Butterflies don't know the color of their wings, but human eyes know how beautiful it is. Likewise, you don't know how good you are, but others can see that you are special.

Download ebooks
Ebook "Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 529 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:06:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
hôi mẹ về đây, các con ngủ ngon nhé! Nhớ dậy sớm mai đi học. Chăm chỉ học vào đó. À mà Quân, trăm sự nhờ vào cháu đấy! Hai cái đứa này là học hành vớ vẫn lắm!…. – Mẹ nó nhắc nhở một hồi rồi tươi cười ra về. Mẹ nó vừa rời khỏi, nụ cười tươi ơi là tươi trên môi Vĩnh Quân tắt luôn, trở lại với khuôn mặt lạnh tanh.
- Ba người giỏi lắm! – Vĩnh Quan toan quay đi, chợt:
- Còn cô kia, chưa định về sao?
- Hả? À vâng em… em về ngay đây ạ! Mày ơi tao về! – Nói rồi nhỏ Trang chuồn còn nhanh hơn chạy khỏi căn biệt thự.
” – Thế là thế nào? – Mẹ nó trợn mắt hỏi.
- Bác đừng hiểu lầm! Cháu hè nào cũng về đây ở, dạy học cho hai nhỏ em. Nên căn phòng này hai chú gì cháu dành riêng cho cháu. Lâu lắm rồi, sau đợt hè cháu mới trở lại đó. Vẫn thế, chẳng thay đổi tí nào!…
- Vậy à? Tại bác cứ đa nghi. Mà cháu học tốt lắm à?
- Vâng, anh trai cháu đứng đầu trường đó bác.
- Vậy sao? Thế thì cần nhờ sự giúp đỡ của cháu rồi. Con Ly nhà bác nó xin ở hẳn đây để ôn bài. Bác mong cháu có gì thì giúp nó. Nó ở lớp học hành lẹt đẹt lắm. Cô giáo toàn phê bình thôi…..
- Mẹ này…..
- Dạ vâng, bác cứ yên tâm ạ – Vĩnh Quân cười rõ tươi!” – Đó diễn biến của sự việc trc đấy. Có còn tò mò vì sao mẹ nó lại có thái độ như trên ko? HIIIIIIIIIIIIIIIII.
- Chị Ly ơi kể chuyện cho em đi! Hôm nay chị kể nhiều vào nhé! Mai em đc nghỉ ko phải dậy sớm.
- Uhm, thế Tũn có thick nghe chuyện “gấu con ko nghe lời bố” ko? Chuyện này hay lắm! Gấu con sống cùng với mẹ và ba. Ba mẹ gấu yêu gấu con lắm. Nhất là gấu bố!…. – Nó mải mê với câu chuyện, chợt nó giật mình bởi tiếng khóc nấc của bé Tũn. – Tũn em làm sao thế?
- HUUUUUUUUUUU, chị ơi em là một đứa trẻ hư đúng ko?
- Tũn nói gì vậy? Tũn là cô bé ngoan nhất mà!
- Thế sao ba Tũn ko bao giờ về với Tũn, Ba đi làm lâu thế rồi mà, có phải ba vẫn chưa thấy Tũn là một cô bé ngoan ko? Các bạn của Tũn ai cũng có ba sao Tũn ngoan thế mà ba ko chịu về?
- Ko, ko mà! Tũn ngoan mà! Ai bảo với Tũn là Tũn ngoan thì ba sẽ về?
- Mẹ, cô Ba và cả anh hai nữa! Tũn là một cô bé hư! Tũn ko phải là một cô bé ngoan nên ba mới ko thương Tũn, ko chịu về cho Tũn gặp mặt!….
- Tũn, ko phải đâu! Tũn nghe này, ba em đã…………..
- Cô im ngay đi! Cô biết gì mà xen vào chuyện của nhà tôi. Cút ra khỏi đây ngay! – Vĩnh Quân từ đâu chạy vào ôm lấy bé Tũn và mắng tới tấp nó. Quá bất ngờ, lòng tự trọng bị tổn thương, nó ôm mặt khóc chạy ra ngoài.
- Tũn, nín đi em. Rồi ba sẽ về mà. Đừng khóc nữa….
- Anh hai ơi, ba sẽ về chứ?
- Uhm! – Mắt cậu đượm buồn.
- Anh hai ơi, Tũn ko khóc nữa! Anh hai ra dỗ chj Ly đi!
***
- Này! – Vĩnh Quân giơ chiếc khăn tay ra cho nó.
- Tôi ko cần!
- Lau đi! Khóc trông xấu lắm!
- Tôi xấu kệ tôi! Tôi lúc nào mà chả xấu. Có bao giờ anh coi tôi ra gì đâu!
- Tôi xin lỗi! Coi như lúc nãy tôi đã sai, đã hơi nặng lời với cô!
- Nhưng tôi nói có gì sai đâu! Ba anh đã mất lâu rồi, sao anh và mọi người trong gia đình anh lại lừa dối nó? Lại còn bảo nó phải ngoan thì ba nó mới về! Lừa dối trẻ con thế mà đc sao?
- Nhưng chúng tôi sợ nó mặc cảm ko có bố!
- Thế để cho nó mặc cảm vì mình là một đứa trẻ hư thì đc hay sao?
- Tôi… tôi…..
- Tôi hiểu rồi! Anh ko phải nó gì nữa. Dẫu sao thì mọi người cũng chỉ muốn tốt cho bé Tũn.
- Cám ơn cô!
- Há? Hiiiiiiiiiiii. Tôi phải cũng phải cám ơn anh vì chuyện ban nãy. Chuyện mẹ tôi đến chơi đó.
- À, cô cũng giỏi thật! Tôi biết mà có bao giờ cô lại tốt bụng thế.
- Nhưng sao anh lại về sớm thế? Anh mà về như đúng kế hoạch thì sẽ chẳng có chuyện gì cả! Kế hoạch của chúng tôi sẽ thành công mĩ mãn!
“Cốp” – Vĩnh Quân gõ đầu nó. – Á!
- Còn nói đc à? Tại cái vẻ của cô đó. Đúng là đồ kiệt xỉ, mua thì mua vé hạng đểu, bắt tôi ngồi hàng cuối cùng, chả xem đc gì, lại chen chúc! Mệt! Về ngủ cho rảnh.
- Thì có tiền đâu mà mua vé sịn!
- Cô thật là………. – Mắt cậu lại đượm buồn nhìn về phía căn phòng bé Tũn.
- Ê theo tôi! – Nó kéo Vĩnh Quân trở lại phòng bé Tũn!
- Bé Tũn có thick chơi trò đồ hàng ko?
- Dạ?
***
Nó là mẹ, bé Tũn là con và tất nhiên Vĩnh Quân là bố rồi! Ba người chúng nó chơi trò gia đình!
- Con đi học đây, con chào mẹ, con chào bố! – Bé Tũn nhảy lên hôn chụt cái vào má anh nó, (kiểu giống tạm biệt bố như trong phim nó vẫn xem ý mà! Mọi lần là lý thuyết giờ đã đc thực hành! keeeeeeeee).
- Uhm, đi đi nhóc.
“Bộp” – Nó đáp gối Vĩnh Quân – Con chứ ko phải là nhóc!
“Bốp” – Vĩnh Quân đáp trả nó. – Biết rồi!
” Bốp, bốp….. Bốp…..” – Ba đứa chúng nó thi nhau đáp gối, la hét vui như tết. Bé Tũn cười tít mắt.
- Ba mẹ ăn cơm nè, ba ăn thịt gà đi! – Bé Tũn gắp hẳn con gà nhựa đồ chơi cho anh nó, ý lộn giờ là ba nó.
- Hiiiiiii, ngon quá à? Con gái ba thảo ghê!
- Ba gắp cho mẹ đi!
- Hả? À uhm. – Vĩnh Quân quay sang gắp hẳn con tôm hùm nhựa to tướng cho nó – Vợ yêu anh nhiều cho bổ nè!
- HIIIIIIIIIIII ” Nói như đúng rồi ý! Có nhất thiết phải gọi ngọt ngào dễ sợ thế này ko?” Cám ơn mình! Mình ăn từ từ kẻo nghẹn nhé! keeeeeeeeeeeeeeeeeeee.
***
- Thôi muộn rồi! Đi ngủ thôi!
- Cả nhà mình cùng ngủ chung đi! Con muốn ngủ cùng ba mẹ!
- Hả? – Nó, Vĩnh Quân…………
Bé Tũn kéo hai đứa chúng nó xuống giường. Bé cười toe toét kéo tay anh hai và nó lại, đặt lên bụng mình ngủ khì. (ko phải nói cũng biết là bé Tũn đòi nằm giữa rồi đúng ko! Mà nhỏ đó ko đòi thì hai đứa chúng nó cũng bắt phải thế ý chứ! keeeeeeeeee). Tay Vĩnh Quân đặt lên tay nó, một cảm giác như một luồng sóng điện đi qua hai đứa. Vĩnh Quân ko hiểu sao mình lại như vậy! Đây ko phải là lần đầu tiên cậu nắm tay nó, càng ko phải là
lần đầu tiên cậu nắm tay con gái. Có lẽ nào là do đây là lần đầu tiên cậu đc ngủ chung với một đứa con gái! Trước khi nhắm mắt đánh một giấc, bé Tũn còn cố nói:
- Anh chị nửa đêm đừng bỏ nhóc một mình nhé! Sáng mà tỉnh dậy ko có hai người kế bên thì Tũn ko chơi với hai người nữa đâu!
Nó và Vĩnh Quân ngao ngán nhìn nhau bằng ánh mắt “phải nghe nó à?”! Nó đánh đôi mắt sắc như dao về phía Vĩnh Quân đe doạ “Anh mà làm trò gì bì ổi thì đừng trách tôi đó!”. “Cô nằm mơ ban ngày đó à? Ngủ đi đừng ở đó mà tưởng bở!”. ” Biết đâu đấy, anh đang ở tuổi dậy thì mà! Keeeeeeeeeeeeeeee!” – Nó cười nham nhở rồi lăn ra ngủ liền! Cả một ngày vất vả rồi mà! Giấc ngủ đến với nó thật nhanh!
Nửa đêm, Vĩnh Quân chợt tỉnh giấc. Cậu bật đèn ngủ, định đứng dậy, nhưng ko thể. Ko phải chỉ có tay bé Tũn nắm chặt tay cậu, mà sức kéo chính lại ở đứa con gái đáng ghét kế bên kia. Cậu định đưa tay ra gỡ chợt cậu lặng người. “Con nhỏ này ngủ đẹp quá!” Đây ko phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó lúc ngủ say. Nhưng khác với lần trc, nó bị ngất còn lần này nó đang say sưa tận hưởng một giấc ngủ ngon lành. Cái mắt nó nhắm nhẹ nhàng, để lộ cặp lông mi cong và đen, đẹp đến lạ kì. Cái miệng nhỏ xinh, mùa đông mà đỏ mọng cứ như là đc phủ một lớp son bóng dưỡng vậy! Nhìn nó ngủ bình thản, hình như còn hơi mỉm cười nữa! Đẹp như một thiên thần. Vĩnh Quân bị cuốn hút thực sự. Ko hiểu sao, khuôn mặt cậu cứ thấp dần thấp dần…… gần như sắp chạm đến mặt nó, àh ko gần hơn nữa là đôi môi nó! “Koooooooooooooooo đc! Mày làm cái gì đó Quân? Mày bị điên rồi! Con nhỏ đó ko hợp với mày! Mày ko đc làm trò bì ổ này! Mày ko đc phép!…” Tự trấn tĩnh mình thế, nhưng cái đầu thông minh của cậu vẫn ko ngăn nổi bản thân cậu nữa. Khuôn mặt cậu một lần nữa lại thấp xuống, và…… “KOOOOOOOOOO!” Cậu giật mạnh cái đầu lên trc khi kịp chạm đôi môi hồng mọng của nó! Cậu nằm phịch xuống giường. Nhắm chặt mắt lại, cố xua đi hình ảnh con nhỏ thiên thần đang ngủ. Con bé nói đúng, cậu đang là một thằng nhóc ở tuổi dậy thì!
****
- AAAAAAAAAAAAAAAA, 7h rồi! Muộn học rồi! – Nó la toáng lên khi chiếc đồng hồ vừa điểm đúng 7h sáng. Vĩnh Quân cũng choàng dậy! Hai đứa chúng nó cuống cuồng lật tung chăn rời khỏi giường. Bé Tũn cũng bị đánh thức luôn. Và nó nghiễm nhiên đc chứng kiến cảnh tượng hai anh chị nó hấp tấp, vội vàng, luống cuống. Người sang ngang, kẻ rẽ trái, người đi thẳng, kẻ đâm vô, hai chúng nó cứ **ng nhau đến đau điếng cái đầu.
- Anh đi đâu vậy? Sao cứ va vào tôi hoài vậy?
- Cô va vào tôi chứ bộ! Cứ loạn xạ hết cả lên!
Hai đứa chúng nó cùng lao vào phòng tắm, hai cái miệng, tranh nhau cái bồn rửa mặt, tranh nhau tuýp thuốc đánh răng, vừa đánh răng lại phải vừa tranh nhau nước. Khăn mặt với lấy lộn lung tung cả!
- Áo đồng phục đâu? Hôm nay là thứ bảy!
- Ở đâu nhỉ, tôi cũng ko biết nữa!…… A đúng rồi, vẫn ngoài dây phơi! Nhanh lên! – Hai chúng nó lại cùng lao ra cửa. “Cốp” – Lại **ng trúng nhau. Vừa xao trán vừa lao lên tầng thượng lấy đồ. Trông chúng nó chạy đua với thời gian thật thảm hại!
****
- Tũn ơi, ở nhà ko đi đâu nhé, lấy tạm bánh gối trong tủ lạnh ăn hộ chị nhé!
- Có lên xe ko? Muộn rồi, cứ ở đó mà liên thiên nữa!
- Rồi! – Nó ngồi vội lên xe Vĩnh Quân, vớ lấy cái mũ bảo hiểm cậu đưa. Ôm ghì lấy eo cậu. Giờ chúng nó chả bận tâm gì cả. Ko cần biết mình đang ôm ai và mình đang đc ai ôm. Mà bao lâu nữa thì đến trường. Liệu có gặp phải ông thầy giám thị “hắc xì dầu” ko!
Chiếc xe SH đỗ cái phịch xuống nhà dân. Vớ cái vé xe, hai đứa nó tức tốc lao lên trường. (Đừng ngạc nhiên sao lại ko gửi xe trong nhà xe của trường. Bởi đơn giản chúng mới học cấp III chưa đủ tuổi lái xe. Toàn phải gửi xe chui thế thôi.
- May quá ko có thầy!
- Chắc thầy lại vô nhà vệ sinh nữ kiểm tra rồi! – nó cười toe nói.
….
- Cô kia, nói lại nghe coi!
Nó sợ xanh mắt khi thấy thầy giám thị từ đằng sau bước tới.
- Em… em chào thầy ạ! – Nó cười một cách khổ sở!
- Cô cũng biết lễ phép thế sao? Tôi nhắc lại, một lần nữa mà tôi nghe thấy ai nhắc tới cái chuyện vệ sinh nữ thì… đừng có trách tôi! – Ông thấy nói mà tái tê nỗi lòng.
*** Bữa là thế này, hum đó, thầy giám thị đi kiểm tra chuyện mấy anh nhóc chuyên gia vô nhà vệ sinh để hút thuốc trộm. Nhưng kiểm tra mãi mà ko thấy nhân nào, mà cái bản tính đa nghi, hiếu thắng của thầy thì ko thể tin là hôm nay “học sinh ngoan đột suất”! Ngay lúc đó, lại thấy phòng vệ sinh nữ có khói bốc ra. Đoán chắc là tụi này đang chốn vô đây hút thuốc. Lấy hết sức bình sinh đạp cửa nhà vệ sinh nữ xông vào!
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tiếng la thất thanh của hai cô nàng trong nhà vệ sinh. Trong đó một nàng đang kéo quần và một nàng đang đốt thư tình – nguồn gốc của đám khói mà ông thầy của chúng ta tưởng là học sinh mình hút thuốc trộm! keeeeeeee.
Và từ hôm đó, truyền thuyết về thầy giám thị đc lưu truyền rộng rãi như chúng ta đã biết! keeeeeeeeeee. (cái này hơi ngoài lề, trường bạn nào có phi vụ giống thế này ko? Nói trc tui bịa đó, đưng nghĩ là tui lấy từ trường nghe. Chít tui đây! keeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee)****
- Hai cô cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi ko?
- Dạ tại bữa nay em có chút chuyện….
- Vĩnh Quân? – Lúc này thầy giám thị mới nhận ra sự có mặt của học trò cưng. – Sao em có việc bận àh? Ừ thôi thầy tha cho lần này. Lần sau còn tái phạm là sẽ xử lý nghiêm đó!
- Chúng em cám ơn thầy ạ! – Nó cười toe toét nhìn ông thầy yêu ơi là yêu! (lần đầu, nó thấy thầy giám thị hắc xì dầu dễ tính thế!)
Chợt….
- Sao áo cô rộng thùng thình thế kia? Hình như ko phải áo của cô.
Nó và Vĩnh Quân vội nhìn nhau, tá hoả nhận ra hai đứa mặc lộn đồ.
- Cả Vĩnh Quân nữa, sao áo cộc thế kia?
- Em… em…
Hai đứa chúng nó cuống cuồng cởi áo, đổi lại cho nhau trc con mắt kinh ngạc của thầy giám thị
- Hai cô cậu ….. sao lại mặc nhầm áo của nhau?…. Có phải đêm qua…. hai người….
- Ấy ấy, thầy…. đừng có mà…. nói bậy nhé! Thầy ko có nhìn thấy…. thì đừng có suy đoán lung tung! – Nó gân cổ lên nói như để chặn lại dòng suy nghĩ trong cái đầu “tệ hại, đa nghi” của ông thầy.
” Cốp” – ông thầy cốc đầu nó đau điếng. – Cô giỏi nhờ? Dám bảo tôi nói bậy! Cô tưởng tôi ngốc lắm sao? Ai chả biết cô và Vĩnh Quân đâu có thể! Một người như Vĩnh Quân mà lại chấp nhận một con nhóc học thì kém, lại ương bướng, phá phách…. Con gái gì mà ăn nói bỗ bã, phát ngôn bừa bãi (nhớ lại cái vụ vừa nãy đây)…..
- Thầy thôi đi, em và cô ấy là một đôi đó ạ!
- Hả? – Nó và ông thầy cùng mồm há hốc.Vĩnh Quân vừa nói gì vậy? Chuyện động trời rồi!
****
- Anh thật là, nếu mà ko nói linh tinh thì giờ đã chẳng phải ở đây trực nhật nhà kho thế này!
- Tại tôi ko muốn nghe ai hạ thấp cô như thế!
- EEEEEEEEEEEEEEEEE, anh nói lại đi! Có thật là lúc nãy anh bênh vực tôi đó sao? – Nó nở nụ cười tươi rói, chờ đáp án của Vĩnh Quân.
- Thế đợi tôi trình bày cô mới biết hay sao? Mệt!
- HIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII. Bi h mới biết anh vẫn còn nhân tính! keeeeeeeee
- Cô nói gì thế hả? Hoá ra từ trc cô dám coi tôi là mất nhân tính sao? Cô giỏi lắm! – Vĩnh Quân vừa nói vừa lấy cái chổi hất bụi vào người nó.
- Nè, bụi chết đi đc! …. Mà đúng đó, heeeeeeeeeeeeeeeee. Tôi cho anh biết tay này! – Nói rồi nó lấy cái chổi đập tới tấp vào người Vĩnh Quân.
- EEEEEEEEEEEEEEEEEE, cái chổi bẩn đó, đừng có đập vào người tôi! …………..
- Cứ đập đó.
- Chết cô này, chết cô này!….
- AAAAAAAAA…. Cứu với…. cứu với….
Hai đứa chúng nó chạy đuổi nhau vòng quanh nhà kho, la hét inh ỏi. Cũng may là nhà kho kín chứ thầy giám thị mà nghe tiếng lại bắt phạt nặng thêm.
- Hụ uuuuuuuụu! – Nó nhảy phốc lên chiếc bàn cũ – Ê hèm! Hự! Tên kia nghe đây, ta là siều nhân GAO! Nể tình ngươi cao dáo đẹp trai ta tha cho ngươi! HAAAAAAAAAAAAAA.
Vĩnh Quân cũng lấy đà nhảy phắt lên chiếc bàn – Còn ta là người Nhện, nể tình người con gái chân yếu tay mềm (thực ra cũng định nói là ” xinh xắn, dễ thương” nhưng ko hiểu sao ko thế nói ra đc!) nên ta tha cho ngươi! Haaaaaaaa
Cả hai đứa chúng nó cùng cười hả hê!
- Chúng ta dọn dẹp hay phá phách vậy nhỉ?
- Ngốc thế! Cả hai đó anh!
Haaaaaaaaaaaaaaaaaaa – Hai đứa chúng nó lại cười hả hê!
- Cô có người yêu chưa?
- Uả sao lại hỏi thế?
- Thì tò mò muốn biết!
- Chứ ko phải là thick tôi rồi đấy chứ? – Nó cười hỏi mắt cứ nhìn chằm vào mắt Vĩnh Quân,
- EEEEEEEEEEEEEE, đừng tưởng bở nhé nhóc! Ko nói thì thôi!
- Chưa! – Nó đáp gọn lỏn!
- Đùa, ko có người yêu thật àh?
- Uhm!
- Chưa yêu bao giờ?
- Uhm! Anh hỏi lắm thế? Ai chả biết anh đẹp trai, yêu lắm!
-….
- Kể cũng lạ, người ta bảo rằng anh thay người yêu như thay áo, hẹn hò bạn gái cứ gọi là tít mít. Thế mà từ hồi tôi đến nhà anh đến giờ, chưa thấy anh đi chơi với bạn gái bao giờ, toàn ở nhà phá tôi ko à?
- Chả biết nữa! Tự dưng chán!
- HIIIIIIIIIIIIIIII. Hay anh thích tôi thật!?
- Cái con nhỏ chuyên gia tưởng bở này! – Vĩnh Quân nhảy xuống khỏi bàn – Dọn dẹp chiến trường thôi ko tí thầy đến lại rách việc! – Hình như có người đang đánh trống lảng!
Vĩnh Quân lao vào bếp, xắn ông tay áo và bắt đầu “trận chiến nấu cơm”! Mở tủ lạnh ra, cậu đứng lặng người một lúc suy nghĩ. Hình như đang tính toán xem nấu món nào đc trong một đống thức ăn hỗn đỗn trong con mắt của cậu!
- Thịt luộc vậy! – Cậu đưa ra quyết và tự hài lòng với ý nghĩ: “chỉ cần rửa sạch, bắc nồi luộc! Quá đơn giản!”. Và ngay lập tức miếng thịt bò đc bỏ vô nồi luộc. THỊT BÒ LUỘC – món mới đó các bạn. keeee. Tiếp đến là rau xào. Một mớ rau muống to đoành qua bàn tay cậu nhặt nhạnh chuyên nghiệp giờ cũng đc một nhúm! Tuy ít nhưng đảm bảo chất lượng! Toàn ngọn non mởn mà! Và cậu buộc phải huy động nốt 3 mớ rau còn lại trong tủ lạnh mới đủ số lượng cần nấu cho 3 người. Bốn mớ rau muống cho ba người trong một bữa ăn! (Giá cả thị trường đang tăng cao, đặc biệt là rau quả, hình như Vĩnh Quân ko xem thời sự thì phải!). Món rau xào đc Vĩnh Quân xào khá là đơn giản và tiết kiệm. Bỏ vô chảo, đổ ít dầu và cho rau vào rồi đảo, chộn, dằm, nghiền…. nói chung là ko biết cậu ấy đang làm gì, chỉ biết rằng rau vô cùng mềm, nhũn, nát,… “Rau xào phải cho muối, mắm, hành khô, ớt, bột nêm, nghệ…” – Rất nhiều thứ đc cậu cho vào rau ngoài cả sự “cần thiết” và cái thứ “cần thiết nhất” thì ko thấy đâu: “TỎI”. Cũng đc hai món rồi! Giờ sang món thứ ba: Trứng rán. “Phải đạp vỏ, cho vào bát, ngoắng đều, cho thêm gia vị, bột nêm! Món này cũng dễ!” – Và đúng như cậu nói, trứng đc đập một nhát vỡ vũn luôn! HỖN HỢP TRỨNG gồm: lòng đỏ, lòng trắng, bột nêm, mì chính, và vỏ trứng! (chắc cậu học giỏi sinh nên biết VỎ TRỨNG rất giầu canxi! keeeeeeeeeeeee). HỖN HỢP đc bỏ lên chảo, dán vàng ơi là vàng, vàng hơn cả sự mong đợi, đó là từ vàng ươm chuyển sang vàng nâu và giờ thì chỉ hơi đen thui một tí thôi! Khá là mệt mỏi, toát hết cả mồ hôi hột, mới nấu xong có ba món. “Chả nhẽ lại nấu ít thế này, nhỏ ấy nấu bữa nào cũng rất nhiều món, ít cũng phải thêm món nữa!” – Nghĩ bụng vậy, Vĩnh Quân cố bóp đầu bóp chán xem nên làm thêm món gì! Đúng là quá khó với cậu, một bài toán hóc búa, một hiện tượng vật lý khó giải thích, một phản ứng hóa học lằng nhằng…. cũng ko khiến cậu phải quá đau đầu như thế này! (giờ mới biết chị em phụ nữ chúng tôi khổ thế nào chứ?). “A ra rồi, dẫu sao cũng đc coi là món!"
Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - Nguyễn bích Hồng