TV. If kids are entertained by two letters, imagine the fun they'll have with twenty-six. Open your child's imagination. Open a book.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Giọt Lệ Trong Mưa"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4292 / 25
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương: 4 -
hế à? Nhà của tôỉ Tại sao cha tôi lại bảo thế? Fải chăng vì bứt rứt với những lằn roi trên lưng tôỉ Hay là người muốn kéo 1 đứa con lâu ngày bị bỏ rơi trở về. Tôi nhìn cha tôi mà vẫn không tìm được lời giải đáp nào trên khuôn mặt lạnh lùng kia, nhưng trong ánh mắt đó có 1 cái gì hiền hòa đang le l ị Tôi không muốn nghĩ thêm nữa, con người fức tạp khôn cùng làm sao quyết đoán được.
Bước ra khỏi " Biệt thự Lục Chấn Hoa" lòng tôi nặng trĩu, tôi thấy khó thở và nặng ở ngực. Tiền! Tiền! Tự ái, thực tế, tính ương ngạnh của mình. Tất cả dày vò tim tôị Tiền nắm trong tay đây, thực tế đã được giải quyết xong, còn lòng tự ái của mình.
Mây đen vần vũ trên trời, mưa sắp đến rồi!
Chương 3
Tôi tiếp tục tới lui " đằng kia ", nói đúng hơn thì việc lui tới nơi ấy nhiều hơn cả lúc trước. Lần lần tôi khám fá ra 1 điều giữa cha với tôi hình như gần gũi hơn tôi tưởng, người có vẻ chú ý nhiều đến cuộc sống của mẹ con tôi, trong khi tôi đang ở trạng thái fòng bị, cảnh giác. Tôi chẳng hiểu cha tôi thay đổi thái độ như vậy với mục đích gì? 2 địch thủ ghìm nhau tìm yếu điểm của đối fương chăng? Có nhiều lúc vì bận gần tuần lễ tôi không đến thì cha tôi sai Như Bình hoặc Hảo Hảo sang tìm. Với những đòi hỏi của tôi, lúc nào ông cũng sẵn sàng thỏa mãn. Trận đòn hôm trước đã làm tôi mất sự tốn kính và sợ sệt, tôi luôn luôn trêu tức ông mỗi khi có cơ hộị Và 1 điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là mỗi khi bị kình chống như thế, lúc đầu ông cũng giận dữ lắm, nhưng chỉ 1 lúc thôi là ông lại bình thản trở lại, ông nhìn tôi với cặp mắt yên lặng, nhưng lại tràn ngập 1 thứ tình cảm lạ lùng khó tả. Bây giờ tôi thấy hình như cha không xem thường tôi như trước nữạ
Cùng với sự thay đổ thái độ đột ngột của cha là sự giận dữ và lo sợ của dì Tuyết. Hình như bà ta bắt đầu ngán tôi, sự thù nghịch ngấm ngầm trong ánh mắt của dì, đôi khi lộ ra bằng những lời xiên xỏ độc ác. Có điều dì Tuyết sợ cha lắm, chỉ cần ánh mắt tóe lửa quét qua là dì xìu ngay, nhưng thỉnh thoảng bà ấy vẫn tìm cách hạ nhục tôị Tôi căm thù, tôi ghét gương mặt đê tiện đó, lời nguyền fục thù lúc nào cũng ám ảnh đầu óc tôị Fải trả thù! Tôi nhớ lại những ngọn đòn hạ tiện của dì Tuyết khi dì dọn hẳn đến ở với cha tôị Tôi nhớ đến những thủ đoạn của dì đã làm cho cha ghét bỏ mẹ tôị Ôi! Người mẹ hiền lành yếu đuối, khôg biết nũng nịu vuốt ve, mà chỉ biết lấy lòng thành đối xử với chồng để bị bỏ xó đến tiều tụy chỉ còn da bọc xương. Cha tôi, 1 con người hiếu sắc, bị dì Tuyết mê hoặc đến độ chán ghét khuôn mặt tối ngày u sầu " trù chồng " của mẹ và chúng tôi bị ép buộc fải dọn ra khỏi ngôi nhà sang trọng, để về ở trong 1 ngôi nhà thuê chật hẹp, không kẻ ăn người ở, cũng không được mang theo 1 món gì quý giá, suốt đêm dài mẹ chỉ biết khóc. Tôi nhìn ra bầu trời đen ngoài song thề nguyền fục thù! Mối thù giữa tôi và dì Tuyết bây giờ đã cao hơn núị
Lại thêm 1 tuần không đến " đằng kia". Sáng nay, Như Bình đến nói là cha bảo sang chơị Hôm nay, Như Bình trông làm sao ấy, hình như cô ta có chuyện gì lo lắng muốn tâm sự với tôi nhưng rồi lại cườị Tuy thế ánh mắt ngời sáng fa lẫn thẹn thùng của cô nàng vẫn không qua khỏi ánh mắt tò mò của tôị Có lẽ Như Bình đang bị " cú sét ái tình " . Cô ta đã 24 tuổi rồi, chỉ tại tính nhút nhát nên đến nay vẫn chưa có bạn traị Hảo thỉnh thoảng cũng có đưa 1 vài người bạn về nhà giới thiệu, nhưng cũng không đi đến đâụ Ngoài tình yêu không còn gì để Như Bình vừa sung sướng vừa thẹn thùng như thế. Tôi nghĩ và lo lắng không hiểu rồi đây liệu nàng có giữ được người bạn mới không?
Tối đến tôi sửa soạn sơ qua 1 tí, lúc gần đây tôi sắm thêm rất nhiều quần áo mớị Người con gái nào mà chẳng thích làm đẹp?
Chiếc áo thun đen, chiếc váy cũng đen, trái lại trên mái tóc tôi lại cột băng vải đỏ. Khoác lên bên ngoài chiếc áo lông đỏ sậm tôi ngắm mình trong gương, tôi thấy hãnh diện với cái đẹp của mình. Bước ra chào mẹ, tôi đi thẳng tới " đằng kia"
Vừa bước qua sân, tôi đã đánh hơi thấy 1 không khí khác thường. Fòng khách hôm nay thắm đèn sáng choang, có tiếng ồn ào, có lẽ đang tiệc tùng chi đâỵ Bước vào fòng khách, đúng như tôi dự đoán, trong fòng đầy người, đầy tiếng cười tiếng nói, nhưng chẳng qua là cả nhà họp lại, chỉ có 1 người khách độc nhất thôi, anh ta ngồi giữa dì Tuyết và Như Bình, Mộng Bình, cha tôi, Hảo và Kiệt. Thấy thái độ săn đón của dì Tuyết, tôi hiểu đây là khách quý. Người khách thật trẻ, khoảng 25, 26 tuổi, mặc bộ âu fục màu cà fê, không đẹp trai lắm, nhưng có duyên. Gã ngồi tựa lưng vào ghế, dáng dấp có vẻ nghệ sĩ, và thân mật. Theo tôi con trai có 2 loại, loại thứ nhất vừa nhìn qua là ta có thể xếp hạng ngaỵ Loại thứ 2, fải nói, fải nghe, fải tìm hiểu mới quả quyết được. Tôi nghĩ tên này có lẽ thuộc loại thứ 2.
Thấy tôi nhìn, hắn ngồi thẳng lưng. Cha bước tới giới thiệu:
- Y Bình, đây là cậu Hà Thư Hoàn, bạn của Hảọ
Quay sang Hoàn, cha tiếp:
- Còn đây là Lục Y Bình, con gái của tôị
Tôi gật đầu chào gã và thắc mắc tại sao chỉ là bạn học của Hảo mà lại được người xem trọng như thế. 1 chúc nghi ngờ thoáng qua, tôi cởi áo ngoài ra, máng lên móc áọ Xong tìm 1 vị trí đối diện với hắn ngồi xuống. Hoàn nhìn tôi cười, nói:
- Tôi xin fép được giới thiệu lại tên tôi, tôi là Hà Thư Hoàn, Hà là do chữ Nhân với Khả ghép lạị Thư là sách và Hoàn ở đây là Tề Hoàn Công.
Tôi cườị Thật vậy, nếu hắn không giới thiệu thêm mấy chữ vừa rồi thì tôi vẫn không hiểu hắn tên gì. Ngồi ngay ngắn lại, bây giờ tôi thấy kẹo mứt và hạt dưa bày đầy trên bàn. Dì Tuyết và Như Bình ngồi 1 bên, sự có mặt của tôi hình như làm cho dì khó chịụ Như Bình thì mặt đỏ như gấc, ngồi thẹn thùng, 2 tay đặt lên đùi, đầu cúi hẳn xuống. Hôm nay nàng khó chịu trang điểm fấn son đủ cả, tóc tai chải gọn gàng, áo màu đỏ có viền kim tuyến, quần màu gạch tôm. Như Bình giờ đây trông như 1 con búp bê chưng ở tủ kính. Nhìn sự khác thường đó, tôi chợt hiểụ À! Thì ra họ đang tìm người giới thiệu cho nàng. Anh chàng Hoàn này chắc có lẽ đến đây không fải là lần thứ nhất, vì nhìn tình hình tôi thấy có 1 sự thân mật khác thường.
Nhúm lấy 1 nắm hạt dưa, tôi bắt đầu cắn cho vui miê.ng. Mộng Bình đang ngồi bên xem tạp chí điện ảnh. Tôi quay đầu sang nhìn ké. Dì Tuyết ho lên 1 tiếng rồi nói với anh chàng Thư Hoàn:
- Cậu Hoàn, cậu nhận kèm Như Bình học Anh ngừ rồi chứ? Bắt đầu thứ 2 tuần sau nhé, được không?
Dì Tuyết gọi tên Hoàn 1 cách thân mật. Sự tiến bộ có vẻ nhảy vọt, vì cách đây 1 tháng, tôi dám chắc là Như Bình không hề biết Thư Hoàn là aị Ngẩng đầu lên, tôi khẽ liếc dì Tuyết. Thái độ của dì rất mong lời yêu cầu của mình sẽ được như ý. Tôi nhìn sang Hoàn, hắn đang cười, nụ cười cũng khá dễ thương.
- Đừng đòi hỏi tôi fải đúng giờ đúng khắc như thế, bao giờ tôi rảnh tôi sẽ ghé.
- Nhưng câu fải hứa chắc là sẽ tới mới được.
Hảo đứng cạnh vỗ lên vai Hoàn đùa:
- Hoàn, mày đừng chấp nhận sớm quá, Như Bình nó học dốt lắm, nhận lời rồi mày sẽ hối hận đấỵ
Hà Thư Hoàn tiến lên bên bàn, lấy 1 quả quýt bẻ làm đôi, 1 nửa đưa cho Hảo, 1 nửa cầm trên tay, nhưng mắt nhìn về fía Như Bình:
- Thế à? Tao không tin chuyện đó.
Đầu Như Bình vẫn cúi thấp. Từ lúc nào đây tới giờ, tôi không nghe nàng mở miệng câu nào cả. Dì Tuyết đưa tay thúc vào chân Như Bình, hình như muốn nhắc nàng nói chuyện, nhưng Như Bình chỉ ngước mắt nhìn lên là đỏ mặt ngaỵ Nhưng cuối cùng nàng ấp úng hỏi 1 câu hỏi ngoài đề:
- Anh ...anh thích xem tiểu thuyết không?
Dì Tuyết chau mày, Hảo quay mặt sang nơi khác làm anh chàng Thư Hoàn lúng túng ra mặt:
- Vâng ...Vâng tôi thích lắm, thế cô có thích không?
- Dạ thích.
Đến bây giờ Như Bình mới dám nhìn thẳng vào mặt Thư Hoàn. Hoàn nói tiếp:
- Nếu cô thích đọc quyển nào cô cứ nói tên ra là tôi có thể cho cô mượn ngaỵ
Như Bình được khuyến khích nàng dạn dĩ hơn, dù má vẫn còn hồng:
- Dạ ...dạ tôi thích xem tiểu thuyết loại tình cảm xã hộị Ngoài ra tôi cũng thích kiếm hiệp. Quyển kiếp hiệp nào mới là tôi mua ngaỵ
Hà Thư Hoàn hơi chau mày:
- À!
Thật tiếc, nhưng quyển tiểu thuyết Như Bình kể đều là loại dành cho giới bình dân, nhưng anh chàng trấn tĩnh lại ngay:
- Nếu cô thích loại tiểu thuyết hiện đại, loại fiên dịch chẳng hạn thì tôi có rất nhiềụ
Nghe đến câu đó, tim tôi chợt ngứa ngáy, tôi thấy khóai ngaỵ Mê tiểu thuyết là cái tật lớn của tôi, cầm quyển nào lên là tôi mê như chết, không hiểu nghĩ sao, tôi chen vào:
- Ông Hoàn, nếu ông có loại sách dịch, ông cho tôi mượn vài cuốn đị
Hà Thư Hoàn quay sang tôi, anh chàng quan sát một chút rồi gật đầu:
- Nếu cô thích tôi sẵn lòng, cô muốn xem quyển gì?
Tôi như được gải trúng chỗ ngứạ Hầu như tất cả những quyển sách nổi tiếng tôi đều xem hết cả.
- Không hiểu anh có những quyển tôi chưa xem hay không?
Hoàn cười để lộ hàm răng thật đều:
- Cái đó làm sao tôi biết được.
Tôi thấy mình thật ngớ ngẩn. Hoàn nói:
- Thế này, cô cho biết những nhà văn nào cô thích nàọ
- Tôi thic h nhiều lám, truyện của Shakespere, Tolstoi, Dostoievski, Henry Miller ...tôi đều thích hết.
- Tại sao cô chỉ kể 1 số tên của những nhà văn già không thế?
Còn những nhà văn hiện đại cô không thích à? Chẳng hạn như Saroyan, Erich Segal ...
- Vâng, tôi chỉ thích xem những tác giả viết dễ hiểụ
Bên mép môi Hoàn, nụ cười ẩn hiện, tôi nhìn gã, tìm mãi mà chẳng thấy vẻ khinh thị hay ngạo nghễ.
- Cô xem của Shakespeare được bao nhiêu tác fẩm rồị
Ngẫm nghĩ 1 lúc, tôi nói:
- Dạ, Gia Đình Quý Tộc, Khói, La Đình, Sáng Mùa Xuân ...
- Ở đa9 ng kia tôi còn mấy quyển như Đêm Kia, Nhật Ký của Ông Thợ Săn cô có xem chưa, ngoài ra tôi còn có Người Đàn Bà Sầu Muộn và Cầu Miêu của Saroyan.
- Quyển Cầu Miêu tôi chưa xem, hay không?
Đôi mắt anh chàng rạng rỡ:
- Bảo đảm cô xem bỏ ăn ngủ luôn đấỵ
Tôi thích thú:
- Thế à? Thế bao giờ anh cho tôi mượn được?
- Cô muốn bao giờ.
- Ngay bây giờ.
Tôi buột miệng, rồi sực nhớ lại là bậy quá, không lẽ bắt người ta fải về ngay lấy sách cho mình mượn à? Nghĩ thấy tức cười, tôi vội nói thêm:
- 2 hôm nữa cũng được.
Thư Hoàn cười:
- Tôi sẽ cố gắng đem đến cho mượn càng nhanh càng tốt, nhưng hay nhất là cô đến nhà tôi lựa, tôi có nhiều sách lắm.
- Kể cả những quyển tiểu thuyết hiện đại chứ?
- Vâng, nhưng đa số đều viết bằng ngoại ngữ có bản dịch. Thật ra với những loại tiểu thuyết này dù họ viết khó đọc nhưng cũng có cái hay riêng của nó, đa số thuộc loại tả thực.
- Tôi không đồng ý quan điểm với anh, 1 quyển tiểu thuyết hay fải là 1 quyển được cảm tình của độc giả, fải để cho người đọc hiêu tác giả muốn viết gì. Chứ như loại tiểu thuyết mới bây giờ, diễn ta tối mò, người đọc nhiều khi không hiểu tác giả muốn nói gì cả. Tiểu thuyết còn là thú tiêu khiển, đọc mà không hiểu thì đọc làm chỉ
- Cô nói thế nghĩa là saỏ
- Đọc tiểu thuyết loại mới fải suy nghĩ tìm hiểu mới có thể hiểu được, tôi thích đọc chứ không thic h nghiên cứu tiểu thuyết.
Hoàn cười, anh chàng có vẻ khoái chí:
- Coi loại dễ hiểu mãi cũng hàm chán chứ? Đôi khi cũng nên tìm loại khó đọc để nghiên cứu, thay đổi không khí! Cô có xem quyển Người Nơi Xứ Lạ chưả
- Rồ.
- Thích không?
- Tôi cũng không biết, chỉ thấy là hoàn cảnh nhân vật trong cốt truyện và bối cảnh xã hội hiện đại của chúng ta hoàn toàn khác hẳn nhaụ Tôi không hiểu được hành động của nhân vật chính trong truyện.
Thư Hoàn suy nghĩ 1 chút mới nói:
- Đúng thế, nhiều khi bối cảnh của truyện khác biệt hẳn với hoàn cảnh xã hội khiến ta không thể chấp nhận được tư tưởng và hành động của nhân vật, vì vậy giá trị của tác fẩm có thể bị giảm sút. Tôi cũng ở trong trường hợp của cô nhưng có điều tôi thích đọc nên cũng tạm chấp nhận.
Đột nhiên tôi hỏi:
- Anh là nhà văn à?
Thư Hoàn cười:
- Không, tôi không viết bao giờ, nhưng tôi hiện học ở Văn Khoạ
- Thôi ăn kẹo bánh đi chứ, mãi lo nói chuyện thế!
Dì Tuyết đột ngột hốt nắm kẹo đưa cho Hoàn, đồng thời quay mặt lại liếc xéo tôị
Tôi hơi ngẩn ra 1 tí rồi chợt hiểụ Bà ta tưởng tôi cố tình chen vào fá đám ! Cơn giận đột ngột đến, khẽ liếc nhìn Như Bình, nàng vẫn ngoan ngoãn như con cừu non. Ta không muốn, chứ nếu muốn thì chuyện cướp Thư Hoàn trong tay cô ta không fải là 1 chuyện khó đâu nhé. Đột nhiên tôi nghĩ, nếu bây giờ mình cướp tên Thư Hoàn này thì dì Tuyết fải ứa gan lắm chứ chẳng chơi đâu, sự kiêu hãnh làm tôi sung sướng. Trả thù! Quay lại tôi thấy Thư Hoan đang đăm đăm nhìn tôi, anh chàng trông thấy tôi quay lại, vội đưa kẹo sang mời:
- Cô ăn kẹo kkhông? Cô chắc ưa chocolat lắm?
Tôi gật đầu, lựa lấy 2 miếng chocolat rồi nhìn gã cười, nụ cười của tôi làm gã có vẻ xúc động, Hoàn hỏi:
- Cô ...cô chắc cũng học ở Văn khoả
Tôi hơi buồn, việc không được vào đại học làm tôi buồn lắm:
- Dạ không, tôi không có học gì hết.
Hoàn vẫn hỏi tới:
- Thế bây giờ cô học ở đâủ
- Học ở trường " đại học" gia đình.
Mắt anh chàng có vẻ suy nghĩ, xong cười, rồi cúi xuống tiếp tục bóc vỏ 1 viên kẹo, cha tôi nãy giờ yên lặng đột nhiên lên tiếng hỏi tôi:
- Y Bình, mùa hè này con có định thi nữa không?
Tôi quay sang nhìn cha, cha đang hút thuốc.
- Nếu con muốn vào đại học, muốn luyện thi, cha sẽ kiếm giáo sư cho con.
Tôi không nói gì cả, cha tôi cũng yên lặng trở lạị Thằng Kiệt đang ngồi trong lòng dì Tuyết, trên tay ôm cả hộp kẹo mà vẫn đòi ăn thêm quýt. Dì Tuyết có vẻ bực bội, thẳng tay tát cho nó 1 cái nói:
- Đồ không biết mắc cỡ, ở đây không có fần của mày, đừng có làm ồn!
Cha chau mày, tôi chết lặng 1lúc. Thấy ngồi lại cũng không tốt nên tôi đứng lên:
- Thưa cha, con về!
Cha nhìn tôi hỏi:
- Có cần tiền không?
Suy nghĩ 1 lúc, tôi nói:
- Hiện giờ thì chưa cần!
Cha bảo:
- Con đi hỏi thử xem, chủ nhà con đang ở cần bao nhiêu, nếu rẻ mua đứt luôn căn nhà đó đi khỏi rắc rối!
Tôi hơi ngạc nhiên chào cha, gương mặt của dì Tuyết trông thật khó coị Quay sang Thư Hoàn tôi định chào từ giả hắn, thì đột nhiên hắn đứng dậy nói:
- Chào 2 bác, cháu xin fép về ạ!
Dì Tuyết kêu:
- Không được, ở lại thêm 1 chút nữa đi cậu, tôi có chuyện muốn nói với cậụ
Thư Hoan do dự 1 chút rồi đáp
- Thưa để hôm khác có được không ạ, bây giờ khuya quá rồi!
Tôi bước ra cửạ Thư Hoàn bước theọ Khi tôi quay đầu lại thấy cha đứng nơi cửa kính nhìn theo, trong khi gương mặc của dì Tuyết tái mét. 1 ý tưởng lóe ra trong đầụ Đây là bước đầu trong kế hoạch fục thù, tôi sẽ dùng mọi cách để đoạt Thư Hoàn ra khỏi ý định của dì Tuyết.
Trời bên ngoài thật lạnh, tôi co ro trong áọ Thư Hoàn đi bên cạnh, bây giờ tôi mới thấy rõ dáng dấp cao lớn của anh chàng. Hoàn nhìn tôi cười, hỏi:
- Nhà cô ở đâủ
- Đường San Lộ
- May quá, tôi cũng ở đường đó!
Tôi vui vui:
- Thế thì chúng ta về cùng đường.
Thư Hoàn ngoắc xe xích lô lại, hồi nào tới giờ tôi chưa hề ngồi xe này với đàn ông, nên ngăn lại:
- Xin lỗị Tôi thích đi bộ hơn.
- Thế thì đi bộ vậỵ
Chúng tôi sóng đôi bên nhau trên đường, Hoàn lấy trong túi ra chiếc khăn choàng cổ, choàng cho tôi, rồi nhìn tôi cườị Đột nhiên tôi cảm thấy xúc động kỳ lạ, lần đầu mới gặp mặt, mà tôi lại thấy như thật thân thuộc. Đi 1 đoạn, Thư Hoàn hỏi:
- Cô có 1 gia đình fức tạp.
Tôi nhún vai:
- Tôi là con gái của ông Lục Chấn Hoa, anh cũng hiểu gia đình Lục Chấn Hoa thế nào rồi chứ?
Thư Hoàn thở dàị Tại saỏ Có fải vì tôi chăng?
- Thế cô sống chung với mẹ à?
- Vâng.
- Còn ai khác nữa không?
- Không, chỉ có 2 mẹ con thôị
Đi được 1 lúc, tôi nói:
- Gia đình anh chắc giàu lắm, fải không?
- Tại saỏ
Tôi không muốn nói là tại trông thấy dì Tuyết đối xử với hắn quá tử tế,tôi nói trớ đi:
- Nhìn bề ngoài anh tôi đoán.
Thư Hoàn ngạc nhiên:
- Nhìn bề ngoài tôi mà cô biết tôi có tiền à?
- Không hẳn thế, nhưng việc anh có cả 1 tủ sách .
- Tủ sách à? Thích thì sưu tầm thôi, tôi nghèo đến độ không có đủ cơm ăn, vẫn có thể nhịn để mua sách cơ mà.
Tôi lắc đầu:
- Tôi không tin có chuyện đó được, nếu anh nghèo đến độ gạo không còn 1 hạt trong lu, chủ nhà tối ngày đến đòi tiền nhà, lúc đó tôi nghĩ là anh sẽ không còn thời giờ đâu để nghĩ đến sách nữa, mà anh fải làm sao có ăn cho no, tìm biện fáp nào để khất nợ, ráng kiếm manh áo mặc cho lành lặn đủ ấm hơn là bỏ tiền đó ra mua quyển sách hay!
Thư Hoàn nghiêng đầu sang chăm chú nhìn tôi:
- Tôi không tin là cô lại có đư*.c những kinh nghiệm nghèo khổ như vậỵ
Tôi giận:
- Thế à? Nếu anh biết được rằng chỉ cách nay khoảng 1 tháng tôi fải đi vay của 1 người bạn mấy chục ngàn, qua ngày sau trong khi tôi đi tìm việc làm thì mẹ tôi lại trao hết số tiền đó cho chủ nhà, suốt 1 ngày người không có lấy 1 hạt cơm nào vào bụng.
Tôi ngưng lại và lấy làm lạ không hiểu tại sao mình lại đem chuyện đó ra khai thật cho 1 người mới quen? Đứng dước ngọn đèn đường Thư Hoàn nhìn tôi:
- Đó là chuyện thật à?
Tôi cười:
- Nhưng bây giờ khác rồi, cha tôi tiếp tế đầy đủ cho chúng tôị Có 1 đi^ u tôi muốn nói cho anh biết là cái nghèo bao giờ cũng thắng, nó đè bẹp được bản tính cao ngạo và tự ái con ngườị Sự thật khốn nạn như vậỵ Và con người fải chịu khuất fục trước nó, đó chính là điều bi thảm nhất của con ngườị
Gió thổi thật lớn trên đường người qua lại thưa thớt. 1 ngày yên tĩnh khó tìm, những vì sao đêm trên trời le lóị Chúng tôi đi bênh nhau không nói thêm 1 lời nào nữa, mãi đến trước cổng nhà tôi, tôi đứng lại nói:
- Đến nhà tôi rồi, anh có muốn vào chơi chút không?
Thư Hoàn yên lặng 1 lúc, rồi lắc đầu:
- Thôi để dịp khác, bây giờ khuya quá rồị
- Vậy thì xin fép anh!
Tôi nói, Thư Hoàn vẫn yên lặng, tôi nghĩ có lẽ chàng định hẹn 1 ngày nào khác gặp lại nên vẫn đứng đấy đợị Nhưng 1 lúc thật lâu không nghe anh chàng lên tiếng gì cả.
- Thôi tôi về.
Tôi hơi thất vọng, nhìn bóng dáng to lớn xa dần, tôi thở dài đưa tay gõ cửạ Cho đến lúc vào tận trong nhà, tôi mới nhớ ra mình quên chưa trả lại Thư Hoàn chiếc khăn quàng cổ.
Tối hôm ấy, ngồi trước bàn, lật quyển nhật ký ra tôi viết:
Hôm này tới " đằng kia " gặp bạn trai của Như Bình 1 gã con trai cũng dễ thương. Nhìn thái độ săn sóc của dì Tuyết mình fát lợm giọng. Như Bình say đắm như lọt lưới tình. Điều này làm mình thấy vui vui, có điều lòng thù hận trong tim mình vẫn không nguôi, mình nghĩ nếu đoạt được gã contrai này trên tay Như Bình, có lẽ dì Tuyết sẽ tức tối fát điên. Fải, chuyện đó không đến nỗi nàọ Đây là giai đoạn thứ 1 của cuộc trả thù, có điều làm như vậy cũng tội nghiệp cho Thư Hoàn, nhưng mặc, có lẽ định mệnh đã sắp đặt như thế.
Ném bút, tắt đèn, tôi leo lên giường ngủ. Căn nhà chúng tôi thật nhỏ, chỉ có 2 fòng, fòng bên ngoài của mẹ Nhà chúng tôi ít khách nên cũng không cần có fòng khách làm chị Thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang ngủ chug với mẹ, nhưng mẹ chắc mắc chứng thiếu ngủ, nên người thường trằn trọc đến khuya, do đó tôi cũng ít đến nằm chung với ngườị
Tối nay, không hiểu tại sao tôi lại cứ trằn trọc mãi, mắt mở lo( n nhìn lên trần nhà tối om. Tại sao thế nàỷ Lăn qua lộn lại gần đến sáng, tôi mới chợp được mắt. Đột nhiên tôi thấy như có người đến cạnh giường, tôi mở mắt ra thì là mẹ Tôi hỏi:
- Việc gì thế mẹ?
- Mẹ nghe con cứ lăn lộn mãi không biết có fải con bệnh hay không?
Mẹ đứng ở đầu giường, đưa tay sờ trán tôị
- Đâu có gì đâu mẹ, chỉ tại hôm nay tự nhiên con thấy khó ngủ quá!
- Tại sao vậỷ
- Không biết nữạ
Trời có vẻ lạnh, mẹ chỉ choàng chiếc áo nhỏ nên đứng cạnh giường tôi mà run lập cập, tôi giục:
- Thôi mẹ đi ngủ đi, con không sao cả.
Nhưng mẹ vẫn đứng yên, bàn tay người đặt trên trán tôi, hỏi:
- Y Bình có gì buồn fải không?
- Không.
Mẹ thở dài:
- Mẹ biết, con không vui vì lúc nào lòng con cũng ngập đầy thù hằn giận dữ. Mẹ biết con gái không được yên ổn vui vẻ như bao nhiêu đứa con gái khác ở tuổi con. Đó là lỗi của cha mẹ, có ai muốn cho con mình buồn bao giờ, mẹ luôn luôn ao ước cho con được vui, nhưng mẹ yếu đuối quá mẹ không đủ sức để bảo vệ con, làm cho đời con fải khổ. Y Bình, mẹ biết con là 1 người con gái cứng cỏi, mong rằng rồi con sẽ tìm được hạnh fúc.
Tôi thò tay ra khỏi chăn, ôm ngang người mẹ, tựa mặt tôi vào mặt của người, tôi nói:
- Tội cho mẹ tôi!
Mẹ tiếp tục nói:
- Y Bình, mẹ cho con biết 1 điều là dầu làm bất cứ chuyện gì con cũng cần fải bình tĩnh, có như thế đời con mới không khổ, bây giờ con hãy ngủ đi!
Mẹ đặt cánh tay tôi trở về vị trí cũ, người kéo lại chăn cho tôi xong mới trở về giường. Dù nghe lời mẹ tôi vẫn không sao ngủ được, mẹ yếu dudối quá mới để cho họ hiếp đáp. Còn tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ buông tha họ đâụ Triết lý sống của tôi là ăn miếng trả miếng, nếu không ai đụng đến tôi thì nhất quyết tôi chẳng đụng đến họ
Trời sắp sáng mà tôi vẫn không ngủ được. Vừa mới chợp mắt 1 tí là tôi nghe có tiếng người nói chuyện. Tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ. Mặt trời chói lọi trên đầu giường. Hôm nay trời chắc đẹp. Tôi vươn vaị Tôi nghe có tiếng nói chuyện bên nhà ngoàị Cửa fòng hé mở, tôi lắng tai, thì ra là giọng nói của Hà Thư Hoàn. Nhảy vội xuống giường, tôi nhìn đồng hồ đà 9 giờ hơn. Thay áo, mái tóc còn rối bù, thò đầu qua cửa tôi nói:
- Chào anh, xin lỗi đợi tôi tí nhé!
- Không có chi, phá giấc ngủ của cô thật là bậy!
- Đâu có sao, đúng ra tôi phải thức sớm hơn.
Giọt Lệ Trong Mưa Giọt Lệ Trong Mưa - Quỳnh Dao