Good as it is to inherit a library, it is better to collect one.

Augustine Birrell, Obiter Dicta, "Book Buying"

Download ebooks
Ebook "Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Ngôn Tình
Nguyên tác: With You
Biên tập: Bò Tồ
Upload bìa: Bò Tồ
Số chương: 75 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4821 / 111
Cập nhật: 2017-04-04 23:32:54 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 44
o. 243
Tối đó, tôi nằng nặc đòi mẹ tôi ôm tôi ngủ như hồi nhỏ.
Đúng là rất ngang bướng, bởi vì bây giờ tôi đã cao hơn mẹ bốn cen-ti-met nhưng mẹ tôi vẫn rất chiều tôi, bà bật cười rồi đồng ý.
Hồi nhỏ tôi rất phiền phức và hay ốm, chỉ cần bị ốm là sẽ không ngủ ngoan, hơn thế còn có tật xấu, đó là bắt bố mẹ ôm tôi vào lòng, bồng bế, ru ngủ thì tôi mới chịu ngủ. Và cứ ngừng là tỉnh, cứ ngừng lại tỉnh.
Vô số những đêm như thế đều là mẹ tôi ôm tôi ngủ như thế này.
Song bây giờ tôi đã lớn rồi, mẹ cũng không còn có thể ôm tôi như hồi nhỏ nữa. Tôi cuộn mình nằm trong lòng mẹ một cách tượng trưng, thút tha thút thít, lúc khóc lúc cười.
Mẹ tôi vẫn như ngày xưa, ôm tôi ru qua ru lại, một tay đặt sau lưng tôi nhẹ nhàng vỗ về, dường như tôi vẫn là đứa trẻ ba tuổi, chỉ cần rời mẹ sẽ biến mất.
No. 244
Khi tôi học lớp 5, bố mẹ tôi chính thức làm thủ tục li hôn.
Mỉa mai ở chỗ, tôi đã sớm quên mất lí do tại sao. Có lẽ, từ khi tôi biết chuyện, hai chữ “ly hôn” ấy luôn được bố mẹ nhắc đến trong mỗi lần cãi nhau, bực lên hét lên, rất nhiều lần, từ lâu đã mất cảm giác.
Do đó, không biết là vì chuyện công ty ông bà nội tôi phân chia nhà hay là vì chuyện bố tôi đi ấn dấu vân tay gì đó rồi bị đồng nghiệp lừa? Hay là vì chuyện tôi bị chị con nhà bác bắt nạt, hay do người họ hàng nào đó đằng nhà nội nói xấu sau lưng mẹ tôi rằng bà sự nghiệp ngày càng thăng tiến đi lên là do quan hệ bất chính với ai đó ở ngân hàng?
Không có chuyện nào do hai người trực tiếp gây ra.
Nhưng, cuối cùng ly hôn quả thực là do hai người.
Từ trước đến giờ, bố mẹ chưa từng nói chuyện ly hôn trước mặt tôi, có lẽ sự trốn tránh của họ là vì bộ dạng ngớ ngẩn không cần lời giải thích của tôi. Tôi quá “không cần người khác lo lắng” mà tôi cũng trông rất hiểu chuyện, luôn nghĩ rất thoáng,…
Có lẽ ngay cả bản thân hai người cũng không nói rõ được.
Người lớn thì sao? Từ lâu tôi đã hơn những đứa trẻ khác, hiểu được bố mẹ tôi không phải là người có năng lực siêu nhiên, họ chỉ là hai người lớn không thể hiểu được cuộc đời của mình trong vô số con người trong thành phố này mà thôi.
Thời gian hai người ly thân, tôi vẫn chưa lên lớp 5, mùa hè sống ở nhà ông bà nội và luôn có những người họ hàng miệng lưỡi ác độc dùng thái độ chọc trẻ con mà hỏi tôi: “Cảnh Cảnh, lần này chắc bố mẹ cháu làm thật đó! Nếu ly hôn rồi thì con theo bố hay theo mẹ?”
Từ “con thích bố hay thích mẹ” đến “con theo bố hay theo mẹ”.
Tôi không hiểu tại sao những người trong cuộc lại không làm chủ, nhất định phải để tôi lựa chọn?.
Những cuộc đối thoại như vậy đều kết thúc bằng việc tôi mặt đỏ cả lên, sau đó người thật sự giải quyết dứt điểm những người họ hàng rảnh rỗi này là mẹ tôi.
Có một ngày, lại có một người trong họ hỏi tôi theo bố hay theo mẹ.
Tôi không đáp, cô ta liền bĩu môi: “Cháu đó, cứ tiếp tục ngơ ngơ thế này thì ai cũng không cần cháu nữa đâu. Ông bà nội cháu muốn có cháu đích tôn, cháu còn không cố biểu hiện cho tốt, không thì...”
Đúng lúc này, mẹ tôi vừa bước vào cửa nghe thấy những lời đó.
Tất nhiên, cũng có khả năng là người họ hàng này cố ý làm như vậy.
Tôi trân mắt nhìn mẹ tôi bước vào trong nhà, kéo bà cô đó ra rồi cho cô ta một cái tát.
“Mày thử chõ mồm nói linh tinh với con gái tao lần nữa xem? Con tao để các người phải dạy à? Nói một câu tao tát một cái! Chuyện nhà tao cần các người phải hao tâm tổn sức à? Ông bà nội con tao thích cháu trai hay cháu gái thì liên quan gì đến mấy người? Bản thân mình một quả trứng còn không đẻ ra được lại dư sức ngồi đây hóng hớt, ăn chực, đi đái cũng không biết soi gương, tiên sư nhà mày còn rảnh háng đi lo chuyện nhà khác?”
Đoạn này khiến tôi sục sôi, những lời cực kỳ khó nghe tôi chỉ nghe một lần nhưng lại luôn nhớ rất kĩ.
Bố mẹ tôi đều là người có văn hóa. Những người có văn hóa khi bị tức nước vỡ bờ thì không biết sức chiến đấu cao gấp bao nhiêu lần những kẻ lắm mồm, hóng hớt.
Từ lâu tôi đã không còn nhớ nổi người họ hàng mà mẹ tôi đánh là ai, dẫu sao sau này cô ta có đến phản lại mấy câu thì cũng bị mẹ tôi đánh tiếp, cuối cùng là ông bà nội tôi ra can mới kết thúc.
Mẹ tôi mang tôi đi, sau đó bố tôi đã làm gì đó mà tôi không biết, miễn là tôi theo bố tôi nên tôi không cần chọn lựa gì cả.
Từ đầu chí cuối tôi không hề nói một câu: Bố mẹ đừng li hôn được không?
Không biết tại sao về chuyện này tôi lại có thể “sớm quen”. Quả vậy, mỗi lần cãi nhau, nguyên nhân thường không trực tiếp xuất phát từ ai, nhưng hai người quá khác nhau, hai người đều không còn cách nào để khoan dung sự khác biệt ấy của nhau, bất kể là chuyện gì cũng có thể khiến hai người thêm xa cách, xa đến nỗi không thể vượt qua.
Tôi làm Toán thường hay sai rất nhiều, tại sao hai người họ đều không phạm sai lầm chứ? Tôi đều hiểu.
Tôi nhớ, tôi có nói một câu về chuyện hai người chia tay.
Tôi nói, lúc con học lớp hai, con rất muốn lấy bạn lớp phó thể dục. Sau này lên lớp ba, con thấy bạn lớp phó thể dục trở nên xấu rồi, tính cách cũng vô cùng đáng ghét, con không muốn lấy bạn ấy nữa.
Thế nhưng, nếu năm lớp hai con thật sự lấy bạn ấy rồi thì lúc con lên lớp ba, có phải cũng cần phải ly hôn không?
Không ngờ cả bố mẹ tôi đều bật khóc, cùng nói với tôi một câu: “Cảnh Cảnh, có phải con bị ngốc rồi không? Vốn chuyện không phải như thế.”
Sao lại không phải là như thế, chính là như thế mà.
Trong lòng dù có buồn nữa, tôi cũng có thể hiểu được.
Tuy Dư Hoài nói tôi ngây thơ nhưng có những chuyện, tôi nghĩ tôi hiểu hơn cậu ấy nhiều.
No. 245
Hôm sau Lâm Phàm tỉnh lại. Nghe nói vừa tỉnh lại đã ăn liền tù tì hai chiếc bánh rán, phải đến lúc bác sĩ tới ngăn lại mới dừng.
Đúng là đói quá rồi mà.
Thằng bé nói với tôi và cô Tề nguyên nhân xảy ra chuyện hôm qua, cuối cùng kẻ gây tội lại thành người mua phải pháo giả, là bố tôi.
Hôm đó Lâm Phàm xuất viện. Bố tôi và thằng bé lần lượt gọi điện cho tôi. Lâm Phàm làm nũng, xin lỗi tôi, nói do nó sai, bảo tôi đừng lo lắng nữa, hỏi tôi có thể về nhà sớm chút không, nó muốn chơi trò chơi cùng với tôi.
Tôi không biết ở đây có sự chỉ bảo nào của cô Tề hay không.
Nhưng tôi không muốn nghĩ về một đứa trẻ đáng yêu như Lâm Phàm như thế.
Buổi trưa, cô Tề đích thân xuống dưới tầng nhà mẹ tôi, nói muốn mời tôi ra ăn chút điểm tâm, đã khiến tôi chịu ấm ức nên muốn xin lỗi tôi.
Mẹ tôi ngạc nhiên: “Kể cả cô ta có lòng cũng không cần làm thế chứ?!”
Mẹ tôi vẫn không biết giữa tôi và cô Tề đã xảy ra chuyện gì.
“Con muốn đi không? Không muốn đi cũng đừng miễn cưỡng. Ngày nào cũng ở cùng nhau còn bồi thường cái gì chứ, làm bộ làm tịch quá!” Mẹ tôi vừa phơi quần áo vừa nói đâu đâu.
Tôi thầm nghĩ rồi nói với mẹ: “Con… con vẫn nên đi thì hơn, sau này mọi người đều thoải mái.”
Chúng tôi đi đến trung tâm thương mại gần đó, gọi món xong thì nhân viên phục vụ cũng xoay người rời đi. Tôi và cô Tề ngồi đối diện với nhau, cả hai cùng chìm vào im lặng.
Khuôn mặt cô Tề vẫn rất bình lặng, chỉ là có thêm vài nét xấu hổ.
“Cảnh Cảnh, cô rất xin lỗi. Lúc đó thật sự cô phát điên, cô gạt con không phải vì trách con hay báo thù. Chỉ là do cô nóng vội đến mức không quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa.”
“Con hiểu, nếu người xảy ra chuyện là con, mẹ con cũng sẽ như vậy.” Tôi gật đầu, dừng một lát rồi lại tiếp tục nói: “Con muốn nói sẽ nóng vội như cô, điên cuồng tông xuống dưới nhưng không nhất định sẽ đẩy người khác.”
Cô Tề ngẩng đầu nhìn tôi, cười khổ nhưng không định giải thích với tôi.
“Cô biết cô nói gì cũng vô dụng. Nhưng bản thân cô đầu óc cũng trống rỗng, không quan tâm đến gì nữa, gặp ai chắn đằng trước cũng sẽ gạt ra thôi. Thật sự cô không có ý nhắm vào con. Cảnh Cảnh, dù thế nào cũng là cô không đúng, thiệt thòi cho con rồi.”
Tôi lắc lắc đầu.
“Con vừa nói rồi mà. Con nói mẹ con không nhất định sẽ đẩy người, nhưng nếu mẹ con biết người khác hại con bị bỏng thương hay gì đó, quay đầu lại đâm cho người ta một dao cũng được. Những người làm mẹ mà, con thật sự có thể hiểu được, mẹ con còn quan tâm bảo vệ con mình hơn cô đó.”
Vừa nói xong, tôi liền bị chính mình chọc cười.
Khuôn mặt căng cứng của cô Tề cũng dãn ra đôi chút, cô ấy cảm kích nhìn tôi, rồi lại cúi đầu xuống, mắt có hơi ướt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, còn chưa đến mấy giây sau khi nghe Lâm Phàm xảy ra chuyện, rốt cuộc cô ấy đã nghĩ gì, chỉ sợ đến chính cả cô ấy cũng không rõ.
Cứ vướng mãi chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tôi không biết cô ấy đã phải trải qua những chuyện gì trong quá khứ, cô ấy cũng sẽ không kể với tôi.
Cho dù thế nào, cô ấy cũng là một nửa của bố tôi trong phần đời còn lại, sau khi tôi lớn lên rồi rời khỏi, người ở bên bố tôi chính là cô ấy, chứ không phải tôi. Tôi và cô Tề vốn dĩ không có yêu cầu gì đối với người kia, như vậy cũng tốt, tất cả lại trở về trạng thái ban đầu rồi.
Có một số giới hạn càng ngày càng rõ, thật sự rất tốt.
No. 246
Mẹ tôi từ chối đề nghị đưa tôi về nhà của bố tôi. Tuy tôi không hé răng nói nửa lời, biểu hiện cũng hết sức bình thường, nhưng trực giác của người làm mẹ nói cho mẹ tôi rằng có gì đó không đúng lắm.
“Qua rằm tháng giêng rồi cho Cảnh Cảnh về sau. Tôi nghỉ đến mười lăm, vừa hay có thể ở bên con nó.” Mẹ tôi nói trong điện thoại.
Bởi vậy, nửa tháng còn lại trước khi bắt đầu năm học tôi sống với mẹ.
Ngày tôi về nhà bố tôi, cô Tề làm một mâm cơm, chúng tôi nói chuyện như chưa từng xảy ra chuyện gì, tất cả đều trở về đúng quỹ đạo.
Nội tâm của Cảnh Cảnh có gì đó khác đi rồi, tôi có thể cảm nhận được nhưng lại không biết thay đổi ở điểm nào.
Có lẽ tôi đã tiến gần hơn đến ranh giới trưởng thành rồi!
No. 247
Từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng mong đi học đến vậy.
Ngày bắt đầu học kì mới, tôi dậy từ rất sớm, mang theo bút ghi âm và vở ghi chép của Tân Đông Phương rồi đeo cặp sách lên, vui vẻ bước ra khỏi nhà.
Gió xuân cuối tháng hai vẫn như một con dao sắc cứa qua mặt, ban ngày ngày càng dài hơn chứng tỏ bước đi không thể ngăn cản của mùa xuân. Tôi rời khỏi khu nhà ở trong ánh ban mai sớm, bước đi trên con đường đến trường.
Cặp sách trên lưng rất nặng nhưng tôi vẫn chạy tung tăng trên con đường không một bóng người, giơ hai tay hứng lấy cơn gió xuân mát lạnh đầu mùa.
Cặp sách đập đập vào mông tôi ngày càng nặng, không biết có phải muốn ngăn tôi mới sớm ra đã lên cơn, hay là muốn thúc giục tôi chạy nhanh hơn chút, nhanh một chút.
Lại có thể nhìn thấy dãy lớp học của Chấn Hoa, tôi thật sự có cảm giác nhớ nhung nó.
Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi vị quen thuộc. Những bạn đang mặc đồng phục ngồi trong lớp đa phần đều đang cắm đầu đọc sách, còn một phần nhỏ thì đùa giỡn vui vẻ. Nhìn thấy tôi vào lớp, Giản Đơn, β và Từ Diên Lượng đều vẫy tay chào một cách khoa trương và chạy về phía tôi. Ngày đầu tiên đi học, trên bệ cửa sổ chất đầy sách bài tập và đồ linh tinh, cũng không khác mấy mấy học kì trước, dường như chưa từng xảy ra cuộc tổng vệ sinh vậy.
Hệt như chúng tôi chưa từng rời xa vậy.
Nhưng mà, nhìn những bạn đang tranh thủ thời gian để học, tôi không còn hỏi những câu ngớ ngẩn: Không phải mới vào học ư? Rốt cuộc các bạn ấy đang cắm đầu học gì vậy? như học kì trước nữa.
Trước đây Dư Hoài từng nói, sau khi lên cấp ba sẽ không còn xảy ra những chuyện như kéo dài kì học, đổi giáo viên, phát sách mới, mặc áo đồng phục mới, đón chào học sinh mới mới chuyển trường…
Ít nhất Chấn Hoa là như thế.
Không có bước chững lại như nhau, cũng không có bước khởi đầu làm lại. Bởi vì người khác không ngừng bước, cho nên bạn cũng không dám thả lỏng, cứ như thế mà chạy tiếp.
Nhưng mà, dù sao mùa xuân đã về rồi. Sức mạnh của mùa xuân rất lớn, nó có thể làm tôi buồn, cũng có khả năng khiến tôi nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Cuối cùng đã quay về sớm mai xua tan đêm tối, đã quay về những chồi non xanh, đã quay về những con đường tuyết tan dần, và không thể ngăn bước sự lạc quan trong mỗi con người chúng ta.
Tôi vừa đặt đồ xuống liền có giọng nữ từ đài phát thanh vang lên, nhắc nhở mọi người ra sân trường xếp hàng, chuẩn bị làm lễ chào cờ.
Ngay cả giọng nói lanh lảnh của bạn nữ không biết tên này cũng nghe thân thiết và quen thuộc đến lạ.
Tôi nhìn qua cửa sổ, sân vận động đầy rẫy ba màu áo đồng phục trắng, xanh da trời và xanh lá cây, hòa quyện vào nhau thành một đại dương, còn những dòng suối nhỏ xuất phát từ khu giảng đường đang hướng về khu tổ chức lễ chào cờ cứ chầm chầm hòa mình vào biển cả.
Tôi biết bản thân mình cũng lập tức phải xuống tầng, trở thành một giọt nước trong đó.
Kì học mới đã bắt đầu như vậy.
Giản đơn và β ở đằng sau gọi tôi cùng xuống.
Bạn cùng bàn của tôi – Dư Hoài vẫn chưa đến.
Sổ ghi chép của tôi vẫn chưa đưa cho cậu ấy.
Nhưng tôi sắp được gặp cậu ấy rồi.
Tuy cả một mùa đông tôi không thay da đổi thịt chút nào, lúc giảng bài có thể vẫn tiếp tục nghe không hiểu và sau khi tan học có lẽ vẫn phải đối mặt với tầng tầng lớp lớp phiền não và sự nghi ngờ bản thân mình.
Nhưng dù cho có thế nào, tôi rất nhanh có thể tiếp tục ở bên cậu ấy, cùng bên nhau rồi.
Bất chợt có một khoảnh khắc như thế, tôi đã yêu Chấn Hoa.
Hết chương 44.
Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta - Bát Nguyệt Trường An Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta