I speak in hugs & kisses because true love never misses I will lead or follow to be with you tomorrow.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 52
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2925 / 92
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
ứ như thế, cũng không biết từ khi nào Nguyễn Chính Đông không đưa cô đi chơi bài nữa, ăn cơm cũng chỉ có hai người, thậm chí thỉnh thoảng tự mình lái xe đến công ty đợi cô, Giai Kỳ dần dần cảm thấy bất an, cuối cùng cũng nói ra: “Sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Nguyễn Chính Đông đờ đẫn một lúc, nói: “Được thôi.” Ngừng lại rồi nói “Vậy hôm nay tôi sẽ tặng cô một món quà.” Lái xe đưa cô đến của hàng đá quý, nhìn cô bán hàng lần lướt lấy ra những thứ lấp lánh óng ánh cho cô xem, cô không phải là không ham hư vinh cũng thích trường hợp như thế này, những viên đá lớn được bọc cẩn thận trong nhung tơ, phát ra những ánh sáng long lanh như là giọt nước mắt, nhìn thế nào cũng thấy đẹp, nhưng không hiểu vì sao, cuối cùng chọn đi chọn lại chỉ chọn một một sợi dây chuyền vàng có giá rất rẻ. Cô đã quen với việc không tham lam, bởi vì những thứ quá tốt sẽ không bao giờ giữ lại được.
Trên đường về Nguyễn Chính Đông không nói gì, anh lái xe rất nhanh, CD phát một bài hát cũ, “Scarborough Fair”, anh ta không thèm chú ý vượt qua một đèn đỏ, một màu trăng lóa mắt sáng lên, cô không hiểu vì sao cảm thấy hơi sợ hãi. Quả nhiên Nguyễn Chính Đông đạp mạnh phanh xe quay về phía mặt cô, hôn mãnh liệt.
Một sức lực lớn như thế vây chặt lấy cô, giống như là muốn nuốt gọn cô xuống. Trước giờ anh không hề như thế, đã lâu như vậy dường như anh chưa từng cầm tay cô, những cô gái bên cạnh anh như chiếc đèn cù, thay rồi lại thay, cũng không hề giấu diếm cô. Anh đối với cô không gần cũng chẳng xa, giống như là một bình hoa, lại càng giống như quần áo, quần áo của anh đã quá nhiều cho nên cũng chẳng hiếm có gì, dù gì treo ở đó, lâu lâu không nhớ lấy ra. Có lần uống nhiều rượu nửa đêm gọi điện cho cô, nói chuyện lảm nhảm với cô, sau đó cô lờ mờ nghe thấy ở đầu dây bên kia một giọng phụ nữ nũng nịu: “Chính Đông, anh có tắm hay không hả?” Anh nói “Đến đây.” Tạch một tiếng ngắt điện thoại, để lại cô dở khóc dở cười.
Cô cố sức giãy giụa nhưng không được, cuối cùng hốt hoảng đến phát khóc. Chính Đông cuối cùng cũng nới lỏng tay, hơi chán nản nhìn cô, những chiếc xe đằng sau bấm còi ing ỏi, trong âm thanh âm ĩ phức tạp đó anh lẩm bẩm nói: “Tại sao lại là cô chứ”
Một câu nói vô duyên vô cớ, cô không hiểu, nước mắt vẫn ngấn trên khóe mi, hễ động vào là muốn lã trã rơi xuống.
Anh không chịu để cho chô xuống xe bắt taxi, cuối cùng vẫn kiên quyết đưa cô về.
Một thời gian dài sau đó, anh không hề xuất hiện trước mặt cô.
Châu Tịnh An rất thất vọng vì sự rút lui này, phê bình cô gay gắt: “Vưu Giai Kỳ cái đầu heo này, ngay đến cả người có tiền cũng không thể giữ chặt được.”
Giai Kỳ vâng vâng dạ dạ nói: “Lần sau nhất định, lần sau nhất định.”
Cuộc sống của Giai Kỳ nhanh chóng yên tĩnh trở lại, ngoại trừ một điều khác biệt đó là thêm chiếc hộp quẹt diêm đó. Lúc hoàng hôn thỉnh thoảng cô ngồi bên cạnh bàn lấy ra chiếc hộp quẹt diêm đốt cháy một que, chăm chú nhìn nó bị đốt cháy thành tro từng chút từng chút một. Loại quẹt diêm đặc biệt này từ sau khi chia tay với Mạnh Hòa Bình đã nhiều năm cô không nhìn thấy. Nhỏ mà dài có thể cháy rất lâu, một hộp không hề có nhiều que diêm cho nên cô rất quý trọng, chủ yếu chỉ cẩm hộp quẹt đưa lên trên tai lắc lắc, nghe thấy tiếng soạt soạt như tuyết rơi cảm thấy rất vui vẻ.
Công ty vẫn rắc rối căng thẳng, cô và cấp trên phải chạy theo một khách hàng lớn, theo hơn nửa tháng vẫn không có kết quả gì, sự nhẫn nại dường như đã bị hao mòn đến tột cùng, kết quả là hôm đó từ phòng tiếp khách đi ra gặp phải một người rất quen đi ở hướng ngược lại, Giai Kỳ hơi đờ đẫn.
Là bạn của Nguyễn Chính Đông, lúc đầu luôn luôn cùng nhau đánh bài, chính là người nói cô “chưa từng có.”, Giai Kỳ nhớ hình như họ của ông ta là Dung. Quả nhiên khuôn mặt cấp trên cười rất tươi: “Ấy Dung tổng hân hạnh được gặp mặt.” Giới thiệu cho Giai Kỳ, đối phương hình như cũng nhận ra cô, hóa ra công ty này là của ông ta, biết được bọn cô đến từ đâu quay đầu dạn dò thư ký mấy câu, ngay lập tức có hy vọng. Cấp trên vui mừng hết mức nhẹ nhàng khen cô: “Được rồi, quen biết Dung tổng khi nào mà không thèm nói một câu, quả thật là hững hờ.” Lập tức lợi dụng thời cơ, để cô ở lại đàm phán chi tiết công việc với đối tác
Đàm phán xong công việc, Dung tổng mới hỏi một câu: “Sao không thấy cô đi bệnh viên thăm Chính Đông?”
Giai Kỳ quá đỗi kinh ngạc, không đợi cô nói Dung tổng đã thở dài một tiếng nói: “Cô đi thăm anh ta một lát đi.”
Giại Kỳ do dự mất hai ngày mới đến bệnh viện.
Không ngờ rằng bệnh viện cũng náo nhiệt lạ thường, nửa con đường hành lang xếp đầy hoa tươi, y tá hễ nghe thấy hỏi Nguyễn Chính Đông ở phòng nào ánh mắt lập tức khác thường: “1708, chính là căn phòng thứ tư từ góc ngoặt bên trái.”
Cửa phòng mở một nửa, phòng bệnh là một phòng riêng, bố trí không kém gì khách sạn, khắp nơi đều là hoa tươi và hoa quả, dưới thềm dải thảm bông dẫm lên không hề có tiếng động, bên trong có người cười khì khì nhẹ, giọng nói mềm mại ngọt ngào. Cô yên lặng đứng mấy giây, vốn dĩ định gõ cửa nhưng sau lại quay người bước đi.
Hành lang yên tĩnh vắng vẻ, vọng lên tiếng bước chân của cô, đây là khu bệnh riêng, Giai Kỳ đã từng đến đây, là đi cùng Mạnh Hòa Bình. Lúc sau mẹ của Mạnh Hòa Bình muốn ăn bánh hạt dẻ Mạnh Hòa Bình liền xuống lầu đi mua.
Sau đó mẹ của Mạnh Hòa Bình không vội cũng không chậm rãi nói với cô một câu: “Cô không xứng với Hòa Bình, cho nên hy vọng cô đừng làm khổ nó nữa.”
Bản thân cô lúc đó, hoảng hốt và bối rối đến thế
Cô mơ hồ nghĩ, đầu kia của hành lang xuất hiện một bóng người, cao lớn, quen thuộc, khuôn mặt chính là hình ảnh mà cô ngày đêm thương nhớ
Đối phương dần dần tiến đến, cô hơi ngẩng mặt lên, dường như nhìn chăm chú một cách tham lam, ngay đến cả những chiếc lông mi cũng rõ ràng chân thực như vậy¬——giống y hệt hình ảnh khắc ghi trong tâm trí cô, anh đã thay đổi rất nhiều, nhưng dường như lại chẳng thay đổi gì cả, anh là Mạnh Hòa Bình, đó chính là Mạnh Hòa Bình mà cô vẫn mãi ghi nhớ.
Cô ngạc nhiên đến mức muốn nhảy lên, Mạnh Hòa Bình!
Anh đứng ở đó, nhìn cô như nhìn thấy người ngoài hành tinh, cô giương mắt đờ đẫn, anh cũng ngây người ra.
Hai bên hành lang đều là hương hoa, hoa hồng với bách hợp, violet với lan tử hinh, cỏ tình nhân với hoa calla………những lẵng hoa và bó hoa lớn được bó tinh xảo.
Đột nhiên chân tay Giai Kỳ như đóng băng.
Là Mạnh Hòa Bình, không ngờ thật sự là Mạnh Hòa Bình, cô lại có thể gặp được Mạnh Hòa Bình, trong kiếp này.
Hiệp lộ tương phùng*
Mấy năm đầu sau khi chia tay, cô vẫn có ý nghĩ gặp lại Mạnh Hòa Bình từ hoàn cảnh cho đến câu nói, từng lượt rồi từng lượt. Hoặc là 10 năm sau, hoặc là 18 năm sau, giống như cuốn tiểu thuyết của Ái Linh lạnh lẽo nhưng đẹp đẽ, nói một câu, chúng ta không thể nào quay trở lại được. Hoặc chỉ có 3 năm 5 năm, gặp lại nhau, trong một buổi khiêu vũ thanh bình lộng lẫy, đẹp như trong phim truyền hình Hàn Quốc. Sau này cô dần dần nản lòng, hiểu rõ được sự xa cách của vận mệnh
Vậy mà cô vẫn gặp lại anh——kết quả là sự việc nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng, giọng nói của cô lại vẫn lưu loát rõ ràng, không run rẩy cũng không nói lắp: “Mạnh Hòa Bình, là anh sao?”
Từ trước đến nay cô vẫn thích gọi cả tên và họ anh, Mạnh Hòa Bình Mạnh Hòa Bình Mạnh Hòa Bình……….trong thời khắc trái tim tan nát cũng chỉ nước mắt dàn dụa, dùng hết sức lức để kìm không cho bản thân phát ra bất cứ tiếng nói nào: “Mạnh Hòa Bình! Mạnh Hòa Bình……..” dường như chỉ cần cố hết sức gọi như vậy trong tim, anh sẽ có thể trở về bên cạnh cô.
Một lát sau anh mới nói: “Là anh.” Nhẹ nhàng ngừng lại một lúc, lại hỏi: “Giai Kỳ, nhiều năm như vậy em đã đi đâu hả.?”
Cô ờ một tiếng, nói: “Em vẫn ở đây.” Cô đơn giản kể cho anh biết về sự lăn lộn nghề nghiệp của mình trong những năm đó, anh nhướn mày: “Chuyên ngành của em không phải là tiếng Tây Ban Nha sao,tại sao bây giờ lại làm quảng cáo?”
Ngoại ngữ tìm công việc rất khó khăn…….đặc biệt là sinh viên loại 3 với một chuyên ngành loại 2 tại một trường đại học loại 1, cô lại dốt nên vĩnh viễn không thể thi được bằng tư cách phiên dịch
Huống hồ anh có học vị thạc sĩ lại là chuyên ngành vi điện tử, kết quả bây giờ lại chạy đi làm cái ngành nhà đất vô tương lâm đó.
Quả thật làm người khác thất vọng, vốn dĩ nên xúc động nghẹn ngào khi gặp lại người tình cũ, nhưng lại đi nói mấy chuyện ngoài lề vô vị nhàm chán này chứ. Quan trọng hơn là một câu cũng không nhớ ra được, những câu nói đó những câu nói đó trong những ngày tháng đau khổ nhất cuộc đời chính là trụ cột cuối cùng của cô. Những khi càng khó khăn, càng đau khổ cô vẫn nhẫn nhịn được, chỉ là nghĩ nếu mà có thể gặp lại Mạnh Hòa Bình, nếu có thể gặp lại anh ——Nhưng biết rằng rõ ràng là không thể, vận mệnh không cho cô cơ hội như thế, hôm nay đã thật sự cho cô kỳ tích này, cô lại quên hết tất cả——bởi vì anh cũng đã quên rồi, bình thản, ung dung, lãng quên.
Anh nhìn thẳng cô, hơn nữa cười mỉm.
Còn cô cho đến giây phút này vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Đã từng trong một khoảng thời gian dài, ban đêm cô giấu mình trong chăn khóc, cái suy nghĩ cố chấp duy nhất đó là kiếp này còn có thể gặp lại anh., sau đó khóc nức nở, đem tất cả nỗi đau từng chút từng chút một kể cho anh nghe.
Bây giờ cô mới biết đó là một việc ấu trĩ đến thế nào, cho dù có gặp lại anh lần nữa, anh cũng không còn là Mạnh Hòa Bình của cô.
Những sự việc từ trước đến này đều trở thành cát bụi, bị gió thổi vào trong thời gian không để lại một vết tích..
Anh nhớ ra: “Em làm gì ở đây thế?”
Cô nói: “Đến thăm một người bạn.”
Anh đột nhiên nhướn mày: “Em đến thăm Đông Tử.”
Hóa ra cả khu bệnh tầng 17 này chỉ có một mình Nguyễn Chính Đông.
Hóa ra lại khôi hài như vậy, Mạnh Hòa Bình cũng giống cô, đều là đến thăm Nguyễn Chính Đông.
Thực ra năm đó cô cũng có nghe anh nhắc đến Đông Tử, thậm chí còn nghe anh kể về nguồn gốc cái tên đó, nguyên do là có liên quan đến Phan Đông Tử trong “Ánh sao đỏ rực sáng”, cho nên ông nội của Đông Tử mới đặt cho cháu trai một cái tên mụ như vậy. Nghe nói hai người từ nhỏ gắn bó keo sơn, thương yêu đùm bọc nhau như hai anh em sinh đôi. Sau này Đông Tử ở lại nước ngoài lăn lộn thêm hai năm, do đó tình bạn nhiều năm này tạm thời xuất hiện một khoảng trống.
Còn cô đúng lúc điền vào chỗ trống đó.
Thật ra cô vốn chậm chạp, trước đây Mạnh Hòa Bình luôn gọi cô là nha đầu ngốc, gọi thân mật đến vậy, sau này hễ nghĩ đến trong lòng lại cảm thấy đau xót đến trống rỗng.
Cô ngốc, ngôc thật sự.
Câu nói đó của Tường Lâm Tẩu** dùng ở đây mới đúng.
Thực ra cô sớm đã nghĩ đến khi nhìn thấy chiếc hộp diêm quét đó, loại diêm quẹt đặc biệt, bên ngoài không hề lưu hành.
Chú thích:
* Hiệp lộ tương phùng: có nghĩa là gặp lại nhau trên con đường hẹp
**Một nhân vật trong tiểu thuyết “Chúc Phúc” của Lỗ Tấn
Giai Kỳ Như Mộng Giai Kỳ Như Mộng - Phỉ Ngã Tư Tồn