I have learned not to worry about love;

But to honor its coming with all my heart.

Alice Walker

Download ebooks
Ebook "Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Thi Định Nhu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 35 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 606 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 04:22:10 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
ần đầu tiên tôi quan sát kỹ phòng khách của Lịch Xuyên, phát hiện trên tường treo rất nhiều khung ảnh nhỏ, toàn bộ đều là công trình kiến trúc: sân bóng đá, nhà hát, sân bay, sân vận động, viện bảo tàng, lãnh sự quán, văn phòng chính phủ, nhiều nhất là những tòa nhà chọc trời, ngoài ra còn có mấy công trình hình thù kỳ quái không rõ mục đích sử dụng là gì.
Nhớ ra rồi, anh là kiến trúc sư. Kiến trúc sư tiếng Anh gọi là gì nhỉ? Tôi ôn lại vốn từ vựng đã học.
Architect.
Nói thật, phản xạ đầu tiên của tôi với từ kiến trúc này là hình ảnh gạch ngói, xe cút kít, gỗ, vôi, lúc gác đòn tay phải đốt pháo, còn có những người thợ hồ thường ngồi ăn bên lề đường ở quê tôi ngày xưa. Cậu tôi lúc trước là thợ hồ, sau này thì lên làm chủ thầu, nhà tôi ở quê là nhờ cậu xây giúp.
Tôi không muốn nhìn công trình kiến trúc, mà chỉ muốn nhìn anh, nhìn ảnh của anh, ảnh về cuộc sống của anh. Tôi nhìn xung quanh, tìm khắp các vách tường, mặt bàn, cửa sổ, cửa chính, mọi nơi có thể treo ảnh nhưng không thấy tấm nào.
Tôi đem chân giả vào phòng ngủ, vì anh chỉ thay quần áo tại phòng ngủ. Phòng ngủ rộng rãi như phòng khách, cạnh cửa sổ có một bộ ghế sô pha màu đỏ. Sàn gỗ không dính một hạt bụi. Bên giường có một kệ sách nhỏ xinh, trên kệ có một chồng tạp chí kiến trúc và vài tập bản vẽ kiến trúc khổ lớn.
Chỉ có hai quyển sách nhìn rất cũ, có lẽ không liên quan đến kiến trúc.
Tôi đưa tay cầm lên, phát hiện sách rất nặng, là loại sách bìa cứng kiểu cũ, cùng loại giấy in từ điển, vừa trắng vừa mỏng, bao nhiêu năm cũng không rách. Tên sách viết bằng tiếng Pháp.
A La Recherche Du Temps Perdu[1]
[1] Đi tìm thời gian đã mất: bộ tiểu thuyết dài 7 tập của đại văn hào Pháp Marcel Proust (1871-1922), đứng thứ 8 trên danh sách 10 tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại co tạp chí Times của Mỹ bình chọn vào năm 2007. Bảy tập lần lượt gồm có Bên phía nhà Swann (Du côté de chez Swann), Dưới bóng những cô gái tuổi hoa (A l’ombre des filles en fleur), Về phía nhà Germantes (Côté de Germantes), Sodome và Gomorrhe (Sodome et Gomorrhe), Cô gái bị cầm tù (La Prisonnière), Albertine biến mất (Albertine disparue) và Thời gian tìm thấy lại (Le Temps trouvé).
Tôi nghe tiếng bước chân của anh.
“Em thích quyển sách này không?” Anh đi đến trước mặt tôi, hỏi.
“Em không biết tiếng Pháp.”
“Ngoại ngữ thứ 2 của em là gì?”
“Em chưa chọn.”
“Vậy còn mục tiêu dự kiến?”
“Trừ tiếng Anh và tiếng Trung, anh còn biết tiếng gì nữa?” Tôi hỏi.
“Tiếng Pháp và tiếng Đức. Tiếng Nhật thì chỉ nói được những câu đối thoại đơn giản, như Hajimemashite[2] vậy thôi. ”
[2] Xin chào: người Nhật dùng câu này để chào những người họ gặp mặt lần đầu tiên.
“Có lẽ em sẽ chọn tiếng Ý, hoặc là tiếng Ả Rập.”
Tóm lại, không chọn tiếng mà anh biết, tránh sau này bị người ta cười.
Anh nhìn tôi, cười nham hiểm, rõ ràng là hiểu suy nghĩ của tôi.
“Tên tiếng Anh của sách là Remembrance of Things Past, em học môn văn, chắc chắn có nghe qua.”
“Tên tiếng Trung là Tìm theo dòng chảy tháng năm.”
“Tìm theo dòng chảy tháng năm? Ừ, dịch hay lắm. Nếu có tối nào em mất ngủ, anh đọc quyển này bằng tiếng Pháp cho em nghe, chỉ cần đọc hết trang thứ nhất là em buồn ngủ ngay.” Anh thì thầm bên tai tôi, âm anh trầm trầm, như âm thanh nơi thiên đường.
“Thật không?” tôi xoay người lại, phát hiện anh vẫn khoác áo choàng tắm, anh cúi đầu xuống, hơi thở nhè nhẹ phớt qua vành tai tôi.
“Tại sao?”
“Vì trang đầu tiên kể chuyện một người nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.” Anh nhìn tôi, cười cười trêu: “Hai câu đầu tiên là như vầy:
“Longtepms, je me suis couché de bonne heure. Parfois, à peine ma bougie éteinte, mes yeux se fermaient si vite que je n’ avais pas le temps de me dire: “Je m’ endors[3].” ”
[3] Câu mở đầu chương một của tập đầu tiên Bên phía nhà Swann.
Anh ngâm nga, tiếng Pháp đẹp đẽ vô cùng, giọng nói ngân vang đầy mê hoặc, làm tôi buồn bã đến thất thần. Thấy vẻ mặt tôi đờ đẫn, anh giải thích bằng tiếng Anh:
“It says: I have long had the habit of going to bed early. Sometimes, when I had put out my candle, my eyes would close so quickly that I had not even time to say “I’m going to sleep[4].””
[4] Nghĩa là: Từ lâu, tôi có một thói quen đi ngủ sớm. Đôi lúc, khi ngọn nến vừa tắt, mắt tôi liền sụp mi, nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nhủ thầm một câu, rằng “Mình sắp ngủ rồi đây”.
“Rất hay, hay là anh dịch sang tiếng Trung luôn được không…?” Anh nói tiếng Trung cũng rất êm tai.
“Anh không giỏi tiếng Trung lắm… chỉ biết được 950 chữ Hán thôi. Ông nội anh nói, anh chỉ cần biết nhiêu đó là đủ dùng rồi.”
“Cái gì? Cái gì?” Tôi lớn tiếng nói “Văn hóa năm ngàn năm của đất nước, 950 chữ làm sao đủ được?”
“Cho nên, anh không dám dịch sang tiếng Trung, sợ em cười anh.”
“Em không cười anh đâu, thiệt mà.” Tôi nhìn anh “Người ta không yêu cầu cao đối với trình độ tiếng Trung của Hoa Kiều đâu. Mà nếu anh không nói ra, em cũng không biết là anh mù chữ.”
“Mù chữ?”
“Ừ, mù chữ.”
Anh đột nhiên nắm tay tôi lại.
“Sao vậy?”
“Tay không được lộn xộn. Bây giờ là thời gian thay đồ, a little bit of privacy, please[5].”
[5] Làm ơn cho chút không gian riêng tư.
Tôi biết điều đi ra, lúc lâu sau, anh quần áo chỉnh tề bước ra, tóc còn ướt, hình như có xịt keo.
“Đi được chưa?” Tôi hỏi.
“Đi được rồi.” Anh nhìn ba lô trên vai tôi, nói: “Em đeo túi nặng dữ vậy? Để anh cầm cho.”
“Không cần đâu, nhìn ba lô to vậy thôi, nhưng bên trong chỉ có quần áo. Không tin anh cầm thử đi?”
Anh mỉm cười, không nói nữa.
“Sao trong nhà không có hình của anh?” Tôi hỏi. Lịch Xuyên đẹp trai quá, chụp bao nhiêu ảnh cũng ngắm không đủ.
“Anh không thích chụp ảnh.” Anh nói.
“Nhưng mà trên tường treo rất nhiều ảnh linh tinh.” Tôi chỉ vào tường có treo ảnh công trình kiến trúc. Tuy rằng tấm nào cũng đẹp, nhưng treo gần nhau có cảm giác hơi lộn xộn.
“Linh tinh?” Anh sửng sốt, không ngờ tôi dùng từ này, đành phải giải thích: “Kiến trúc cũng là một loại hình nghệ thuật, thưa bạn Tạ Tiểu Thu.”
Tôi chỉ vào một khung tranh, công trình trong ảnh nhìn khá quen: “Nghe Kỷ Hoàn nói, tòa nhà này do anh thiết kế?”
Anh gật đầu: “Em thích không?”
“Thích.” Tôi nhìn anh, mặt không đổi sắc “Tuy nhiên, nếu so sánh, em càng thích thân thể của anh, khuôn mặt của anh hơn.”
“Cơ thể của anh có thương tật.” Anh nhìn tôi, ánh mắt thâm sâu.
“Dù tàn tật em vẫn thích.” Tôi trừng mắt, vẻ vô tội.
Môi anh cách tôi rất gần, vừa tắm xong, trên người anh tỏa ra hơi nước. Tôi thích hơi thở của anh, nhón chân, muốn hôn anh. Anh tránh được, nói: “Anh cũng đói bụng, mình đi nhanh đi.”
Lịch Xuyên không thích ăn cay, không ăn được mấy món ngon. Nhưng anh thích ăn bánh bột chiên[6], cũng thích ăn món kiến leo cây[7]. Chúng tôi chỉ gọi ba món, ăn một chút là no.
[6] Bột xắt miếng mỏng, xào với hẹ và xúc xích, thêm nước xốt cay.
[7] Miến xào với thịt băm, cà rốt, ớt chuông, gừng, hành và thêm xốt tương đậu Vân Nam.
Lịch Xuyên nói, lâu rồi anh chưa ăn cơm ngon như vậy. Ngày này cũng bận quá, đành ăn sushi cho qua bữa.
“Kỳ lạ là,” Anh nói “anh cũng không thấy đói.”
“Tại sao hôm nay anh lại thấy đói?” Tôi hỏi, không kể đồ ăn vặt trong ký túc xá, chiều nay chúng tôi đã ăn hai bữa.
“Hôm nay mất sức nhiều quá.” Anh thành thật thừa nhận.
“Em cũng vậy, vì lo thi, mấy ngày liên tiếp thiếu ngủ.” Tôi giả vờ không hiểu ẩn ý trong câu nói của anh.
“Ăn cơm xong em muốn làm gì?”
“Về ký túc xá nghỉ ngơi.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt lưu luyến: “Được rồi, anh đưa em về.”
“Không cần anh chở, còn sớm mà, tự em bắt xe về.” Anh mà chở tôi, nhất định sẽ tiễn tới ký túc xá, phải đi một đoạn đường dài, anh sẽ tốn sức gấp ba lần người bình thường.
“Anh đưa em về.” Anh tính tiền, cầm ba lô của tôi, giọng nói rất kiên quyết.
“Vậy đưa tới cổng thôi, bây giờ vẫn còn sớm, ở cổng có xe đưa rước, chở sinh viên tới ký túc xá.”
“No.”
“Vậy em thà để anh đậu xe chỗ của hiệu trưởng.” Tôi thở dài.
“Ý kiến hay.”
Anh dừng xe ở chỗ của hiệu trưởng, đưa tôi tới cửa ký túc xá: “Phòng em có điện thoại không?”
“Không có.”
“Đây là số của anh.” Anh lấy bút bi ra, viết một dãy số vào lòng bàn tay tôi.
“Tạm biệt.” Tôi nói.
“Tạm biệt.”
Tôi vừa vào phòng là quăng mình xuống giường. Người dưới hơi ê ẩm. Tôi không muốn đi tắm, chỉ muốn lưu lại mùi hương của anh trên cơ thể tôi mãi mãi. Tôi mở máy nghe nhạc, định thay băng nhạc của Vương Phi[8] thì An An đẩy cửa đi vào phòng.
[8] Faye Wong (1969): một nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của Hồng Kông.
“Trời ơi, sao cậu về sớm vậy?”
“Ừ, tôi mệt.”
“Cùng bạch mã hoàng tử đi đâu chơi vậy?” Vẻ mặt cô hóng hớt.
“Đi loanh quanh thôi.”
“Tiểu Thu, thành thật khai ra đi.” An An rót cho tôi một ly trà, kéo chiếc ghế qua, ngồi dưới giường tôi “Ai cũng nói cậu có bản lĩnh, mới vào học 2 tháng, không quen biết ai, lù đù mà câu được con cá to nha.”
An An là người duy nhất trong phòng mà tôi có thể nhờ vả. Những người khác, tuy ngày nào cũng gặp, nhưng chẳng thân thiết. Tuy Tiêu Nhụy cũng thích tôi, nhưng cô nàng cũng rất bận, bận quen bạn trai, chẳng quan tâm mấy đến tình bạn giữa đám con gái với nhau.
“Chỉ quen sơ sơ thôi mà.” Tôi nói.
“Chắc lai lịch của anh ta không đơn giản.” An An tỏ vẻ như người từng trải.
“Tôi không biết lai lịch của anh ấy.” Tôi nói thật lòng.
“Quê anh ta ở đâu?”
“Không biết.”
“Lớn hơn cậu bao nhiêu tuổi?”
“Không biết.”
“Cha mẹ là ai?”
“Không biết.”
Ninh An An trừng mắt nhìn tôi: “Ê, sao cái gì cậu cũng không biết vậy hả? Như vậy là quen nhau cái gì hả?”
Cô nàng xem phim Hồng Kông nhiều quá, rõ ràng là người Bắc Kinh, nhưng lại nói tiếng phổ thông đặc sệt kiểu Hồng Kông.
“Bèo nước gặp nhau, đâu phải dài lâu, hỏi lí lịch của người ta làm gì?”
“Anh ta không phải con nhà bình thường đâu. Chỉ cần nhìn khí chất của anh ta, chắc cũng phải hun đúc qua mấy đời đó.”
Về điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý.
“Cậu biết gì về anh ta?”
“Anh ấy là kiến trúc sư, lúc trước học kinh tế. Tốt nghiệp Đại học Chicago.” Tôi nói “Những thông tin này cũng do các cậu hỏi được.”
“Bọn tớ chỉ hỏi những câu cần thiết thôi. Lương anh ta bao nhiêu?”
Tôi khó chịu: “Không biết, tôi đâu có phát lương cho anh ấy.”
“Có mời cậu đi ăn chưa?”
“Rồi.”
“Nhà hàng nào? Mấy sao? Điểm này sẽ nói lên thu nhập. Nhà hàng hải sản bên phố Đông, một đĩa nhỏ cũng mất 2,000 tệ.”
“Ăn ở quán ăn Vân Nam, giá rẻ lắm.”
“Tra Google anh ta lần nào chưa?”
“Google là cái gì?” Tiệm net quá mắc, tôi chưa đi bao giờ.
“Lấy tên anh ta làm từ khóa tìm kiếm, sẽ thấy tất cả tin tức liên quan đến anh ta. Cậu không có thời gian thì để tớ tìm giúp. Tên của anh ta là gì? Trẻ tuổi, đẹp trai, tương lai xán lạn, chắc chắn phải có nhiều người viết tin.” An An lấy viết ra, định ghi chép lại.
“Không nói cho bạn biết.”
“Nhà anh ta ở đâu? Chỗ ở cũng nói lên vấn đề.”
“Không biết, chúng tôi chỉ gặp nhau ở quán cà phê.” Nhớ lại chuyện chúng tôi đã làm ở nhà anh hôm nay, tôi không dám nói thật cho An An, để tránh bị hỏi thêm nhiều chuyện nữa.
“Anh ta có xe không? Hiệu gì? Nên biết là ở Bắc Kinh, kiến trúc sư thuộc tầng lớp lương cao đó.”
Tôi lấy chăn trùm đầu lại: “An An ơi, bạn tha cho tôi đi.”
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
“Câu hỏi cuối…” An An nói “Tại sao chân anh ta bị tật?”
“Tàn tật bẩm sinh.”
“Trời ghét người tài. Chỉ cần còn khả năng đàn ông là được.”
“An An, đừng nói nữa.” Tôi tung chăn ra “Để tôi ngủ, tôi mệt lắm rồi.”
“Đợi chút, câu hỏi cuối cùng!” An An kéo chăn ra “Anh ta có xin số điện thoại của cậu không?”
Tôi gật đầu.
“Yeah!”
Tối đó, tôi không tài nào chợp mắt. Hơi thở của anh, sự xúc động của tôi, cứ tái diễn mãi trong đầu tôi.
Lịch Xuyên, em yêu anh, nhưng em không muốn tìm hiểu anh. Càng hiểu nhiều về anh, em sẽ càng xa anh.
Cuộc sống lại bình thường như trước. Ban ngày tôi đi học, ban đêm tới quán cà phê làm thêm. Tôi gặp Tiểu Diệp, trong lòng hơi áy náy. Tôi biết tình yêu là gì, càng hiểu rõ sự đau đớn của chị ta. Tôi biết mình quá đáng, càng hiểu sự phẫn nộ của Tiểu Diệp.
Tôi chào Tiểu Diệp: “Hi!”
Chị ta chỉ lạnh lùng liếc tôi, rồi quay lưng đi.
Tiểu Đồng chạy đến hỏi thăm: “Tiểu Thu, qua đây nói chuyện chút.”
Tôi đi thay đồng phục, sau đó đi theo Tiểu Đồng vào văn phòng.
“Tiểu Thu, từ hôm nay trở đi, ca tối chỉ cần em làm tới 8 giờ tối thôi. Nếu em muốn đổi sang ca sáng hoặc ca trưa, anh sẽ nói chuyện với quản lí các ca đó.”
Tôi là sinh viên, không thể làm ca sáng hoặc ca trưa. Điều này có nghĩa thu nhập của tôi sẽ giảm đi một nửa.
Tôi đoán được nguyên nhân, nhưng không bỏ qua, hỏi: “Tại sao?”
“Lệnh của Tổng giám đốc.”
“Tiểu Diệp nói gì đó, đúng không?”
“Mấy sếp muốn đuổi em luôn, nhưng anh xin cho em được làm 3 tiếng. Chị Hai à, đi một ngày đàng học một sàng khôn. Kiếm được đồng nào hay đồng đó, không nên đấu với đồng tiền.”
Tôi biết suy nghĩ của Tiểu Diệp. Gần đây Lịch Xuyên thường đến quán lúc 9 giờ.
Tôi không nói gì. Tiếp tục làm việc. Đúng 8 giờ tối tôi tan ca.
8 giờ rưỡi tôi về đến ký túc xá, thấy mấy anh kết nghĩa phòng 301 ngồi chật phòng.
“Ôi trời, sao hôm nay về sớm thế?” Phùng Tĩnh Nhi hỏi.
“Việc học quan trọng hơn, với lại xét về vấn đề an ninh, sau này sẽ tan ca sớm hơn.” Tôi nói, bỏ túi xuống, nhớ ra vẫn đang mặc đồng phục của quán, nhưng trước mặt một đám con trai, tôi ngại không dám thay ra.
“Có người lấy nước nóng cho cậu rồi kìa.” An An quét mắt qua Tu Nhạc.
“Cám ơn.” Tôi vốn nhờ An An lấy giúp, không ngờ cô ấy nhanh chóng phân công cho người khác.
“Lâu lâu cậu về sớm, cùng đi khiêu vũ đi.” An An nói “Lần nào cũng để Tu Nhạc một mình, không hay lắm.”
“Được, tôi cũng muốn thư giãn một chút.” Tôi nói “Tôi đi thay đồ.”
Tôi vào toilet thay đồ, lúc về trong phòng chỉ còn mình Tu Nhạc.
“Mọi người đi trước rồi, anh phải ở lại đợi em, con trai trả tiền, vé con gái miễn vé. Nhưng phải đi cùng nhau.”
“Đợi tôi một chút nữa.” Tôi trang điểm thật đậm, đôi môi đỏ thẫm, lông mày đen, phấn mắt màu xanh đậm. Tôi búi tóc lên, để lộ gáy. Sau đó xịt nước hoa lên cổ.
Là một loại nước hoa giá rẻ, mùi khá gắt, bình thường chỉ cần ngửi 10 phút liên tục là sẽ choáng váng đầu óc.
“Sao nhìn giống gấu trúc vậy?” Tu Nhạc giật mình.
“Sao, còn muốn khiêu vũ với tôi không?” Tôi liếc mắt khinh thường, nếu không nể mặt anh ta lấy nước giúp tôi, tôi chẳng phải liều mình đi với anh ta cho vui. Lúc hứng nhảy của Tu Nhạc dâng lên, động tác anh ta khá mạnh bạo, quăng tôi ra xa, lại kéo tôi về, thậm chí còn giẫm lên chân tôi.
“Anh là người Tứ Xuyên, rất thích gấu trúc.” Tu Nhạc nói, đưa một quyển sách cho tôi: “Tiệm sách cũ trong trường đại hạ giá, tìm mãi mới được một quyển tiểu thuyết tiếng Anh cho em.”
Tôi nhìn qua, là quyển Mặt trăng và Đồng xu[9] của Maugham[10].
[9] The Moon and the Sixpence: quyển tiểu thuyết được xuất bản năm 1916, kể về nhân vật Charles Strickland, một người đàn ông trung niên sống bằng nghề môi giới chứng khoán, đột nhiên từ bỏ vợ con để theo đuổi giấc mơ làm họa sĩ.
[10] William Somerset Maugham (1874-1965): nhà văn, nhà biên kịch nổi tiếng của Anh đầu thế kỷ XX.
“Em đọc chưa?”
“Chưa.”
“Anh đọc bản dịch tiếng Trung rồi. Câu chuyện rất hay. Thật ra, chúng ta có thể tổ chức hội đọc sách, gặp mặt định kỳ, cùng chia sẻ quyển sách mà mình thích.” Ấn tượng của tôi đối với Tu Nhạc là, tận dụng mọi cơ hội, rất có kế hoạch. Tôi nhìn Tu Nhạc, trong số đám anh kết nghĩa của phòng 301, Tu Nhạc khá dễ nhìn, học cũng giỏi, giáo sư hướng dẫn chính là hiệu trưởng, tương lai cũng xán lạn; nhưng do anh ta học triết học, cũng là dân tỉnh lẻ như tôi, nên đám con gái trong phòng chỉ thích sự chất phác của Tu Nhạc, hễ gặp việc nặng nhọc là nhớ tới anh, còn thường xuyên nhờ anh đi lấy nước giùm. Anh ta là người dễ sai bảo nhất trong phòng 301, cũng là người cam tâm chấp nhận “nhiệm vụ” nhất.
“Sau này bàn tiếp đi.”
Phòng khiêu vũ của trường ít người nhảy hay. Tôi vừa nhảy vừa miên man suy nghĩ, bị mất một nửa thu nhập, tiền sinh hoạt của tôi làm sao đây, học phí của tôi làm sao đây, học phí năm sau của em trai tôi làm sao đây. Bệnh viêm gan của ba tôi làm sao đây. Trước nay ba tôi không muốn tôi lo lắng bệnh tình của ông, nhưng điều kiện y tế ở nông thôn có hạn, nên tôi gửi thuốc từ Bắc Kinh về cho ông, một hộp 75 tệ. Tôi không muốn ba biết giá thuốc, chỉ nói 1 hộp 5 tệ.
Tôi không chú tâm lắm nhưng cũng nhảy hết bản nhạc không mắc lỗi gì. Suốt buổi tôi vẫn cúi đầu giả vờ chăm chú học nhảy, hạn chế thời gian tâm tình với Tu Nhạc. Qua mấy lần trao đổi bạn nhảy, tôi đã nhảy với toàn bộ anh kết nghĩa của phòng 301 mỗi người một lần. Chỉ có mình Lộ Tiệp trêu đùa tôi: “Hôm nay cô Tạ trang điểm rất đặc biệt.”
“Vậy sao? Đặc biệt chỗ nào?”
“Mắt và môi hơi đen.”
“Đời Đường gọi là “lệ trang[11]”, biết không, đây chính là phong cách, chính là phục cổ đó.”
[11] Một kiểu trang điểm thịnh hành phụ nữ Trung Quốc từ thời Đường đến thời Đông Hán, dùng sáp màu vẽ lên bóng mắt, nhìn đôi mắt giống hình giọt lệ.
“Khi nào mời em ăn cơm được? Phùng Tĩnh Nhi cứ nói em sống ở Bắc Kinh một mình chắc cũng buồn.”
“Sao lại muốn mời tôi ăn cơm?”
“Hôm nay anh Vương của em gởi email, hứa sửa giúp thư xin du học của anh.”
“Nhờ bản lãnh của hai người thôi, tôi đâu biết địa chỉ email của anh ấy.”
“7 giờ tối thứ bảy, quán Cửu Vị Hiên ở phố Tây được không? Mời anh Vương đi chung luôn.”
“Muốn mời thì tự mình mời đi, tôi không hẹn giùm được.” Tôi cười cười, một đám user[12].
[12] Lợi dụng
Tôi và Tu Nhạc nhảy tới khi tan vũ hội. Mọi người còn uống sữa đậu nành ở cổng, riêng nhóm Lộ Tiệp và An An muốn đi xem video, chỉ còn mình tôi và Tu Nhạc thong thả về ký túc xá. Cơn mưa phùn vừa dứt, gió đêm ẩm ướt, hương hoa vấn vương. Trong đêm tối, tôi nhìn thấy một bóng trắng xa mờ ở cạnh cổng ký túc xá.
Tim tôi đập thình thịch.
Đến gần hơn, bóng trắng nói: “Hi.”
“Hi.”
Sau đó, bóng trắng bắt tay Tu Nhạc: “Tên bạn là gì nhỉ?”
“Tu Nhạc.”
“Tu Nhạc, cảm ơn bạn cùng đi khiêu vũ với Tiểu Thu, cảm ơn bạn đưa cô ấy về.”
Hai kẻ mạnh tranh chấp, đương nhiên người mạnh hơn thắng. Mặt Tu Nhạc liền tái đi, không kiềm được lui về sau nửa bước. Tu Nhạc giơ tay lên, nhìn đồng hồ: “Tiểu Thu nói cô ấy mệt, muốn nghỉ sớm.”
“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.” Nhịn cười.
Sau đó, bóng trắng liền nắm tay tôi.
“Khuya rồi, hai người… còn đi ra ngoài?” Tu Nhạc nói, giọng hơi run run.
“Đi dạo quanh trường thôi.” Bóng trắng mỉm cười.
Tay Lịch Xuyên lúc nào cũng lạnh, giống động vật máu lạnh. Chúng tôi đi loanh quanh vườn trường.
“Tiểu Thu, rất tiếc, anh không thể nhảy với em.” Anh nói nhẹ nhàng, “Nhưng anh muốn thấy em vui.”
Tôi xoay người lại, nhìn anh: “Lịch Xuyên, lúc nãy anh đứng bên ngoài chờ em hả?”
“Đợi không lâu lắm.”
Đường càng ngày càng tối, không có đèn đường, hình như chúng tôi đi vào một mảnh rừng.
Tôi nắm tay Lịch Xuyên đi qua những thân cây, như đang có thú dữ đuổi theo sau lưng. Anh nắm chặt tay tôi, nhìn không rõ phương hướng: “Tiểu Thu, hình như mình lạc đường rồi thì phải?”
Giữa những thân cây có một bãi cỏ, ánh trăng lạnh lẽo tràn trên cỏ, tôi cảm thấy đã tìm được chỗ thích hợp, liền dừng lại bên một thân cây. Anh ôm chặt tôi, tôi dựa lưng vào thân cây khô cứng, hai chân bám chặt lưng anh, từ trên cao hôn anh. Cành cây lay động, nước mưa còn đọng lại rơi tí tách, xuống đầu tôi, xuống mặt anh.
Anh chăm chú hôn tôi, chóp mũi anh cọ giữa hai má, hơi thở ấm áp, nước mưa lạnh lẽo, đôi môi như đang giao mùa.
Tôi nghĩ, tôi phải nhớ mãi thời khắc này, 11 giờ 49 phút. Áo len màu mỡ gà, váy hoa màu xanh, giày da màu đen đế thấp. Chủ đề: “Kích thích nơi hoang dã” hoặc “Chuyện tình nơi vườn trường”. Trời hơi lạnh, da thịt dán vào nhau, lại thấy nóng. Lịch Xuyên mặc áo sơ mi trắng, không mặc áo khoác.
Bùn đất trên thân cây bám bẩn áo tôi, Lịch Xuyên hỏi tôi có khăn tay không.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Trong lúc vội vàng, chúng tôi nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo của mình. Không ngờ, ánh đèn pin lóe qua, rọi thẳng vào mặt tôi.
“Đứng lại! Bảo vệ vườn trường đây.”
Lịch Xuyên đẩy tôi ra, nói nhỏ: “Chạy mau.”
Đáng lẽ tôi không cần phải trốn, nhưng dáng vẻ chúng tôi khá khó coi, rất khả nghi. Nếu tôi bị bắt, dù không làm gì cũng không thể thanh minh. Tôi vội vàng bỏ chạy, nghe thấy có người nhanh chóng đuổi theo, sau đó, có người cản người bảo vệ lại. Ngay sau đó, cây cối xào xạc, cả hai bắt đầu đánh nhau. Tôi liền chạy về không chút do dự. Lịch Xuyên té nằm trên đất, người bảo vệ còn to hơn cả Schwarzenegger[13], chân mang giày da đang đá Lịch Xuyên. Tôi xông lên, mất hết lí trí tát cho anh ta hai cái, la lớn: “Dừng tay! Dừng tay! Anh dừng tay lại cho tôi!”
[13] Arnold Alois Schwarzengger (1947-): là vận động viên thể hình, nam diễn viên phim hành động của Mỹ, vóc người cao to và cơ bắp cuồn cuộn. Ông cũng là thống đốc thứ 38 của bang California, Mỹ.
Người bảo vệ dừng tay lại, nắm cánh tay tôi: “Con nhóc này to gan quá nhỉ! Hai đưa bây học khoa nào?”
“Khoa nào không liên quan tới anh, chúng tôi đứng đây nói chuyện, liên quan gì tới anh?”
“Nói chuyện, hừ, đừng tưởng tao không biết tụi mày đang làm gì!”
Tôi cười lạnh: “Anh dám bắt tôi về, tôi sẽ nói anh có ý định cưỡng hiếp tôi. Anh nhìn đi, trên cánh tay tôi có dấu tay của anh.” Sau đó tôi bứt một cái nút áo trên áo anh ta: “Trong tay tôi có nút áo của anh.”
Anh ta không tức giận mà còn cười: “Mày tưởng tao sợ cái mánh vặt của mày chắc? Hôm nay tao tha cho tụi bây. Mày cũng to gan dữ, chắc thằng nhóc này cũng không dám làm gì mày. Muốn làm chuyện đó thì ra ngoài thuê phòng, đây là rừng tình yêu, tối nào cũng có bảo vệ đi tuần tra.”
Nói xong câu này, anh ta đột nhiên bỏ đi. Tôi quỳ xuống đất, đẩy nhẹ Lịch Xuyên.
“Lịch Xuyên, Lịch Xuyên.”
Anh vẫn bò rạp trên mặt đất, không nhúc nhích.
“Anh có bị thương không?” Người tôi đột nhiên run rẩy.
“Anh không sao.” Anh miễn cưỡng ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
“Ngồi đây đừng cử động, em tìm người đưa anh đi bệnh viện.” Tôi biết anh bị thương, không thể cử động.
Anh kéo tay tôi lại: “Không cần đi bệnh viện, anh còn đi được. Em… đỡ anh dậy.”
Tôi dìu anh đứng lên, đưa nạng cho anh. Anh cầm nạng hỏi:
“Người đó… có làm em bị thương không?”
“Chỉ nhéo tay em mấy cái.”
“Để anh xem.” Anh nhìn cánh tay tôi dưới ánh trăng. Nhìn thật lâu, không nói gì.
“Chỗ này cách bãi đậu xe xa không?” Anh hỏi.
“Không xa lắm.”
Chúng tôi mất rất nhiều thời gian mới tới bãi đậu xe. Anh không cho tôi dìu, cố gắng đi về phía trước, dọc đường phải dừng lại nghỉ ngơi hai lần, rõ ràng là bị thương khá nặng.
“Lịch Xuyên, em đi bệnh viện với anh.” Tôi nói.
“Anh không sao, không cần đi bệnh viện.”
“Vậy em về nhà với anh, xem vết thương của anh thế nào.”
“Không cần, anh tự lo được.” Anh thản nhiên nhìn tôi “Anh xin lỗi, lần này phải để em về ký túc xá một mình. Anh không đi với em được.”
“Lịch Xuyên, không, cho em theo với, em lo lắm!” Trong giọng nói của tôi mang theo âm thanh nức nở.
“No.” Anh nói “Ngủ ngon. Vài ngày nữa anh sẽ tới thăm em.”
Tôi quay người đi, nghe thấy anh gọi tôi, đưa áo sơ mi của anh cho tôi: “Thay áo sơ mi của anh đi. Áo len của em bị dơ rồi, lát về phòng sẽ bị bạn bè cười.”
Anh mặc áo thun ba lỗ, lộ ra nửa người trên rắn chắc.
“Ngủ ngon.” Tôi ứa nước mắt nhìn theo anh.
“Ngủ ngon.”
Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên - Thi Định Nhu