If we are peaceful, if we are happy, we can smile, and everyone in our family, our entire society, will benefit from our peace.

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Giả Vờ Đấy! Nhưng Em Yêu Anh Mất Rồi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mun lùn
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 62
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 453 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 01:46:05 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 58: Quay Trở Về Điểm Xuất Phát
ảnh báo: 18+ (Tác giả chưa bao giờ viết cảnh này, nên nếu có sơ sài thì tha cho tác giả nhé!)
Bảo Anh nắm tay Ân Di, nhạt nhòa từ lúc nào, chỉ cần vậy thôi là đủ rồi, nếu Ân Di đã tỉnh, vậy thì Vương Khánh sẽ không còn phải đau khổ nữa.
“Mọi người nên để cho Vương Khánh tự phát hiện ra, tôi rất mong thấy vẻ mặt sửng sốt của Vương Khánh, suốt mấy năm qua không thấy rồi còn gì?”
Minh Huy nói với giọng điệu vui vẻ trêu đùa, tay vươn lên xoa xoa đầu Nhan Linh “Ngoan nào, em không có lỗi gì đâu!”
Nhan Linh mắt rưng rưng nhìn Minh Huy đầy cảm động, rồi đứng phắt dậy ôm chum lấy Minh Huy.
“Hai người có thể đi ra ngoài kia không? Ở đây chúng tôi ai cũng có con thậm chí sắp có cháu rồi, mấy trò trẻ con đó khiến tôi ngứa mắt lắm.” Hoài Nam nhíu nhíu mày nói, đoạn vòng tay ôm eo Bảo Anh “Bà xã nhỉ?”
Bảo Anh cười híp mắt, Quốc Hy đứng bên cạnh cũng không nói gì, chỉ đứng nhìn.
“Mình ra ngoài đi.” Huyền Thi nói xong đứng dậy ra ngoài, mọi người cũng ra ngoài, căn phòng trong phút chốc trở nên im ắng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít lên ngoài cửa sổ.
Trong phòng tiệc, mọi người bắt đầu khiêu vũ, ánh đèn mập mờ khiến không gian trở nên lung linh lại như chất chứa đầy cạm bẫy.Trong khi đó ở một bàn tiệc, Hoài Nam say bí tỉ đang nằm gục trên bàn, Minh Huy cùng Quốc Hy đã ngấm ngấm hơi men, Vương Khánh cũng đã cảm thấy sa sầm. Trong khi đó, Huyền Thi, Bảo Anh, Nhan Linh vẫn hí hửng nói đủ chuyện, thỉnh thoảng vẫn còn nghe thấy “Một, hai, ba, cạn nào…”
Vương Khánh thở ra nhìn xung quanh, chỉ thấy ba nàng này là đặc biệt, hai nàng đã có chồng có con, còn một nàng thì sắp cưới, vậy mà vẫn được đông đảo quý ông liếc nhìn, có người thậm chí còn mạnh dạng đến hỏi thăm, liền bị ba chàng trai kia dọa cho chết khiếp không dám quay đầu nhìn nữa. Vương Khánh ung dung vẫn ngồi như vậy, một ly, rồi một lý, cứ thế nối tiếp, kéo dài, đến khi không còn biết trời trăng mây sao đính chính còn mọc ngoài trời hay không?
Tiệc tan, vì quá say không thể về nhà nổi nên đành nương nhờ một đêm tại nhà Vương Khánh, giúp việc dọn dẹp xong thì ra về, tất cả đã về phòng nghỉ ngơi, chỉ có Vương Khánh, hắn vẫn ngồi ở sofa, trước mặt là cốc trà ngừng giải rượu.
Thời gian vẫn cứ trôi đi, đến nữa đêm, đã tỉnh đôi chút, hắn mới đứng dậy về phòng, bước chân hơi có chút xiêu vẹo.
“Cạch” Cửa phòng mở ra, hình ảnh Ân Di vẫn nằm lại hiện lên trước mắt hắn, hắn tiến lại ngồi cạnh gường, nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền, sắc mặt đã hống hào lên đôi chút, hắn đưa tay đặt trên má cô, cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ, rồi lại nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng từ từ nhắm mắt lại.
Rượu làm cho đầu óc hắn mụ mị, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong lúc mơ màng, hắn có cảm giác, có người ôm hắn, có người đang hôn hắn. Mở mắt ra, đập vào mắt hắn là đôi mắt trong veo, nhưng lại có phần rũ rượi như vẫn còn ngái ngủ. Hắn giật mình ngồi dậy, ánh mắt mở to nhìn người con gái nằm beemn cạnh hắn.
“Ân Di?”
Cô thở ra một chút, nhắm mắt lại một chút, rồi mở ra nhìn hắn, đầu gật nhẹ.
Hắn vẫn in lặng, vẫn chỉ nhìn cô, đoạn cúi xuống ôm cô ngồi dậy, đầu dựa vào vai cô, rúc vào cổ cô, giọng nói bị rượu làm cho trầm hơn “Em có biết những ngày qua không có em, tôi sống như thế nào không?”
Cô mỉm cười, ánh mắt có phần chua xót “Em biết!”
“Em có biết, tôi sống cũng không bằng chết, nhưng vẫn sống đến tận bây giờ để chờ em không?” Hắn lại tiếp tục lên tiếng “Em có biết…”
“Anh không cần nói nữa, em biết hết, em biết hết!” Cô ôm chắt lấy hắn, giọng nói nghẹn ngào. Một cảm giác ấm nóng tràn vào cổ cô, hết nóng lại chuyển sang lạnh, rồi lại có cảm giác ươn ướt, hắn, khóc sao?
Hắn cứ thế, rúc đầu vào cổ cô, không biết như thế đã bao lâu, Ân Di cảm thấy toàn thân tê cứng vì ngồi một tư thế, liền cựa quậy, cô vốn tưởng hắn đã ngủ, muốn để hắn nằm xuống giường, nhưng tay lại đột nhiên bị nắm chặt.
“Anh chưa ngủ sao?”
Hắn nghe cô hỏi, chỉ nhìn cô chằm chằm, đoạn lại nói “Em nói biết hết, vậy em biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ngày gì?” Cô chớp chớp mắt nhìn hắn, hôm nay là ngày gì, ngày đặc biệt gì sao?
Cô suy nghĩ hồi lâu lại, nhìn xuống chiếc váy cưới trên người mình, rồi lại nhìn bộ comple trên người Vương Khánh, gương mặt bỗng trở nên hồng hào lạ kỳ.
Hắn kéo cô lại gần, đặt lên trán cố một nụ hôn, rồi lại nói “Em vừa tỉnh lại, nên vào thay đồ, tắm rửa rồi nghỉ sớm.”
Rồi hắn đứng dậy, muốn rời đi “Anh đi đâu?”
“Em đã mệt rồi, anh cũng đi thay đồ, em xong thì ngủ sớm, anh sẽ ngủ ở phòng khách!”
“Tại sao lại ngủ ở phòng khách, vẫn còn nhiều phòng mà anh!”
Vương Khánh mỉm cười với cô, ánh mắt đầy nét dịu dàng “Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, phòng khách chính là để dùng vào mấy dịp này, mọi người đã ngủ hết rồi.”
Nói xong, hắn xoa đầu cô, rồi ra khỏi phòng. Ân Di ngơ ngác nhìn xung quanh, ký ức lũ lượt kéo về, khiến cô sa sầm mặt mày.
Cô đứng lên vào phòng tắm, xối dòng nước lạnh vào người, để nó cuốn trôi mọi thứ, những tháng ngày qua, bao nhiêu cứ ký ức đó, cô nên xếp vào quá khứ.
Tắm xong, cô cũng định đi ngủ, nhưng lại nghĩ Vương Khánh đã say, nếu ngủ ở Sofa chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Cô mở cửa ra ngoài, liền giật mình nhảy dựng lên.
“Á, anh làm gì vậy, muốn dọa người sao?”
Vương Khánh đứng ở cửa, nhíu mày nhìn cô “Áo quần anh để trong phòng, anh vốn định gõ cửa vào lấy!”
“Suýt nữa anh đánh em đấy!”
Vương Khánh chợt cười, nụ cười vui vẻ không chút muộn phiền khiến cô cũng vui hẳn lên.
“Anh vào đó tắm đi, dù sao mọi người cũng đã ngủ, nếu nhờ phòng tắm thì sẽ làm phiền lắm.”
Cô lấy áo quần đưa cho hắn, rồi chỉ về phía phòng vệ sinh.
“Ừ.”
Cô nằm trên giường vẫn chưa ngủ, Vương Khánh mở cửa bước ra, nhíu mày “Sao vẫn không ngủ?” Trong hắn có vẻ đã tỉnh rượu, bước đi cùng lời nói đã trở nên rắn chắc hơn vài giờ trước.
“Em đã ngủ mấy trăm ngày liền rồi!” Cô cười tươi tắn “Em sấy khô tóc cho anh.” Đoạn cô lại chạy đến mở tủ lấy máy sấy, kéo Vương Khánh ngồi xuống giường, bắt đầu sấy tóc.
Vương Khánh nhắm mắt thư giản, đợi đến khi tóc gần khô hết, lại cất giọng trêu đùa “Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, em cố ý không cho anh đi, có ý gì?”“Hả?” đang sấy tóc bỗng nhiên dừng hẳn lại, mặt cô lại ửng đỏ lên trông lấy, lắp bắp “Em, em đâu có, hơ hơ, không có, không có!”
“Vậy sao?” Vương Khánh nhếch khóe môi “Vậy em đi ngủ đi, anh xuống phòng khách ngủ.”
Cô đột nhiên nhảy lên, túm tay hắn “Khoan đã, anh về phòng khách làm gì, ở đây vẫn…”
Nói đến đây, cô lại nhận thấy hình như có gì đó không đúng. Vương Khánh nhìn gương mặt đỏ lên vì xấu hổ của cô, đoạn cúi đầu đối diện với cô “Ở đây vẫn gì? Trông em có vẻ không muốn để anh đi!”
Hắn lại vui vẻ nói “Sao hả? Em đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?”
Cô ngẩng đầu cười hơ hơ “A, đâu có nhỉ, em đâu có nghỉ cái gì?”
Cô vừa dứt lời, lại cảm giác như có vật gì đó đè nặng lên người mình, bây giờ cô mới phát hiện, Vương Khánh đẩy cô nằm xuống giường, lại òn nhìn cô bằng ánh mắt đó.
“Theo như anh biết, em đã ngủ đủ nhỉ? Em cũng rất dồi dào sức lực nhỉ? Cố tình quyến rũ anh?”
“A, không có, em không có, hơ hơ, anh đi ngủ đi, ngủ đi, nhanh ngủ đi?”
“Ồ” Hắn gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý “Bây giờ anh không muốn ngủ.”
Cô dở khóc dở cười, nhìn thấy gương mặt khó xử của cô, hắn bật cười lớn, rời khỏi người cô. Nhưng lại bị một lực kéo lại, tiếp đó là cảm giác mềm mại áp lên môi, hắn trợn mắt nhíu mày, cô gái này, sao lại thẳng thắng như vậy?
“Là em cố tình câu dẫn anh, nên tự chịu trách nhiệm.”
Nói đoạn, lại ấn cô xuống giường, hôn trả. Đôi môi cảm giác như chất chứa bao mật ngọt, kéo cô xoáy sâu vào không thể rút ra. Vương Khánh mạnh mẽ hút hết mật ngọt trong miệng cô, lại cố tình dây dưa không chịu dứt, đến khi hắn rời khỏi môi cô, cô đã như thiếu không khí thở gấp gáp, hút lấy hít để không khí. Khuôn ngực phập phùng sau làn áo, đôi mắt Vương Khánh lại nhìn cô chăm chú đầy hứng thú. Hắn lại tiếp tục cúi đầu, tay để sau gáy cô, tay kia không an vị, cởi bỏ từng khúc áo. Hôn lên môi, lên mắt, lại cắn cắn vành tai cô, tiếp tục lần xuống, trượt theo cổ.
Ân Di cảm giác như lửa đốt trong người, bất giác run lên, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ đầy yêu mị. Vương Khánh cười nhếch môi, giọng nói khản đặc “Em thật sự rất biết cách giết chết anh đấy!” Nói xong lại mạnh mẽ hôn lên cổ cô, Ân Di không kìm chế được, hai tay nhanh chóng cởi bỏ áo anh, đến khi lần xuống thắt lưng, Vương Khánh lại trượt từ cổ xuống đến hai bầu ngực tròn căng đầy sức sống, hai tay xoa nắn đầy thích thú, khiến cô cả người rã rời, không còn sức để chống cự, càng không thể tiếp tục cởi bỏ thắt lưng.
“Khánh…” Cô vô thức gọi tên hắn, Vương Khánh vẫn tiếp tục hôn cô, tay kia nhanh chóng cởi bỏ hết áo quẩn trên người cô và trên người mình.
“Nhanh lên chút nữa…” Cô vội vội vàng vàng nói, hắn hiểu ý lại trườn theo người cô, môi áp vào tai cô “Sẽ đau đấy.”
Nói xong, cô lại có cảm giác đau đớn từ phía dưới truyền đến, từng cơn run rảy kịch liệt, thế nhưng, khoảnh khắc này, cô biết, cô đã là của Vương Khánh, từ giây phút này, họ sẽ không bao giờ xa nhau nữa.
Bầu trời nhanh chóng tỏa sáng với những ánh nắng ban mai, Ân Di lăn lui lăn tới trên giường vẫn không chịu ngồi dậy.
“Em làm gì thế, nhanh nhanh thay đồ còn ăn sáng.”
Ân Di giật giật khóe môi, ngất ngất ngưởng ngưởng ngồi dậy, rồi lại nằm bẹp xuống giường “A” lên một tiếng.
“Sao thế?” Vương Khánh vội vàng đến đở cô dậy “Em bị sao vậy?”
Ân Di mặt đỏ bừng bừng, ấp úng nói lí nhí “Hả, em nói gì?”
Vương Khánh ghé sát tai lại gần môi cô “Ở đó, rất đau.”
Vương Khánh nghe xong, lại tái xanh mặt nhìn cô “Đi… anh đưa em đến bệnh viện.”
Cô há hốc mồm, muốn nói Vương Khánh sao anh ngốc thế nhưng lại nói câu khác “Không được.”
“Tại sao?” Hắn lại nhíu mày nhìn cô thầy đau xót.
“Cái này, cái này… chẳng phải vì anh quá mạnh hay sao?”
Vương Khánh ngơ ngác, một lát sau mới hiểu ý cô, lại cười nhìn cô thống khổ “Chẳng phải em bảo anh mạnh một chút à, được rồi, ngoan, anh đưa em đi thay đồ.
Mọi người đã tập trung đông đủ ở bàn ăn, chỉ chờ mỗi Vương Khánh, nhưng đến khi thấy hắn bế Ân Di từ trên phòng đi xuống, mọi người lại kích động đá bàn đá ghế hấp tấp chạy đến bên cạnh “Ân Di, tỉnh rồi sao?”
“Ân Di, em tỉnh lúc nào vậy?”
“Ân Di, tối qua em tỉnh mấy giờ?”
Mọi người một người một câu, hình như đều nhắm vào chủ đề không liên quan, sao chẳng ai hỏi thăm sức khỏe cô nhỉ, toàn hỏi mấy câu không vào đâu.
Vương Khánh sa sầm mặt mày, lạnh giọng nói “Không còn câu hỏi khác?”
Mọi người sựng lại “A, hơ hơ, đói bụng quá, đi ăn thôi.” Chẳng biết có học trước kịch bản hay không, mà mọi người cùng đồng thanh rồi lại chạy đến ngồi vào bàn ăn. Bé Huyền Trang ngồi bên cạnh Huyền Thi thấy Vương Khánh bế cố, liền thút thít.
“Con sao thế, ai bắt nạt con?”
Vừa có người hỏi thăm, động lực để rống càng lớn hơn “Oa, oa… chú Khánh không yêu con, chú Khánh yêu dì ấy.”
“Hả?” Mọi người đồng thanh, Ân Di ngệt mặt ra, Vương Khánh cũng chỉ cười cười nói nhỏ “Chú sao có thể yêu con, ngoan nào, chú biết Hoài Nam con rất thích Huyền Trang đấy!”
“Hả?” Mọi người lại đồng thanh, Ân Di há mồm ngẩn ngơ, chuyện gì thế, mấy đứa nhóc này ở đâu ra vậy, chẳng lẽ, chẳng lẽ… “Mọi người có con rồi sao?”
“Ờ” Lại đồng thanh, thôi chết, vậy năng suất của cô lại thua họ hay sao?
“Cháu không có thích chị ấy mà, chú Khánh ăn gian.”
Hoài Nam con bất mãn chu môi nói.
Không ai trong phòng lên tiếng, một lúc sau lại nghe tiếng bật cười khanh khách, ngôi nhà này với bao tiếng cười ấy, cũng đã đủ rạng ngời rồi đấy thôi.
***Hết***
Tác giả đang phân vẫn có nên viết ngoại truyện không, nếu ai đồng ý muốn có ngoại truyện thì cmt nhé, hi hi. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ tác giả trong thời gian qua ^^
Giả Vờ Đấy! Nhưng Em Yêu Anh Mất Rồi Giả Vờ Đấy! Nhưng Em Yêu Anh Mất Rồi - Mun lùn