nhưng cũng có 1 tia sinh khí- Hảo! Trẫm đáp ứng miệng ngươi bất quá, hiện đã nhanh đến ngọ thiện thời gian, ko bằng chúng ta trước đi ăn cơm, thời gian tỷ thí định ở giờ Mùi 1 khắc bắt đầu, thế nào?
_ Hảo!
Hoa Ko Rơi vung tay lên- Tán tịch! Giờ Mùi 1 khắc các ngươi 1 lần nữa tái tụ.
Vừa ra đại điện, Hoa Trầm Hương vẫn kéo nàng hướng ngự hoa viên đi vào chỗ sâu tro, đãi đi tới 1 chỗ yên lặng, lập tức húc đầu liền quát- Tiểu Vũ, ngươi quá mạo thất! Ngươi nhấc đề nghị như vậy, là đối với mình quá có tự tin? Vẫn là cho là Thương Ngô chúng ta thật ko có người tài?…
Ngữ khí của hắn, lời của hắn, nhất thời như 1 cây châm chui vào tro lòng Quân Phi Vũ.
Nàng ngẩng đầu lên, con ngươi trung uân nhân 1 tầng đám sương, vẻ mặt thương tâm- Hoa Trầm Hương, bọn họ có thể ko hiểu ta, chẳng lẽ ngươi cũng ko hiểu ta sao? Ta tại sao muốn làm như vậy? Ko phải tất cả vì ngươi sao? Ngươi vừa hẳn là thấy được thái độ của Trầm Thiên Lãng cùng hoàng hậu đối với ta, nếu như ta ko lấy ra điểm bản lĩnh đến chấn trụ họ, ngươi cho là bọn họ sẽ khinh địch như vậy mà bỏ qua ta? So với ở bị động dưới thắng được trận chiến tranh này, ta thà chủ động xuất kích, làm ình thắng được nhiều hấp dẫn 1 điểm…
Lời của nàng ngữ ngạnh 1 chút, lại nhắm 2 mắt hít sâu 1 chút, đem con ngươi trúng đích đám sương ép trở lại, con ngươi ở tro nháy mắt khôi phục tro suốt sáng, nhìn hắn, từng câu từng chữ nói- Ngươi nói được trắc tích, ta xác thực rất tự tin. Nếu như ko có tự tin, ta sẽ đem chính mình đi ra bêu xấu sao?
Quân Phi Vũ nói xong, liền vùi đầu xông ra ngoài.
Hoa Trầm Hương tro mắt hiện lên 1 tia áy náy, vội vàng đuổi theo, 1 phen kéo lấy cánh tay của nàng, lại đem nàng chăm chú ôm vào tro ngực, ko ngừng nói- Xin lỗi!
Thẳng đến cảm giác tro lòng cứng ngắc thân thể mềm nhũn ra, mới lại ôn nhu cùng nàng giải thích- Tiểu Vũ, ta vừa cũng là nhất thời sốt ruột, ta lo lắng ngươi, sợ ngươi đến lúc đó có 1 sơ xuất mới có thể miệng ko chọn nói. Xin lỗi! Là ngữ khí của ta ko đúng, sau này ta sửa, ta sửa vẫn ko được sao? Van cầu ngươi, tha thứ ta đi? (Azz, anh chỉ có dụ Vũ tỉ là giỏi. Ta thích ngũ đại phu thị của tỉ ấy hơn. Thế mà tỉ lại có thai với…mà thôi, ta nói nhiều rồi. Mọi người từ từ xem ha…- Milk)
Nghe hắn khẩu khí có chút vô lại, Quân Phi Vũ ngước mắt cười- Muốn ta tha thứ ngươi có thể, bất quá, ngươi đáp ứng ta 1 điều kiện.
Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam - Lãn Ly Hôn