You can't start the next chapter of your life if you keep re-reading the last one

Unknown

Download ebooks
Ebook "Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lãn Ly Hôn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 118 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 588 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:04:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 52: Phượng Hoàng Gặp Rủi Ro + Nhập Vai Thống Trị
uân Phi Vũ ngồi thẳng người, trừng mắt nhìn bộ mặt sắc lang tiến đến trước mắt nàng này trương thùy đản chỉ kém ko chảy nước miếng, vẫn cố gắng duy trì trấn định- Ngươi muốn làm gì? Ta cho ngươi biết, ta thế nhưng đường đường là công chúa điện hạ, ngươi nếu dám đụng đến ta, đây chính là tội lớn giết cửu tộc.
Nam nhân mặt rỗ trên mặt nhe răng cười, mắt đậu xanh lóe vẻ u linh tựa như lục quang- Ngươi cho dù là công chúa, ta còn lười động vào ngươi!
_ Ngươi có ý gì?- Quân Phi Vũ 2 tròng mắt nhíu lại.
_ Đương nhiên là có người ko muốn ngươi hồi cung! Quả nhiên là Cỏ Dại công chúa, ko có mỹ sắc, này đầu óc lại rất ngốc, liền điểm ấy cũng nghĩ ko thông.
Quân Phi Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn tên nam nhân nhan sắc cực kì xấu xí, nói chuyện còn chanh chua như thế, động tác càng tuyệt ko thương hương tiếc ngọc, bàn tay to hé ra liền đem yết hầu của nàng cấp kháp ở, chỉ là nhẹ nhàng sờ, nàng liền lập tức cảm giác yết hầu căng thẳng, thiếu chút nữa đoạn khí.
Quân Phi Vũ bản năng dùng 2 tay gắt gao túm ở tay hắn, biết rõ vô dụng, nhưng vẫn khàn giọng thanh âm hô- Ngươi chờ 1 chút! Chúng ta đi làm giao dịch thế nào?
_ Xin lỗi! Bản công tử ko có hứng thú!
Quân Phi Vũ trừng mắt nhìn hắn- Kia ngươi hảo hảo làm cho ta chết cái minh bạch đi? Nói cho ta biết, là ai phái ngươi tới giết ta?
Xấu nam nhân mắt đậu xanh trừng được càng viên, mang theo giọng mỉa mai cười lạnh nói- Làm minh bạch quỷ có cái gì tốt? Đã chết còn muốn tâm niệm báo thù, thật là mệt! Ko bằng làm quỷ hồ đồ, cứ như vậy giải thoát ko tốt sao?
_ Được! Vậy ngươi động thủ đi!- Quân Phi Vũ lười nói lại, thẳng thắn nhắm nghiền 2 mắt.
Tượng hắn nói, tử, đối với nàng mà nói coi như là 1 loại giải thoát.
Mặt rỗ nam 1 tay kháp ở yết hầu của nàng ko tha, 1 cái tay khác lại bốc lên cằm của nàng, mắt đậu xanh lóe tinh lượng quang mang- Ha hả, ngươi nữ nhân này nhưng thật ra thú vị! Còn thật ko sợ tử nha? Bản công tử hiện tại đảo có điểm ko muốn giết ngươi, như vậy đi, chỉ cần ngươi đáp ứng làm ái thiếp của bản công tử, bản công tử đã giúp ngươi tránh được tử kiếp lần này, thế nào?
_ Ta đường đường công chúa chi khu, ngươi nghĩ nhúng chàm? Nằm mơ!- Quân Phi Vũ giả vờ giận dữ, đáy lòng lại từ từ đánh bàn tính, ko bằng trước cho phép hắn, qua kiếp nạn trước mắt rồi hãy nói, sau này mới quyết định.
Xấu nam đậu xanh tro mắt doanh mãn tất cả đều là chẳng đáng, giễu giễu nói- Xem ra, ngươi thật đúng là tro thâm cung ngốc lâu, ko biết nhân gian khó khăn. Ngươi nhớ kỹ: gặp rủi ro phượng hoàng ko bằng kê! Bản công tử nếu thật muốn nhúng chàm, lấy ngươi bây giờ như vậy, ngươi có thể phản kháng được ko?
Quân Phi Vũ cũng cười lạnh- Đươc! Ngươi nếu muốn ngạnh đến, vậy động thủ đi! Chỉ cần ngươi ko giết ta, hôm nay chi nhục, ngày khác tất báo.
Mặt rỗ nam mắt đậu xanh trừng lớn, chăm chú nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên lấy ra 1 dược hoàn nhét vào tro miệng của nàng- Ăn nó, ta sẽ nhường ngươi quá thượng 1 loại ngày khác, làm cho ngươi hảo hảo thể hội 1 chút, cái gì gọi là cuộc sống!
_ Ngươi cho ta ăn cái gì?
_ Ngươi ko cần thiết biết! Ngươi chỉ cần nhớ kỹ 1 điều, cái mạng nhỏ của ngươi hiện tại nằm ở tro tay bản công tử. Ta muốn ngươi sinh, ngươi liền sinh, ta muốn ngươi tử, ngươi phải tử!
Quân Phi Vũ rất nhanh lại cảm thấy đau bụng như giảo, nàng đã vô pháp phản bác mặt rỗ xấu nam nói, chỉ cảm thấy toàn thân thể lực đang ko ngừng biến mất, mồ hôi lạnh, như mưa rơi xuống, cả người thể lực hư thoát, hôn mê bất tỉnh.
Mặt rỗ nam nhẹ vỗ về nàng mặt phấn nộn, cúi đầu hôn 1 cái, khóe môi câu dẫn ra vẻ lạnh lùng cười- Rất tốt! Giống như ngươi vậy lớn gan, kén ăn lại ko sợ chết nữ nhân như vậy thật đúng là hiếm thấy, ngươi thật đúng là gợi lên gia hứng thú. Gia liền cho ngươi phá vỡ [ Ám Ảnh các ] cũng ko thất thủ lệ, hi vọng ngươi đừng cho gia thất vọng mới tốt.
Nói xong, rồi hướng người lái xe lạnh lùng phân phó 1 câu- Trở về sơn trang!
_ Dạ! Thiếu chủ!
Tái trứ Quân Phi Vũ xe ngựa vừa đi xa, Tiêu Bạch cùng Trình Nhất Đao liền cưỡi tuấn mã chạy như bay mà đến, theo “Y” 1 tiếng, tuấn mã cấp tốc ở cửa [Phi Vũ Hiên] hạ xuống.
Trình Nhất Đao mấy bước nhảy lên bậc thềm, 1 phen túm áo thủ vệ ở cửa, quát lớn- Lục công chúa điện hạ có hay ko đã tới?
Nam nhân giữ cửa bị hắn sợ đến mặt thanh môi bạch, dùng sức lắc đầu- Hồi quan gia, tiểu nhân chưa từng thấy qua Lục công chúa điện hạ!
_ Thật ko có?
Trình Nhất Đao lại là 1 tiếng gầm lớn, người giữ cửa 2 chân mềm nhũn, run rẩy thanh âm nói- Quan gia, tiểu, tiểu nhân thật ko có gặp qua Lục công chúa tới cửa!
Ở thời gian câu hỏi của Trình Nhất Đao, ánh mắt Tiêu Bạch cũng đang dò xét 4 phía qua lại.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn rơi ở dưới đất 1 chi trâm cài tóc thượng, cấp tốc xẹt qua đem trâm cài tóc cầm ở tro tay suy nghĩ, quả nhiên là của nàng!
_ Ngũ đệ, ngươi xem! Vũ nhi đã tới đây! Xem ra, chúng ta lại đã muộn 1 bước!- Tiêu Bạch cầm trâm cài tóc khớp ngón tay có chút trắng bệch.
Tro lòng của hắn hối hận ko ngớt, sớm biết mình vẫn đã ở cửa thành coi chừng, 1 bước cũng ko cần ly khai là được rồi, chẳng lẽ đây là cái gọi là bỏ qua? Bọn họ hiện tại đã bỏ qua, lại bỏ qua, có thể hay ko từ đó chân trời góc biển ko gặp lại?
Trình Nhất Đao từ tro tay của hắn trừu ra trâm cài tóc nhìn nhìn, quả nhiên là trâm cài tóc của Vũ nhi, hắn nhìn Tiêu Bạch mặt hơi tái- Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ? Vũ nhi có thể bị nguy hiểm hay ko?
Tiêu Bạch cố gắng vô ích áp chế nội tâm chính mình nghĩ mà sợ, tro cung hiện tại bởi vì nữ hoàng bệ hạ đột nhiên trúng độc hôn mê, việc thái tử điện hạ lại bị đâm trọng thương, sớm đã loạn thành nhất đoàn, Tam công chúa cùng Ngũ công chúa thế nhưng tro một đêm cường thế đứng lên, liên thủ đảo chính, tro triều trên dưới sớm đã loạn thành nhất đoàn, chuyện Phi Vũ mất tích, trừ bọn họ ra, sợ rằng đã ko có người có lòng thanh thản để ý việc này.
Cho dù có người quan tâm, sợ rằng người kia cũng là muốn nàng mệnh rời đi?
Vũ nhi, ngươi hiện tại hoàn hảo sao?
Tiêu Bạch nhìn tình lang trời xanh, ngay cả thái dương cao chiếu, nhưng vẫn cảm giác toàn thân băng lãnh, tay chân lạnh cả người.
Trình Nhất Đao cũng bị Tiêu Bạch kia biểu tình bi thương cấp dọa- Đại ca, ngươi mau đưa ra chủ ý a! Chúng ta cũng ko thể bỏ mặc Vũ nhi mặc kệ sống chết đi? Nếu như chúng ta cũng mặc kệ nàng, sẽ ko có người xen vào nàng nữa.
Tiêu Bạch trên mặt hiện lên 1 tia kiên quyết- Xem ra, lần này phải vận dụng lực lượng bên tam đệ thôi. Đi, chúng ta hồi cung lại nói! Chỉ mong…tất cả còn kịp! Vũ nhi, ngươi nhất định phải hảo hảo, chịu đựng, chờ chúng ta đi cứu ngươi!
_ Người quái dị, ngươi mau đứng lên cho ta! Đứng lên nha, lại ko đứng dậy, lão nương muốn lấy roi quất ngươi.
Quân Phi Vũ hỗn loạn trung, đột nhiên cảm giác lỗ tai thượng truyền đến 1 trận kéo nhổ đau nhói, ko thể ko mở 2 mắt ngập tràn sương mù, tỉnh tỉnh mê mê nhìn nữ nhân trước mắt bộ mặt giống như cái đại ấm trà, tro đầu còn đang đánh kết, ko đúng – tro miệng đại ấm trà hô người quái dị kia sẽ ko phải là mình chứ.
_ Bá…
Đại ấm trà kia 1 chưởng lại 1 lần vỗ vào trên đầu Quân Phi Vũ, 1 tát này cũng triệt để mà đem Quân Phi Vũ cấp chụp tỉnh.
Vốn 2 ngày này đã thụ được rất nhiều ủy khuất Quân Phi Vũ, ko nghĩ tới vừa tỉnh đến liền bị 1 hạ nhân nhéo lỗ tai, lại là trừu lỗ tai, TND, thực sự là ngất trời, thậm chí ngay cả cái hạ nhân cũng dám giáo huấn chính mình, nàng đâu còn nhịn được, lửa giận “Cọ cọ cọ” bão táp đi lên.
Lão nương ko bão nổi, ngươi thật coi ta là mèo bệnh a!
Quân Phi Vũ buông xuống con ngươi trung bắn ra 1 loại âm ngoan giận dữ, lão nương hiện tại liền chết còn ko sợ, ngươi còn dám đụng vào là bắt ta làm hổ mẹ rồi nha, nàng liếc nhìn 4 phía, tìm kiếm vật làm vũ khí, nhưng cái phòng hạ nhân này, ngoại trừ trên giường hé ra chăn mỏng bên ngoài, cái gì cũng ko có.
Dù cho chỉ có 1 sàng chăn mỏng, lão nương cũng như nhau có thể chỉnh tử ngươi!
Quân Phi Vũ lấy sét đánh ko kịp bưng tai chi thế, trừu khởi chăn 1 phen mơ hồ nhào tới ở đầu đại ấm trà, lại dùng lực nhảy, đem đại ấm trà hung hăng áp ở dưới đất, ko đợi nàng kịp phản ứng, liền làm nhiều việc cùng lúc liên tục phiến lỗ tai nàng, tro miệng như tiểu thú rống giận- Ngươi dám đánh ta, xem ta ko quất chết ngươi là ko phải rồi! Lão nương cái gì đều ăn, chính là ko ăn đòn oan!
Đại ấm trà mặc dù bị mơ hồ ở tro chăn, nhưng nàng phát ra thê lương kêu thảm thiết, vẫn là kinh động người khác!
Chỉ 1 hồi, liền có ko ít tiếng bước chân hướng ở đây phi chạy vội tới, vây quanh ở cửa nhìn Quân Phi Vũ bão nổi, đều bị trên mặt nàng âm ngoan cùng điên cuồng cấp dọa, ko ai dám lên tiếng ngăn cản.
_ Đều vây ở chỗ này làm gì?- Gầm lên giận dữ truyền đến, hạ nhân vây xem nhất thời tứ tán mà chạy.
Cửa sáng bị 1 bóng người cao lớn đen sở bao phủ, người tới lạnh lùng thốt- Ngươi lại đánh tiếp, nàng liền mất mạng!
Quân Phi Vũ nheo lại 1 tròng mắt, quay đầu đánh giá người tới, ở dương quang phản xạ hạ, chỉ thấy hắn giống như đao khắc bàn ngũ quan lung thượng 1 tầng ám ảnh, làm cho kia tuấn mỹ ngũ quan càng lộ vẻ lập thể, 1 đôi ưng con ngươi chính phát ra hung ác nham hiểm quang mang, môi mỏng bất mãn đi xuống kéo, này phó âm lãnh biểu tình lại hợp với kia 1 thân màu đen, làm cho cả người hắn thoạt nhìn tựa như là tới từ địa ngục Diêm La dọa người.
Quân Phi Vũ đứng lên, lắc lắc tay đánh đau, ngạo nghễ theo dõi hắn, nhàn nhạt nói- Ngươi rốt cuộc là ai? Nếu đã đem bản công chúa thỉnh đến nơi này, ko ngại đem mục đích của ngươi nói đến cho ta nghe, chúng ta có việc hảo thương lượng.
Nam nhân xuy cười 1 tiếng- Ngươi thật đúng vẫn ình là công chúa a? Ở chỗ này, ngươi bất quá là 1 tiện tỳ mà thôi. Người tới, tiện tỳ này dám can đảm phạm thượng, kéo xuống cho ta, đánh 20 đại bản.
_ Hỗn đản, ngươi dám!
Nam nhân ưng con ngươi mị hoặc lên, thanh âm lãnh đến tận xương tủy- Ngươi xem ta có dám hay ko?
Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam - Lãn Ly Hôn