When you love someone, the best thing you can offer is your presence. How can you love if you are not there?

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 529 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:06:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
ữa cơm nó chuẩn bị bằng tất cả tấm lòng của mình, sao Vĩnh Quân ko về ăn? Vĩnh Quân ko biết là nó đã chờ cậu? Sao một cú điện thoại cũng ko điện về? Vĩnh Quân có đuổi kịp cô gái ấy ko?……… Vĩnh Quân chắc giờ đang ở bên cô ấy! Cổ họng nó đắng ngắt, nó ko tài nào nhuốt nổi cơm nữa. Có cái gì đó nhoi nhói trong lòng nó. Đau đến lạ kì!
****
- Đây là quà bác mua ở Mỹ tặng riêng cháu đấy!
- Dạ cảm ơn bấc ạ!
- Chi Ly ơi, đây là bức tranh Tũn vẽ chị. Tũn mất cả buổi trưa ở trường đấy! – Bé Tũn cười tươi đưa cho nó bức tranh đc gói gém cẩn thận.
Nó mỉm cười nhưng buồn xót xa. Nó thấy iu cái nụ cười, cái giọng nói, cái khuôn mặt bầu bĩnh của bé Tũn thế. Nó chỉ muốn ôm bé Tũn vào lòng và nó sẽ…. khóc. Chỉ ít phút nữa thôi, nó sẽ đc trở về ngôi nhà gắn với 16 năm khôn lớn của nó nhưng ngôi nhà với 7 ngày cũng gắn với nó ko ít là kỉ niệm, nó ko muốn, nó muốn thời gian trôi chậm lại, nó chưa muốn rời và nó cũng đang mong chờ. Nó chờ đợi, Vĩnh Quân sẽ trở về kịp giờ cho nó đc nhìn thấy cậu, đc nghe thấy giọng nói của cậu trc khi trở về nhà. Vĩnh Quân sao ác thế? Vĩnh Quân ko biết là hôm nay nó sẽ đi rồi sao? Vĩnh Quân ko muốn chào tạm biệt nó lần cuối ư? Vĩnh Quân bảo ko còn ghét nó nữa mà. Có phải vì cậu đã tìm lại đc tình yêu của mình, cậu muốn dàn hết tất cả thời gian có thế để đc ở bên người mình yêu, và cậu ko còn chút thời gian nào dành cho nó, cho phút giây tạm biệt nó chăng! Cậu đúng là đồ tồi!
- Kia có phải là người yêu mới của Vĩnh Quân ko?
- Tao tưởng là Vĩnh Quân đang cặp với con nhỏ Ly 11A13 chứ? Mới đc mấy ngày à!
- Ko phải đâu, người yêu cũ của Vĩnh Quân đấy. Nghe đâu yêu nhau từ hồi năm lớp 9 cơ. Tên là Diệu Lan. Mới chuyển từ Sài Gòn về học trường mình đấy.
- Uhm, mà trông xinh nhỉ. Trông hai người đẹp đôi thật! Chứ con nhỏ Ly chẳng xứng với Vĩnh Quân tẹo nào.
- Công nhận, người ta trông vừa xinh vừa sang thế kia. Ai như con nhỏ Ly đã xấu lại còn nghèo, đã thế lại còn ương bướng nữa chứ!
- Ối giời xấu đủ đường!………
- ….
Chả hề cố ý, nhưng sao những lời nói kia cứ như rót cả vào tai nó. Đi đến đâu nó cũng nghe thấy những lời bàn tán và chê bai nó. Nó muốn khóc, muốn hét lên, muốn cho những kẻ kia một trận. Bản thân nó thì sao? Tồi tệ lắm à? Nó biết, nó biết chứ! Nó biết nó chẳng thế xứng với Vĩnh Quân, nhưng có cần phải chỉ trích, phải so sánh, phải chê bai, phải rè bỉu nó thế ko? Nhìn trên sân trường, hình ảnh Vĩnh Quân nắm tay người con gái ấy nó thấy lòng quặn thắt, như có hàng nghìn cái gai đang đâm vào da thịt nó, đau nhói, đau đến kinh khủng. Và………… hình như……..Nó đã yêu Vĩnh Quân mất rồi!
- Haiiiiiiiiiiiiii
- Ủa sao tự dưng vui thế? – Nhỏ Trang tròn mắt nhìn nó.
- Thì yêu đời mà!
- Này, ko đc ở nhà Vĩnh Quân nữa, mày vui thế cơ à?
- Tất nhiên, từ giờ đc ngủ đã, ko phải dậy sớm nấu cơm, ko phải đập cửa vô phòng đánh thức hắn dậy, ko phải còng lưng mà lau chùi nhà cửa, ko phải…….
- Nè, nghe lời mày kể có vẻ vui lắm nhưng sao nó cứ…….
- Cứ cái gì mà cứ? – Hít một hơi thật sâu, nó tiếp tục – Tao vui kinh khủng mày ạ!
- Tao thấy mày hôm nay bị làm sao ý!
- Hiiiiiiiiiiii. Con điên, tao thần kinh vẫn ổn định. Chứ có sao? Chỉ có điều là rất vui thôi! Vui lắm. – Nó vừa nói vừa cười rõ tươi.
- Sao hôm nay mày cười nhiều thế? Uống nhầm phải thuốc à?
“Cốp” – Cái con nhỏ này, thì tao vẫn hay cười mà!
- Nhưng hôm nay cười nhiều kinh khủng!
Nó lại mỉm cười tươi, để che giấu đi những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong. Nó muốn khóc lắm nhưng ko thể. Người ta nói khóc cho nhẹ nỗi lòng nhưng nó chẳng thể khóc, mà thay vào đó là những nụ cười. Những nụ cười đau đớn đến vô cùng, cười để che đậy một nỗi đau, cười để rồi nỗi đau đó còn đau hơn, sâu hơn và khó lành hơn!
- Anh Vĩnh Quân! – Nó giật mình bởi tiếng nhỏ Trang, ngước lên nhìn, nó bắt gặp ánh mắt ấy – ánh mắt của Vĩnh Quân.
- Tũn nhắc về Ly nhiều lắm đó!
- Hiiiiiiiiiiiiiii. Tại dạo này bận quá ko sang thăm bé Tũn đc!
- Đây là…….. – Diệu Lan quay sang hỏi Vĩnh Quân.
- À….. đây là Ly, học kém tụi mình một lớp.
- Hì, chào em, chị là Diệu Lan – bạn gái của Vĩnh Quân.
- Dạ….. – Hai chữ “bạn gái” sao nghe mà khiến tim nó muốn tan ra thành trăm mảnh. ngột ngạt, khó thở và… đau quá! – Hiiiiiiiiiiiii, trông anh chị đẹp đôi thật! Ngày trc em bảo ai từng yêu anh ấy thì đúng là người con gái ngốc, giờ thì em phải rút lại lời nói này rồi. Hiiiiiiiiiiiiiiii
- Dù có làm đứa con gái ngốc đi chăng nữa mà đc anh ấy yêu thì chị cũng nguyện làm. – Diệu Lan ngả đầu vào tay Vĩnh Quân, hếch cái mặt lên nhìn Vĩnh Quân – Phải ko anh? – Nó lặng người, ko hiểu sao nó lại mong chờ một tiếng “Ko” từ Vĩnh Quân.
- Uhm
Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - Nguyễn bích Hồng