A book is a garden, an orchard, a storehouse, a party, a company by the way, a counsellor, a multitude of counsellors.

Henry Ward Beecher

Download ebooks
Ebook "Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 19 - chưa đầy đủ
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 529 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:06:37 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
hắm mắt vào ko tôi bôi dính vào bây gìơ – Nó nhắc Vĩnh Quân.
- Biết rồi! – Vĩnh Quân nhăn nhó vì những chiếc mụn đỏ to tướng mọc đầy mặt. (Tác dụng chính mà tôi nói đó!)
- Xong rồi, cởi áo ra xem ở lưng có ko?
- Ko! Tôi ko cởi áo đâu! – Vĩnh Quân quả quyết.
- Tôi là con gái còn chả xấu hổ thì anh còn xấu hổ cái nỗi gì.
- Tôi khác tự bôi đc!
- Ở lưng anh bôi bằng niềm tin àh? Cởi ra đi, ko tôi đi thì hối ko kịp đấy! Chả qua là lỗi tại tôi nên tôi mới bôi cho anh chứ ko thì còn lâu! – Nó lớn tiếng làm cao.
- Cởi thì cởi!- Vĩnh Quân buộc phải nghe theo.
Ko hiểu sao nó như bị hút hồn bởi cái lưng trắng như da con gái được phủ một lớp mụn dày đặc. Nói thế chứ vẫn đầy nam tính lắm. Nó cứ ngẩn to te chả nhúc nhích gì cả.
- Sao cô ko bôi? Đứng im đấy làm gì?
- Hả… à à… – Nó giật mình, lắc đầu nguồi nguội. Rồi bàn tay nó nhẹ nhàng xoa thuốc khắp lưng Vĩnh Quân, ko hiểu sao tay nó run run kiểu gì ấy, còn Vĩnh Quân cũng chả kém, nóng hết cả người.
- Xong chưa? Sao lâu thế? – Vĩnh Quân phá tan bầu ko khí.
- Rồi! – Nó đáp gọn lỏn. Đóng típ thuốc lại, bước ra đến cửa. – À này, mụn mọc nhiều thế chắc ở mông cũng có đấy chứ? – Nó cười đểu hỏi.
- Cô vô duyên nó vừa thôi! Tôi ko cho cô bôi đâu! – Vĩnh Quân cuống cuồng.
- Haaaaaaaaaaa, hóa ra là cũng có ở mông thật à? – Nó cười ngặt nghẽo – Vậy thì để…
- Tôi nói rồi, tôi ko cho cô bôi đâu! – Vĩnh Quân vội vàng lấy hai tay che chắn bảo vệ mông mình.
- Haaaaaa, anh nghĩ là tôi sẽ bôi chỗ đấy cho anh ư? Có cho tiền cũng ko bao giờ nghe chưa? Ý tôi là để cho bé Tũn vào bôi cho anh, hiểu chưa? – Nó lại ôm bụng cười vì bộ dạng của Vĩnh Quân – Nhìn anh trông nực cười quá, haaaaaaaaaaaaaa.
Bỗng………..
Reng reng…. reng”
- Alo – Vĩnh Quân vừa nhấc máy vừa xít xoa mấy cái mụn đau khắp mình.
- Vĩnh Quân à con? Mẹ đây. Mà con sao vậy?
- Dạ ko sao? Con mèo hoang nó cào xước ra con thôi mà. – Vĩnh Quân vừa nói vừa liếc nhìn nó.
” Hả? Mẹ Vĩnh Quân, thôi mình tiêu rồi! Mà cái tên công tử thối này, sao dám bảo mình là mèo hoang. Có hắn là mèo hen ý.”
- Nhớ bôi thuốc vào nghe con, mà sao lại có mèo hoang ở đâu chứ! ………. Ở nhà thế nào, mẹ bận qúa bữa nay mới gọi về đc. À cô bé Ly đến giúp việc tốt cả chứ!
- Trời! Tốt đẹp gì chứ mẹ! Cô ta vừa…. – Vĩnh Quân chưa nói hết câu mà nó chân tay đã bủn rủn, mặt cắt ko còn một giọt máu và……. uỵch! Nó ngã lăn quay ra đất! Vĩnh Quân há hốc mồm chứng kiến cảnh tượng hay nhất trong ngày. Nó lổm nhổm bò dậy, tất nhiên ko quên vuốt lại tóc và chỉnh sửa lại quần áo. “Má mì ơi, xấu hổi quá đi mất!” Mặt nó đỏ y như quả gấc chín cây cộng thêm vị cay rát của ớt (Độ nóng của khuôn mặt lên đến đỉnh điểm đó mà!) Dẫu vậy, nó vẫn ko quên miễn phí cho Vĩnh Quân một nụ cười duyên đến là duyên với thông điệp: ” Hiiiiiiiii, tôi chả sao cả! Làm ơn hãy coi như chưa nhìn thấy gì nhé!”
- Có chuyện gì vậy? Mẹ nghe thấy tiếng động lạ.
- Dạ ko, con mèo hoang nó vồ ếch ý mà! Đáng ghét thật ko biết bao giờ nó mới phắn khỏi nhà mình chứ!
- Con nói gì vậy? Mẹ chẳng hiểu gì cả. Mà con đang nói dở gì mà, cô bé Ly làm sao?
- Cô ta á! Xấu! – Hắn nói mà nhìn thẳng vào nó. Nó xít té xỉu. “AAAAAAAAAAAAAAAAAAA, hắn nói gì thế, mình mà xấu sao? Mình tuy ko xinh nhưng ối thằng phải ngoái nhìn đấy!” Cái đầu nó như muốn nổ tung và cái tay nó thì chỉ muốn ngay bây giờ làm bạn với bộ hàm của hắn. Nhưng thực thế thì ko cho phép điều đó.
- Con nói thế là sao?
- Lần đâu tiên con thấy một đứa con gái xấu đến thế. Đã xấu người lại còn xấu cả nết. Con gái gì mà đanh đá như sư tử hà đông. (Ô hay ko đanh đá thì sao là con gái!)
” Cái tên kia sủa gì mà thối vậy? Mình mà là sư tử hà đông đc thì hắn ta giờ xương chẳng còn!”
- Con trai mẹ ơi, làm mẹ hết cả hồn. Cứ tưởng có chuyện gì cơ. Mà con nói thế là ko đc đâu nghe. Với lại mẹ thấy cô bé Ly cũng dễ thương mà. Biết đâu con trai lại thick cô bé ấy cũng nên! – Bà Hiền cười châm chọc thằng con.
- Mẹ!………. Mẹ nói gì vậy? Con lâu! Ko bao giờ! Mãi là ko? Có nằm mơ cũng ko! – Vĩnh Quân bắn lia lịa.
- Mẹ chỉ đùa thôi mà, sao con phải nóng vậy? Hay mẹ nói đúng?
- Mẹ! Con ko nói chuyện với mẹ nữa.
- Thôi mẹ biết rồi, mà bé Tũn đâu cho mẹ gặp cái. – Bà Hiền chưa nói hết câu thì bé Tũn từ đâu chạy vào la inh ỏi:
- Cho em gặp mẹ, anh hai ơi. Mẹ ơi con muốn gặp mẹ, mẹ ơi! (Con bé cho vào hội cổ vũ thể dục thể thao thì đúng là ứng cử viên số một!)
- Đây thưa công chúa mồm to – Vĩnh Quân đưa máy cho con em.
- Ano, mẹ ạ? (Alo đó các bác. Chắc tại con bé sướng quá lại hét cũng kinh nên giờ mới bị nói nghịu thế này chứ chẳng phải ngọng nghiếc gì đâu.) – Mẹ ơi con nhớ mẹ lắm. Khi nào mẹ về mẹ nhớ mua nhiều quà cho con nhá.
- Con gái mẹ hư thật. Vừa gặp mẹ chả hỏi thăm mẹ gì cả đã đòi quà rồi.
- Ui con quên mất, mẹ cho con lại từ đầu nhé: Alo mẹ ạ, mẹ ơi con nhớ mẹ lắm. Mẹ có khỏe ko? – Trời ơi con bé nói như học thuộc lòng rồi ý.
- Mẹ khoẻ, thế còn con yêu.
- Con khoẻ lắm mẹ ạ! Chị Ly nấu ăn ngon ơi là ngon, con ăn đc hai bát liền. Chị ấy còn kể chuyện đi ngủ cho con nghe. Mẹ ơi con thick chị Ly lắm, nhưng anh hai toàn bắt nạt chị ấy thôi. – Quay ra lãnh ngay một cái lườm cháy mặt của ông anh, nó cười toe. (ghét thế nhỉ!)
- Vậy để mẹ mắng anh hai nghe.
- Ko cần đâu, đã có con bảo vệ chị Ly rồi, anh hai mà làm gì thì con… mách mẹ nhé! (bó tay) À mẹ ơi, con còn đc chị Ly đưa đi học bằng xe đạp nữa ạ! – Bé Tũn vừa dứt lời Vĩnh Quân quay phắt ra nhìn nó như đang đặt câu hỏi: “Cái gì? Cô đèo em tôi đi học bằng xe đạp? Cô giỏi thật!” Và nó thì mồ hôi ko ngớt, và gần như muốn ngã thêm cú nữa. Bé Tũn lần này hại nó thật rồi.
- Con đi học bằng xe đạp sao?
- Đi xe đạp thick lắm mẹ ạ. Gío mát ơi là mát, trời xanh ơi là xanh. Con còn đc hát rõ to vui ơi là vui cùng chị Ly, chị ấy hát hay lắm mẹ ạ. Đi xe đạp ko ngột ngạt như đi ô tô đâu mẹ, thick hơn nhiều. Khi nào mẹ về con sẽ đưa mẹ đi làm bằng xe đạp, mẹ ko phải đi bằng ô tô nữa.
- Con biết đi xe đạp?
- Dạ chưa! Chị Ly hứa sẽ dạy con!
- Uhm mẹ biết rồi! Cho mẹ gặp chị Ly.
- Chị Ly mẹ em muốn gặp chị – Bé Tũn quay sang nói với nó.
- Gặp chị? “Tiêu rồi, tiêu thật rồi!” – Alo bác ạ? – Nó rụt rè.
- Cám ơn cháu!
- Dạ? – Nó mồm chữ O miệng chữ Ô (nói chung là mồm nó đang trong tình trạng há hốc, to nhất có thể và ko biết có bao nhiêu con vi khuẩn đã đc ghé thăm miệng nó.)
- Lần đầu tiên bác thấy bé Tũn nó vui đến thế. Bác ít có thời gian quan tâm đến nó. Nó còn nhỏ đã gặp nhiều thiệt thòi. Cháu giúp bác chăm sóc nó nhé! Bác nhờ cả vào cháu đấy. Cháu nhớ dạy cho bé Tũn biết đi xe đạp để còn đèo bác nhé! – Bà Hiền cười nhưng sao cứ phảng phất một nỗi buồn!
Nó đang miên man suy nghĩ những điều bà Hiền nói chợt Vĩnh Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:
- Này! – Vẫn cái giọng to – thô – khó nghe của hắn.
- Tôi có điếc đâu mà anh gọi to thế? – Nó bực mình lém con mắt đầy tức giận vào Vĩnh Quân.
- Ko điếc nhưng đang đơ trên cành mơ. – Hắn thản nhiên buông lời mặc ánh mắt hình viên đạn đang săm mờ soi vào mình. – Mà mẹ tôi vừa nói gì với cô đấy?
- Ko nói.
- Sao mà ko?
- Mệt! Tốn calo nước bọt!
- Cô làm sao thế? Nói thêm vài câu thì chzết à?
- Tóm lại là ko! Muốn biết đi mà hỏi mẹ anh ý. Hỏi tôi làm gì? (Một câu hỏi ko còn gì để hỏi!)
- Cô……. Hỏi đc tôi đã chả thèm hỏi cô.
- Vậy thì tốt! – Quay sang phía bé Tũn – Đi ngủ thôi nhóc!
- Này! Cô đứng lại, sao cô bướng thế? ( Hỏi quá hay!)
- Sinh ra đã thế! – Nó đáp gọn lỏn.
- Cô……. Đúng là con nhỏ xấu xí! (Đụng chạm rồi đây!)
- Anh……….. Anh nghĩ mình đẹp lắm hay sao? Soi gương lại đi! Đồ công tử mặt mụn ạh! – Nó lại nhếch mét cười đều.
- Cô nói gì? – Vĩnh Quân tức giận.
- Anh hai ơi! – Bé Tũn lay tay anh nó – Anh hai đừng nóng. Vì chị Ly nói đúng mà! Trông anh hai xí trai lắm! – Con bé nhăn mặt khịt mũi nói với anh nó. Rồi cả hai chị em chạy biến về phòng để tránh hậu quả tai hại khi khuôn mặt Vĩnh Quân đã chuyển màu và cái đầu đang bắt đầu bốc khói.
***
- Tôi ko đeo cái này.
- Sao mà ko?
- Ko thick rọ mõm đc chưa?
- Anh làm sao thế? Đeo khẩu trang chứ rọ mõm gì!
- Tôi đã nó là ko!
- Tuỳ anh! Mà anh định để cái mặt mụn này mà đi học sao?
- Hôm nay tôi nghỉ.
- Anh đziên à? Sao mà nghỉ chứ? Đừng nói với tôi chỉ vì mấy cái mụn này nhá!
- Phải đó!
- Bỏ học chỉ vì mặt mọc mấy cái mụn! Anh chảnh nó vừa thôi!
- Cô ko biết dùng từ à? Chảnh là dùng cho con gái đó!
- Thế anh tưởng mình là con trai à?
- Cô……….!
- Chả đúng thế! Có mấy cái mụn thôi mà cũng sợ ra ngoài! Sợ xấu hình tượng? Đúng là đồ “tranh ảnh”!
- Này sao cô toàn dùng mấy cái từ khó hiểu thế?
- Thick thì dùng! Có sao ko?
- Thôi tôi ko nc với cô nữa. Tóm lại là ko đi.
- Anh………@#$%&*…………………@#$%^&*…. ………….
***
- Uả, kia có phải là Vĩnh Quân ko?
- Chắc đúng rồi! Mà anh ấy làm sao ý nhỉ?
- Sao lại bịt mặt kín thế kia?
- Hay anh ấy bị cúm?
- Đúng rồi! Thời tiết lạnh thế này dễ bị cúm lắm.
- Ôi khổ thân anh hotboy quá! Sao trời ko để tao cúm thay cho anh ấy nhỉ? Ôí trời bất công quá đi!………..&^*%$#@
Vĩnh Quân vừa bước đến trường, mọi người đã vội xì xào bán tán. Kinh khủng thật! Làm sao cũng mệt quá đi.
- Anh Vĩnh Quân, anh bị cúm ạ? Em có thuốc đây anh dùng đi!
- Ko, dùng của em đi! Em vừa mới mua đó, vẫn còn hạn sử dụng đây nè! (Bó tay. Chắc nàng này từ trc đến giờ chuyên sài hàng hết hạn!)
-…
- KO! Tôi ko cần! Các người tránh xa tôi ra đi. – Vĩnh Quân gắt lên khiến tất cả các cô nàg: “Anh ấy giận càng đẹp trai hơn”, “Ôi trông anh ấy nam tính thật!”…. (Đây gọi là hết thuốc chữa!)
- Anh đã đi học về rồi à? Bữa nay thu đc bao nhiêu thuốc cảm rồi? Đủ mở một tiệm thuốc chưa? – Nó vừa cười vừa hỏi m** Vĩnh Quân.
- Cô cười duyên nhỉ? “Nhìn mà đã ghét!”. Cũng may nhờ hồng phúc của cô tôi ko chết vì mụn thì cũng chết vì bị làm phiền.
- Anh cứ nói quá! Toàn fan hâm mộ anh cả đấy!
- Thôi đi, nấu cơm xong chưa mà đứng đó chém gió?
- Tôi nấu xong rồi!
“Nhìn cô ta nhăn nhở sao mà đáng ghét thế? Sao trên đời này lại có một đứa con gái xấu tính đến như vậy? Mình thật dại dột khi nghe theo lời của con nhóc. Thề chzết chứ từ sau cạch ko dám tin lời con nhỏ.
Mà mình sao ngốc thế, để cho một con nhỏ nó lên mặt chứ! AAAAAAAAAA, tức muốn đấm cho nó một nhát. Nhưng…………”
- Ê, ko thay quần áo đứng đó ngắm tôi say đắm thế làm gì? – Nó nói mà làm Vĩnh Quân xít té ngửa.
- Cô đang mơ giữa ban ngày àh? Có cho tiền tôi cũng chẳng thèm. Đồ con nhỏ xấu xí.
- Nè, **ng chạm rồi đó nha. Tưởng anh đẹp trai lắm àh. Cho tiền đây đây cũng chả thèm nghe.
- Muốn cũng chả đc.
- Anh! Ai thèm mà muốn. Chỉ có mấy con nhỏ ngốc nghếch kia mới suốt ngày bám theo anh thôi. Chứ riêng loại anh tôi cho rớt từ vòng gửi xe.
- Cô cũng cao giá quá à nghe!
- Chuyện! Tôi chứ ai! – Nó hếch mặt tự đắc.
- Thôi đi bà cô. Xách dép cho người ta ý! – Nói rồi hắn thản nhiên bứơc lên cầu thang về phòng, mặc cho nó tức đến sôi máu. “Tên con trai đáng ghét, anh tưởng anh cũng cao giá lắm sao?”
- Này!
- Gì? – Vĩnh Quân ngoái cổ lại nhìn.
- Rồi sẽ có một ngày anh phải quỳ dưới chân tôi!
- Uh, sẽ có trong giấc mơ. Chúc đêm nay ngủ ngon cố gặp ác mộng, sẽ thấy tôi!
***
Vĩnh Quân nằm trong phòng nghe nhạc và online. Nhưng ko hiểu sao tâm trí của cậu cứ nghĩ mãi về con nhỏ đáng ghét. Càng nghĩ cậu càng tức, thử đặt vào địa vị cậu thì sẽ thấy, một con nhỏ kém cậu tới một tuổi, ấy thế mà chả coi cậu ra gì. Lại còn dám chơi xỏ cậu nữa chứ, dám lấy cậu ra làm trò cười,……. Vì con nhỏ đó mà cậu phải gặp biết bao nhiêu là rắc rối. “Con nhỏ đó càng nhìn càng thấy ghét, ấy thế mà mẹ có thể nói nó là dễ thương! Có mà như quỷ doạ xoa thì có. Suốt ngày nhe răng cười, con gái gì mà ăn nói bốp chát, chả nể ai cả, cãi nhau với con trai như đúng rồi! Ôi càng nghĩ càng phát sợ! Con nhỏ này ai yêu nó đúng là hâm…. Mà sao càng nghĩ càng tức thế? Mình phải cho con nhỏ một bài học mới đc. Cho chừa cái tội dám gây vào mình!……..”
***
- Này, sao quần áo anh nhiều thế? Lôi hết cả tủ ra giặt àh?
- Ko. Mà nếu cô chê ít thì tôi lôi hết cả tủ ra cho cô giặt thêm.
- Lôi hết cả tủ thì anh cởi chzuồng à?
- Này, cô có phải là con gái ko đó? – Mặt Vĩnh Quân đỏ ửng.
- A, có người xấu hổ kìa?
- Ai thèm xấu hổ.
- Thui, nói thế chứ giặt máy giặt nhanh ko àh? Anh có lôi hết cả tủ ra tôi cũng ko sợ àh nghen. Chỉ tốn công phơi phóng thôi!
- Là cô nói đó nghe! – Vĩnh Quân đắc chí.
***
- Ko hiểu sao cái máy giặt này nó ko hoạt động đc!
- Nó hỏng rồi! – Vĩnh Quân đáp gọn lỏn sau khi xem xét máy giặt có vẻ tỉ mỉ lắm.
- AAAAAAAAAAAAAAAA, anh nói đùa phải ko? Hôm qua còn chạy tốt sao hôm nay đã hỏng.
- Cô đi mà hỏi nó ý, hỏi tôi làm gì? (trả đũa vụ bữa trc đây)
- Anh! Vậy thì phải gọi thợ vào sửa thôi, chứ ko có máy phải giặt tay đống này để mà tôi chzết à? – Nó nhăn nhó trông đến là thảm hại.
- Máy nhà tôi là máy xịn, thợ linh tinh ko sửa đc đâu. Thôi đành phải đợi mẹ tôi về rồi sử lí sau vậy. Còn từ bi giờ, cô chịu khó làm đứa con gái đảm, chăm chỉ giặt tay vậy.
- Bao nhiêu thế này giặt tay làm sao đc.
- Lúc trc cô to mồm lắm mà. Sao bảo cả tủ quần áo lôi ra cũng giặt đc?
- Nhưng lúc đó tôi làm sao biết đc là máy giặt bị hỏng.
- Đó mới là điều đáng bàn cho cái tật to họng của cô. Thôi đừng nói lằng nhằng nữa, giặt đồ đi, kẻo lại ko kịp!
- Trời ơi, sao bất công vậy? Sao trời ko trừng phạt kẻ xấu xa mà lại đổ tất cả nên đầu con? Con tốt bụng và ngây thơ lắm mà? (Đúng là ngây thơ vô số tội). Sao ở hiền chả gặp lành vậy trời? Cuộc đời này nghiệt ngã vậy sao?…………..” – Nó vừa hì hục với đống quần áo vừa than vãn, kêu trời, chửi đất. Xung quanh nó là cả một bãi chiến trường với la liệt quần áo, xà phòng lênh láng như nước sông Tô (cái này là chim điêu mong bà con thông cảm), Vĩnh Quân thì chốc chốc lại vào “ngắm” xem nó làm việc ra sao. Cũng phải thôi, câu đang phải dám sát xem nó có chịu giặt quần áo thật hay chỉ dấp qua hàng nước! (Căn bản quần áo của cậu sạch sẵn rồi mà!)
- Ko thấy chóng mặt à – Nó văng nguyên bàn tay toàn xà phòng là xà phòng vào người Vĩnh Quân.
- Này, bắn hết vào người tôi rồi.
- Sợ bẩn sao cứ rúc vào đây làm gì? Trông ngứa cả mắt!
- Phải dám sát cô chứ sao? Mà đây là nhà tôi, đi đâu, ở đâu, đứng đâu là quyền của tôi.
- Còn một cái nữa đó.
- Cái gì?
- Nằm đâu, ngồi đâu, vệ sinh ở đâu cũng là quyền của anh! (bó tay thật sự!)
- Tôi cũng phải phục cách ăn nói của cô đó. Ko có chút tế nhị gì cả.
- Tế nhị để anh ăn tươi, tế sống tôi àh?
- Thôi, lo mà giặt đi! Miệng lưỡi của cô tôi ko thèm chấp! (đâu có, ko chấp đc mới đúng chứ!) – Nói rồi Vĩnh Quân lại trở lại phòng ngồi xem TV và chắc chắn vài phút nữa lại trở lại viếng thăm nó lần nữa.
Hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nó cũng “thanh toán” xong đống quần áo chất đầy như núi. Mệt mỏi, bơ phờ, chân tay rã rời, cái mzông thì đau ê ẩm (hậu quả của hơn hai tiếng phải ngồi ì cả mzông đây!)
- Cuối cùng cũng xong. Đúng là ngang với tra tấn! Bi giờ mà phải làm thêm việc gì chắc mình đến xỉu mất! Còn giờ phải đánh một giấc lấy lại sức lực mới đc.
- Chưa xong việc đâu nhóc! – Lại giọng nói quen thuộc và vô cùng đáng ghét vang lên! (mới đc có vài ngày mà đã thân quen rồi sao? keeeeeeeeeeeeeee). – Thế cô ko chịu lau chùi nhà cửa àk?
- Anh đùa đấy àk? tôi vừa mới phải giặt một đống quần áo mệt gần chzết đây.
- Mới gần chzết chứ chưa chzết. Khi nào chzết hẳn hẵng hay.
- Anh nóy thế màk cũng nghe đc àk? Với lại hôm qua tôi vừa lau chùi rồi thây, vẫn còn sạch màk.
- Hôm qua cô ăn cơm thế hôm nai có ăn ko? (Nói như mấy bà mẹ ý nhỉ!)
- Anh………..!
Vĩnh Quân nhìn quanh nhà – Với cô là sạch nhưng với tôi là bẩn, rõ chưa. Thôi đi làm đi đừng có đứng đó mà nói nữa! Mệt. – Vĩnh quân bước quay trở lại phòng khách.
- Này, tôi còn chưa nói song cơ màk! Anh bỏ cái tính chưa nói song đã bỏ đi đi nhé…! “Cầu cho mi vấp ngã chzết đi!” – Nó vừa giứt lời, Vinh Quân đang đy ko hiểu sao chân loạng quạng mất thăng bằng suýt nhào người về phía trước ” đo mặt với đất “, trước con mắt trợn tròn mồm há hốc của nó: ” ối trời sao linh vậy ta! hê"
Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh Đồ Tồi, Tôi Yêu Anh - Nguyễn bích Hồng