Những người vĩ đại không những phải biết chớp lấy cơ hội mà còn phải biết tạo ra cơ hội.

C.C. Colton

Download ebooks
Ebook "Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lãn Ly Hôn
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 118 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 586 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:04:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Q.1 - Chương 49: Yêu Nổi Sao?
ắn hô hấp có chút gấp, cùng Quân Phi Vũ khẩn trương tim đập, cùng nhau 1 lúc, tấu thành 1 thủ ái muội hòa âm.
Hoa Trầm Hương tuấn dật trên mặt hơi bị lây vẻ đỏ ửng, Quân Phi Vũ ngước mắt nhìn đến 2 tròng mắt của hắn, tro cặp mắt kia có 1 hình ảnh chính mình thu nhỏ, đang từ từ trở nên càng lúc càng lớn, ở lúc bóng dáng của mình biến mất tro cái chớp mắt kia, hơi thở của nàng toàn bộ cũng bị hắn che đi.
Nụ hôn của hắn tới có chút gấp, hơi thở có chút thô, còn may là, hơi thở của hắn phi thường sạch sẽ.
Nàng dưới đáy lòng âm thầm hỏi chính mình, ngươi thích hắn hôn sao? Thích ko?
Nàng đáp ko được, chỉ cảm thấy có 1 loại mềm, ôn nhu, cảm giác tựa như hồ dính gạo nếp, đưa môi bọn họ chăm chú thiếp cùng 1 chỗ, dây dưa, bị hắn nóng rực hơi thở chăm chú vây quanh, hơi thở, cũng dần dần bắt đầu tán loạn.
Đột nhiên, Hoa Trầm Hương thả nàng, Quân Phi Vũ ánh mắt có chút mơ màng, ko hiểu vì thế nhìn về phía hắn.
Hoa Trầm Hương có chút cắn răng, nữ nhân này, cùng hắn hôn nhẹ lại cũng ko yên lòng, nhịn ko được dùng 2 tay phủng ở mặt của nàng, kia vẻ tình dục ngập tràn 2 tròng mắt chứa đựng sủng nịch cùng bất đắc dĩ, còn có tình ý nhè nhẹ say lòng người – Nha đầu ngốc, cùng tướng công ngoạn cái hôn nhẹ còn ko chuyên tâm như thế. Ngươi nói, ngươi có phải hay ko nên bị phạt?
Quân Phi Vũ nhẹ cười ra tiếng- Tướng công? Ngươi là tướng công của ai đây a?
Hắn vươn 1 ngón tay, điểm nhẹ chóp mũi của nàng, 1 đôi con ngươi đen mắt cười loan loan- Đương nhiên là tướng công của nha đầu ngốc ngươi rồi.
Quân Phi Vũ làn thu ba nhẹ liếc- Muốn làm tướng công của ta thế nhưng ko hề dễ dàng, ngươi xác định, ngươi có thể được ko?
Hoa Trầm Hương con ngươi nhíu lại, ở môi nàng nhẹ nhàng cắn 1 chút, nghe được của nàng thấp giọng hấp khí thanh, lúc này mới chậm rãi nói- Nha đầu, nhớ kỹ, sau này vĩnh viễn đừng ở trước mặt nam nhân hỏi hắn làm được chưa, biết ko?
Quân Phi Vũ quyết khởi miệng- Vì sao?
_ Ngươi thật ko biết?- Hắn nhíu mày, lập tức hừ nhẹ 1 tiếng- Ngươi thế này là đang câu dẫn nam nhân, ngươi là muốn làm cho nam nhân phát cuồng, liền liều mình tiến tới!
Quân Phi Vũ ngón tay đẩy hắn, đột nhiên lớn tiếng nở nụ cười.
Tiếng cười như chuông, liền ngoài cửa Trình Nhất Đao đều nghe được thanh thanh sở sở, vẻ mặt bất mãn nói thầm- Thật ko biết có cái gì tốt cười, cùng người nam nhân kia cùng 1 chỗ, có cần phải hài lòng như vậy ko?
Tro phòng Quân Phi Vũ cười xong, lúc này mới chính thần nói- Được rồi, chúng ta quay lại đề tài chính, ngươi nhưng nghe rõ ràng, muốn làm nam nhân của ta, rất đơn giản! Thứ nhất, hắn phải có gia tài bạc triệu, nhưng là phải có lịch sự tao nhã phong tình cùng thưởng thức; thứ 2, hắn vừa có thể là bằng hữu, vừa có thể là tri kỷ. Thứ 3, điểm trọng yếu nhất, ta muốn thân hắn, cũng muốn tim của hắn, hơn nữa, muốn duy nhất! Trầm Hương hoàng tử, bản công chúa nhưng nghe nói nhà ngươi có thiếp thất, tựa hồ liền điểm này, ngươi cũng đã ko phù hợp.
Hoa Trầm Hương con ngươi sắc trầm xuống- Chỉ là 2 tiểu thiếp trên danh nghĩa, lúc đó cũng là vì ổn định nhân tâm tạm thích ứng chi tính, nếu như Tiểu Vũ mất hứng, ta đem các nàng tống xuất phủ là được.
Quân Phi Vũ đẩy ra thân thể hắn, ko dấu vết lui ly khai 2 bước, tiếu ý dịu dàng nói- Chúng ta ko nói cái này nữa. Trầm Hương, ngươi ăn xong chưa? Nếu ko ta lại hạ lệnh người ta đóng gói 1 ít điểm tâm đặc sắc rồi hồi phủ, chờ ngươi đói bụng ăn nữa?
Nàng mặc dù đang cười, nhưng Hoa Trầm Hương lại cảm thấy của nàng xa cách, tro lòng có chút thất bại- Tiểu Vũ…
Quân Phi Vũ tựa như là ko có thấy hắn muốn nói lại thôi, vừa cười hỏi 1 câu- Trầm Hương ăn no sao?
Hoa Trầm Hương nhìn nàng kia tươi cười hoàn mỹ e rằng khó xoi mói, chỉ cảm thấy tâm vừa kéo đau, loại đau này, với hắn mà nói rất xa lạ, chưa từng có 1 nữ nhân, chỉ là 1 biểu tình, 1 câu, thì có thể làm cho nàng đau lòng.
Nàng, cũng ko thể!
1 cỗ nôn nóng ko hiểu cùng phiền muộn theo tro lòng của hắn mọc lên, làm như có 1 loại thứ gì đó muốn theo thân thể hắn nội bộ lao tới, cường liệt được làm cho hắn cảm thấy có chút luống cuống, có chút sợ hãi, hắn muốn cố gắng ngăn chặn loại này nội tâm xao động, muốn cố gắng bóp tắt rụng mồi lửa khiến cho hắn xao động này.
Mà mồi lửa này, chính là nàng!
Hoa Trầm Hương ko hề do dự, cánh tay dài nhấc lên, lại đem Quân Phi Vũ chăm chú cô ở tại tro ngực của mình.
Quân Phi Vũ đã nhận ra hắn khác thường, hắn như vậy, giống như là 1 cái mãnh thú đáng sợ, thần tình kiềm chế trung mang theo vẻ điên cuồng.
Nàng vừa định dời bước, liền cảm giác mình 1 lần nữa bị hắn cô chặt, lực đạo lớn đến cơ hồ muốn bẻ gãy hông của nàng.
_ Trầm Hương, ngươi buông ta ra, ta đau quá!- Quân Phi Vũ 2 tay dùng sức đẩy hắn, hắn lại ko chút sứt mẻ.
_ Tiểu Vũ, ta nghĩ muốn ngươi!- Hoa Trầm Hương thanh âm ám câm, lộ ra 1 tia gợi cảm, như là tuyên cáo hoàn tất, hắn cúi đầu, liền chăm chú cầu ở môi của nàng, hung hăng mút hôn.
Nụ hôn này, ko hề giống ôn nhu lưu luyến khi nãy, nụ hôn này, tràn đầy kịch liệt cùng cuồng bạo hơi thở.
Quân Phi Vũ liều mạng giãy giụa, lại thế nào cũng giãy giụa ko ra, trên môi truyền đến nhè nhẹ đau đớn, chứng minh hắn hiện tại thô bạo, hắn tư thế hiện tại, đảo giống như là muốn đem nàng 1 ngụm nuốt sạch, liền cái cơ hội thở dốc cũng ko cho nàng.
_ Ô ô…ta sắp hít thở ko thông sắp chết rồi nè!- Lời của nàng lại nói ko nên lời, chỉ có thể ngạnh ở nơi cổ họng, phát ra từng tiếng tiểu thú bàn ô minh thanh.
2 tròng mắt dần dần trừng lớn, doanh đầy làm cho hắn buông ra thỉnh cầu của nàng, nhưng hắn lại trầm mê ở tro thế giới cảm quan của mình, hoàn toàn ko có nhận thấy được khác thường của nàng.
Thân thể của nàng, rốt cuộc mềm nhũn đi xuống.
Nhìn Quân Phi Vũ nhắm chặt mắt, Hoa Trầm Hương lý trí rồi mới trở về.
_ Tiểu Vũ, Tiểu Vũ…- Hắn cả kinh toàn thân run, vội vàng đem Quân Phi Vũ ôm lấy, để qua 1 bên trường kỷ thượng nằm xong, lo lắng ko ngừng mà hô tên của nàng.
Nhìn thấy Quân Phi Vũ ko có phản ứng, Hoa Trầm Hương chỉ cảm thấy tâm tựa như đều ko thể nhảy nổi nữa.
Hắn lập tức đem nàng đỡ lên, khoanh chân ngồi ở phía sau của nàng, song chưởng kề sát ở sau lưng của nàng, đem chân khí của mình từng chút từng chút chuyển vào cơ thể nàng.
Ở cảm giác mình chân khí sắp khô kiệt, Hoa Trầm Hương này mới nghe được Quân Phi Vũ ưm 1 tiếng, hắn lại lập tức nhảy xuống trường trường kỷ, đem nàng vững vàng ôm ở tro ngực của mình- Tiểu Vũ, Tiểu Vũ, ngươi đã tỉnh chưa?
Quân Phi Vũ mở 1 mắt ra, thấy Hoa Trầm Hương cả người đầy mồ hôi, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt ko có 1 tia huyết sắc.
Nàng hướng hắn suy yếu cười- Ta thế nào vô dụng như thế, thế nhưng lại bị hôn mà ngất đi, thực sự là xấu hổ mà!
Hoa Trầm Hương căng thẳng tro lòng, đem nàng chăm chú ôm vào tro ngực, dùng mặt dán đầu của nàng, nghẹn ngào nói- Xin lỗi! Đều là lỗi của ta! Là ta quá mạo thất! Là ta ko nên! Là ta ko nên!
_ Trầm Hương, ngươi đừng như vậy, ta đây ko phải là ko có việc gì!
Quân Phi Vũ kiều mềm thanh âm làm cho Hoa Trầm Hương càng áy náy- Vừa rồi ngươi thế nhưng làm ta sợ hãi.
Hắn nhẹ nhàng buông Quân Phi Vũ ra, thân thủ nhẹ vỗ về môi nàng có chút sưng đỏ, ánh mắt tràn đầy thương tiếc- Còn đau ko?
Quân Phi Vũ lắc đầu.
Hắn đem cánh tay dài đưa ra ngoài- Nếu ko, ngươi cắn ta 1 ngụm tiết nhụt chí đi?
Quân Phi Vũ hì hì cười- Có phải hay ko có nữ nhân khác ở hận của ngươi thời gian thích cắn lên 1 ngụm a?
Nhìn như là ko sợ hãi nói, lại làm cho sắc mặt của hắn trầm xuống.
_ Bất quá, ta nhưng ko thích cắn người!- Nàng nhẹ nhàng đẩy hắn ra, đứng dậy, cười đến đạm mạc xa cách- Hồi cung đi! Ta mệt mỏi!
Nói xong, cũng ko quản hắn nghĩ như thế nào, thẳng kéo cửa ra đi ra ngoài.
...
Vẫn mật thiết chú ý bên tro động tĩnh Trình Nhất Đao, đột nhiên nhìn nàng đi ra, tóc mây còn có chút tán loạn, nhớ tới vừa vang lên ái muội tiếng vang, tro lòng dâng lên 1 cỗ tức giận, nhưng lại phát tiết ko được, đến mức khuôn mặt tuấn tú kia trương màu đồng cổ, càng lộ vẻ hắc trung thấu hồng.
Quân Phi Vũ nhìn này lăng đầu lăng não nam nhân, ko khỏi có chút tức giận hắn ko hiểu xét nhan quan sắc- Trình Nhất Đao, ngươi còn đứng đó để làm chi, bảy giá hồi cung. (Ý Vũ nhi mắng bạn Đao nhà ta ko giỏi nhìn nét mặt người khác, mà ghen tuông bậy bạ!- Milk)
Trình Nhất Đao mới từ từ phục hồi tinh thần lại, giọng nói lập tức hướng thủ hạ của hắn rống lên- Bảy giá hồi cung.
_ Ngươi lớn tiếng vang dội như vậy để làm chi? Sợ ko ai biết ta muốn hồi cung a?- Quân Phi Vũ lại nhẹ mắng 1 câu.
Trình Nhất Đao nhìn mình tại sao làm tốt tựa như cũng thành sai, nhịn ko được suy sụp mặt- Thê chủ đại nhân, vậy ngươi giáo dạy ta, ta nên làm như thế nào mới tốt?
Quân Phi Vũ để ý cũng ko để ý đến hắn, trực tiếp phất tay áo hướng cửa đại môn đi tới.
Đã đi ra khỏi phòng môn Hoa Trầm Hương cũng trừng Trình Nhất Đao liếc mắt 1 cái, nhanh hơn cước bộ, vội vàng đi theo.
Trình Nhất Đao sờ sờ mũi- Con mẹ nó, ta đây là đắc tội người nào?
Còn đang ở Di Tình các cùng Ngũ công chúa nói chuyện phiếm Kinh Thiên Vũ, đang nghe đến Trình Nhất Đao kia 1 tiếng lớn giọng kêu hậu, lập tức hướng Quân Phi Vụ ôm quyền- Công chúa điện hạ, bát hoàng tử điện hạ, Thiên Vũ trước xin lỗi ko thể tiếp tục bồi chuyện.
Hoa Trầm Ngọc cũng đứng dậy- Nếu nhị hoàng huynh bọn họ hồi cung, công chúa, chúng ta cũng trở về đi!
Quân Phi Vụ cười nói- Chúng ta đây cũng trở về đi?
Đáy lòng lại nhịn ko được ngầm bực, vì sao nàng trở về, này đó nam nhân liền mỗi 1 người đều muốn bỏ lại nàng, muốn vội vàng cùng nàng Quân Phi Vũ đi a? Chẳng lẽ nữ nhân kia liền thật có tốt như vậy sao? Nàng Quân Phi Vụ luận mới luận mạo, lại đâu suýt quá nàng?
Nhìn 2 nam nhân ra cửa, nghĩ đến mẫu hoàng tối hôm qua đã từng đối với nàng mà nói, nàng lập tức thân thủ gọi tới thiếp thân thị nữ Lục Hà, ở bên tai của nàng thấp giọng dặn dò mấy câu, Lục Hà thượng lĩnh mệnh mà đi.
Quân Phi Vụ khóe môi câu dẫn ra vẻ cười lạnh, lập tức cũng theo ra cửa.
Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam Hậu Cung Chúng Ta Thiếu Tuấn Nam - Lãn Ly Hôn