Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không đánh mất lòng nhiệt tình của mình.

Winston Churchill

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4823 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 59
o. 320
Tôi bỏ lại tất cả mọi muộn phiền ấm ức ở Bắc Kinh, lúc rời đi, không ngờ lại không có chút cảm giác rầu rĩ.
Tôi từng nói đùa là bố mẹ tôi không đáng tin, tùy tiện kết hôn, tùy tiện sinh con, tùy tiện li hôn. Song trên thực tế, họ trọng lời hứa hơn chúng tôi nhiều.
Năm đó hai người giúp tôi nghiên cứu nguyện vọng thi đại học, tất cả các trường học đều chọn ở Bắc Kinh, chỉ vì một câu vu vơ của tôi “Con muốn đi Bắc Kinh!”
Còn bọn tôi thì sao? β nói mọi người sẽ tụ hội ở Bắc Kinh nhưng bản thân lại bị bố mẹ lôi sang Anh; còn tôi và Dư Hoài hứa cùng đến một nơi nhưng chúng tôi lại trở thành người chết trong cuộc sống của đối phương.
Nếu tất cả con cái trên thế giới này nói hết chân tướng cho bố mẹ nghe, vậy thì sẽ làm tổn thương trái tim của biết bao người lớn.
No. 321
Lại một năm qua đi trong bận rộn, chẳng mấy chốc lại đến mùa hè.
Chụp ảnh theo kiểu câu chuyện thật sự làm ăn cũng được, tôi thuê một Loft rất lớn, tầng dưới có thêm nhà kho, tầng trên để ở. Bình quân mỗi tháng có sáu đến bảy đơn hàng, có người đến chụp ảnh cưới, có người đến chụp ảnh cá nhân, một mình tôi làm không hết việc nên tuyển thêm hai trợ lí, một người là thợ trang điểm và một người lo trang phục. So với studio, phòng làm việc của tôi không quá đắt, nhưng vốn thấp, cho nên nhìn chung thì lợi nhuận cũng kha khá.
(BT: Loft là nơi có không gian rộng trần nhà cao và có nhiều ánh sáng tự nhiên.)
Tôi tự chia hoa hồng cuối năm cho mình, mua trả góp một chiếc xe Polo. Ngày đầu tiên lái xe đã đâm phải con hổ đá bên đường.
Bố tôi nghiêm khắc cấm tôi lái xe, bố tôi cảm thấy là vì sự an toàn của tôi, nhưng tôi cảm thấy một người đức cao vọng trọng, phẩm tiết cao khiết như ông sao lại có thể nhỏ mọn đến thế, hẳn là vì sự an toàn của cả xã hội.
Lúc tôi học đại học, mẹ tôi kết hôn. Đối phương nhỏ hơn mẹ sáu tuổi. Nếu không phải chú đó rất có tiền thì tôi còn tưởng mẹ tôi bị mấy tên nhóc chấm rồi chứ. Mẹ tôi được điều đến một chi nhánh ở một thành phố bên cạnh thành phố của chúng tôi, bà được thăng chức lên làm phó trưởng chi nhánh, vô cùng bận rộn, đã ba tháng nay tôi vẫn chưa gặp được bà.
Tôi cũng không muốn gặp.
Bà và bố tôi sau khi bị mê mệt bởi trò cướp rau trên không gian QQ lại mê chơi Wechat. Khi tôi học đại học và chơi mạng nội bộ của trường, tôi rất coi thường các trò chơi điểm danh và các câu chuyện Chicken soup for the soul, còn dân mạng lớn tuổi như bố mẹ tôi lại cực kết, hành động điên cuồng lướt khoảnh khắc kiểu vậy tôi rất chê bai, chỉ còn cách chặn họ. Bố mẹ tôi phát hiện tôi không còn like và bình luận dưới những thứ mà họ chia sẻ thì liền gửi tin nhắn đến để quấy rầy tôi.
(BT: Wechat là một phần mềm chat bên Trung Quốc, giống Line, Zalo)
Cảnh Cảnh, con đọc stt ba mới chia sẻ đi, có lí lắm, người trẻ các con phải đọc nhiều vào.
Cảnh Cảnh, mẹ vừa mới chia sẻ một cái kiến thức Trung y dưỡng sinh, con xem đi, đừng có mà thức đêm.
Sao tôi không thể nào nhớ lại được bố mẹ trước đây của tôi đi đâu rồi, bây giờ nhìn họ liếc ngang liếc dọc cũng không thấy khác những ông bà lão đang khiêu vũ ở quảng trường. Nhưng trong lòng tôi, dường như một phút trước họ vẫn là trung niên, nói một là một, mạnh mẽ vang dội, chưa bao giờ hỏi ý kiến của tôi, lại càng không bao giờ gửi cho tôi những tin nhắn như thế này.
Sự thay đổi này cứ như một khoảnh khắc.
Là tôi trưởng thành rồi hay là họ đã già đi?
No. 322
Tôi ôm bát canh đã được cô Tề bọc cẩn thận, từ nhà bố tôi đi ra ngoài sau đó đi lên chiếc xe buýt đi đến viện số 1 thành phố.
Hai tuần trước Lâm Phàm tham gia cuộc họp lớp cấp ba xong cùng lũ bạn kéo nhau đi chơi đá bóng, thế nào lại thành gãy xương quai xanh, vừa phẫu thuật xong, bên trong còn lắp hai cây đinh thép. Tôi phải đến viện thay bố tôi trông nó, bố tôi cũng trông nó một ngày rồi. Dù sao công việc của tôi cũng chỉ phải ngồi ở nhà, ban ngày có thể ngủ, cho nên đều là tôi thay mọi người đến trực ca đêm.
Tuy nắm hộp cơm đóng rất chặt nhưng mỗi lần phanh gấp, tôi vẫn căng thẳng xem đi xem lại mấy lần. Tuyến đường này rất quanh co, tự coi mình là bus du lịch mà chạy, sống rất có lí tưởng.
Lúc đi qua Chấn Hoa, tôi cố ý cúi đầu nhìn hộp cơm ở trong túi, không ngờ đèn đỏ lại sáng lên, Chấn Hoa hiện lên rõ mồn một, tôi có thể cảm giác được nó đang cười nhạo tôi.
Nhưng tôi vẫn không ngẩng đầu lên, mở phòng làm việc đâu được năm rồi nhưng tôi vẫn chưa từng về trường.
Đôi tình nhân ngồi trước tôi cứ kể về chuyện ngày tận thế, tên nhóc kia nói người Maya tính lịch chỉ đến ngày 21 tháng 12 năm 2012 là vì mặt đá hết chỗ viết rồi, bạn gái cười ha ha, vô cùng nể mặt tên nhóc kia.
Tôi ngồi nghe đằng sau, không hiểu sao lại xuất hiện một ý nghĩ.
Ngày tận thế vừa hay là sinh nhật lần hai mươi sáu của tôi.
Dù sao cũng là mùa đông, mùa đông là mùa bi quan, hủy diệt cũng chẳng sao cả.
Nhưng nhất định không được vào mùa hè.
Bạn Cảnh Cảnh sớm đã nói rồi, nếu thế giới có ngày tận thế thì nhất định không diễn ra vào mùa hè.
Hồi ức này bay lượn theo ánh đèn đường sau đó hòa vào ánh đèn neon, bị những chiếc xe qua lại tấp nập trên đường lôi ra xa rồi lại bay về.
Tôi năm đó, có lẽ là uống say rồi.
No. 323
Hành lang bệnh viện vẫn thoang thoảng mùi thuốc sát trùng, theo thói quen khiến chân tôi nhũn ra. Tuy từ nhỏ tôi đã là một mầm bệnh nhưng cũng chưa từng nhập viện, những người nhà cũng vô cùng khỏe mạnh, cho nên ấn tượng với việc nhập viện chỉ dừng ở trong phim điện ảnh. Chỉnh tề nghiêm túc, trang trí như là thiên đường vậy, tất cả bác sĩ, y tá đi qua đi lại đều mặc bộ đồng phục trắng nghiêm chỉnh thanh khiết. Trong phòng bệnh sáng choang, sạch sẽ, rèm cửa sổ trắng tinh khôi bay bay theo gió, bệnh nhân cô đơn nằm trong phòng đơn, bộ đồ bệnh nhân rộng rãi ra dáng, bên cạnh giường bệnh có một cái bàn to, trong bình hoa cắm những bông hoa tươi bất tử…
Nhưng tiếc là Lâm Phàm không ở phòng cao cấp như thế, vừa mở cửa đã thấy có sáu chiếc giường, hơn nữa lại rất ồn, người nhà ra ra vào vào nói chuyện phiếm, đặt phích cũng gây ra tiếng động lớn. Trong phòng không có hoa tươi lại thường có mùi rau hẹ, bánh rán, trên bàn nào cũng bày đầy đồ đạc; ông lão mặt tím đỏ mặc bộ đồ bệnh nhân nhưng lại phanh ngực, kéo dép lê xền xệt, đi men theo giường vừa thở khò khò vừa ăn dưa hấu.
Mỗi lần vào phòng bệnh, tôi lại đau đầu.
“Em mau xuất viện đi, chị sắp chịu không nổi rồi.” Tôi vừa vào phòng đã lao đến chỗ Lâm Phàm mà nói.
Nó đã có thể ngồi dậy chơi trò chơi trên iPad rồi, nhìn thấy tôi vào phòng cũng không them ngước mắt lên.
Bố tôi xách phích từ ngoài cửa đi vào, tôi vội giục ông về nhà nghỉ ngơi.
“Suốt ngày đến trực đêm, gần đây không làm lỡ dở việc làm ăn của con chứ?” Bố tôi hỏi.
Bố giống hệt mẹ, trí nhớ không tốt, ngày nào cũng phải hỏi một lượt chuyện này, lại còn lúc nào cũng nói gần đây gần đây.
“Lỡ dở nhiều.” Tôi liếc nhìn Lâm Dương đang chơi trò chơi: “Uầy, nói em đó, còn không đứng dậy hát cho chị bài “Tấm lòng cảm ơn” hả?”
Lâm Dương hắng một tiếng: “Gần đây chị không có việc ở xa, có gì mà lỡ dở với không chứ.”
“Sao lại không đi làm?” Bố tôi rót nước cho tôi, cười híp mắt: “Không làm ăn nữa hả?”
Tôi không còn gì để nói.
“Sao bố sớm tối đều mong công ty con phá sản thế?”
Tôi biết bố quan tâm đến tôi nhưng mỗi lần hỏi thăm đều khiến tôi phát bực.
“Mấy khách hàng gần đây đều là người thành phố mình, không cần phải đi xa chụp.” Tôi giải thích.
Lâm Phàm ngồi trên giường uống canh, bố tôi thì nhất mực lôi tôi ra ngoài đi dạo.
“Viện có gì đáng đi dạo chứ!” Tôi và bố ngồi trên băng ghế dài ở dưới sân: “Ở đâu cũng là vi khuẩn bệnh.”
“Con lớn rồi, cũng không tính đến tình hình thực tế hả?” Bố tôi nói trực tiếp vào vấn đề chính.
“Ví dụ như?”
Bố tôi thở dài, bộ dạng kiểu rất khó mở lời.
“Con xem Lâm Phàm đi, có hai bạn gái rồi.” Bố tôi cho rằng đây là cách mềm dẻo nhất.
Lâm Phàm, con có thể so sánh với nó ư?
No. 324
Buổi tối của mấy ngày trước, tôi bò ra giường nằm mất một nửa, thấp thoáng nghe được Lâm Phàm cùng bạn gái facetime, hướng dẫn bạn gái sửa máy tính từ xa. Không biết em gái giả vờ ngốc hay ngốc thật, đến cả mấy thao tác đơn giản cũng phải nhờ Lâm Phàm dạy, hai người rõ lầy, cứ thế mà mất tận hai tiếng đồng hồ.
(Facetime: tính năng trò chuyện video qua webcame)
“Sao anh cái gì cũng biết thế?” Em gái ỏn ẻn nói nhẹ nhàng: “Trên đời này có chuyện mà anh không biết không?”
“Có chứ?” Lâm phàm rướn giọng lên, rất dịu dàng: “Anh không biết rời xa em.”
Tôi nằm một bên đến giây phút này hoàn toàn hóa đá.
Yêu đương chính là như thế, đối với những người không thể đặt mình vào trong đó, một người ngoài như tôi mà nói, nó vừa buồn nôn vừa cảm động.
Bố tôi nhìn tôi lại ngớ người ra như thế, liền lay lay tay tôi.
Tôi vội vã tập trung lại tinh thần.
“Có phải con có chuyện gì không?” Bố tôi hạ thấp giọng: “Mẹ con cũng nói với bố là bà ấy rất lo. Bố mẹ đều sợ con vì chuyện của người lớn chúng ta mà sinh ra sợ hôn nhân, nếu thật sự con có suy nghĩ này thì đừng để trong lòng, cứ nói với bố mẹ…”
Tôi cảm thấy sự tình càng ngày càng vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
“Bố!” Tôi ngắt lời ông: “Bố đừng làm rối nữa. Con vẫn ổn, con đặc biệt tin tưởng vào tình yêu, luôn muốn hướng tới hôn nhân. Con đây là do quá bận, mà cũng chưa tìm được người thích hợp. Chuyện này thì phải dựa vào duyên phận thôi, bố hiểu mà, đừng nghĩ lung tung nữa.”
“Con nói con xem, lúc không nên có tâm tư khác thì lại rất nhanh nhạy, đến tuổi rồi thì lại không vội nữa. Tuổi các con đúng là toàn làm loạn, chuyện gì cũng làm ngược lại thói đời.”
“Bố nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu thế?”
“Bố nói hồi cấp ba con còn biết thích người khác, bây giờ tại sao suốt ngày ru rú trong nhà thế, sao không hay ra ngoài tiếp xúc với các bạn cùng tầm tuổi…”
Đầu tôi ong ong: “Bố nói gì cơ?”
“Chẳng phải hồi học cấp ba con có ý với bạn cùng bàn à? Thằng bé đó tên gì nhỉ? Con nghĩ bố không nhìn ra hả? Lúc bố cùng ăn cơm với nó, con xem mình xem, lúc nào cũng bênh nó chằm chặp. Đã đi cùng rồi, đến lúc bị bố phát hiện thì lại giả vờ tình cờ gặp, con cho là bố ngốc à?…”
Tôi ngẩng đầu lên thì mặt trời sớm đã mất hút, nhưng trời vẫn chưa tối, tầng tầng mây bồng bềnh như kem khiến tôi không phân biệt được đó là màu gì.
Vậy là bố tôi cứ như thế, ngồi trước cửa lớn bệnh viện, nơi người qua người lại mà nhắc đến một thiếu niên. Tình cảm mãnh liệt nơi đáy lòng tôi đập phải môi trường nhốn nháo này như một chậu nước dội vào một bếp lửa, không biết là ai khuất phục ai.
No. 325
Sau khi bố tôi đi rồi, tôi đi mua một chai Coca, một mình ngồi trên chiếc ghế dài một lúc.
Không phải tôi chưa từng yêu đương, chỉ là họ không biết.
Cuối năm hai, không biết có phải là do chờ Dư Hoài chờ đến tuyệt vọng rồi hay không, tôi bỗng nhiên nhận lời một đàn anh khóa trên theo đuổi tôi và từ đó có qua lại với anh. Lúc đó, tôi tham gia hội trượt patin, sau khi thi xong cuối kì có cùng bọn họ tập trung đi hát karaoke, sau đó còn đi giày patin trượt về trường. Bọn họ nói “Trượt”, nói “Quét”, họ còn nói đó mới là xõa vào ban đêm đích thực.
Trong đêm khuya yên tĩnh, mọi người vừa cười vừa trượt băng trên đường, tôi trượt không tốt, thậm chí còn chưa học được cách rẽ và phanh, chỉ biết trượt về phía trước, kể cả trên đường không có xe tôi cũng rất sợ. Anh ấy đi qua chỗ tôi, nắm tay tôi, muốn kéo tôi cùng trượt, khi nắm được tay tôi lại bị mồ hồi lạnh ở lòng bàn tay tôi làm giật mình, anh cười nói: “Đóng băng anh mất rồi, không có lần sau đâu đấy.”
Khi tôi chờ đến mức tuyệt vọng thì có người nắm lấy tay tôi, cùng đi qua từng ánh sáng cam của cây đèn đường một, nói những lời Dư Hoài từng nói với tôi.
Lúc tôi đối mặt với tờ bài tập mới pha, khi tôi túm lấy tay cậu ấy một cách bản năng, một câu nói đã từng nói qua.
Tôi cùng anh ấy trượt qua màn đêm trước khi bình minh, đột nhiên cảm thấy anh rất tốt.
Cũng chẳng phải chỉ qua là ba năm bên Dư Hoài sao? Cho tôi ba năm nữa, một đoạn kí ức chẳng lẽ không thể chèn lấp lên một đoạn khác ư?
Chỉ là đoạn hồi ức này chỉ kéo dài một tuần. Khi anh đứng dưới kí túc, tiến lại gần định hôn tôi, tôi đã đẩy anh ra. Bản thân tôi cũng không biết tại sao.
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Tôi uống hết sạch một chai coca, vứt vỏ vào thùng rác, đứng dậy vươn vai. Nói cho cùng tôi cũng không hiểu, tôi thật sự không hiểu tại sao có những người có thể ở độ tuổi thích hợp kết hôn, lấy hôn nhân làm mục đích mà cùng người lạ cùng chăn lại cùng gối. Khi hơi thở của người là phả tới, không cảm thấy buồn nôn ư? Không cảm thấy sợ ư? Không cảm thấy không cam tâm ư?
Hoặc có lẽ một ngày nào đó tôi cũng sẽ thỏa hiệp, cũng sẽ từ bỏ những suy nghĩ ngoan cố này.
Nhưng tôi không hề mong chờ ngày đó.
No. 326
Hai giờ sáng, cuối cùng Lâm Phàm đã tiếp nước xong, tôi dìu thằng bé vào trong nhà vệ sinh, giúp em rửa mặt đánh răng, sau đó có thể về nhà ngủ trong lúc em ấy ngủ.
Bệnh viện lúc này đúng là hơi đáng sợ, đèn hành lang tầng năm đều tắt rồi, chốc chốc lại gặp bệnh nhân tự cầm bình truyền nước đi nhà vệ sinh, bước đi bước ngưng, lại thêm bộ quần áo bệnh nhân, tôi sẽ tự tưởng tượng ra mình đang đi vào cảnh phim “Xác chết biết đi.”
Lâm Phàm nhìn thấy dáng vẻ sợ sệt của tôi sẽ không kìm được mà bật cười, cứ cười sẽ động đến vết thương trước ngực, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh đợi em ấy, vừa ngoảnh lại thì nhìn thấy một bà lão gầy đến mức hai gò má lõm xuống, bộ dạng hung tợn, đứng trước nhà vệ sinh nữ chờ tôi. Bên ngoài cửa sổ hành lang là hình chữ thập của phòng chẩn đoán, ban đêm phát ra ánh sáng màu đỏ, ánh sáng đó chiếu lên mặt bà càng làm cho con ngươi đen sâu hun hút.
Tôi sợ đến mức tim sắp nhảy vọt ra ngoài, lúc này gọi người cũng không có ai ra, chỉ cảm thấy bên tai “ầm” một tiếng, chân tôi mềm nhũn, người cứ thế dựa vào tường mà trượt xuống đất.
Ánh mắt của bà đeo bám tôi, từ ánh mắt ngước lên hung tợn dần dần trượt xuống, biến thành ánh mắt nhìn xuống lạnh lùng.
Có người từ chỗ không xa chạy đến, tiếng bước chân vang vọng trong khoảng không hành lang trống trải. Người đó cố gắng dìu tôi đứng dậy, còn mang theo cả giọng nói ôn hòa, có ý cười rót vào tai tôi.
“Cô gái, cô không sao chứ? Bà lão này là bệnh nhân phòng này của chúng tôi, bà đặc biệt thích dọa người, cô đừng sợ.”
Giọng nói này dường như đã khiến cả thế giới của tôi trấn tĩnh lại.
Tôi nhớ lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói này là ở trong điện thoại, nói với Cảnh Cảnh sợ xem đáp án kì thi đại học, còn có tôi đây, đừng sợ.
Tôi chầm chậm quay đầu lại.
Không biết có phải là do ánh sáng hay không, tôi không hề nhìn thấy vết tích của thời gian, vẫn là cái quả đầu ngắn xù xù đó, vẫn là khuôn mặt màu lúa mạch đó, thậm chí vẫn là chiếc áo T shirt màu đen đó, mặc lâu như thế, tại sao cậu không thay một chiếc khác.
Đầu tiên cậu ấy không hề nhận ra tôi, đối diện với ánh mắt trân trối của tôi, khuôn mặt còn mơ hồ mấy giây.
Sau đó ánh mắt cậu ngưng lại, cậu đứng như trời trồng.
“Cảnh Cảnh.” Cậu ấy nói.
Hết chương 59.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta