Người ta sẽ học được nhiều hơn từ lỗi lầm của mình, nếu như họ không quá bận rộn chối bỏ lỗi lầm của mình.

J. Harold Smith

Download ebooks
Ebook "Giọt Lệ Trong Mưa"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4292 / 25
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương: 5 -
ôi vòng đi ra sau rửa mặt xong mới bước rạ Thư Hoàn đang nói chuyện mưa nắng với mẹ Nhìn anh chàng tôi cười nói:
- Xin lỗi, tôi chưa giới thiệụ
Hoàn cắt ngang:
- Không cần nữa, tôi đã tự giới thiệu rồị
Mẹ đứng lên:
- Y Bình, con ngồi đây nói chuyện với cậu Hoàn nhé, mẹ đi chợ
Quay sang Hoàn mẹ nói:
- Hôm nay cậu ở lại đây dùng cơm với chúng tôi nhé!
Hoàn vội chối từ:
- Dạ cám ơn bác trưa nay cháu bận.
Mẹ cũng không ép, xách giỏ đị Tôi bước ra nhà sau mang chiếc khăn quàng cổ ra cho Hoàn.
- Trả lại cho anh này, tối qua tôi quên mất.
Hoàn cười, anh chàng chỉ chồng sách trên kỷ trà:
- Tôi đến đây không fải đòi khăn, cô xem có quyển sách nào chưa xem không?
Tôi sung sướng bước tới, lật từng quyển ra xem. Tất cả 6 quyển: Đêm kia, Nhật Ký của Người Thợ Săn, Cầu Miêu, Trời Cao, Bóng Bây và Đêm Trăng. Nhìn đống sách tôi không biết nói sao hơn là:
- Cảm ơn quá!
- Tất cả đều chưa xem hết chứ?
Tôi rút quyển "Bóng Mây" ra, nói:
- Quyển này tôi xem rồi!
- Cô thích tiểu thuyết của Henry Miller không? Lúc đầu tôi định mang thêm cho cô 1 quyển.
- Tôi đã xem cuốn " 2 chị em"
- Ở đằng tôi còn 1 quyển " Tự Truyện của Gandhi".
Đưa cao quyển " Bóng Mây" lên, hoàn hỏi:
- Đọc quyển này cô có thích không, tôi thấy phần đông chúng ta đều thích nó lắm.
Tôi nói:
- Loại tạp ghi như thế đọc nặng quá, tôi không thích lắm. Quyển mà tôi thic h nhất là " Đỉnh Gió Hú".
- Tại saỏ
- Vì quyển đó viết về tình yêu với thù hận đều tuyệt cả, tôi yêu nhất là mối tình si trong đó.
- Nhưng nó có vẻ tàn nhẫn quá. Theo tôi viết quyển sách, vẽ 1 người, fải giống người chứ đừng giống quỷ.
- Anh muốn nói đến anh chàng nhân vật chính? Tôi thì tôi thic h nhất ông tạ
- Kể cả hành động báo thù tàn nhẫn? Cưới vợ xong về lại hành hạ? Ép cô bé xinh đẹp fải lấy 1 thằng xấu xí? Tôi nghĩ hắn là quỷ chứ chẳng fải là ngườị
- Nhưng anh chàng đó trưởng thành trong thù hận, 1 người lớn lên trong hoàn cảnh như thế thì hành động làm sao hơn được chứ?
Đột nhiên tôi ngưng lại, rồi bất chợt rùng mình. Thư Hoàn nhìn tôi ngạc nhiên:
- Cô khó chịu à?
- Không.
Nhìn ánh nắng chói chang ngoài song, tôi tiếp:
- Trời đẹp thế này, đi chơi chắc sướng lắm.
- Vậy thì chúng ta đi chơi nhé?
Thư Hoàn hỏi tôi nheo mắt:
- Đừng quên là trưa hôm nay bận việc đó nhé!
Hoàn cười lớn, đứng dậy:
- Thôi dẹp tất cả qua 1 bên đi, bây giờ cô nghĩ xem chúng ta đi đâu chơi đâỵ
Tôi nói:
- Chúng ta đến núi Long Bửu đị Tôi chỉ nghe chứ chưa có dịp tớị
Đợi mẹ đi chợ về, tôi xin fép mẹ, xong chúng tôi sánh vai bước ra khỏi cổng. Vì chưa dùng cơm, nên khi đến đầu hẽm, chúng tôi ghét cái quán nhỏ ăn cháo, thêm 1 cặp giò cháu quẩy giằn bụng rồi mới lên đường. Hà Thư Hoàn định bao 1 chiếc taxi, tôi ngăn lại, cười nói:
- D u biết rằng anh có nhiều tiền thật, nhưng không nên phung phí thái quá, tôi không thích đi chơi mà làm ra vẻ sang trọng. Nếu muốn ta có thể đáp xe buýt đến ven đô, xong đi chuyến xe lam đến núị Hôm nay anh đi chơi với người bình dân thì cũng nên bình dân 1 tí! Thư Hoàn nhìn tôi, anh chàng có thái độ thật khó hiểu:
- Tôi không có thói quen bao taxi, nhưng mấy lần đi chơi với chị em của cô, họ đều gọi taxi nên tôi tưởng đó là thói quen của nhà họ Lục chứ!
Tôi cũng giả vờ bắt chước thái độ của anh chàng.
- Anh muốn nói Như Bình và Mộng Bình à? Họ với tôi khác hẳn nhau vì họ giàu sang, còn tôỉ Tôi không thuộc giai cấp đó.
- Nhưng tất cả đều là con Lục Chấn Hoa mà?
- Đồng ý, nhưng không cùng 1 mẹ!
Tôi giận dữ nóị Hoàn yên lặng suy nghĩ 1 lúc nói:
- Có lẽ dù chung cha, nhưng cả 2 lại thuộc 2 giai cấp khác nhaụ Cô sống cho đời sống tình cảm nhiều hơn, họ sống vì đời sống vật chất!
Tôi đứng lại nhìn hắn, hắn cũng yên lặng nhìn tôi, trong mắt anh chàng có gì làm cho tim tôi đập mạnh. Xe buýt đã đến, Hoàn kéo tay tôi lên xe, đây là lần đầu tiên tôi nắm tay 1 người con traị
Trên núi Long Bửu, người đến viếng thật đông, cả 1 ngọn núi đầy bóng người, cảnh trí thật hữu tình. Trẻ con tung tăng chạy nhảy, giấy bẩn, thức ăn khắp nơị Dù những tấm bảng " Cấm hái hoa" cắm đầy khắp nơi, nhưng đến đâu cũng thấy những cành hoa di động trên tay du khách. Đi theo đoàn người vê fía công viên, tôi nói:
- Nếu tôi là hoa, chắc tôi thù nhân loại lắm!
- Tại sao thế? Có fải vì nhân loại đã làm cho hoa lá bị hoen ố đi không?
- Đúng thế! Thượng đế tạo ra mọi vật với vẻ dễ thương riêng biệt của nó, nhưng có 1 loại thật đáng ghét.
- Nhân loại fải không?
Chúng tôi nhìn nhau cười, Hoàn nói:
- Tội thật, chúng ta lại thuộc về thứ đáng ghét đó!
Tôi hỏi:
- Nếu thượng đế cho anh chọn lựa, không nhất thiết fải làm người, thì anh sẽ xin làm cái gì?
Ngẫm nghĩ 1 lúc, Hoàn nói:
- Tôi xin làm đá.
- Tại saỏ
- Vì đá cứng nhất, ù lì nhất, không sợ gió mưa gì cả.
- Nhưng đá cũng sợ 1 thứ, đó là con người, con người sẽ đập vỡ nó ra để mở đường để cất nhà.
- Như thế cô muốn làm gì?
- Tôi sẽ làm 1 cọng cỏ nhỏ.
- Tại saỏ
- Vì có đốt cháy đi, mùa xuân đến nó vẫn mọc lại được như thường.
- Nhưng con người vẫn có thể đào rễ nó lên, vẫn có thể vặt chết nó vậỵ
Tôi cứng họng. Hoàn tiếp:
- Không có 1 cái gì không sợ con người, trừ 1 thứ ...
- Thứ gì?
- Gió bãọ
Chúng tôi cùng cười lớn, niềm vui len lõi vào tận đáy tim tôị Chọn 1 khoảng cỏ trống chúng tôi ngồi xuống. Hoàn kể cho tôi nghe chuyện gia đình của hắn, đúng như điều tôi đoán, quả thật hắn có 1 người cha nổi tiếng trong giới chính trị và giáo dục, hèn gì dì Tuyết chẳng săn đón hắn sao được! Hắn lại là con trai duy nhất còn lại ở nhà, có 1 bà chị, nhưng đã lấy chồng ở rei^ng. Sau khi cho biết xong, Hoàn hỏi lại:
- Cô cho tôi biết về gia đình cô đi, mẹ cô gặp cha cô trong trường hợp nàỏ
- Bị cưỡng ép.
- Thật vậy à?
- Vâng, tôi chỉ hiểu được như thế, mẹ tôi không bao giờ nói cho tôi biết, tôi chỉ nghe người khác nói lạị
Chúng tôi chuyển câu chuyện sang 1 đầu đề khác. Bắt đầu nói về nhiều thứ, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện thơ văn, con ngườị Trong tiếng nói có fa lẫn tiếng cười, lẫn những lời cãi vã ...thời gian đã biến mất trong niềm vuị Khi mặt trời bắt đầu xuống núi, chúng tôi mới trở về nhà, lại 1 cuộc dạo phố, ngắm nghía những hình ảnh đôi co giữa khách và chủ hàng. Chen chân trong đám đông, ngồi xuống bên quán hàng rong tự nhiên sau cùng khi Hoàn đưa tôi tới trước cửa nhà, đêm đã xuống tuyệt đẹp, ngõ hẽm thật vắng, đứng tựa người vào cổng tôi hỏi:
- Vào nhà 1 chút không anh?
- Thôi hôm khác.
Hoàn chống tay lên chiếc cột xi măng, nhìn tôi 1 lúc rồi nói:
- Hôm nay vui thật.
Tôi cười, chàng tiếp:
- Lần sau nhé?
Tôi vỗ nhẹ lên cổng:
- Nó không bao giờ đóng khi anh đến. Hoàn tiếp tục nhìn tôi:
- Tính cô thật cởi mở.
- Tôi không biết làm cao, không biết kiểu cách, như thế là yếu quá, fải không?
Hoàn cười, nói:
- Vâng, anh về!
Nói xong, mà Hoàn vẫn đứng yên đấỵ Tôi gõ cửa, nghe tiếng mẹ bước rạ Cửa mở, Hoàn cúi đầu chào mẹ. Hoàn lại nói thêm 2 chữ anh về. Cửa khép lại, qua khe cửa tôi vẫn còn trông thấy chàng đứng khá lâụ Bước vào nhà, mẹ yên lặng theo sau, người có vẻ không hài lòng.
- Mới quen nhau sao lại đi chơi khuya như vậỷ
Tôi ôm ngang người mẹ Để cho người fải sống 1 ngày buồn bã và cô đơn. Hôn mẹ xong, tôi nói:
- Mẹ, hôm nay con vui thật, vì con là kẻ chiến thắng!
Mẹ ngạc nhiên:
- Chiến thắng? Trên phương diện nàỏ
- Trên mọi phương diện!
Tôi cởi áo ra, vứt trên ghế, tắm rửa xong, mở quyển nhật ký ra tôi ghi:
Tất cả mọi việc xảy ra thật êm đẹp, thật đúng như chương trình tôi đã dự liệu, tôi đã cướp được người yêu của Như Bình 1 cách dễ dàng, tôi sẽ cười thật to khi nhìn họ khóc.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, tôi nhảy ngay lên giường. Đêm bên ngoài thật yên, thật vắng, tim tôi đột nhiên đập mạnh 1 thứ tình cảm lạ lùng nhè nhẹ, lâng lâng, tôi cảm thấy như mình vừa đánh mất chính mình. Giấc ngủ đến với bao ưu tự
Chương 4
Tết đã trôi qua, 1 cái tết thật bình lă.ng. Đêm 30 2 mẹ con ngồi nhìn nhaụ Mồng 1 sáng " đằng kia " chúc mừng năm mớị 2 ngày tiếp đó gió bấc thổi mạnh, cái lạnh căng da làm mọi người không ai muốn ra khỏi nhà, nhưng gió bấc vẫn không cầm được chân tôị
Mặc chiếc áo lông thật dày, tay đeo găng kín, tôi vẫn nhởn nhơ trên sườn núi, bên bờ sông, và người luôn luôn bên cạnh tôi, bao giờ cũng là người thanh niên tràn đầy sức sống - Hà Thư Hoàn. Tình bạn giữa 2 chúng tôi càng lúc càng khắng khít. Khắng khít đến độ nhiều lúc tôi fải giật mình.
Hôm nay đến thăm Phương Du, Du đang nhốt mình trên gác vẽ tranh. 1 khung vải thật to chiếm gần nửa căn phòng. Phương Du mặc chiếc blouse trắng bê bết sơn, tóc tai nàng rối bù, mặt tái ngắt trông thật thiểu nãọ Thấy tôi đến, nó vẫn tiếp tục làm việc, chỉ nói 1 câụ
- Y Bình đấy à? Ngồi chơi xem tao vẽ nhé!
Tôi nhìn khung vải, 1 bức họa trừu tượng mà màu tro và màu xanh chiếm gần hết bức tranh, những vệt màu rời rạc như bầu trời trước cơn mưa mùa hạ Tôi ngắm nghía 1 lúc vẫn không hiểu Phương Du vẽ gì, tôi không ngừng được:
- Mày vẽ cái gì thế?
Phương Du quệt thêm 1 vệt như 1 giòng máu loang lổ giữa khối màu xanh đậm và xám, giải thích:
- Chủ đề của bức tranh này là " tình yêu"
Tôi nhún vai:
- Tao thấy không đúng lắm, phải đề là " tình yêu của Phương Du" mới phảị
Phương Du ném bút, cởi áo khoác ra rồi ngồi xuống cạnh tôi, nàng nói:
- Còn anh chàng của mày đâu rồỉ
- Không có gì khác lạ cả, tao đang bắt hắn làm nô lệ đây, mày đừng hiểu lầm, đấy không fải là tình yêu, chỉ là 1 sự trả thù đúng nghĩạ Tao chứ đâu fải ai đâu mà dễ ngã lòng như vậỷ
- Thật không? Y Bình, mày đừng có đùa với lửa nguy hiểm lắm, tao thấy Hà Thư Hoàn cũng đâu có tội gì mà làm vật thí thân cho mày trả thù người khác chứ?
- Tao đâu có ý hại hắn, chỉ tại hắn xui xẻo đấy thôi!
Phương Du trừng tôi:
- Tao không ưa giọng nói đó!
- Saỏ Bây giờ mày cũng bày trò đạo đức nữa à?
- Không fải, nhưng tao không muốn thấy mày đem tình yêu ra làm 1 trò đùa, mày có thể dùng mọi cách để trả thù, nhưng không thể tàn nhẫn với Thư Hoàn như thế được.
Tôi kề mặt sát vào Phương Du:
- Mày fải hiểu cuộc sống của tao bây giờ chỉ có 1 mục tiêu duy nhất, đấy là báo thù! Ngoài ra tao không cần biết gì nữa hết.
- Thôi được, tao sẽ chống mắt xem mày hành đô.ng.
Chúng tôi ngồi yên lặng 1 lúc. Mỗi đứa đều có 1 tâm sự riêng tư, tôi thấy không khí loãng quá nên bỏ ra về. Phương Du đưa tôi ra cửa, tôi hỏi:
- Còn anh chàng nóng tính của mày lúc này thế nàỏ
- Hắn vẫn còn tồn tại trong đáy tim taọ Quả tim tao bây giờ đông gía như nước đá. 1 ngày nào đó tao hy vọng anh chàng sẽ hiểu được, để băng sẽ tan và tim tao ấm lạị
Tôi nói:
- Mày nói như làm thơ vậy, tao thấy lãng mạn quá đấỵ
Phương Du cười:
- Để tao đưa mày đi 1 đoạn đường nhé!
Chúng tôi đi về phiá cầu lớn, đứng ra bên này đầu cầu tôi có thể đón xe về được rồi, nhưng tôi thic h thả bộ thêm 1 khoảng nữa ven theo lan can cầu, chậm rãi bước đi trong suy tư, Phương Du bỗng lên tiếng:
- Y Bình, chắc có 1 ngày nào đó tao sẽ nhảy xuống sông này tự tử quá.
- Cái gì? Mày nói cái gì?
- Y Bình, mày không hiểu tao đâu, thật đấy, ý muốn nhảy xuống sông làm tao phát điên lên được.
Tôi nhìn Phương Du, nàng đứng tựa vào cột cầu, yêu lặng 1 lúc Phương Du cười phá lên:
- Thôi, không nói khùng nữa đâu, bây giờ mày về đi nhé!
Cô bé quay lưng trở về nhà, tôi nhìn theo thương hạị Tôi muốn chạy theo an ủi nhưng lại thôị Đột nhiên mắt tôi như bị cuốn hút theo chiếc xe màu đen, chạy ngược chiều với tôị Tim tôi đập mạnh, mắt vẫn không rời theo dõị
Lúc bấy giờ nhằm giờ tan sở, trên cầu xe nghẹt cứng, chiếc xe đen vẫn chầm chậm nhic h tới trước. Bên cạnh người đàn ông cầm lái, có 1 người đàn bà trang điểm lộng lẫy - Dì Tuyết! Gã đàn ông 1 tay đặt trên vô lăng, 1 tay choàng qua vai dì Tuyết, còn dì thì ngã đẫu sang vai gả, thủ thỉ tâm sự gì đó, trông 2 người thật thân mật.
Xe lướt ngang qua chỗ tôi đứng, dì Tuyết hình như không trông thấy tôị Tôi bước tới nhìn kỹ lại 1 lần nữa xem mình có lầm lẫn không.
Sự thật vẫn là sự thật, xe chạy qua khỏi cầu, ngừng lại trước trạm xe buýt, dì Tuyết xuống xe, tôi vội lánh vào thành cầu, tiếp tục theo dõị
Gã đàn ông cũng bước theọ Khi gã quay mặt lại, tôi nhìn được gương mặt xương xẩu, đôi mắt ti hí với chiếc cằm cụt. 1 gương mặt thật khó coi nhưng tôi lại có cảm giác thật quen thuộc như mình đã gặp ở đâu rồị Gã đàn ông trao đổi gì với dì Tuyết vài câụ Tôi đứng quá xa nên không nghe được họ nói gì với nhaụ Sau đấy, dì Tuyết gọi xích lô, gã đàn ông bỏ lên xe trở đầu quay lạị Khi chiếc xe chạy ngang qua lần thứ 2, tôi ghi ngay số xe vào óc.
Chiếc xích lô chở dì Tuyết đi khá xa mà tôi đứng đấy suy tính, rồi tôi quyết định đến đằng kia xem tình hình có gì lạ không, thế là tôi cũng gọi 1 chiếc xe xích lô nhờ chở về nhà của cha tôị
Đến nơi, bước vào fòng khách, cha đang ngồi trên ghế hút thuốc. Kiệt ngồi gần tập viết. Thấy tôi bước vào, cha có vẻ vui:
- Lại đây, lại ngồi gần cha đây Y Bình.
Tôi bước tới ngồi xuống cạnh. Cha trút tàn thuốc vào gạt tàn.
Nhìn nét mặt nhăn trên trán và hàm râu bạc của cha, đột nhiên tôi thấy xót xạ Cha đã già rồi, không những chỉ già thôi mà còn cô độc, thời vàng son lẫy lừng đã đi vào quá khứ, đã tan thành mây khóị Bây giờ tôi mới thấy rõ 1 điều là tuổi trẻ về chiều của người nổi danh bi đát hơn ngày tàn của người bình thường. Cha nhìn tôi cười hiền lành:
- Sao, mẹ con khỏe không?
- Dạ khỏẹ
Câu hỏi của cha đã làm cho bao nhiêu nồi bùi ngùi nơi tim tôi ban nãy tan mất. Sự thù hận ngủ yên giờ được gợi dậỵ Người đàn ông này đã lợi dụng quyền uy của mình ép buộc bao người con gái xinh đẹp làm vợ mình, lấy người ta cho đến lúc chán rồi lại xua đuổi người đàn bà khốn khổ và đứa con gái bạc phước ra khỏi nhà. Đời mẹ buồn quá, người đã để rơi bao nhiêu nước mắt? Nhìn gương mặt trước mặt tôi gay gắt thầm, ông đã làm chết đời con gái của mẹ tôi bây giờ giả vờ hỏi mẹ tôi có khỏe không à?
Tiếng cha lại vang lên:
- Mẹ con có đi khám bệnh chưả
Tôi trả lời thật gọn:
- Bác sĩ nói thần kinh mẹ suy nhược.
Tôi đưa mắt đảo quanh 1 vòng xem dì Tuyết đã về chưạ Chú chó Bi Bi từ đâu chạy ra, có lẽ vừa lặn ngoài sân thì fải, lông nó lấm đầy cát, tôi nắm chắc lấy chiếc chuông ở cổ nó rung leng keng, đùa với nó 1 lúc. Cha bảo:
- Y Bình, 2 cha con mình đi tắm cho con Bi Bi đị
Tôi ngạc nhiên, tắm cho con Bi Bỉ Đó đâu fải là công việc của chả Nhưng nhìn cái vẻ thú vị của cha, tôi không biết nói gì hơn là bước theọ Cha lớn tiếng bảo cô Lan fa nước cho chó tắm, thằng Kiệt hùa theo:
- Cho con đi nữạ
Cha quát:
- Không được, mày fải ngồi đây làm bàị
Kiệt phụng phịu cãi lại:
- Không, con muốn tám cho con Bi Bi à.
Nhìn chiếc môi trề ra của Kiệt tôi sực nhớ ra 1 điềụ Đúng rồi, đôi mắt nhỏ này, chiếc cằm cụt này, trong óc tôi vụt hiện lên hình ảnh của gã đàn ông nơi cầu lớn. Tôi chết lặng người, nhìn vóc dáng gầy gầy của thằng bé, khuôn mặt xương, cằm cụt, đúng vậy saỏ Tôi không dám tin cái điều vừa xuất hiện trong óc tôị Dì Tuyết có thể hành động như vậy được à? Bà ta dám đùa sau lưng cha như thế saỏ Tôi rùng mình.
Nếu Kiệt quả là tác fẩm của dì Tuyết và 1 người đàn ông khác, thì ... Kinh khủng biết chừng nàọ
- Y Bình lại đây!
Tiếng gọi của cha làm tôi giật mình. Bước ra sau, cha và thằng Kiệt đang giữ Bi Bị Thằng Kiệt cứ bứt lông nó mãi làm nó cứ gầm gừ chẳng yên. Mỗi lần Bi Bi né là Kiệt lại cười lớn. Tôi không thể dằn được tính tò mò, cứ đưa mắt quan sát Kiệt mãi, càng nhìn tôi càng nghi ngờ. Tại sao hắn không có chiếc mũi cao như bất cứ 1 đứa con nào khác của chả Tại sao hắn không có đôi mày rậm? Chắc chắn không fải là con nhà họ Lục này rồị
Cha thật vui, ông sốt sắng kỳ cọ chiếc đuôi xù của con Bi Bị Tôi nhìn cha với đôi mắt thương hạị 1 nhân vật từng làm cho bao nhiêu người fải kinh sợ đến tuổi về chiều chỉ còn 1 thú này để tiêu khiển.
Tắm cho Bi Bi xong, chúng tôi lại trở ra phòng khách. Lúc đi ngang phòng Như Bình tôi ghé mắt vào, Như Bình đang mê mẩn xem tiểu thuyết kiếm hiệp. Thấy tôi nàng mỉm cười chào, nụ cười gượng ép làm saọ
Khi nàng khoác thêm chiếc áọ tôi thấy Như Bình có vẻ xanh xao thế nàọ
Chuyện giữa tôi với Hoàn, Như Bình có hiểu được tí nào không? Dù hiểu tôi nghĩ chắc Như Bình cũng không rõ lắm đâụ Thật ra, tình cảm giữa tôi với Hoàn đang bước vào giai đoạn tuyệt vời, chữ tuyệt vời dùng ở đây có nghĩa là đã lên đến tột đỉnh của tình bạn, thập thò trước ngưỡng cửa tình áị Tôi biết rằng, chỉ cần 1 sự khuyến khích nhỏ của tôi là đạo diễn của vở kịch này mà? Tôi đâu thể cho màn kịch kia biến thành sự thật được, nguy hiểm lắm. Tôi cố gắng lặp đi lặp lại 2 tiếng " trả thù" để tự đề cao cảnh giách, để cho lòng mình thanh thản, nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn thấy bàng hoàng, ray rứt, phải chăng vì tình cảm tôi quá phức tạp. Tôi cố gắng trốn lánh, không dám nghĩ nhiều đến nó.
Như Bình theo tôi ra tới phòng khách, con Bi Bi đang run rẩy trên ghế. Tôi nói:
- Bọn này vừa tắm cho Bi Bi đấy!
Như bình cười, nụ cười hời hợt. Tôi quay lại, chợt phác giác ra 1 sự thay đổi lớn nơi Như Bình. Phải chăng tình yêủ Nước da trắng xanh, tâm hồn thì ngẩn ngơ như tận đâu đâụ Tôi biết Hà Thư Hoàn vẫn đến đều đặn để kèm Anh Văn cho Như Bình. Con bé có vẻ si nă.ng.
Đến gần bữa tối, dì Tuyết về nhà. Tôi lén dò xét, thái độ của bà ta vẫn an nhiên tự tại như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi thầm phục tài đóng kịch của bà. Liếc về phía tôi, rồi quay sang cha, dì Tuyết nói:
- Hôm nay xui quá, thua luôn mấy ván!
Đối với cha sự ăn thua của dì Tuyết ông chẳng bận tâm lắm. Thế thì bà ta đã lợi dụng chuyện cờ bạc để che giấu hành vi ngoại tình của mình. Thua hết mấy ván? Thua thật hay chỉ là 1 cái cớ nói cho quạ
Tôi ở lại ăn cơm tối, sau bữa ăn cha hỏi tôi có định thi lên đại học không? Tôi đáp là chuyện thi cử vẫn cần, nhưng không cần phải có thầy để kèm. Đang nói đến đấy thì Hà Thư Hoàn đến. Tôi mới chợt nghĩ ra, thì ra hôm nay là ngày anh chàng đến dạy cho Như Bình, trách chi cô bé chẳng bối rối sao được.
Nhìn thấy tôi, Thư Hoàn mỉm cười thật tươi, anh chàng nói:
- Cô đoán thử xem suốt buổi chiều hôm nay tôi đã làm gì?
- Làm sao tôi biết được?
- Ở nhà cộ Tôi đợi cô suốt 1 buổi chiều rồi ăn cơm tối luôn ở đấỵ
Hà Thư Hoàn khai toẹt ra hết, tôi nghĩ có lẽ hắn cố tình nói lớn như thế để mọi người cùng nghẹ Tình hình này xem chừng anh chàng có vẻ nôn nóng, định tiến nhanh hơn 1 bước nên mới bày tỏ sự săn đón tôi trước mặt mọi người như vậỵ
Mặt Như Bình tái xanh, còn dì Tuyết thì giả bộ tảng lờ như không nghe thấỵ Thái độ của họ làm tôi thật sung sướng. Thư Hoàn ngồi xuống ghế, dì Tuyết hết nhìn hắn lại nhìn tôi hình như đang dò xét, đang nghi ngờ 1 cái gì xảy ra giữa 2 đứa tôị 1 lúc bà mới cười nói với Hoàn.
- Cậu Hoàn, cậu uống trà hay uống cà phể Cà phê nhé? Ngồi lại gần lửa này, trông cậu có vẻ bị lạnh đấỷ
Dì Tuyết chỉ chỗ trống bên cạnh Như Bình cho Hoàn. Tôi chợt hiểu, dì đang trổ thủ đoạn chài rể. Tôi vẫn thản nhiên, đưa mắt nhìn xem Hoàn sẽ ứng phó thế nào, chỉ thấy Hoàn nói:
- Dạ không sao, tôi không thấy lạnh tí nào cả.
Vừa nói, anh chàng lại bỏ chạy sang ngồi cạnh tôị Dì Tuyết có vẻ khó chịu, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi bỏ đi vào trong. Thư Hoàn bắt đầu nói chuyện với cha, cha hỏi chàng có quyển sách nào về quân sự không?
Thư Hoàn đáp không, rồi từ đó, chàng mới nói thao thao bất tuyệt về tình hình thế giới hiện naỵ Cha thích thú lắm, rất ít khi tôi thấy người có thái độ vui vẻ như vậy! Người bắt đầu bàn cãi và thuật lại 1 vài sự việc của người thời xưạ Đối với chuyện lịch sử, thời sự, tôi là con bé lười tìm hiểu nhất. Những chuyện đánh đấm của họ nghe thật chán phèọ Nhưng Hoàn và cha bàn luận hăng say quá.
Có điều Hoàn có vẻ cố chấp và giữ vững lập trường. Cha giận dữ, người bảo Hoàn chỉ là " đồ con nít chưa dứt sữa" mà bày đặt xen vào chuyện đại sự quốc giạ
Nhưng khi dì Tuyết mang cà phê ra thì chiến tranh cũng chấm dứt. Tôi nhìn thấy cha đưa ánh mắt thân tình nhìn " thằng con nít chưa dứt sữa" mà ham nói chuyện đờị
Khi dì Tuyết mang cà phê ra, dựa hơi Hoàn, tôi cũng được 1 lỵ
Dì Tuyết vừa ngồi xuống thì thằng Kiệt chạy ngay đến nũng nịu xin tiền ăn quà. Tôi không dằn được, đưa mắt quan sát, càng nhìn tôi lại càng đoán chắc giả thuyết của mình là đúng. Đúng ngay lúc gặp gã đàn ông, tôi đã có cảm giác quen thuộc, cảm giác đó bây giờ đã được xác định. Di tryền quả là 1 hiện tượng kỳ diệu của đời sống, Kiệt đúng là bản sao của gã đàn ông nọ Con cái nhà họ Lục có đứa nào xấu xí thế này đâủ Nếu quả đây là sự thật thì đáng buồn cho cha quá? Đứa con trai mình tâng tiu nhất lại là đứa con ngoại tình. Tôi lạnh lùng nhìn dì Tuyết, định tìm trên đấy chìa khóa mở cửa bí mật; nhưng bà ta đúng là 1 diễn viên có tàị Nhưng sự thật xảy ra trước mắt tôi là đã khiến tôi coi thường và ghê tởm người đàn bà này, tuy thế sự thật kia cũng mang đến cho tôi niềm phấn khởị Biết được chuyện xấu xa kia là 1 điều hay, chỉ cần nắm vững bằng chứng nữa là phần thắng sẽ về tay mình.
Dì Tuyết vui vẻ nói chuyện với Thư Hoàn, dì cố tình làm ra vẻ vồn vã thân mật, đồng thời chẳng quên việc đốc thúc Như Bình ngồi cạnh, để cô con gái chen vào, nhưng Như Bình chỉ biết thẹn thùng hết nhìn dì Tuyết lại nhìn Thư Hoàn. Sau cùng dì Tuyết hạ độc thủ với Hoàn:
- Tôi nghĩ hôm nay ở phòng khách ồn quá, cậu chịu phiền vào phòng Như Bình dạy nó nhé?
Quay sang Như Bình nói:
- Như Bình, con đưa cậu Hoàn vào phòng con đi, để mẹ gọi cô Lan mang thức uống vào!
Như Bình đỏ mặt, ấp úng:
- Nhưng..phòng con bề bộn quá mà.
Tôi nghĩ đến hình ảnh bề bộn trong phòng Như Bình, quần áo lót máng đầy đầu giường mà phì cườị Dì Tuyết vẫn bướng:
- Đâu có sao, cậu Hoàn đây cũng là người nhà cả mà.
Giọng nói của dì thật thân mật. Nhưng thái độ lúng túng của Hoàn trông thật buồn cườị Sau cùng Thư Hoàn hỏi Như Bình:
- Bài ngữ pháp hôn trước cô học thuộc chưả
Gương mặt Như Bình càng đỏ hơn, nàng đưa tay vân vê ống quần, nói:
- Dạ ...dạ chưạ
Thư Hoàn trút nhẹ gánh nặng, anh chàng nhún vai:
- Thế thì bao giờ cô thuộc tôi sẽ dạy tiếp. Hôm nay nghỉ 1 buổi cũng không saọ
Như Bình chớp mắt, nàng có vẻ thẹn thùng tay cầm chiếc khăn cứ vung vẩy luôn taỵ Dì Tuyết bấm mạnh lên đùi Như Bình khiến Như Bình đau quá khẽ kêu lên. Để cứu vãn tình thế, dì Tuyết nói:
- Tôi thấy cứ dạy tiếp đi chẳng sao đâu, riêng bài ngữ pháp để hôm khác trả cũng được mà.
Hà Thư Hoàn nói:
- Như va6.y khkông được, làm thế việc học hành không được thứ tự
Cha đột nhiên chen vào:
- Theo tôi thì con Như Bình học hay không học chẳng thành vấn đề, có con Y Bình đây học chắc khá hơn.
Quay sang Hoàn, cha hỏi:
- Sao cậu Hoàn, cậu có sẵn lòng kèm Y Bình học thi đại học không?
Giọng nói của cha lúc nào cũng ưa ra lệnh, Hà Thư Hoàn có vẻ thích, anh chàng nhìn tôi:
- Tôi rất sung sướng được kèm cho Y Bình, nếu được tôi sẽ cố gắng để Y Bình đỗ đạt.
Tôi trừng mắt nhìn Hoàn. Hôm nay anh chàng có vẻ " lên " quá, dám gọi cả tên tôị Nhưng 1 niềm vui nhỏ len lén chen vào hồn. Cha nhìn Hoàn nói:
- Cậu làm ơn cho biết xem ở đại học các cậu họ dạy cái gì, mà thằng Hảo nhà tôi nắm thứ 3 ngành Điện, thế mà về nhà khi tôi hỏi nó trong trường dạy những gì, nó chỉ biết xổ ra 1 lô danh từ ngoại ngữ điếc taị Trong khi đó điện trong nhà hư, nó chẳng biết sửa chữa gì cả.
Hà Thư Hoàn cười lớn, tôi cũng cười theo, chỉ có dì Tuyết là có vẻ không hài lòng lắm. Hà Thư Hoàn nói:
- Dạ chúng tôi chỉ học lý thuyết nhiều, nhưng ít thực hành lắm.
- Như vậy học để làm gì chứ?
- Dạ học lý thuyết nhiều để ứng dụng trên phương điện khảo cứu và phát minh ở cấp bực cao hơn.
Cha gõ nhẹ chiếc dọc tẩu lên gạt tàn, người nhướng mày bảo:
- Tôi thì tôi không thấy cậu cả nhà tôi có khả năng phát minh phát miếc gì cả mà chỉ thấy nó tiêu tiền là giỏi thôị
Dì Tuyết có vẻ ngượng, đứng lên đánh trống lãng:
Giọt Lệ Trong Mưa Giọt Lệ Trong Mưa - Quỳnh Dao