The secret of getting ahead is getting started. The secret of getting started is breaking your complex overwhelming tasks into small manageable tasks, and then starting on the first one.

Mark Twain

 
 
 
 
 
Tác giả: Kim Bạc Bạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 99 - chưa đầy đủ
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 519 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 07:33:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 49: Cái Này Gọi Là ‘Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu’ 2
dit: Mốc
Về vấn đề chiêu thức này, Vương Manh Manh còn có chút không dám gật bừa.
Giương mắt nhìn hắn cười hì hì, lập tức đổi sắc mặt, nghiêm nghị nói: “Sai! Thập phần sai!”
Nàng chắp tay sau lưng thong thả đi tới đi lui vài vòng, trong mắt là vẻ đắc ý không dấu được: “Ngươi cho rằng như vậy là sai lầm, chỉ có thể chứng minh một điều, đó chính là cảnh giới bản thân ngươi không đủ cao.”
Hơi khinh thường liếc mắt nhìn vẻ mặt thụ giáo của Ngọc Hồ Điệp, trên mặt Vương Manh Manh, lại tràn đầy vẻ đắc ý, vươn đôi tay nhỏ bé điểm điểm ngực Ngọc Hồ Điệp: “Phải biết rằng cảnh giới tối cao của võ công chính là vô chiêu, cái này gọi là vô chiêu thắng hữu chiêu! A, bất hảo a!”
“Bất hảo” kia, là bời vì nàng thoáng nhin thấy xa xa một thân ảnh hồng sắc đang cấp tốc đuổi theo phương hướng bọn họ.
Không cần suy nghĩ nhiều, nàng liền bắt lấy Ngọc Hồ Điệp đang nghiêng tai lắng nghe với vẻ mặt đầy thụ giáo: “Chạy mau, vị hôn thê hung hãn của ngươi đuổi tới rồi!”
Ngọc Hồ Điệp cũng phản ứng thực mau lẹ, đợi đến khi Vương Manh Manh cuối cùng cũng nhớ ra bọn họ căn bản không nên chạy trốn, thì Phượng Thanh Cách đã bị bọn họ bỏ lại ở địa phương xa xa nào rồi.
Vịn vào cánh tay Ngọc Hồ Điệp không ngừng thở dốc, thật lâu sau, Vương Manh Manh đã dần khôi phục lại thể lực, mặt đột nhiên nhăn lại.
Ngoái nhìn con đường phía sau không một bóng người, dồn sức đánh một quyền thật mạnh vào ngực Ngọc Hồ Điệp: “Tên Vương bát đản này, không phải nói sẽ giải thích rõ ràng với nàng sao? Tại sao lại lôi ta bỏ trốn hả?”
“Đúng vậy!”
Ngọc Hồ Điệp sửng sốt một chút, mặt nhất thời nhăn lại còn khó coi hơn mặt Vương Manh Manh: “Nếu như ta nhớ không lầm, thì ngươi lôi kéo ta chứ không phải ta lôi kéo ngươi chạy trốn a.”
Nói xong, hắn yếu ớt thở dài một tiếng, ai oán liếc nhìn Vương Manh Manh đang cứng họng nói không nên lời: “Đều tại ngươi cả, nếu Thanh Ly muội muội mà hiểu lầm ta, ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm giải thích giùm ta!”
“Ách!”
Vương Manh Manh gãi gãi đầu: “Kỳ thật ta cũng không phải cố ý đâu, ngươi ngẫm lại đi, ta và vị hôn phu của nàng cô nam quả nữ kề bên nhau hai ba ngày, nhìn thấy nàng đương nhiên sẽ có chút chột dạ a.”
Hái Hoa Tặc Đừng Chạy Hái Hoa Tặc Đừng Chạy - Kim Bạc Bạc