For friends... do but look upon good Books: they are true friends, that will neither flatter nor dissemble.

Francis Bacon

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 43
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 476 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 03:54:43 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 38
ôi cúi thấp đầu xuống, không nhìn mặt hắn, cũng dùng ngữ điệu bình thản, lại mang theo vẻ lạnh lùng nói: “Xin Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp không biết Hoàng thượng đang ám chỉ điều gì?”
Trên đại điện đột nhiên tĩnh lặng, Trọng Tôn Hoàng Gia không nói lời nào, cho nên cũng không ai có dũng khí dám lên tiếng. Tôi mỉm cười, vẫn tiếp tục cúi đầu im lặng.
Một lúc lâu sau, giọng nói của Trọng Tôn Hoàng Gia mới tiếp tục vang lên: “Ngọc Nhu, ngươi nói đi.”
“Vâng, thưa Hoàng thượng.” Giọng nói đầy sợ hãi của Ngọc Nhu vang lên, “Trước khi Hạ Sung nghi trượt chân rơi xuống nước, Thục phi nương nương có sai người mang đến một hộp bánh điểm tâm. Sau khi Hạ Sung nghi ăn xong không lâu, liền… liền trượt chân ngã xuống nước…”
“Ngự y.” Giọng nói của Trọng Tôn Hoàng Gia vẫn bình tĩnh như trước, nhưng cũng không khiến người khác phải khó khăn lắm khi nghe được cơn thịnh nộ đang ẩn chứa bên trong.
“Bẩm Hoàng thượng, theo như vi thần chẩn đoán, sở dĩ Hạ Sung nghi bị trượt chân là bởi vì không cẩn thận ăn phải một loại thuốc độc được chế tạo từ Miên tâm thảo và Cửu phượng hoa. Thế cho nên mới khiến cho đầu óc Sung nghi mơ màng mà trượt chân rơi xuống nước. Khi vi thần căn cứ vào lời nói của Ngọc Nhu, cẩn thận kiểm tra trà bánh mà Hạ Sung nghi đã ăn trước đó, kết quả là…” Giọng nói của lão ngự y thong thả mà rành mạch, nhấn mạnh vào từng câu từng chữ, giống như là đang cố gắng ám chỉ điều gì đó. “Kết quả là vi thần phát hiện, quả nhiên là bánh trong hộp đã bị hạ độc. Sau khi vi thần quay lại Thái y viện tra xét lại toàn bộ các ghi chép, tìm ra được khoảng năm năm trước đây Thục phi nương nương từng phái người đến lấy Miên tâm thảo.”
Bốn bề lại chìm vào tĩnh lặng. Tôi không cần ngẩng đầu lên cũng có thể cảm nhận được những ánh mắt bắn đến từ tứ phía, có sắc nhọn, có thương xót, có đắc ý, cũng có phức tạp khó hiểu…
Khóe miệng khẽ cong, tôi vẫn cúi đầu không hề nhúc nhích. Hay lắm, cuối cùng cả nghìn người đều đang chỉ vào đây, không biết Trọng Tôn Hoàng Gia sẽ nói gì đây?
“Kỷ Vận, ngươi biết tội chưa?” Vẫn là một câu nói đó, tôi dần cảm thấy mất hứng nghe tiếp rồi.
“Nếu thần thiếp nói không phải là thần thiếp làm, Hoàng thượng có tin không?” Tôi vẫn bình tĩnh như trước, bởi vì tôi biết con át chủ bài của đối phương còn chưa được tung ra. Tốt nhất là tôi nên để cho người ta có cơ hội dành thắng lợi hoàn toàn để áp đảo toàn cục, không phải sao?
“Ngươi…” Trọng Tôn Hoàng Gia thoáng giật mình, đột nhiên tức giận: “Ngươi vẫn không chịu thừa nhận sao? Được rồi, Đức phi, nàng nói đi!”
“Vâng, Hoàng thượng.” Cuối cùng cũng đến lượt Tiêu Ngọc Dung lên sân khấu rồi, giọng nói của cô ta không khỏi có đôi phần đắc ý, “Mai Nhi, đến đây, đem tất cả những điều mà chủ tử của ngươi làm bẩm báo rõ ràng cho Hoàng thượng nghe đi.”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, Mai Nhi chạm phải ánh mắt của tôi, vỗn dĩ đang muốn tiến lên một bước thì cả người bỗng run lên rồi lùi lại. Tôi cười lạnh lùng, lại tiếp tục cúi đầu xuống, trong thoáng chốc đó vẫn không hề liếc mắt nhìn bất cứ ai khác.
“Mai Nhi, có Hoàng thượng ở đây, ngươi sợ cái gì chứ? Nói!” Chậc, sao trong giọng nói của cô ta lại có âm thanh nghiến răng nghiến lợi rồi? Nhiều năm như vậy mà vẫn chưa học được tính trầm tĩnh kiên nhẫn sao? Thật là không tiến bộ chút nào.
“Vâng, thưa nương nương.” Giọng nói của Mai Nhi nghe còn hoảng hốt hơn cả Ngọc Nhu, hoàn toàn tạo cho người nghe một loại cảm giác rõ ràng là đã lâu ngày bị thế lực của tôi chèn ép nên không bao giờ dám lắm lời. “Nô tì đáng chết, xin Hoàng thượng khai ân! Mấy năm trước nương nương từng sai nô tì đến thái y viện lấy Miên tâm thảo, sau đó lại yêu cầu Lan Nhi đi hái Cửu phượng hoa. Nô tì cũng không biết nương nương sẽ… sẽ… xin Hoàng thượng khai ân!”
Trọng Tôn Hoàng Gia không nói gì, nhưng Tiêu Ngọc Dung lại cướp lời: “Còn gì nữa? Không phải ngươi đã từng nói, ngoại trừ Hạ Sung nghi ra, còn chuyện năm đó của Giải Sung dung đó sao?”
“Hồi bẩm nương nương, năm đó, thật ra là vì Thục phi nương nương ghen ghét Giải sung dung đạo lại thi từ của bà ấy để lấy lòng hoàng thượng. Cho nên đã ra lệnh cho Lan Nhi giả chữ viết của bà ấy để viết bài “Phá trận tử”, đồng thời cũng sai người tìm cách đưa đến cho Giải Sung dung, làm cho Giải Sung dung mạo phạm Hoàng thượng, cuối cùng bị đưa vào cung Thu Đồng.” (Cung Thu Đồng cũng chính là lãnh cung). Hình như Mai Nhi cảm thấy như vậy còn chưa đủ, hoặc là đã nói ra được nên lá gan cũng to hơn, nên tiếp tục: “Ngày đó Trân Lung ngọc bội của Đức phi nương nương cũng là do bà ấy mua chuộc được thị nữ bên người Đức phi dấu đi, dẫn đến việc Đức phi nương nương và Giải Sung dung xảy ra xung đột.”
Tôi nghe Mai Nhi nói mà cảm thấy hơi buồn cười, một lát sau, Trọng Tôn Hoàng Gia mới nói: “Lan Nhi mà ngươi đề cập đến đang ở đâu?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, Lan Nhi chắc là vẫn ở trong Tây Duệ cung.”
“Tiến Bảo, tuyên.”
“Vâng, Hoàng thượng.”
Chỉ chốc lát sau, Cao công công vội vã quay về, quỳ xuống nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Tây Duệ cung đưa tin, không lâu trước đây cung nữ Lan Nhi được phát hiện đã chết trong phòng, nguyên nhân chết sau khi khám nghiệm tử thi sơ bộ đã khẳng định, đó là chết vì uống thuốc độc tự sát.”
Trong nháy mắt, các thể loại tiếng hít thở rít lên, rất nhiều ánh mắt mang theo sợ hãi bắn về phía tôi, có lộ liễu, có lén lút… Tôi lơ đễnh cười, chỉ cảm thấy hai chân đang bắt đầu tê dại rồi.
“Kỷ Vận, ngươi thật to gan!”
Tôi ngẩng đầu lần thứ hai, lần này là nhìn thẳng vào mắt hắn, đây là người nam nhân đầu tiên trong đời này, kiếp này của tôi, nhưng có thể sẽ không phải là người cuối cùng: “Hoàng thượng cho rằng tất cả những việc này đều là do thần thiếp làm sao?”
“Nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi còn có gì để nói?” Hắn cũng đang nhìn tôi, trong mắt ngoài sự phức tạp ra vẫn là phức tạp.
Biểu cảm trên khuôn mặt tôi vẫn không thay đổi, tiếp tục nhìn chăm chú vào mắt hắn: “Thiếp chỉ muốn biết, Hoàng thượng có tin rằng đó là do thiếp làm hay không thôi?”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp đã dần dần bình tĩnh lại, cuối cùng biến thành sự lạnh nhạt vô tình: “Trẫm chỉ tin tưởng vào chứng cứ.”
A! Nặn ra một nụ cười, tôi lại nặng nề cúi đầu: “Như thế, thỉnh Hoàng thượng xử lý.”
Lại là một khoảng tĩnh lặng, thật lâu sau, Trọng Tôn Hoàng Gia mới nói: “Ngươi trở về cung trước đi, không được trẫm cho phép thì không được bước ra khỏi Tây Duệ cung một bước.”
“Thần thiếp lĩnh chỉ.” Tôi cúi người, chậm rãi đứng lên. Chân đã tê cứng, nhưng tôi không định để cho bất cứ kẻ nào nhìn thấu. Cúi đầu đứng một lúc rồi tôi mới chậm rãi xoay người, chậm rãi rời đi.
Cứ như vậy, Trọng Tôn Hoàng Gia không hề ban tội xuống cho tôi trước mặt mọi người, mà lại đem tôi giam lỏng ở Tây Duệ cung. Thật ra chuyện này đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng khác gì so với trước đây, không phải sao?
Tê Hà cung của Thái hậu tĩnh lặng ngoài dự đoán của mọi người, nghe chừng ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng không chắc đã đoán ra tâm tư vị “Mẫu hậu” này của hắn đâu! Tôi cười khẽ, Tư Đồ Lỗi thật không hổ danh là tri kỷ của tôi, luôn biết được tại thời điểm nào cần ra tay, thời điểm nào cẩn giữ im lặng.
Bây giờ, Mai Nhi thì phản bội, Lan Nhi đã chết, bên người tôi đã không còn bao nhiêu người tôi có thể hoàn toàn tin tưởng. Có điều tôi nghĩ cho dù có, dưới vết xe đổ của Mai Nhi, tôi cũng không dám tin tưởng bất kỳ ai nữa.
“Nương nương, đến lúc dùng bữa rồi.” Người vừa vào là Trương Bảo, đệ đệ của Mai Nhi, kỳ lạ là cậu ta lại không cùng chị gái bỏ đi. Không biết chị em bọn họ có tiếp tục trở mặt với tôi hay không?
Không có cảm giác đói, tuy nhiên vì thân thể của mình, tôi vẫn quyết định ăn chút gì đó. “Đem vào đi.” Dùng ngữ điệu nhàn tản để thể hiện trạng thái hiện giờ của tôi – nhà hạ và lười nhác.
Thức ăn được mang lên độ tinh xảo kém xa so với trước kia, có thể thấy được một phi tử sau khi bị thất sủng sẽ bị coi thường cỡ nào. Quả nhiên là dù thế giới nào đi chăng nữa con người ta cũng rất thực dụng, quyền cao chức trọng thì lắm người đón kẻ đưa, bây giờ ngay đến cả việc đưa than sưởi đến trong những ngày tuyết rơi cũng không thể đếm nổi trên đầu ngón tay.
Cười mỉa mai, tôi chậm rãi đẩy bát đũa ra, thời gian có thể xóa tan mọi thứ. Quay sang Trương Bảo đang ngạc nhiên, tôi hỏi: “Tình hình Kỷ gia thế nào rồi?”
Trương Bảo nhíu mày, do dự nói: “Hồi bẩm nương nương, nghe Ngự y báo lại, Kỷ lão thái gia và Kỷ phu nhân e là đều không qua khỏi, sợ rằng chỉ cố được đến đêm nay thôi… Ngoài ra, vì chuyện của nương nương mà Kỷ lão gia cũng ngã bệnh, tình trạng sức khỏe có vẻ cũng không được tốt.”
Tôi gật đầu, bọn họ đúng là căn thời điểm vô cùng chính xác. Qua đêm nay, Kỷ gia sẽ mất đi hai người, xem ra Kỷ Vân Nhiên cũng sẽ không phải đợi quá lâu, như vậy chỉ còn lại mỗi Kỷ Hành.
“Có tin tức gì của đại ca không?”
“Bên đại doanh trại Tây Nam đưa tin về, nói nửa tháng trước Kỷ đại tướng quân và Đại phu nhân của người quay về Miêu tộc thăm viếng, sau đó mãi không thấy trở về. Cho người đến Miêu tộc hỏi thăm thì không có ai nói từng gặp hai người đó. Sau một thời gian tìm kiếm, ở một vách đá phát hiện mảnh kiếm gãy của Đại tướng quân, còn có cả vết máu xung quanh. Qua đánh giá sơ bộ, e rằng cả hai người bọn họ đều…”
Khóe miệng tôi hơi cong lên một chút, nhưng biểu cảm của khuôn mặt vẫn không hề thay đổi, cúi đầu xuống thì thào: “Đến cả ông trời cũng muốn bỏ rơi Kỷ gia rồi. Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, không ngờ lại có thể đến nông nỗi như ngày hôm nay… Phải chăng ta cũng nên chuẩn bị mọi thứ cho hoàn hảo đúng không?”
Trương Bảo khẽ rùng mình, vội vàng cúi đầu xuống: “Hồi bẩm nương nương, tất cả đều đã được sắp xếp chu đáo, không biết nương nương…”
Tôi khoát tay, “Ngươi lui xuống trước đã.”
“Vâng.”
Nhìn khắp xung quanh, tôi lặng lẽ cười lạnh. Trọng Tôn Hoàng Gia, tôi biết tội rồi, cho nên nhân tiện để tôi tặng cho anh một màn “nhận tội” khiến anh suốt đời cũng không thể quên được nhé!
Gian Phi Gian Phi - Lạc Lạc Đào Hoa