We read to know we are not alone.

C.S. Lewis

Download ebooks
Ebook "Hạt Đậu Tương Tư"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 19
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4608 / 27
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2 -
ây không phải là mùa đi biển, mùa Hè vẫn chưa bắt đầu, ý Xuân vẫn còn đang lan tràn khắp chốn. Trên bãi biển, gió thổi lên người, mang theo hơi lạnh gây gây và buốt giá. Thế như Tâm Nhụy lại không hề sợ lạnh, nàng cởi đôi boot ra, để chân trần đi dọc theo bờ biển, theo vết những gợn sóng nhỏ lăn tăn. Hoa sóng khi trồi khi sụt, đánh bập bềnh vào đôi chân nhỏ của nàng, đôi khi văng lên trên, làm ướt ống quần nàng, và ướt luôn cả áo nàng. Tay áo nàng xăn lên tận trên cao, vì, lâu lâu nàng lại cúi người xuống, nhặt lên một vỏ ốc nhỏ lộ trên cát sau khi nước rút, rồi lại liệng nó ra phía xa xa ngoài biển. Động tác đó của nàng, tạo nên một tư thế như khiêu vũ thật tự nhiên, làm cho Lương Chí Văn đang ở bên cạnh nàng, không thể không dùng đôi mắt thưởng thức, theo dõi những cử động không hề làm dáng mà vẫn yểu điệu, thanh thoát đó của nàng không chớp mắt.
Tâm Nhụy lại nhặt một chiếc vỏ ốc lên, nhìn chăm chú như nghiên cứu, đột nhiên nàng cất tiếng nói:
- Em không thích các ông nhà văn, nhà thơ, bọn họ người nào cũng chua như dấm ấy.
Lương Chí Văn hỏi:
- Em quen với bao nhiêu nhà văn, nhà thơ?
- Không quen người nào hết!
- Như vậy, làm sao em biết họ chua như dấm?
Tâm Nhụy hơi nhướng cao đôi chân mày:
- Em đoán như vậy. Vả lại, từ xưa đến nay, các nhà văn, nhà thơ, ông nào ông nấy đều nghèo rớt mồng tơi! Cái ông già họ Đỗ ấy, ở trong một cái nhà lá, có cái nóc nhà mà cũng giữ không được, để cho gió cuốn đi mất, lại còn rượt theo, rượt không kịp, lại còn khóc nữa chứ! Thật là "dởm" hết sức!
Lương Chí Văn hơi chau đôi chân mày, chàng cố nặn đầu suy nghĩ, cuối cùng không nhịn được, chàng cất tiếng hỏi:
- Có chuyện như vậy sao? Ông già họ Đỗ đó là ai vậy?
Tâm Nhụy nói một cách khoa trương:
- Nhà thơ Đỗ Phủ tên tuổi như thế, mà anh không biết à? Vậy mà anh cũng học Văn Khoa!
Lương Chí Văn mỉm cười:
- Ồ! Thì ra từ nãy giờ, em đang nói về các văn thi sĩ thời xưa! Em đang nói tới bài thơ "Bát nguyệt thu cao phong nộ hiệu, quyện ngã ốc thượng tam trùng mao!" đấy hả?
Tạm dịch:
- Tháng tám trời thu gió thổi cao,
Cuốn phăng mái lá để ta rầu!
- Đúng vậy, mái nhà lá bị cuốn đi mất thì mất chứ có sao đâu, ông ta còn rượt theo để làm gì? Đám con nít nghịch ngợm ôm đi mất đám lá lợp nhà của ông ta, ông lại kèm rèm: "Nam thôn quần đồng hí ngã lão vô lực, nhẫn năng đối diện vi đạo tặc, công nhiên bao mao nhập trúc khứ, thần tiêu thiệt táo hô bất đắc,..." thật là dởm, thật là dởm vô cùng! Cái ông già họ Đỗ ấy, vừa khó chịu, lại vừa nhỏ nhen! Lại không có phong độ chút nào! Ai cũng nói thơ của Đỗ Phủ hay, em thì lại không thích tí nào. Tụi con nít ôm đi của ông ta có một chút lá, ông ta đã mắng người ta là đạo tặc, thật là dởm! Thật là dởm! Cứ mỗi lần đọc tới bài thơ này, là em nổi giận ngay! Anh xem ông già họ Lý, làm thơ có khí phách biết mấy; "Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thượng thiên lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi!" Đọc lên nghe thật là dễ chịu. Rồi nào là "Cụ hoài dật hưng tráng tư phi, dục thượng thanh thiên lãm minh nguyệt!" thật là hào phóng vô cùng! Rồi thêm "Ngã bổn Sở cuồng nhân, cuồng ca tiếu Khổng Khâu!" nghe thật là hay! Em thích ông già họ Lý, ghét ông già họ Đỗ!
Tạm dịch:
- Bọn trẻ thôn Nam hiếp người già,
Dám ngang nhiên trộm trước mặt ta,
Ôm lá vào rừng như chỗ trống,
Kêu rát hơi tàn chẳng kẻ ra!
(thơ Đỗ Phủ)
- Thấy chăng dòng nước Hoàng Hà,
Chảy ra biển cả, nào ca ngày về!
(thơ Lý Bạch)
- Ngày tháng tiêu dao hồn vẫn tráng,
Muốn lên thiên thượng ngắm trăng vàng!
(thơ Lý Bạch)
- Ta vốn người cuồng nước Sở,
Cất giọng cuồng ca ngạo Khổng Khâu!
(thơ Lý Bạch)
(Khổng Khâu tức là Khổng Tử - chú thích của người dịch)
Lương Chí Văn nghiêng đầu qua nhìn nàng, chút nắng vàng còn sót lại của mặt trời, nhuộm đầy trên người, trên mặt nàng, làm cho toàn thân nàng như thể dát lên một lớp hoàng kim óng ánh. Nàng có đôi chân mày sậm, đôi mắt to, mái tóc nàng bị gió thổi rối bời bời, đôi gò má nàng đỏ hồng hồng, chiếc miệng nhỏ nhanh nhẹn di động, cả một câu nói tràng giang đại hải tuôn ra từ cửa miệng nàng như một dòng nước tuôn tuôn chảy, trơn tru như thác nước ào đổ từ trên đỉnh cao xuống. Chàng nhìn đến ngẩn ngơ.
Tâm Nhụy quăng đi vỏ ốc nhỏ trên tay mình, rồi lại cúi người xuống nhặt lên một cái khác. Đứng thẳng người lên, nàng chạm phải ánh mắt chàng. Ánh mắt chàng sâu thăm thẳm và sáng ngời ngời, mỗi lần nàng tiếp xúc với ánh mắt chàng, nàng đều cảm thấy trái tim mình đập mạnh một cách vô duyên cớ. Nàng cảm thấy trong ngũ quan của Lương Chí Văn, phần đặc biệt nhất là đôi mắt của chàng, chúng giống như hai miệng giếng sâu thăm thẳm, nàng không bao giờ biết được dưới đáy giếng đó chứa đựng những gì, thế nhưng lại có thể tự nhiên cảm nhận rằng, trong đó ngoại trừ cái dòng sinh mệnh cuồn cuộn chảy của chàng, còn chứa đựng rất nhiều những bảo vật vô cùng phong phú. Từ lúc quen anh em nhà họ Lương đến giờ, Tâm Nhụy cứ bị đôi mắt đó làm cho mê hoặc và thu hút. Bây giờ, nàng lại cảm nhận được cái sức mạnh làm cho trái tim nàng nhảy bình bịch đó.
Nàng trừng mắt nhìn Chí Văn, vì muốn che dấu đi sự dao động trong tận cùng tâm hồn mình, nàng cất tiếng nói, trong giọng nói chứa đầy sự khiêu chiến:
- Anh trừng mắt nhìn em làm chi vậy?... Em biết, anh không đồng ý với cái nhìn của em, mấy người học văn chương như anh, đều tôn sùng Đỗ Phủ! Trong bụng anh thế nào cũng mắng là em không biết gì hết, mà còn bày đặt lý luận, phát biểu cảm tưởng!
Lương Chí Văn nhìn nàng chăm chú, trong đầu mày đuôi mắt, chứa đầy nét dịu dàng, thành thật, thâm trầm. Sự dịu dàng đó làm cho trái tim nàng đập liên hồi:
- Không! Anh đang nghĩ, em là một cô gái rất kỳ lạ!
- Tại sao?
- Thấy em suốt ngày hi hi ha ha như thế, nhảy nhót nô đùa như thế, giống như một đứa trẻ vô tư, không biết gì hết, thế nhưng, em lại có thể đọc thơ của Lý Bạch và Đỗ Phủ một cách vô cùng lưu loát!
Gương mặt của Tâm Nhụy bừng đỏ lên:
- Ha! Điều này có gì là kỳ quái đâu! Anh quên là mẹ em học Văn Học Trung Quốc à! Từ khi còn bé tí, em chưa học chữ, đã theo mẹ em học thuộc lòng quyển "300 Bài Thơ Đường" rồi, sự nghiệp của ba càng phát đạt, em càng học thuộc lòng thơ nhiều hơn!
- Sao vậy?
- Ba ít khi có mặt ở nhà, mẹ dùng việc dạy em đọc thơ làm thú tiêu khiển!
- Cho dù là như thế, em cũng không đơn giản lắm đâu!...
Ánh mắt của Lương Chí Văn càng thêm dịu dàng hơn, thâm trầm hơn, dịu dàng như thể ngọn sóng nước đang tràn lên, bao phủ lấy đôi gót chân nàng. Chàng thấp giọng nói:
- Tâm Nhụy... Em biết không? Trong những cô gái mà anh quen biết, em là người có chiều sâu...
- Ý...
Tâm Nhụy kêu rú lên, vội vàng dùng hai tay bịt lỗ tai mình lại, gương mặt nàng đỏ bừng lên như ánh tà dương rực lửa. Nàng vội vàng kêu lên, như đĩa dẫm phải vôi:
-... Anh đừng nên bao giờ nói rằng em có chiều sâu, em mà nghe những câu nói đó, là tay chân em nổi da gà hết trọi. Anh đừng nên bị em gạt, em chỉ là đứa giỏi trò huênh hoang khoác lác mà thôi, hôm nay nói chuyện văn chuyện thơ, ngày mai nói chuyện nhạc chuyện kịch, thật sự, biết được tên tuổi của một số nhà văn, nhà thơ trong nước và ngoại quốc, không có nghĩa là có chiều sâu, em ghét nhất là những người làm ra vẻ trí thức, học vấn cao, anh đừng bao giờ sắp em vào những hạng người đó, em sẽ xấu hổ và giận dữ ghê lắm! Em chỉ nghĩ đến đâu là nói đến đó mà thôi, chiều sâu của em chỉ dầy khoảng chừng một trang giấy! Ba em nói rất đúng, em lúc nào cũng là một con bé điên, huấn luyện như thế nào cũng không trở thành thục nữ...
- Ai muốn làm thục nữ?
Một giọng nói hùng hậu, thô lỗ đột nhiên xen vào. Tâm Nhụy chưa kịp xác định xem giọng nói đó là của ai, Lương Chí Trung đã chạy vèo qua mặt nàng như một cơn gió lốc, thẳng tiến về phía một mỏm đá nhô ra trên bải biển gần đó. Tâm Nhụy đứng ngay lại, một hình dạng to lớn khác lại chạy vụt ngang mình nàng, rượt theo Chí Trung, đó chính là anh chàng ngố Triệu Chấn Á! Hai hình bóng rượt đuổi đó thu hút sự chú ý của Tâm Nhụy, nàng kêu lên thật to:
- Các anh đang làm gì vậy?
Chí Trung kêu to lên, không quay đầu lại:
- Thi chạy xem ai đến mỏm đá kia trước nhất!
Tâm Nhụy nổi hứng lên, nàng cúi xuống xăn ống quần, kêu lên:
- Em cũng muốn tham gia!
Chí Trung kêu:
- Không cho con gái tham gia! Có té không ai đỡ lên đâu!
Tâm Nhụy giận dữ:
- Ai bị té? Ai bắt mấy người đỡ? Em nói tham gia là em sẽ tham gia, đồng thời em sẽ thắng hết mọi người!
Nàng dang rộng bước chân, bắt đầu chạy về hướng tảng nham thạch.
Chí Văn đứng như trời trồng ở đó, ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng của Tâm Nhụy đang chạy đi. Đôi chân nàng thon dài, cân đối, nhanh nhẹn đạp trên làn nước chạy như bay. Chiếc áo sơ mi của nàng đã được kéo ra bỏ phía ngoài quần, bọc gió quật phần phật như cây cờ. Mái tóc ngắn của nàng bay tung lên, thân hình lanh lẹ như một con sóc nhỏ.
Tâm Nhụy đã rượt gần tới Triệu Chấn Á, nàng kêu lên thật to từ phía sau lưng:
- Triệu Chấn Á!
- Cái gì vậy?
Triệu Chấn Á một mặt tiếp tục chạy, một mặt vừa thở hồng hộc, vừa hỏi. Cái đầu to và cái thân hình to lớn của anh chàng, làm cho động tác chạy nhảy của anh chàng trông thật vụng về. Tâm Nhụy kêu lên:
- Hạnh Tú đang gọi anh kìa!
Bước chân của Triệu Chấn Á hơi chậm lại:
- Gọi tôi để làm gì?
- Nó có chuyện muốn nói với anh!
Bước chân của Triệu Chấn Á càng chậm hơn nữa:
- Chuyện gì?
Tâm Nhụy đã rượt kịp theo hắn, kêu lên thật to:
- Ai mà biết nó có chuyện tâm tình gì đó muốn nói với anh! Anh mà không đi, coi chừng nó giận đấy!
- Vâng!
Anh chàng ngố đó dừng chân lại, vội vàng quay người chạy ngược trở về hướng cũ.
Tâm Nhụy ôm bụng cười nắc nẻ, vừa cười vừa thở hì hục, nàng tiếp tục rượt theo Chí Trung. Thế nhưng Chí Trung lại không dễ rượt như Triệu Chấn Á, chàng rắn chắc, nhanh nhẹn và linh hoạt, đôi chân thật dài, mỗi một bước khoa ra đều dài gần gấp ba lần bước chân nàng, nàng nhìn thấy mình đã không thể nào rượt theo kịp, bèn định làm theo mửng cũ, cất tiếng kêu lên thật to:
- Lương Chí Trung!
Chí Trung đã chạy đến phía dưới tảng nham thạch, đối với tiếng kêu của Tâm Nhụy, anh chàng giả vờ như chẳng nghe, chàng dùng cả hai tay, bắt đầu leo lên tảng nham thạch như con vượn rừng lanh lẹ. Tâm Nhụy cuống lên, nàng gân cổ lên kêu thật to:
- Chí Trung! Lương Chí Trung! Đợi em một chút!
Chí Trung kêu vọng trở lại:
- Còn lâu mới đợi à!
Tâm Nhụy cắn răng nói:
- Không đợi thì không đợi! Để xem em có theo kịp không thì biết!
Chí Trung cười thật to:
- Ha! Em muốn theo anh hả? Lương Chí Trung này số gì cũng không tốt, chỉ có số đào hoa là tốt nhất, đi đến đâu cũng có con gái đòi theo!
Tâm Nhụy kêu lên giận dữ:
- Lương Chí Trung, anh nói bậy nói bạ gì thế?
- Anh nói bậy sao? Chính miệng em đã nói là muốn theo anh mà!
- Hứ! Thật là vô duyên!
- Không phải anh vô duyên, mà là em không biết xấu hổ!
- Thật là đáng chết!
Tâm Nhụy giận dữ kêu lên, thân hình nàng tiếp tục xông về phía trước, đột nhiên, chân nàng vấp phải một khúc cây nằm lập lờ bên mé nước, thân hình nàng đứng không vững, miệng nàng bất giác bật lên tiếng rú kinh hoàng:
- Ui cha! Chết rồi!
Vừa rú xong, cả người nàng đã ngã sóng soài trên bãi cát.
Cả bọn nhôn nhao xao động cả một khu bãi biển.
Tâm Nhụy nằm dài trên cát, trong nhất thời, nàng đứng dậy không nổi, chỉ cắn răng mà rên ư ư. Chí Văn, Hạnh Tú và Triệu Chấn Á đều ba chân bốn cẳng chạy về phía nàng, vây quanh lấy nàng. Hạnh Tú cúi người xuống, dùng tay ôm lấy đầu nàng, hỏi bằng một giọng lo lắng:
- Sao vậy? Tâm Nhụy? Có bị thương chỗ nào không?
Tâm Nhụy nhìn lên, Triệu Chấn Á đang trố mắt nhìn nàng trừng trừng, như thể đang xảy ra một tai họa gì to lớn lắm. Chí Văn hơi chau đôi chân mày, ánh mắt đong đầy sự lo lắng và thương xót. Hạnh Tú vừa cuống vừa lo, không ngừng cất tiếng hỏi:
- Sao vậy chứ? Có bị thương chỗ nào không?
Chí Văn cúi người xuống:
- Hạnh Tú, em xem xét phần đầu của cô ấy, anh xem xét phần chân.
Tâm Nhụy vội vã rút đôi chân lên phía trên một chút, miệng nàng rên rỉ lớn tiếng hơn nữa, thật là cà chớn, cái tên chết bầm Chí Trung vẫn chưa chịu dẫn xác tới! Nàng lặng lẽ nheo nheo mắt với Hạnh Tú, tiếng rên rỉ từ miệng nàng lại càng to hơn nữa:
- Hạnh Tú, ui cha... Tao nghĩ chắc là chân tao gảy rồi! Ui cha... tao nghĩ là tao sắp ngất đi rồi. Ui cha... ui cha...
Đôi con ngươi của Hạnh Tú xoay tròn, đột nhiên nàng vỡ lẽ ra. Thì ra con nhỏ này đang giả vờ kêu đau, nó đang dùng kế dụ binh! Nàng cảm thấy buồn cười, gương mặt bầu bĩnh của nàng hiện lên hai núm đồng tiền sâu hoắm. Nàng đưa mắt liếc nhìn anh Hai Chí Văn, gương mặt của chàng vì lo lắng mà trở nên trắng bệch đi. Nàng lại đưa mắt liếc nhìn anh Ba Chí Trung của mình; trời ạ! Cái thằng cha đó đã ngồi ngất ngưởng trên mỏm đá cao nhất của tảng nham thạch, bình chân như vại, đang từ từ rút lấy chiếc khẩu cầm trong túi quần ra, đưa lên miệng thổi một cách thản nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra.
Tiếng kêu "ui cha" của Tâm Nhụy chưa dứt, nàng đã nghe tiếng khẩu cầm của Chí Trung vang lên, hơi khựng người lại, nàng bò rột ngay dậy, ngẩng đầu nhìn lên, Chí Trung đang ngồi ngất nghểu trên đó, đưa mắt nhìn vào cả bọn cười hì hì, thản nhiên thổi bài "Santalucia" như thể rất hào hứng. Nàng tức giận không thể tả nổi, đưa chân dậm thật mạnh xuống đất, nàng nghiến răng nghiến lợi mắng lên một câu:
- Đồ chết bầm!
Nàng lại cất bước xông thẳng về hướng tảng nham thạch. Nhìn thấy nàng chạy như thế, Triệu Chấn Á trợn to mắt lên, ngơ ngác hỏi một câu thật ngớ ngẩn:
- Không phải cô ấy bị gãy chân rồi sao?
Hạnh Tú cười phì lên trừng mắt nhìn Triệu Chấn Á:
- Chân nó có gãy đâu, chỉ có anh là ngố quá thôi!
Chí Văn cúi đầu xuống, dùng chân đá đá vào cát một cách vô ý thức, chàng nhìn thấy khúc cây làm vấp ngã Tâm Nhụy ban nãy, là một gốc cây đã già. Chàng cúi cong người xuống nhặt lên khúc cây đó lên, ngắm nghía, thân cây bị bám đầy rêu xanh và rong biển, chàng đưa tay chậm chạp, từ từ gỡ ra từng sợi rong biển, hình như muốn làm cho sạch đi. Hạnh Tú lặng lẽ đưa mắt nhìn chàng, thấp giọng lầm bầm cho một mình mình nghe:
- Ngó bộ, nó không hù được người muốn hù, mà lại làm cho người khác bị hù!
Triệu Chấn Á lại hỏi một cách ngớ ngẩn:
- Em đang nói gì vậy?
Hạnh Tú cười hì hì, nàng nói thật nhanh:
- Không có nói gì cả! Hai anh mau mau giúp em đốt lửa lên, chúng ta bắt đầu nướng thịt ăn là vừa rồi đó!
Trên tảng nham thạch, bài "Santalucia" của Chí Trung chỉ thổi được có một nửa, Tâm Nhụy đã leo lên được đến bên trên, đứng đối diện với chàng. Chàng đưa mắt nhìn nhìn nàng, không nhúc nhích động đậy, chàng vẫn tiếp tục thổi cây khẩu cầm của mình. Tâm Nhụy phùng mang trợn má, nét giận dữ hiện rõ trên gương mặt, đôi mắt to tròn như tóe lửa, nhìn trừng trừng vào chàng, gay gắt. Chàng đón nhận ánh mắt nàng, trên gương mặt sạm màu vì ánh mặt trời chiếu rọi, có đôi mắt lấp lánh ánh sáng và nét mặt thản nhiên bất cần đời. Nhìn mãi, nhìn mãi, nét giận dữ trong đáy mắt nàng từ từ tan đi, mà bị thay thế bằng một ánh nhìn gần như buồn bã. Nàng ngồi xuống trước mặt chàng, dùng hai tay ôm lấy gối, nhìn thẳng vào chàng không chớp mắt.
Chàng đã thổi xong bài hát, lấy chiếc khẩu cầm xuống.
Đột nhiên nàng nói:
- Cái miệng anh to quá. Trông xấu vô cùng.
Chàng hừ lên một tiếng:
- Hừ. Rất thích hợp để hôn.
- Không biết mắc cở. Sao anh không nói là thích hợp thổi khẩu cầm?
Chàng nhún nhún vai:
- Kiểu hôn của anh hay hơn thổi khẩu cầm nhiều, có muốn thử hay không?
- Nghèo mà ham!
Chàng lại nhún nhún vai. Nàng tiếp tục nói:
- Chân mày của anh đậm quá, đôi mắt lại không đủ to, có ai nói với anh rằng, anh không đẹp trai bằng Chí Văn không?
Chàng lại nhún vai.
- Vậy sao?
Chàng hỏi, thản nhiên, bất cần. Lấy khẩu cầm lên, chàng lại đưa vào miệng, tiếp tục thổi, vừa thổi được hai nốt nhạc, Tâm Nhụy đã đưa tay giật lấy cây khẩu cầm, la lên một cách giận dỗi:
- Không được thổi nữa!
Chàng chụp ngay cánh tay nàng, nói như ra lệnh:
- Em cấm anh à!... Trả lại đây! Mau lên!
- Không!
Nàng trả lời một cách bướng bỉnh, đôi mắt to chiếu lấp lánh trước mặt chàng. Hai người đứng ghìm nhau, chàng nắm chặt lấy cánh tay nàng, gương mặt của hai người cách nhau không đầy một thước, hơi thở của cả hai thổi phà vào mặt của nhau, nóng hừng hực. Vệt nắng cuối cùng của ánh tà dương còn sót lại, nhuộm lên sóng mũi và cằm của nàng thành một vệt sáng hoàng kim óng ánh. Đôi con ngươi của nàng nhìn trừng trừng vào mặt chàng, đôi chân mày chàng khóa chặt lại, ánh mắt sắc như dao, có chút hung hăng, có chút hoang dại. Nàng thở ra một hơi nhè nhẹ, thấp giọng hỏi:
- Làm sao anh biết em giả vờ té?
Chàng trả lời thật ma mãnh:
- Ai nói rằng anh biết?
Nàng nhìn chàng trừng trừng, hình như muốn nhìn thấu tim gan chàng:
- Hừ! Anh là người được làm bằng sắt hay sao? Làm bằng đất hay sao? Anh không có một chút lòng tiếc ngọc thương hương gì cả sao?
Chàng mỉm cười:
- Em không phải là hương, mà cũng không phải là ngọc.
Nàng hừ bằng giọng mũi, cũng mỉm miệng cười:
- Nói cho dễ nghe một chút không được sao?
- Từ trước đến giờ anh nói chuyện không dễ nghe chút nào cả, cũng giống như gương mặt của anh vậy, xấu dữ lắm. Nếu như em muốn nghe những lời dễ nghe, thì tốt nhất là nên đi nói chuyện với Chí Văn.
Ánh mắt nàng lập tức thoáng qua một tia sáng lấp lánh, đôi chân mày bất giác nhướng lên phía trên. Nàng vừa cười vừa nói:
- Ha! Chua dữ à! Em gần như nghĩ rằng anh đang ganh với Chí Văn đấy chứ!
Chàng buông cánh tay nàng ra, liếc xéo nàng, nụ cười của chàng thật gian ác:
- Em mong anh ganh hay sao? Em lại sai nữa rồi! Em đã tự đánh giá mình quá cao!
- Anh...
Nàng tức nghẹn lời, đưa tay ra, nàng đẩy thật mạnh vào ngực chàng.
- Ui cha!
Chàng kêu lên thật to, tảng nham thạch lồi lõm không đều, chàng lại đang đứng trên một mỏm đá không lớn lắm, bị đẩy mạnh như thế, chàng bị mất thăng bằng trượt xuống, thân hình ngã nhào xuống tảng nham thạch, lưng chàng va vào một mỏm đá nhô ra, chàng nằm dài ra trên tảng đá, không động đậy gì nữa.
Tâm Nhụy kinh hoàng, sắc mặt nàng trắng bệch đi, nàng nhào đến bên cạnh chàng, run giọng kêu lên:
- Chí Trung!... Chí Trung! Chí Trung! Chí Trung!... Anh có sao không? Không phải em cố ý đâu, em không có cố ý đâu, em...
Nàng cắn chặt lấy đôi môi, giọng nói run run, gần như muốn khóc.
Chàng từ trên đất ngồi bật dậy, cười gập cả người:
- Ha ha! Anh bị té rõ ràng là có thớ hơn em nhiều...
- Anh... anh... anh...
Tâm Nhụy giận đến nghẹn lời, gương mặt nàng trắng như tuyết, ánh mắt đen thăm thẳm, đôi môi run rẩy, miệng nàng lắp bắp không nói được thành tiếng. Nàng trừng mắt nhìn chàng mấy giây, sau đó, lắc mạnh đầu, nàng quay người bỏ đi một nước, đi được vài bước, mới nhớ lại cây khẩu cầm đang nằm trong tay mình, nàng quăng cây khẩu cầm thật mạnh lên tảng đá, sau đó vội vàng tuột xuống, bước thật nhanh đi.
Mặt trời đã chìm xuống đáy biển. Bọn Hạnh Tú đã đốt xong lửa, để cái giá sắt lên phía trên, sắp từng xâu thịt lên giá sắt, mùi thịt nướng bay tản mạn cả một khu bãi biển.
Tâm Nhụy đi từ từ đến bên chỗ nướng thịt, từ từ ngồi xuống cạnh đống lửa, từ từ kéo đầu gối lên, từ từ dùng tay bó gối, từ từ để cằm tựa lên đầu gối, ngẩn ngơ nhìn vào ánh lửa.
Chí Văn vẫn còn ngồi gỡ những rong rêu bám trên khúc cây chàng nhặt được ban nãy, trên gương mặt chàng có một thần sắc trầm tư, chuyên chú nào đó, hình như chàng đang suy nghĩ về một vấn đề gì.
- Em biết không, bài thơ "Tháng tám trời Thu gió thổi cao" đó của ông già họ Đỗ, chủ đề chỉ ở hai câu cuối cùng: "An đắc quảng hạ thiên vạn gian, đại hộ thiên hạ hàn sĩ giai hoan nhan"! Người đời sau tôn sùng Đỗ Phủ, ngoài việc thơ của ông ta có một công lực thâm hậu ra, ông ta còn có một trái tim biết thương người lầm than khốn khó!
Tạm dịch:
- Được nhiều nơi ở an bình,
Khắp nơi hàn sĩ đều sinh tiếng cười!
Tâm Nhụy hơi ngẩng người ra, ngoẻo đầu sang nhìn Chí Văn, trong đáy mắt nàng lấp lánh một luồng ánh sáng kỳ dị. Tư tưởng của nàng vẫn còn đang chập chờn về Chí Trung và chiếc khẩu cầm của chàng, đột nhiên bị kéo trở về với thơ Đỗ Phủ, làm cho nàng trong nhất thời cảm thấy hơi ngẩn ngơ. Nàng trừng mắt nhìn Chí Văn, tâm hồn bất định.
Chí Văn ngước mắt lên, nhìn nàng một cái, nhếch miệng cười thật nhẹ, rồi lại cúi đầu xuống, tiếp tục bận rộn với khúc cây, khúc cây đó hình tròn và có rất nhiều mắc to nhỏ trên đó.
Chàng nói một cách ung dung:
- Anh nghĩ, em đã quên đi cái đề tài mà chúng ta nói chuyện ban nãy rồi.
Tâm Nhụy định thần lại:
- Ồ, không, chỉ có điều là... ông già họ Đỗ đó cách chúng ta quá xa rồi.
Nàng đưa mắt nhìn ra hướng biển, mặt biển bị nước thủy triều làm cho chập chờn, sóng sánh, dưới ánh nắng nhè nhẹ buổi chiều phát ra từng đốm sáng lập lòe. Bãi biển giờ này đã thưa thớt bóng người, gió biển thổi vào mang theo hơi lạnh gây gây da thịt, ánh tà dương đã dần dần buông màu sẫm tối. Chí Trung đang bước từng bước dài, từ phía mõm đá xa tiến dần đến. Tâm Nhụy tựa cằm lên trên đầu gối, nheo đôi con mắt, nhìn hững hờ về phía Chí Trung đang đi tới.
Chí Văn ngẩng đầu lên, đột nhiên chàng nói:
- Cho dù mộng của ta có tròn đến mấy, chung quanh cũng chỉ là những khoảng tối không cùng.
Nàng lập tức quay đầu lại nhìn Chí Văn, ánh mắt sáng long lanh. Nàng hỏi:
- Câu đó của ai?
Chàng mỉm cười nói:
- Một người không xa lắm, Từ Chí Ma.
(Từ Chí Ma là một trong những nhà văn tiên phong trong phong trào viết văn bạch thoại và thơ mới của nền văn học Trung Quốc cận đại, ông có nhiều truyện ngắn và thơ rất nổi tiếng - chú thích của người dịch)
Nàng nhướng đôi chân mày, không hề che dấu sự kinh ngạc và thán phục của mình:
- Anh có biết không, Chí Văn? Anh rất bác học, làm cho người ta cảm thấy rất nhỏ bé trước mặt anh.
Gương mặt chàng đỏ bừng lên.
Chàng bắt chước giọng điệu của nàng:
- Em có biết không, Tâm Nhụy? Em rất thẳng thắn, làm cho người ta cảm thấy rất ngượng nghịu trước mặt em.
Nàng cười lên.
- Tại sao?
- Giống như anh cố ý làm ra vẻ trí thức.
Nàng nhìn chàng trừng trừng, ánh mắt sâu sắc và bén nhạy. Nàng hỏi:
- Anh có không?
Chàng không hiểu:
- Có gì?
- Cố ý làm ra vẻ trí thức.
Ánh mắt chàng thoáng qua một chút bối rối. Chàng nói thật thẳng thắn:
- Có. Có một chút.
Nàng mỉm miệng cười, ánh mắt vừa thâm trầm vừa dịu dàng, mang theo một chút hơi hướm làm lòng người ngầy ngật. Nàng lẩm nhẩm đọc:
- Cho dù mộng của ta có tròn đến mấy, chung quanh cũng chỉ là những khoảng tối không cùng...
Nàng suy nghĩ hồi lâu, lắc lắc đầu:
-... Không hay, em không thích, ý nghĩ đó tiêu cực quá. Đối với em mà nói, tình trạng ngược hẳn lại.
- Nói như vậy là sao?
Nàng nói thật lớn tiếng:
- Cho dù mộng của ta có không tròn đến mấy, chung quanh cũng là những đường viền đầy ánh sáng vàng lấp lánh. Đó mới là mộng của em.
Đôi mắt nàng long lanh, gương mặt nàng bừng sáng.
Chàng nói bằng một giọng hâm mộ và thán phục:
- Nói rất hay! Tâm Nhụy, em thật là một người có đầu óc bén nhạy và phong phú.
Nàng kêu rú lên, cười nắc nẻ:
- Úi cha, anh lại nói như vậy nữa rồi, anh xem, anh làm cho tay chân em nổi da gà hết trọi rồi đây!
Nàng đưa thẳng cánh tay mình sang cho chàng xem.
Chàng cũng cười, dùng tay nắm lấy bàn tay nàng đang đưa sang.
Chàng nói một cách đơn giản và rõ ràng:
- Đó là vì em lạnh rồi đấy! Bàn tay em lạnh như băng đây này!
Chàng cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra, choàng lên vai nàng, chiếc áo khoác ngoài đó mang theo hơi ấm của người chàng, êm ái ôm vòng lấy người nàng. Nàng có một cảm giác buông thả và lười lĩnh một cách lạ kỳ, cảm thấy như mình đang đắm mình trong một hồ nước ấm áp, dịu dàng, tắm mình dưới ánh trăng lành và bầu trời đầy tinh tú, tất cả mọi vật chung quanh, đều trở nên thần kỳ và sáng láng như "nhuộm đầy những đường viền vàng lấp lánh".
Chí Trung đã đi đến gần chỗ hai người một lúc lâu, chàng lạnh lùng đứng nhìn tất cả những chuyện đang xảy ra. Nhìn hai người vừa hỏi vừa đáp, lại nhìn Hạnh Tú và Triệu Chấn Á đang lăng xăng lo đốt lửa nướng thịt, xâu thịt, chuẩn bị muỗng nĩa... chàng ngồi thật nặng nề xuống cạnh nhóm lửa, mang theo một chút tính chất phá hoại, chàng đưa tay ra chụp lấy một xâu thịt treo trên giá nướng, kêu lên thật to rằng:
- Ha! Thơm dữ à, anh đói đến độ có thể ăn hết một con trâu!
Hạnh Tú kêu lên:
- Chưa ăn được! Thịt nướng chưa chín mà!
Nàng đưa tay giật lấy xâu thịt trên tay Chí Trung, để trở lại giá nướng.
Chí Trung nằm bật ra phía sau, tay chân xoải thẳng ra trên bải cát, cầm chiếc khẩu cầm, chàng đưa lên miệng định thổi tiếp. Thế nhưng chiếc khẩu cầm đã bị hư rồi, thổi không thành âm điệu, chỉ phát ra tiếng kêu "ung ung", Chí Trung lẩm bẩm chửi thề:
- Mẹ kiếp!
Triệu Chấn Á nghe cả nửa buổi, phát ra một câu phê bình:
- Mày thổi nghe dở quá!
Chí Trung quăng cây khẩu cầm ra xa, trợn mắt nhìn Triệu Chấn Á:
- Người xấu, không biết nói chuyện, ngay cả khẩu cầm cũng thổi nghe quá dở, đó là tao, biết chưa?
Hạnh Tú đưa mắt nhìn anh Ba, lại đưa mắt nhìn anh Hai. Thân hình nhỏ bé của Tâm Nhụy, đang lười lĩnh tựa vào người của Chí Văn, trên gương mặt nàng có một nụ cười ngọt ngào đến độ làm say đắm lòng người, một cánh tay của Chí Văn, đang thư thả vòng ngang lưng của nàng. Phía trước mặt chàng, là khúc cây to tròn mà chàng đã bỏ công ngồi gỡ hết rong rêu cho sạch sẽ.
- Đây là cái gì vậy?
Tâm Nhụy hỏi, dùng tay mò mẫm khúc cây đó, ngửng đầu lên nhìn Chí Văn, vài sợi tóc của nàng phà vào mặt chàng. Đối với những tiếng kêu la của Chí Trung, hình như nàng không hề nghe đến.
Chí Văn cầm khúc cây lên, đưa cho Tâm Nhụy nhìn, chàng hỏi:
- Giống đầu một người đàn bà không?... Giống em không?
Tâm Nhụy ngạc nhiên, nàng nhìn khúc cây chăm chú, hỏi một cách thật dè dặt:
- Đúng vậy, giống đầu người ta, nhưng mà... em không đến đỗi xấu như vậy chứ, phải không?
Chí Văn bật cười lên thật to. Hạnh Tú rất ít khi nào nghe Chí Văn cười to đến như thế, bất giác nàng ngẩng người ra nhìn. Chí Trung quay đầu lại nhìn khúc cây đó một cái, hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt nhìn lên trời, nói lầm bầm một mình:
- Khúc cây như vậy mà dễ coi hơn người! Ít nhất, nó cũng không ngã nghiêng ngã ngửa!
Tâm Nhụy như giật mình, nàng quay đầu lại nhìn Chí Trung, hơi nhướng đôi chân mày, hình như định gây gỗ, đôi mắt nàng mở tròn xoe lên, sắc mặt biến đi, Hạnh Tú vội vàng vỗ vỗ hai tay vào nhau, lớn tiếng kêu lên:
- Thịt chín rồi! Thịt chín rồi! Ai muốn ăn thịt nướng, thì hãy mau đến đây!
Sự chú ý của Tâm Nhụy bị những xâu thịt thu hút lấy, lập tức, nàng cảm thấy ruột gan mình kêu rồn rột. Nàng nuốt vội nước miếng, nhìn những xâu thịt nướng vàng thơm bằng đôi mắt hau háu, mọi người đều vây lấy nhóm lửa, ánh lửa làm cho gương mặt người nào người nấy đều đỏ bừng.
Sắc đêm đã đến.
Hạt Đậu Tương Tư Hạt Đậu Tương Tư - Quỳnh Dao