Người ta không đánh giá tôi bởi số lần tôi vấp ngã mà là những lần tôi thành công. Bởi thành công đó chính là những lần tôi thất bại nhưng không bỏ cuộc.

Tom Hopkins

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4830 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 54-1
o. 293
Đêm hôm đó, tôi ngồi một mình trên chuyến xe buýt cuối cùng, đúng mười giờ mới về đến nhà. Đầu tựa vào song cửa sổ nổi trên cửa sổ, tựa vào rất lâu, chiếc mũ đang đông cứng lại lạnh như băng, gần như sụp xuống.
Trong xe buýt không bật đèn, đèn neon và đèn pha đều bị song cửa sổ bóp méo, khúc xạ ánh sáng kỳ lạ lên trần xa giống như nó không định đưa tôi về nhà mà muốn dẫn tôi chạy trốn.
Tôi không hề đưa cho cho bác tài xế năm mươi đồng để bác ấy chở học sinh trung học đi thật xa.
No. 294
Sáng hôm sau, tôi ở nhà thu xếp hành lý, chuẩn bị cho chuyến bay lúc chập tối đi Bắc Kinh cùng bố mẹ tôi.
Tôi không thể nhớ nổi đã bao lâu rồi ba người một nhà chúng tôi không ở cùng nhau rồi.
Tôi có bốn cuộc thi ở trường học tại Bắc Kinh, cho nên đã đến xin phép Trương Bình nghỉ hai tuần, xem ra sinh nhật của tôi cũng phải trải qua ở Bắc Kinh.
Trước khi lên máy bay, tôi nhận được tin nhắn của Dư Hoài, chỉ có ba chữ: Rất xin lỗi.
Tôi là người nên nói “Rất xin lỗi” mới đúng, tôi quá nóng lòng muốn làm cho cậu ấy vui vẻ, càng nóng lòng muốn trở thành người có thể đi vào trong lòng cậu ấy, mong muốn xé bỏ lớp vỏ kiên cường cậu ấy vất vả ngụy trang. Chẳng phải đây là một loại ích kỉ ư?
Tôi đã dành nửa tiếng đồng hồ, cân nhắc từng câu từng chữ, nhưng vẫn không có được một tin nhắn hoàn chỉnh, sau cùng vẫn là trả lời chỉ có ba chữ: Không sao đâu.
Xin chào, cảm ơn, xin lỗi, tạm biệt, không sao, những lời khách sáo đã cứu sống bao nhiêu người chúng tôi mà.
Mẹ tôi lái xe đến tầng dưới nhà bố tôi, sau đó dừng lại trong sân chung cư, ba người chúng tôi cùng nhau đón xe đi sân bay.
Không biết có phải muốn tạo bầu không khí thoải mái nhất để nói chuyện với tôi không, hai người họ từ sau khi gặp lại luôn luôn hòa thuận, chưa hề cãi nhau.
Giống như chúng tôi vẫn là người một nhà, vô cùng tốt đẹp.
Đây là lần thứ ba cả nhà chúng tôi cùng đi Bắc Kinh. Hai lần trước đều rất vui vẻ, tôi không biết lần này sẽ như thế nào.
Đến Bắc Kinh lúc bảy giờ tối, chúng tôi phải xếp hàng hai mươi phút mới được lên xe. Khách sạn ở gần Tháp Trống, tôi và mẹ tôi ở một phòng, còn bố tôi ở một phòng khác. Chúng tôi bỏ đồ đạc xuống sau đó đi ăn vịt quay, trước chín giờ đã về tới khách sạn, bởi vì sáng sớm ngày mai phải chia nhau đi đến hai trường đăng ký.
Tôi rửa mặt xong liển làm tổ trên giường. Bố tôi không để tôi mang bất kỳ tài liệu ôn tập Toán, Vật lý hay Hóa học đến Bắc Kinh, ông nói con quá mệt rồi, thư giãn hai tuần cũng không chết được.
Mẹ tôi đang lau tóc đi tới, cũng tiến vào trong chăn ôm tôi. Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, trong đầu đủ loại cảm xúc đấu đá lung tung, tôi sợ vừa mở mắt ra chúng nó đều sẽ lao ra khỏi mắt.
“Trước khi về nhà, cả nhà mình đi chùa Phật nằm lạy, con thấy thế nào?” Mẹ tôi đột nhiên nói.
“Không đi.”
“Hồi nhỏ, có một lần bà ngoại con dẫn con đi lạy Phật, có một đại sư còn đoán mệnh cho con nữa, mẹ nghĩ rằng khá chính xác, hay là đi lạy đi.”
Điều này có nghĩa là gì? Cảm thấy không trông chờ được gì vào con gái, bắt đầu trông chờ Đức Phật? Tôi bị mẹ tôi cười.
“Đoán mệnh nói cái gì hả mẹ?” Tôi hỏi.
Mẹ tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: “Ông ấy nói con sau này là một người mặc đồng phục, có thể là giáo viên hoặc công chức, với lại, sau này con mới đẹp trai không phải sẽ đẹp trai.”
Tôi cau mày: “Sau này mới đẹp trai và sẽ đẹp trai có ý nghĩa khác nhau sao ạ?”
Mẹ tôi thực sự cũng không phải rất hiểu biết những điều này, nhưng là một phụ nữ hiểu biết, bà vẫn cố gắng trong vô vọng: “Sau này sẽ đẹp trai thôi, tướng quân là giúp Hoàng thượng giành chính quyền, cho nên bạn là có tài chỉ huy, mệnh không chỉ là giúp đỡ việc vặt. Mệnh này chắc chắn tốt.”
Tôi biết bà bày ra những điều này đều là để tôi không nên vì thời gian thi này mà cảm thấy căng thẳng. Mỗi khi tôi không tin tưởng vào bản thân, bà đều muốn cho tôi biết, vận mệnh của con là thượng đế định đoạt tốt lắm, đừng sợ, chiếu theo từng việc đã nghiệm chứng thì tốt rồi.
“Hôn nhân mà, có chút khó khăn.” Mẹ tôi nói tiếp: “Nhân duyên tới khá muộn nhưng kết quả cuối cùng là tốt. Có thể sinh con trai.”
Tôi mới vừa ngồi dậy đi uống nước, nghe được bốn chữ sau cùng thì suýt nữa phun vào mặt mẹ tôi.
No. 295
Cánh cổng Học viện Điện ảnh tấp nập người ra vào, quá nửa là ăn mặc trang phục lộng lẫy tới thi biểu diễn. Tôi không muốn nhìn nhiều, trái lại, bố mẹ tôi đang cùng nhau bắt đầu đánh giá từng sinh viên đi ngang qua.
“Một năm mới tuyển vài người hả? Tỉ lệ trúng tuyển này không cao.” Bố tôi than thở.
“Giấc mơ ngôi sao.” Mẹ tôi lắc đầu, nói: “Xã hội này chính là một Kim Tự Tháp, ai mà chẳng suy nghĩ sắc sảo muốn hướng về tầng lớp thượng lưu.”
“Không thể như vậy được! Chúng ta hồi đó có rất nhiều ngành nghề còn không có tiêu chuẩn mà. Thời thế tạo anh hùng. Thế hệ của chúng nó đến thời điểm này rồi, thật sự thời kỳ chúng ta không đủ khá giả, áp lực lớn, phép tắc lại nhiều, đúng là quá thảm thương.” Bố tôi than thở.
Tôi vội vàng bước sang bên hai bước, giả vờ bản thân không biết hai nhà bình luận thời sự báo Đảng này nhưng không cẩn thận giẫm lên chân của cô gái phía trước.
Cô gái có khuôn mặt tròn chấp nhận lời xin lỗi của tôi rồi mỉm cười nói: “Không sao đâu.” Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, biết được cô ấy đến từ Sơn Đông, tên Trình Xảo Trân, đến thi phần kiến thức Hí kịch, ngày mai đi đăng kí môt trường khác.
Chúng tôi nói chuyện vô cùng hợp, trong vòng vài phút tài sản gia đình của từng người đều khai báo rõ ràng.
“Mình muốn thi phần biên kịch và đạo diễn, nhưng đến bây giờ ngay cả phân cảnh diễn như thế nào cũng không biết.” Tôi nhún vai: “Kết quả đến lúc cuống lên mới ôm chân Phật là bị Phật đá.”
Cô ấy bị tôi chọc cười, đôi mắt tròn tròn nheo lại thành hai lưỡi liềm, vô cùng đáng yêu.
“Đúng rồi, không phải cậu còn phải thi trung hí ư?” Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi: “Mình có đề thi Trung hí vài năm gần đây, cậu có thể tìm hiểu xem. Đức Phật từ bi, sẽ không đuổi cậu nhiều lần, nói không chừng lần này thì ôm đó!”
“Vậy thì quá tốt rồi!” Tôi cười, đáp: “Thuận tiện cậu cho mình mượn nhìn xem một chút được không? Lát nữa mình có thể sao chép nó một chút không?”
Cô ấy cười rất thân thiện, gật đầu.
Sau khi đăng ký xong, cô ấy dẫn tôi và bố mẹ tôi đi bắt xe buýt, biết được mẹ tôi muốn đi các nơi ở Nam Tứ Hoàn, ngồi xe buýt phải đảo đi đảo lại ba lượt lúc sau suýt nữa ngất xỉu, cao tay thì đi thuê xe.
Trình Xảo Trân rất ngượng ngùng, hết lần này đến lần khác tỏ lời cảm ơn, nói chỗ ở của cô ấy rất xa, đón xe cũng mất không ít tiền.
Bố tôi ngồi ở vị trí phó lái, ngoảnh nói với cô ấy không sao đâu, cảm ơn cháu đã đồng ý chia sẻ tài liệu ôn tập với Cảnh Cảnh nhà chú.
Cả người tôi lạnh nổi đầy da gà. Bố tôi điệu bộ tỏ ra là công chức Nhà nước nhiệt tình, tôi cảm thấy bố mình cực kì hợp với vai lưu manh bất lương. Trình Xảo Trân và tôi ngồi cùng một chỗ, chúng tôi cùng nhau nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ đang lao qua vùn vụt, bỗng dưng cô ấy nói, cậu có thấy Bắc Kinh rất kỳ lạ không?
Trình Xảo Trân nói với giọng có một chút giọng Sơn Đông, làm cho tôi nhớ đến bà nội tôi.
“Kỳ lạ chỗ nào?” Tôi hỏi.
“Khoảng thời gian trước, mình và mẹ cùng đến trước cửa chơi, đường sá chỗ đó đều rất rộng và đẹp, sạch sẽ, khiến người ta cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé. Nhưng mà, uốn mấy vòng tùy ý là có thể rẽ vào một con ngõ nhỏ, bên trong vừa bẩn vừa lộn xộn, còn chỗ mình đang ở hiện nay cũng giống như vậy, hệt như nông thôn. Thật sự rất kỳ lạ.”
Là thế giới này vốn dĩ đã kỳ lạ rồi.
Tôi nghĩ rằng bố mẹ tôi đứng trò chuyện tại hội trường đăng ký nói về Kim Tự Tháp. Tôi và Trình Xảo Trân, toàn bộ hiện trường đăng ký của chúng tôi đông nghịt người, và trong lớp học ở quê nhà xa xôi người ta miệt mài chịu khó học, có bao nhiêu là thực sự quan tâm đến chuyện bản thân cần làm đâu?
Có một số là muốn bản than đột phá hơn trong lớp, một số thì không muốn tụt hạng trong lớp, trong Kim Tự Tháp vô cùng kiên cố hoạt động ngầm bắt đầu khởi động,có phải gọi là ham muốn làm hay không.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta