A home without books is a body without soul.

Marcus Tullius Cicero

Download ebooks
Ebook "Giọt Lệ Trong Mưa"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4292 / 25
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương: 12 -
ôi đứng trước cửa fòng Như Bình nhìn vàọ Nàng nä m mô.t nửa người trên giường, mô.t nửa người dưới đâ t, mình mä.c áo the màu lục, chân mang giày trä ng, mä.t trang điê?m thâ.t tươị 1 người suô t chuô~i ngày còn sô ng không buô n trang điê?m, đê n khi chê t lại đi làm đẹp thê này cũng lạ. Khâ?u súng lục nä m gâ n bên, viên đạn xuyên qua màng tang làm thành vê t thương nhỏ rỉ máụ Vê t máu đã khô. Ðôi mä t khép hờ như người say ngủ. Tôi có cảm nghĩ là Như Bình vâ~n còn sô ng, nét mä.t tươi tỉnh quá ...Tôi còn nhớ lúc Như Bình tâm sự, van xin tôi, đôi mä t kia đã hơn 1 lâ n khóc, hơn 1 lâ n buô n vì Thư Hoàn, vì mô i tình tay ba, bây giờ chä c Như Bình không còn e â p, thẹn thùng nữạ Nä m yên đó, bình thản trước mä.t mọi người, đê? cho mọi người ngä m nghía, đôi mä t không khép chä.t. Tôi được nghe kê? lại rä ng 1 người chê t đi có chuyê.n buô n sâ u hay lo lä ng thường không bao giờ nhä m mä t. Vâ.y thì Như Bình buô n chuyê.n gì? Mới 24 tuô?i, cái tuô?i hoa mô.ng sao lại bỏ đỉ Nguyên nhân nàỏ Tôi hiê?u rõ, tôi hiê?u rõ đê n đô. không tin Như Bình dám hành đô.ng như vâ.ỵ Như Bình không fải chê t vì tự sát, mà là chính tôi giê t nàng. Nhìn qua khuôn mä.t người chê t, tôi nghĩ đê n những giọt nước mä t đêm qua ...Tôi chợt nhä m mä t lại, quay lưng bước ra khỏi cän fòng. Vừa bước ra, tôi va mạnh vào người Thư Hoàn. Chàng đứng bâ t đô.ng như fo tượng đá. Tôi bỏ ra fòng khách, đâ u tôi nhức nhô i, chân tay rã rờị Máu của Như Bình làm tôi choáng váng. Có 1 người mang nước đê n, thì ra người cảnh sát mà tôi gä.p hôm quạ
- Râ t nhiê u người không quen nhìn xác chê t.
Tôi run run tiê p lâ y ly nước uô ng cạn. Ông cảnh sát nói thản nhiên:
- Không ngờ gia đình cô lại bị nhiê u chuyê.n xảy ra dô n dâ.p như vâ.y!
Thâ.t khó mà giải thích được.
- Tôi cũng không ngờ, hôm qua cô â y còn râ t bình thường.
- Chúng tôi đã điê u tra xong, đây là vụ tự sát. Chỉ có 1 điê u chúng tôi lâ y làm lạ lùng là không hiê?u tại sao súng của cha cô mà lại lọt vào tay Như Bình.
- Tôi ...
Tôi chau mày, sự thâ.t tôi đâu có quên, khâ?u súng kia chính tay tôi đưa cho Như Bình mà, mục đích là đê? tránh cho cha lúc nóng giâ.n rô i bä n bâ.y bạ, không ngờ ...Như Bình lại dùng súng như 1 phương thức giải thoát. 1 sự thâ.t khó tin. Nê u biê t vâ.y, tôi đưa súng cho Như Bình làm gì? Lä c đâ u, tôi trả lời viên cảnh sát:
- Tôi cũng không biê t.
Viên cảnh sát gâ.t gù bỏ đị Tôi quay sang, lúc bâ y giờ mới biê t cha tôi nãy giờ đang ngô i bâ t đô.ng trên ghê sa lông. Chiê c dọc tâ?u vâ~n còn trên môi, nhưng lửa đã tä t ngâ m từ bao giờ. Tôi bước tới, như 1 chiê c máy tôi ngô i xuô ng cạnh cha, đưa tay sờ nhẹ bàn tay lạnh giá của người gọi:
- Cha!
Cha tôi yên lä.ng như tượng gô~, tôi cảm thâ y sợ hãị Thái đô. của cha thâ.t lạ, mä t trừng nhìn vê fía trước, trên môi mô.t sợi dãi đang chảy dài xuô ng hàm râu bạc. Tôi lä c mạnh vai cha gọi thêm lâ n thứ 2:
- Cha!
Người vâ~n bâ t đô.ng, tôi lä c mạnh thêm mâ y lâ n. Người mới quay lại nhìn tôi:
- Chê t ...rô i! Chê t dê~ thâ.t! Chỉ câ n 1 fát đạn. Tài bä n súng của nó đâu kém taỏ
Ông lä c đâ u, như con tàu đang lä c lư trên sóng, tôi dùng tay xoa nhẹ những ngón tay xương xâ?ụ Cha vâ~n lâ?m bâ?m:
- Không ngờ súng của ta không giê t ai khác hơn con tả
Chiê c dọc tâ?u trên môi rơi xuô ng, ông vâ~n không buô n nhä.t lên:
- Khâ?u súng theo cha mười mâ y näm trời, giê t không biê t bao nhiêu sinh mạng. Tay ta đã vâ y máu, chính đôi tay này đây đã giê t chê t không biê t bao nhiêu ngườị Bây giờ Như Bình cũng châ m dứt cuô.c sô ng bä ng khâ?u súng nàỵ
...Chê t dưới khâ?u súng oan nghiê.t..
Tôi chợt rùng mình. Cha là con người ương ngạnh, sä t đá, chớ không fải là con người tình cảm. Cha không bao giờ tin trời fâ.t, quỷ thâ n, định mê.nh, thê mà bây giờ fải chịu khuâ t fục!
Bên ngoài có tiê ng đô.ng, 1 người cao lớn câ m xách tay bước vào, đoán chä c là y sĩ tới khám nghiê.m tử thị Vị y sĩ bước vào trong, tôi ngô i bâ t đô.ng trên ghê, cha im lä.ng cho đê n lúc vị y sĩ ra vê . Mô.t cảnh sát bước đê n nói:
- Xong cả rô i, bây giờ quý vị có thê? mai táng được rô ị
Ðoàn người đại diê.n fáp luâ.t đã kéo đi mâ t, gian fòng đô.t ngô.t yên lä.ng, ngôi nhà chê t trong cơn buô n, cô Lan đi đâu mâ t, cha và tôi như 2 tượng gô~. 1 lúc Thư Hoàn bước vào, những bước chân chê.nh choạng như người say rượụ Chàng bước tới bên hô.p thuô c, lâ y 1 điê u châm lửạ Chàng chä?ng bao giờ dùng thuô c, thê mà ...Có lẽ đê? tự trâ n tĩnh tinh thâ n. Khói thuô c bay tỏa mờ gương mä.t xanh xaọ Gian fòng trâ m hä?n xuô ng. Mô~i người theo đuô?i 1 ý riêng của mình, trong khi xác chê t vâ~n còn fủ chän bên kia fòng.
Biê t thuô c trên tay Thư Hoàn đã tàn, chàng búng tàn thuô c rơi xuô ng rô i đứng lên nói:
- Ðê? tôi gọi nhà mai táng!
Cha nhìn Hoàn yên lä.ng. Chàng bước ra cửa 1 lúc quay trở vê nhìn vào chô~ cũ. Ðiê u thuô c thứ 2 đô t lên. Không khí gian fòng vâ~n nä.ng nê . Ðô.t nhiên tôi muô n khóc, muô n khóc 1 trâ.n cho đã thèm, nhưng sao miê.ng tôi cứng như đá.
Nhà mai táng tới, mọi viê.c sä p xê p đê u do Hoàn, tôi và cha ngô i chê t lä.ng đưa mä t nhìn theọ Họ bä t đâ u khiêng thi thê? Như Bình ra, 1 miê ng vải trä ng to fủ lên, rô i rùng mình đứng dâ.y, máy móc đi theo chiê c cáng ra cửạ Thư Hoàn đứng cúi đâ u nơi đâ y, miê.ng chàng lâ?m bâ?m:
- 1 người con gái hiê n lành nhưng bâ t hạnh. Chê t oan ức quá!
Tôi tựa lưng vào tường bàng hoàng, thực tê tàn nhâ~n vây chä.t cơn ác mô.ng không ngờ.
Thư Hoàn quay sang nhìn tôi, chàng nói:
- Tâ t cả chuyê.n mai táng đê? anh lo, còn em lo chäm sóc cha!
Nhìn theo chiê c xe màu đen, chàng dở khóc dở cườị
- Ngày hôm qua anh nói sẽ làm 1 cái gì cho Như Bình đê? chuô.c lại lô~i lâ m, không ngờ hôm nay lại fải lo mai táng cho em. Viê.c anh sä p làm cho em quả thâ.t là 1 món quà cuô i cùng cho 1 đời ngườị
Hoàn nói xong, nước mä t chảy län xuô ng má, chàng bước ra xẹ Ðoàn xe chạy đi đê? lại đám bụi mù. Cát đã trở vê với cát bụị Vâng cuô.c đời như thê, từ hư vô thì sau cùng rô i cũng fải trở vê hư vô. 24 näm, mô.t cuô.c đờị Còn gì đê? lại cuô.c đờỉ Chä?ng qua chỉ còn là đâ t, là bụi, là tro ...Bây giờ Như Bình đã bình yên, nàng sẽ không còn buô n, không còn giâ.n vì những mâu thuâ~n giả dô i của cuô.c đờị nàng đã fản kháng mô i tình chúng tôi bä ng mô.t hành đô.ng can đảm cuô i cùng, mô.t chô ng đô i thâ m lä.ng. Tại sao Như Bình không đứng trước mä.t tôi tích cực fản đôi, Như Bình đi rô i, chê t là hê t, còn người ở lại thì saỏ
Chiê c xe của nhà mai táng đã khuâ t, tôi quay lại mới thâ y cô lan ôm gói quâ n áo đứng sau lưng, cô ta mở chiê c miê.ng đâ y räng vàng ra â p úng:
- Thưa cô, cô làm ơn cho em xin nghỉ, em không thích làm ở đây nữa, cô cho em vê nhà em.
Ðâ u óc tôi chỉ nghĩ đê n Như Bình, tôi không nghe thâ y gì hê t, cô Lan lâ.p lại:
- Em không muô n làm nữa ...Cô ...Tháng lương này em chưa lãnh.
Tôi đã hiê?u, cô Lan không muô n tiê p tục công viê.c. Nhưng ở đây chỉ có 1 mình chạ Cha không quen sô ng thiê u người hâ u hạ
Tôi nói:
- Cô Lan, cô đừng nghỉ lúc này ...
Cô Lan lâ m lét nhìn lại ngôi nhà:
- Thôi, em không làm nữa đâụ Cô Như Bình chê t trông dê~ sợ quá, em không dám ở đây nữạ
- Cô cứ ở đây giúp cha tôi đi, cha tôi đã già chỉ còn lại 1 thân trơ trọi, công viê.c chä c cũng không khó khän lä m, cô ráng giúp, tôi sẽ täng lương chọ
1 cách hê t sức khó khän, tôi mới giữ cô Lan lại được. Nhìn cô tớ xách gói quâ n áo trở vê fòng, tôi mới thở fào nhẹ nhõm. Men theo con đường tráng xi mäng giữa sân, tôi câ t những bước chân nä.ng nê vào fòng khách. Khi đâ?y cửa fòng khách qua bên đê? bước vào, 1 không khí lạnh lẽo lùa thä?ng vào người tôị Fòng khách đâ y mùi chê t chóc. Cha tôi vâ~n yên như bức tượng đô ng. Tôi bước vào đưa mä t ngä m từng góc cạnh, từng xó xỉnh của cän fòng. Ngaỳ nào nơi đây đâ y ä p tiê ng cười tiê ng nhạc, tiê ng xe bóp kèn inh ỏị Dì Tuyê t cười khi Như Bình cúi xuô ng bê con chó con. Chỉ mới có nửa näm mà người bỏ đi, người trô n mâ t, chỉ còn 1 ông già râu bạc ngô i chê t mô.t nửa cõi lòng. Ðâ u óc tôi mênh mang, tôi đứng lä.ng giữa 4 bức tường vôi trä ng. Những âm thanh ma quái từ đâu dô n dâ.p bên tai, lúc đâ u nghe không rõ, nhưng sau cùng như 1 tiê ng hét cäm thù:
- Lục Y Bình! Mi chính là thủ fạm!
Tôi rùng mình, mô.t luô ng khí lạnh chạy len trong xương sô ng. Có tiê ng kêu nho nhỏ dưới chân, rô i 1 vâ.t gì cọ vào tôị Con Bi Bi của Như Bình. Con chó nhỏ bây giờ đã mâ t chủ
Lâ y lại bình tĩnh, bước đê n cạnh bên cha tôi ngô i xuô ng, tôi không biê t fải nói gì. Giọng nói hờn trách ma quái như còn quanh quâ?n đâu đâỵ Con chó nhỏ vâ~n tới lui khä p fòng kêu äng ä?ng.
Cha quay sang gọi tôi:
- Y Bình!
Cha đäm đäm nhìn tôi, ánh mä t người là cả bâ u trời tuyê.t vọng.
- Tại sao Như Bình lại chê t, hả con?
Tôi không biê t trả lời cha như thê nào, cha tiê p:
- Y Bình, con cũng có trách nhiê.m trong cáic hê t của Như Bình vì con đã cướp thä ng Hoàn của nó.
- Nhưng đó là 1 trường hợp bâ t đä c dĩ.
- Bâ t đä c dĩ là sau này kìa, còn lúc đâ ủ Vừa nhìn thâ y Thư Hoàn là con đã có ý trêu gan dì Tuyê t với Như Bình, cha biê t con đừng cãi! Cha hiê?u con như hiê?u chính mình.
Bàn tay gâ y xương của cha vịn lên vai tôi, cha xúc đô.ng thâ.t. Nhìn thä?ng vào tôi, người tiê p"
- Y Bình con giô ng cha, hư lä m! Nhưng cha thic h con vì chỉ có con mới giô ng chạ Con không câ n giải thích gì cả, cha biê t con ghét cay ghét đä ng chạ Ngay cả bây giờ con vâ~n ghét, con vâ~n nuôi mô i thù.
Tôi mở miê.ng định cãi lại, nhưng bàn tay trên vai tôi đô.t nhiên buông thõng xuô ng. Thân cha như 1 trái banh xì hơi, ngã ụp xuô ng ghê, tôi hoảng hô t, nä m lâ y tay người gọi to:
- Cha! Cha! Cha!
Hình như cha không còn biê t gì nữạ Tôi gọi cô Lan ra đê? cô â y canh chừng cha, còn tôi chạy đê n trạm điê.n thoại công cô.ng, tìm 1 địa chỉ bê.nh viê.n ở gâ n đâ ỵ Cha vâ~n còn nä m nghiêng nửa trên ghê, nửa dưới đâ t. Tôi và cô Lan fải dùng hê t sức mình mới kéo cha nä m ngay ngä n được. Người cha cao lớn nên nä m chä?ng lọt vào ghê, đôi chân dài dư khỏi ghê . Chúng tôi ngô i bên cạnh chờ bác sĩ tớị
Bác sĩ tới chích cho 2 mũi thuô c khỏẹ Cha bị yê u tim cô.ng thêm chứng bê.nh áp huyê t cao nên khó tỉnh lại ngaỵ Chúng tôi cô đưa cha vào fòng ngủ của ngườị Khi đã được đä.t nä m yên trên giười, người mới bä t đâ u tỉnh lạị Vừa tỉnh dâ.y, nhìn chung quanh, người đã vùng vâ~y đòi đi:
- Tao không có bê.nh gì cả, tao không thích nä m trên giường, trừ lúc ngủ và bị thương nä.ng.
Vị bác sĩ nói:
- Ông đã bị thương nä.ng lä m.
Cha nä m yên, bác sĩ chích thêm cho ông 1 mũi thuô c rô i ra dâ u bảo tôi ra ngoàị Người đưa toa cho tôi với 1 thái đô. nghiêm nghị:
- Tô t nhâ t cô nên đưa ông vào bê.nh viê.n. Người già khó cưỡng lại bê.nh. Ở nhà thương người sẽ được chäm sóc chu đáo hơn ở nhà.
- Thê theo ông thì bê.nh cha tôi nä.ng lä m à?
- Vâng, tim yê u, áp huyê t lại cao thê này, dê~ đưa đê n chứng bán thân bâ t toại lä m.
Với cha, bị bán thân bâ t toại còn thê thảm hơn cả sự chê t. Tôi yên lä.ng nghĩ ngợi chờ bác sĩ sửa soạn ra vê . Nhớ sực lại mình chưa trả tiê n xem mạch. Tôi mở ví ra, may là sô tiê n trong ví còn nguyên vẹn. Ðưa bác sĩ ra vê xong, tôi trở lại fòng của cha 1 chút. Người ngủ yên. Trở vê fòng khách, đô.t nhiên chân tay tôi rã rời, tôi ngã người xuô ng ghê . Mọi chuyê.n xãy ra suô t mô.t buô?i sáng nay như 1 cơn bão lớn, tôi không chịu nô?ị Tiê ng con Bi Bi kêu la thảm thiê t, tôi bịt vô.i 2 taị Vùi đâ u vào áọ
Buô?i trưa, cô Lan làm 1 bữa cơm đạm bạc cho tôị Tôi bảo cô Lan làm thêm món canh gan heo mì chỉ cho chạ Ðê n 1 giờ hơn cha tỉnh lạị Theo lời dä.n của bác sĩ, tôi không dám đê? cho người cử đô.ng nhiê u, vì vâ.y chỉ còn cách là fải ngô i 1 bên mép giường đút từng muô~ng cho chạ Viê.c nuôi bê.nh thâ.t khó khän, cha nóng tính, dê~ nô?i giâ.n vì sự bâ t lực bâ t ngờ của mình. Khi cha dùng hê t chén mì mô hôi tôi đã đô? như tä m. Cha nhìn tôi, người như muô n nói cái gì nhưng lại thôi, nä m 1 chút, người lại thiêm thiê p ngủ.
Tôi định rời khỏi cän nhà này nhưng chä?ng an tâm. Ngô i trên ghê tựa của cha, tôi cứ suy nghĩ vê những chuyê.n vừa xảy rạ Tiê ng ngáy của cha thâ.t tọ Tôi bän khän không hiê?u rô i đây fải xử trí thê nàỏ Không lẽ giao 1 người già yê u bê.nh hoạn như cha cho cô Lan? Tôi cũng không muô n dọn vê đây, nê u người ta không hiê?u sẽ nghĩ tôi với mẹ thic h ở đây lä m. Ðưa cha vào bê.nh vei^.c ử Không ô?n, đã có Mô.ng Bình nä m trong đâ y rô ị Tiê n fòng, tiê n thuô c? Tôi cũng không thê? bỏ mä.c đứa em khác mẹ này! Bao nhiêu câu hỏi vây trong đâ u, tôi rô i rä m, nhìn mä.t tái xanh của cha tôi nhớ lại câu nói của người:
- Con hâ.n cha, cha biê t! Cha biê t! Dù cha có đô i xử tử tê với con thê nào đi nu8~a, con cũng thù ghét cha!
Con Bi Bi vâ~n tru lên những âm thanh buô n thảm. Nó chạy đê n chân tôi, tôi vô~ vê nó, nhưng nó vâ~n kêu, vâ~n chạy quanh ngửi mâ y đô vâ.t. 1 lúc tôi nghe có tiê ng đô.ng leng keng, quay đâ u lại con Bi bi không hiê?u lôi ở đâu ra 1 xâu chìa khóạ Tôi bước tới câ m xâu chìa khóa lên, tình cờ ngä m nghía từng cái mô.t. Ðây có fải là xâu chìa khóa của Như Bình không? Như Bình cái tên như mô.t con dao bén đâm thä?ng vào tim. Tôi thâ y nhói đaụ Như Bình đúng như Thư Hoàn đã nói: " 1 người con gái yê u đuô i và hiê n lành, chê t thâ.t oan ức!"
Hình ảnh của Như Bình cứ ám ảnh, tôi dùng hê t cách đê? quên. Ðưa thử xâu chìa khóa vào các ô? khóa các hô.c tủ của cha, thâ.t bâ t ngờ, 1 cän tủ mở rạ Vâ.y thì đây là xâu chìa khóa của cha à? Tôi kéo hô.c tủ ra định xem trong hô.c tủ còn thừa lại 1 ít tiê n lẻ chäng?
Nhưng trong đó ngoài 1 chiê c hô.p đỏ ra không còn cái gì hê t. Chiê c hô.p đỏ này bên ngoài có khä c hình tuyê.t đẹp. Ðịnh mở ra xem, nhưng nä p lại khóa kỹ không mở ra được. Tìm 1 chiê c chìa khóa nhỏ nhâ t trong xâu, thử thời vâ.n xem. May quá lại đúng của nó.
Trong hô.p 1 có sô giâ y tờ, tôi la6.t từng trang 1 ra xem, nhưng thâ t vọng, không có 1 tờ giâ y nào xài được. Sau cùng định đâ.y nä p lại, tôi chợt trông thâ y 1 tờ giâ y xê p kỹ, thì ra đó là bä ng khoáng nhà. Tôi nghĩ ngợi 1 lúc, thâ y rä ng nê u muô n đưa cha vào beê.nh viê.n, thì không còn cách nào hơn là đem bán cän nhà này đị Tôi xê p giâ y nhà bỏ vào túị
Trong hô.p, ngoài đô ng giâ y trên ra hình như không còn cái gì khác, nhưng tôi vâ~n cô lục lọi, hy vọng. Mô.t lúc lâu, vâ.t hiê.n ra trước mä t tôi là 1 xâu chuô~i ngọc màu lục thâ.t đẹp. Mô~i hạt đê u to gâ n bä ng viên bi của trẻ con. 24 hô.t tâ t cả. Ðây là 1 vâ.t đä t tiê n, tại sao cha không nhớ mình con xâu ngọc quý giá nàỷ Ðä.t xâu chuô~i xuô ng tôi xem còn gì khác nữa không, nhưng chỉ thâ y 1 tâ m hình đã hoen màụ Ðó là tâ m ảnh 1 thiê u nữ ngô i tựa lưng trên ghê dựa tròn, trên tay là 1 chiê c đàn tỳ bà. Thiê u nữ tuyê.t đẹp nhưng khuôn mä.t trông thâ.t quen. Nhìn đôi mä t to âu sâ u tôi tưởng chừng mình đã gä.p ở đâu rô ị Nghĩ ngợi 1 lúc, tôi giâ.t mình. Ðúng là đôi mä t của mẹ, nhưng chä c chä n đây không fải hình mẹ . Tôi đoán thê, vì nhìn y fục thiê u nữ mä.c trong hình, lô i trang sức cô? lô? của những thiê u nữ thời bô n, näm mươi näm vê trước. Vâ.y người trong hình là aỉ Tôi thä c mä c, lâ.t ngược tâ m hình, nơi mä.t sau có những hàng chữ:
Mưa rơi từ trời caọ
Nước rơi làm sao nhä.t
Chuyê.n buô n bao giờ vơị
Lòng buô n vâ~n buô n mãi
Khúc hát không thành tiê ng
Ðàn cho vơi cơn sâ u
Sâ u chờ ngày tao ngô.
Buô n này bao giờ nguôỉ
Tôi đoán chä c xâu chuô~i ngọc và bức hình thiê u nữ nhâ t định fải có 1 sự liên hê. nàọ Người con gái này chä c chä n có liên hê. với chạ Fải chäng đây là mô.t người tình, mô.t người yêu quý, nên ngươì mới giữ ảnh và vâ.t lưu liê.m của nàng? Nhưng không lẽ cha lại nä.ng tình như vâ.y được saỏ
Ðâ u óc tôi rô i rä m, tôi không muô n tìm hiê?u thâm. Ðä.t mọi vâ.t vào vị trí cũ, tôi khóa lại, xong đứng dâ.y đem chìa khóa nhét xuô ng dưới gô i chạ Cha vâ~n ngủ mê, tôi bước ra khỏi fòng thâ.t nhẹ
Dä.n dò cô Lan xong tôi bước ra ngoàị Lúc bước qua fòng Như Bình tôi khép nhẹ cửa lại, nhưng mä t không dám nhìn vào trong. Vê đê n nhà tôi tiê p 1 cô khách bâ t ngờ - Phương Dụ Tôi không còn tâm trí đâu đê? tiê p đãi niê m nở. Tôi rót 1 ly trà, nô c cạn. Mẹ tiê n đê n cạnh tôi nói:
- Y Bình, có lẽ con bị trúng nä ng rô i đâ y, mä.t con sao tái xanh thê ?
Tôi ngô i bâ.t xuô ng thảm, đâ u tựa lên thành giường, bao nhiêu biê n cô dô n dâ.p, làm sao tôi không thâ t thâ n! Tôi đã hoàn tâ t công viê.c mô.t cách chu đáọ Bây giờ vê nhà, tôi cảm thâ y mê.t mỏi chi lạ, tôi muô n khóc, khóc 1 trâ.n cho đã đờị
Phương Du bước tới cạnh, đưa tay sờ mä.t tôi:
- Y Bình, chuyê.n gì thê ? Ai làm mày buô n ả
Mẹ lo lä ng:
- Có fải con lại cãi nhau với Thư Hoàn không?
Tôi lä.ng lẽ lä c đâ u, â p úng mô.t lúc mới thô t lên được:
- Như Bình chê t rô i!
Mẹ nä m vai tôi lä c mạnh:
- Cái gì? Con nói saỏ Con có mê không?
Tôi đáp:
- Không, không, con tỉnh lä m. Như Bình chê t thâ.t rô i, nó bä n súng vào đâ u tự tử.
Mẹ khụy chân xuô ng đâ t, lâ?m bâ?m:
- Trời! Sự thâ.t đâ y à?
Có fải đó là sự thâ.t không con?
- Thâ.t đâ y mẹ ạ!
Mẹ hỏi:
- Tại sao vâ.ỷ
Tôi òa khóc, những giọt nước mä t như nước lũ vỡ đê, tôi xoay lại, úp mä.t vào thành giường. Phương Du bước tới vòng tay qua vai tôi, vô~ vê :
- Thôi đừng khóc nữa Y Bình, sô ng chê t có sô cả mà!
Tôi vâ~n khóc:
- Có sô à? Mày làm sao hiê?u được, mạng sô ng của Như Bình nä m trong tay tao, thê mà ...Phương Du tao đã giê t Như Bình!
Phương Du nói:
- Dù sao chuyê.n đó cũng đã xảy ra rô i, khóc có ích lợi gì, nó còn làm cho mình bình thản lại được đâủ Y Bình đừng khóc nữạ Như Bình chê t được là có phước lä m rô i!
Tôi ngâ?ng đâ u lên:
- Mày nói thê là thê nàỏ
- Con người ở đời có 2 chữ: Sô ng và chê t. Mày biê t cái nào mới đưa con người tới hạnh fúc đích thực không? Như Bình đã được giải thoát, nô~i buô n khô? người sô ng fải nhâ.n. Ai khô? hơn aỉ Tại sao chúng ta cứ xem chê t như là 1 viê.c bi thảm? Trong khi người chê t nä m duô~i chân không còn biê t đê n nô~i buô n khô? sâ u lo gì nữạ Vâ.y thì họ là kẻ đáng được chúng ta chia vui hơn là chia buô n Y Bình ạ.
- Lời của mày chä?ng giô ng ai cả
- Nhưng đó là chân lý tìm ra được trong tuyê.t đỉnh đau thương đâ y mày ạ.
Tôi yên lä.ng. Giữa cái sô ng và cái chê t có mô.t khoảng cách thâ.t dài nhưng cũng thâ.t ngä n. Tôi ngô i nghĩ mông lung. Phương Du không biê t đã bỏ đi từ lúc nàọ Trời tô i dâ n ...Ngô i giữa khung trời tan tóc tôi không buô n nghĩ ngợi gì nữạ Mẹ đê n gâ n, người nói với tôi 1 vài câu gì đó, nhưng dâ u óc hư vô, tôi không nghe gì cả. Mãi đê n lúc Thư Hoàn đê n, thân xác mê.t nhọc rã rời, khuôn mä.t xanh mét, trông chàng thâ.t tô.ị
- Anh định chôn câ t Như Bình tử tê .
- Tại saỏ
- Vì chỉ có cách đó mới giữ cho Như Bình 1 khoảng không gian bâ t diê.t đê? nàng yên nghỉ.
Tôi ái náy:
- Nhưng ...anh Hoàn, anh cũng biê t là ...cha em đã hê t tiê n rô ị
- Chuyê.n đó đê? tôi lọ
Thư Hoàn nói, giọng nói của chàng bình thản, mä t chàng nhìn vê fía nê.m giường, chàng không nhìn tôị Không khí trong fòng ngưng đọng lại và tôi cảm thâ y khoảng cách giữa 2 chúng tôi thâ.t vời vợị Khoảng cách đó tuy không nhìn thâ y, nhưng có thê? cảm nhâ.n được. Chàng vâ~n đứng đâ y nhưng xa lạ làm sao! Sự sợ hãi đánh tan cơn buô n ban nãy, tôi nhìn Hoàn nói:
- Cha lại bê.nh rô i!
Hoàn chau mày, hình như chàng vâ~n còn nghĩ ngợi chứ chưa trở lại thực tạị
- Saỏ
- Cha bê.nh và bác sĩ bảo câ n fải đưa người và bê.nh viê.n.
- Hả
Mä t chàng lướt nhẹ qua mä.t tôị Giọng nói lạnh như người ngoài cuô.c. Tôi buô n bã:
- Bán sĩ bảo cha bị trúng gió nä.ng lä m, có thê? đưa đê n tình trang bán thân bâ t toạị
- À!
Hoàn à mô.t tiê ng, rô i móc trong túi ra xâ p giâ y bạc, đê? lên cái tủ nhỏ đä.t cạnh giường của tôi:
- Cứ lâ y dùng đi, ngày mai tôi đưa thêm.
Tôi đỏ cả mä.t, lòng sượng sùng. Nhưng điê u muô n nói đâu fải thê ? Tôi đâu có định xin tiê n chàng?
Thái dộ của Hoàn thật xa lạ, dứng bên nhau mà chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mặt tôị Tim tôi nhói daụ Anh Hoàn, anh dừng bỏ em. Anh Hoàn! Tôi gào trong tim-- Em cần anh, cần anh lắm! Em dang cô dộc. Tôi muốn van xin. Nhưng chàng dã dứng thẳng người lên, như 1 nhà buôn vừa thanh toán xong món hàng, quay quả bỏ ra cửạ
Tôi phải về. Suốt 1 ngày không về nhà rồị Mộ của Như Bình tôi dã chọn miếng dất ở núi Lục Trương Lệ Trời lúc này nóng, không thể dể lâu dược, 3 ngày nữa phải hạ huyệt!
Tim tôi rối bời:
Anh di ngay bây giờ saỏ
Vâng, sáng mai tôi sẽ mang thêm tiền dến cho cộ
Tiền ...tiền ... không lẽ giữa chúng ta chỉ có tiền thôi saỏ Theo chàng ra tới tận cửa, tim tôi như bị dao cắt-- anh Hoàn, dừng di anh! dừng bỏ em di anh ! Tim tôi van cầu, nhưng sao chàng vẫn bất dộng, thảm nhien như người khong quen biết, Dến cửa, chàng dứng lại nhìn tôi:
Thôi anh về
Tựa cửa dưa mắt nhìn theo bóng chàng khuất dần trong màn dêm tim tôi tan nát. Chàng dã di mất, và sẽ không bao giờ trở lại nữạ Dứng chết lặng nơi cửa tôi không biết phải làm gì bây giờ. Dến lúc mẹ gọi trở vào tôi mới sực nhớ ra trời dã tối
Ăn 1 bữa cơm tối vô vị rồi tôi trở về phòng. Bước tới chiếc dàn dương cầm ngồi xuống, úp mặt vào nắp dàn. Mẹ bước tới vịn vai tôi, hỏi
Y Bình cha con bệnh rồi à?
Vâng.
Bệnh gì ?
Yếu tim và áp huyết cao
Nặng không?
Nặng
Mẹ yên lặng ngồi xuô"ng cạnh giường tôị Không khí trong phòng thật nặng nề, tôi nghe cả tiếng tim dập trong lồng ngực. Mở nắp dàn ra, nhấn nhẹ lên phím, 1 vài âm thanh rời rạc vang lên làm tôi muốn khóc
Hình như có người gõ cửạ Ai vậy ? tôi bước ra mở cửạ Ngoài sự tiên liệu của tôi: Thư Hoàn! chàng mới bỏ di sao trở lạỉ tôi sung sướng-- Thư Hoàn anh về rồi dấy à? Sau cùng rồi anh cũng trở lạị Tim tôi reo vui, nhưng miệng tôi mở không rạ Mở rộng cửa dón chàng. Khi bước chân chàng dặt lên thềm tôi mới trông thấy vẻ héo hắt trên mặt chàng. Ngồi xuống ghế Thư Hoàn 2 tay ôm dầu, không nói 1 tiếng. Tôi ngồi dối diện chàng. 1 lúc Hoàn ngẩng mặt lên. Khuôn mặt diểm những giọt lệ, tôi gọi:
Anh Hoàn!
Y Bình! em có biết trước khi tự tử, Như Bình dã dến dâu không?
Tôi lắc dầu:
cô ấy dến nhà anh, trong lúc anh bận dến em, Như Bình dã dể lại lá thư rồi quay về nhà, có lẽ sau dó mới tự tử
1 lá thư à?
Vâng
Thư Hoàn móc trong túi ra 1 bức thư nhàu nát, chàng dưa cho tôi xem, xong bỏ dến cửa sổ nhìn ra ngoàị
"Anh Thư Hoàn
Cầm bút lên, tôi không phải viết gì cho anh. Bây giờ dêm dã khuya, trăng bên ngoài thật tỏ. Còn nhớ cách dây chẳng lâu chúng ta dã dạo chơi dưới ánh trăng này trên dường Tân Sanh Nam. tối hôm ấy, anh dã hỏi tôi có muốn làm vợ anh không? Nhưng, bây giờ, anh Hoàn, anh ở dâủ anh có còn nhớ tơ"i tôi không?
Tôi không trách cũng không giận anh, so với Y Bình tôi chỉ là 1 dứa con gái nhỏnhoi, tầm thường. Vì vậy tôi nghĩ rằng nếu phải chọn giữa tôi và Y Bình. thì có lẽ tôi là người không mảy may hy vọng. Ngay từ buổi dầu khi anh biết tôi, rồi gặp Y Bình, thì tôi dà hiểu rằng số trời dã dịnh, nên cố nguôi ngoaị Nhưng khi bóng hình của anh vừa tàn trong tôi thì anh lại quay trở lạị anh có biết lúc ấy tôi dã sung sướng thế nào không? Tôi cứ tưởng là nỗi nhớ nhung của mình dã dộng lòng Trời Phật nên người bảo anh trở về với tôị Tôi như phát diên vì vui sướng, yêu anh dến dộ muốn cúi xuống hôn chân anh. Anh Hoàn! chắc anh không ngờ tôi lại yêu anh dến dộ này phải không ? Lúc anh bảo anh dịnh cưới tôi, tôi choáng v ang khao khát dã lâu bây giờ sắp thành hình. Tôi cắn thật mạnh vào ngón tay dể biết là dây không phải là chuyện nằm mợ Nhưng cảnh dẹp chóng tàn, Y Bình dến, không cần nói 1 câu gì anh cũng tung cánh bay di không 1 luyến lưụ Tôi chưa kịp vui cái vui bất ngờ là dã rơi trở lại nỗi tuyệt vọng không lối thoáị
Nhưng anh Hoàn, tôi không trách anh, cũng không gian anh, có diều la tôi hơi buồn là tại sao anh lại xem tôi như 1 trò dùả Anh lừa dối tôỉ Dã yêu Y Bình, anh còn quay sang tôi chi vậỷ Anh là người cứng rắn, anh mạnh mẽ khó lay chuyển. Còn tôỉ tôi chỉ là 1 con b e yếu ớt, tại sao anh dem tôi ra diễu cợt như thế.?
Chính anh! phải chính anh là người dã làm cho tôi mất dinh tình thương của mẹ,vì mẹ cho rằng việc tôi dể mất anh là 1 chuyện nhục nhã, nhưng dối với tồi chuyện do không có nghĩa lý gì. có diều, ông trời tai ác thật, chỉ trong vòng có mấy hôm mà tôi vừa mất anh, vừa mất mẹ, vậy thì tôi còn sống làm gì nữạ
Tôi không bao giờ có ý tranh chấp tình yêu với Y Bình, tôi thích Y Bình vì nó cương nghị và dũng cảm, bị cha dánh mà vẫn không biến sắc. Tôi phục Y Bình chỗ dó và tôi không trách Y Bình. Có diều tôi buồn anh, vì anh nỡ dem tôi ra làm trò dùa, tại sao thế hở anh Hoàn?
Tôi không giận anh dâu, tôi chỉ buồn 1 chút thôi! mẹ dã bỏ di, anh cũng bỏ di ... Anh Hoàn, tôi yếu duối qúa, phải chi tôi có dược 1 chút cứng rắn của Y Bình chắc anh sẽ nghĩ dến tôi nhiều hơn, phải không anh? Anh Hoàn, tôi buồn anh nếu thật tình anh chẳng yêu tôi, anh nên nói cho tôi biết, còn hơn là dể tôi khổ thế nàỵ
Trăng dã lặn, trời tối sầm lại, tôi không can dảm viết thêm, xin dừng bút ở dây và hy vọng kiếp sau chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn.
Chúc anh gặp nhiều hạnh phúc
Như Bình "
Dọc hết bức thư tôi nhìn lên, Thư Hoàn tay trong túi, dang ngó mông ra cửạ Tôi dến dưa thư cho chàng, Hoàn nói :
Y Bình chuyện báo thù của em cộng thêm việc làm của anh dã dưa Như Bình vào cõi chết, chúng ta là 2 kẻ sát nhân, em thấy có dúng không
Tôi vịn tay lên cửa, không dáp. Hoàn tiếp:
Y Bình chúng ta ích kỷ qúa !
Vâng
Y Bình, em hãy nhìn xem kìạ Hoàn nói mắt chàng dăm dăm nhìn về phía trước -- Anh có cảm giác Như Bình dang dứng bên ngoài, gương mặt dầy máu, dang buồn bã nhìn chúng ta
Tôi nhìn theo, ngoài cửa, ngoài những ngọn dèn dường và nhà cửa, tôi không nhìn thấy gì khác. Thư Hoàn vẫn tiếp:
Dó, Như Bình dứng dấy, lúc nào dôi mắt của nàng cũng theo dõi chúng ta
Chàng dăm dăm nhìn ra ngoài, tôi chợt cảm thấy trong bóng dêm hình như có dôi mắt buồn bã, trách hờn của Như Bình dang dăm dăm nhìn về phía chúng tôị
Giọt Lệ Trong Mưa Giọt Lệ Trong Mưa - Quỳnh Dao