Trở ngại càng lớn, chiến thắng càng huy hoàng.

Moliere

Download ebooks
Ebook "Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 529 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:06:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
ĩnh Quân nè, anh đã xem bộ phim “mặt nạ quỷ” chưa?
- Chưa, nhưng thấy bảo hay lắm.
- Đúng đúng đó. Hay lắm! Tôi đang có một vé đi xem ở rạp đây nè. Nhưng tối nay tôi bận ko đi đc. Bỏ đi thì thật phí!
- Ý cô là bảo tôi đi xem chứ gì?
- Uhm, anh đi đi!
- Sao hôm nay tốt đột xuất vậy?
- Đâu có, chẳng qua tôi có tính tiết kiệm. Bỏ cái vé này thì thật phí. Mà anh lại chưa xem thì cho thôi. Ko đi thì thôi lại còn nghi ngờ lòng tốt người ta.
***
- Anh đi thong thả nhé! – Nó cười tươi rói tiễn Vĩnh Quân ra cửa. Vừa nghe thấy tiếng con SH chạy khỏi cổng, nó đã cuống cuồng đóng cái “sầm” cửa lại. Rồi cứ như một đoạn phim tua nhanh, nó lao vào dọn dẹp tất cả tàn tích có liên quan đến sự tồn tại của Vĩnh Quân, àh quên có cả sự giúp đỡ của bé Tũn! Đừng ngạc nhiên vì bé Tũn luôn là đồng minh tốt bụng của nó mà. “Phù! Cuối cùng cũng xong”. Chuông cửa chợt kêu!
- Waaaaaaaaaaaaaaaaaa, nhà anh Vĩnh Quân to thật! – Nhỏ bạn nó vừa bước vào nhà đã la lên sung sướng. Nhỏ vừa nhìn thấy bé Tũn đã véo cái vào má con bé.
- Á!… – bé Tũn kêu khẽ bởi cái véo của nhỏ.
- Èo, em anh Vĩnh Quân đây hả. Trông yêu thế.
- Sao ai cũng thích véo má em thế? Yêu sao cứ làm đau em thế? – Bé Tũn nhăn mũi nói.
- Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, yêu cho roi cho vọt mà! – Nó và con nhỏ bạn cùng đồng thanh. Cùng lúc đó, chuông cửa lại reo. Cả ba cùng nhìn nhau lo lắng. (liệu có phải là Vĩnh Quân về đó ko ý mà!) Cả ba rón rén bước ra cửa và……… Nó mở cửa thế thôi.
- AAAAAAAAAAAAAAAA, là mẹ! – Nó reo lên sướng!
- Cái con nhỏ này, đừng nói gặp đc mẹ mà sung sướng như thế.
- Chúng cháu chào bác ạ! – Con nhỏ bạn nó và bé Tũn cùng đồng thanh.
- Uhm, bác chào hai cháu. Mà cháu bé này là ai vậy? (thôi chết bữa nọ nc với mẹ nó quên mất là còn có bé Tũn)
- Dạ, em gái cháu ạ.
“Trời ơi, cái con này!” – Nó nhăn mặt nhìn con bạn.
- Bác tưởng chỉ có hai đứa ở với nhau thôi. – Quay sang phía con – Con bé Ly này thật là, chả nói trước gì cho mẹ là ở nhà còn có em nhỏ thế này, để bố mày làm thêm nhiều thức ăn mang tới. (Phù, hết cả hồn!)
- Bác vào nhà đi ngồi đi ạ! – Con bạn nhanh nhẩu đỡ lấy đống thức ăn.
- Nhà cháu to và rộng thật!
- Dạ vâng, cháu cũng thấy rộng và đẹp thật, nhà này chắc mang phong cáck châu Âu bác nhỉ? – Nó vừa nói, cả ba người còn lại quay ra nhìn nó. – À, dạ dạ… cháu……… – Con nhỏ liếc mắt cầu cứu nó.
- Mẹ à, cái Trang (tên con bạn nó đấy) nó có bao giờ để ý đến nhà nó đâu. Mẹ xem đấy, hỏi một câu rõ ngớ ngẩn. Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, chắc vậy mới hợp đc với con.
- Cha bố nhà các cô, chỉ chơi thôi có quan tâm gì đến nhà cửa đâu. Thế mà kòn ko lo học thì đúng chịu các cô!
- Dạ vâng, chúng cháu biết vậy mới phải chăm chỉ học thế này đấy ạ.
- Uh, tôi đợi xem bài kiểm tra tới là biết ngay mà!
- À,…. dạ… dạ vâng! – Nó và nhỏ Trang cùng đồng thanh.
- À, nhà vệ sinh ở đâu nhỉ, mẹ hơi buồn một chút! (trời ah!)
- Dạ, ở kia mẹ ạ!
- Uh.
“Phù”. – Hết cả hồn, may mà mẹ bà dễ tin người, “y như bà đó”.
- Này, ý gì đó hả. Bà đó, cẩn thận cái mồm dùm tôi!
- Biết rồi!
- Nhưng mẹ chị vui tính giống chị nhỉ? – Bé Tũn cười tươi nhìn nó.
- Uhm, yêu bé Tũn nhất, chả nói cần nói gì cả, lúc nói lại toàn lời hay, ko như cái người này ăn nói linh tinh!
- Á á, tôi lại oánh bà bi giờ, cái tội giám nói xấu tôi này. – Chúng nó cười đùa nhau vui như hội. Chợt mẹ nó bước ra vẻ mặt ko bình thường.
- Sao lại có cái lọ OX “tuốt lại vẻ đẹp trai” thế này? (oái mẹ nó mà cũng biết cái này hay sao? Chắc chắn là một fan ruột của quảng cáo rồi đây! keeeeeeeee).
- Dạ…… – Lần này thì nó lắp bắp ko biết nói sao cả.
- Dạ, àh bác ơi đó là của bố cháu đấy!
- Cái gì? – Lần này ko phải chỉ có mẹ nó mà đến cả nó cũng phải trố mắt trc câu vừa nói
của nhỏ bạn.
- Cháu nói gì vậy? Sao bố cháu lại dùng cái này chứ?
- Dạ bác xem đó! – Quay sang phía bé Tũn – Chả biết con em cháu nó nghĩ gì mà ngày mùng 9 – 9 vừa rồi nó tặng bố cháu cái này đấy ạ! Lại còn bắt bố cháu phải dùng. Mà bố cháu thì yêu nó nhất mà. Chiều con gái út lắm nên mới có chuyện để trong phòng tắm đó bác.
“Cái gì, sao lại đổ cho mình chứ”
- Trời, trẻ con đó mà. Chắc cháu yêu bố lắm?
- Dạ……….? Bố ạ? Dạ……. vâng. – Giọng nó thoảng một nét buồn mà chẳng ai nhận ra!
- Bác uống cafe nhé.
- Ấy, bác thì cafe gì chứ! Có nước cam thì cho bác một cốc.
- Dạ có đấy bác, ở trong bếp nhà cháu đầy. – Bé Tũn hởn hở.
- Đúng đấy bác ạ, bác cứ ngồi đây nc với nhỏ Ly để cháu đi pha ạ! – Nói rồi nó bước đi hùng hổ.
- Ấy, bác tưởng chỗ đấy là nhà vệ sinh chứ!
- Ôi chết, cháu nhầm!
- À, mẹ xem đấy, cái con này nó chỉ ăn quen thôi mà, nhà rộng quá, mà đầu óc nó thì kém quá, toàn nhầm lẫn lung tung.
- Dạ chắc tại mấy hôm nay cháu học bài nhiều quá, đầu óc nó cứ loạn hết cả lên. – Quay ra đánh mắt như để hỏi: “Phòng bếp ở đâu mày?”
“Ở kia con nhỏ ngốc à!” – Nó cũng đánh mắt trả lời.
- Đúng là chịu hết nổi các cô! – mẹ nó cười hiền từ.
***
- Bác uống nước cam đi ạ!
Mẹ nó vừa uống một hụp nước cam đã phải nhăn mặt, cố nuốt ực cái hụm nước cam “mặn chát” trong miệng.
- Sao…… nước cam mặn thế cháu!
- Dạ mặn ạ? Rõ ràng là cháu bỏ đường mà! – Nhỏ Trang đưa cốc nước cam lên miệng thử. – Mặn thật!
- Trời, cái cô bé này đến cả muối với đường cũng ko phân biệt đc sao?
- Cháu……..
- Bác ơi, tại từ trc đến giờ bọn cháu toàn đc cô Ba giúp việc làm cả. Mọi thứ gia vị toàn theo sự sắp xếp của cô Ba, chỉ cô ấy mới biết rõ mọi thứ thôi. Dễ nhầm lắm bác ạ. – Bé Tũn đỡ lời cho bà chị hờ!
- Uhm, nhà các cháu lớn thế này, có giúp việc cũng phải. Cái con nhỏ Ly này cũng kém gì, ở nhà cũng chỉ chơi thôi àh, cũng có biết làm gì đâu. – Mẹ nó lại cười hiền từ. Bà tuy nhiều lúc hơi nghiêm khắc nhưng cũng vui tính và tâm lý lắm! Chứ ko như mấy bà mẹ khác chắc giờ ba đứa chúng nó đã đc nghe một bài “cải lương miễn phí” rồi!
Có gì cho [...pØØh...] xin lỗi nha Nó, mẹ nó, bạn nó và bé Tũn cùng ngồi quây quần ăn những món thức ăn do bố nó nấu.
- Ngon… Ngon quá! Bác ơi… còn ngon hơn cả mấy món mà chị Ly đã nấu! – Bé Tũn vừa nói vừa nhai miếng thịt rôn rốt trong miệng. Đấy bố nó toàn nấu những món ăn quái đảng. Từ một miếng thịt bò bình thường mà bố nó chế biến kiểu gì ăn ròn tan mới sợ!
- Hiiiiiiiii, nếu thick bữa nào bảo chị Trang cho đến nhà bác chơi, bác trai còn nhiều món ngon hơn nữa.
- Bác ơi thế còn có những món kì kì như thế này kỏ – Bé Tũn giơ miếng thịt bò – miếng thịt cuối cùng trong đĩa, ra hỏi. Ngay lập tức nhỏ Trang cướp luôn miếng thịt của nó. – Còn nhiều lắm, đưa đây chị ăn hộ để bụng bữa khác cho ăn bù!
- Huuuuu, trả em đi, trả em đi! Chị ăn tham thế, ăn mấy miếng rồi còn kướp của em! Trả đi! Trả đi………. – Mọi người vui vẻ cười, không khí đang thoải mái chợt tiếng con SH đỗ cái “xịch” trc cửa. “Vĩnh Quân về! Sao hắn về sớm thế? Giờ vẫn chưa hết phim mà!” Sáu con mắt nhìn nhau sợ hãi. Nó nhìn ra cửa, chuyện gì sẽ xảy ra khi Vĩnh Quân từ cánh cửa bước vào? “Làm gì bi h?” – Nó liếc mắt cầu cứu con bạn. ” Ơ hay mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai?”. ” Còn em mà!”. ” Thôi nào, đừng đùa nữa nhóc, nghĩ cách gì đi!”… Chúng nó đang bày binh bố trận tính kế thì chợt tiếng nói của mẹ nó vang lên cắt ngang:
- Có người đến, sao mấy đứa ko ra xem ai?
- Dạ……
- Để em ra mở cửa! – Bé Tũn lon ton chạy ra mở cửa trc 4 con mắt đầy kinh hoàng của chúng nó. Cánh cửa từ từ mở, Vĩnh Quân vừa bước vào.
- A! Anh Quân đến – Vui y như đón khách quý đến chơi.
Như hiểu ý đc bé Tũn, nhỏ Trang cười toe toét:
- Anh họ, anh đến chơi đó à? – Quay sang phía mẹ nó – Dạ đây là anh họ cháu.
- Gì vậy?
- Vậy à, vào nhà đi cháu.
Quá ngỡ ngàng trc hai vị khách lạ đang có mặt tại nhà mình, lại cộng thêm một con nhỏ hâm hấp nào đang gọi mình bằng anh họ, lại dùng từ đến chơi, cứ như là bảo đây là nhà nó ko bằng, đang định lên tiếng thắc mắc, chợt………
- Anh Quân, lên đây em nhớ cái, bài này khó quá, em mãi ko giải đc! – Bé Tũn vừa nói vừa cố lôi xềnh xêch anh nó lên phòng.
- Nè, từ từ…. Anh bảo từ từ rồi mà! Sao mày cứ kéo anh kinh thế!….
***
- Hiiiiiiiiiiiiiiiiiii, con bé Tũn nhà cháu nó thế ý mà, nó quý anh họ lắm.
- Uhm, cậu trai này cũng xinh trai gớm. – Mẹ nó buông một câu xanh rờn như trúng tim đen hai cô gái “non nớt”. – Mà ba đứa ngủ chung hay riêng?
- Dạ? – Nhỏ Trang đơ ra (khổ máu lên não chậm! vẫn chưa hiểu câu hỏi đơn sờ giản thế của mẹ nhỏ bạn!)
- Dạ tất nhiên là chung rồi! Ba chúng con cùng ngủ chung một phòng mẹ ạ!
- Vậy à? Uhm, mua đông ngủ ôm cho ấm! À mà, cho mẹ lên tham quan phòng học tập của các con xem học hành thế nào?
- Dạ? – lần này thì là cả hai đứa cùng đơ luôn!
***
- Phòng con đây!
- Thế đây là phòng của ai? – Mẹ nó chợt đứng lại hỏi khi thấy bé Tũn và ông anh họ của nhóc.
- Dạ……… phòng……. Mẹ ơi phòng linh tinh ý mà! Mẹ vào xem phòng con đi, anh họ Trang đang dạy bé Tũn học mà!
- Thì mẹ cũng chỉ hỏi thôi mà, nhưng hình như nhà ko có con trai mà! Sao phòng này trang trí lạ thế?
- Dạ………… ” Mày ơi đỡ hộ tao đi!”. ” Tao chịu thôi!”
- Đây là phòng của cháu!
- HẢ! – Cả ba cái miệng cùng mở to.
Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - Nguyễn bích Hồng