Những ai dám làm, sẽ thắng.

Winston Churchill

Download ebooks
Ebook "Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 33 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 474 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 03:29:23 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Tập 1 - Chương 02 Phần 1
HƯƠNG 2
Giải “Người nổi trội nhất” tháng này của báo trường Quang Du cũng được trao cho Minh Hiểu Khê, sinh viên năm hai lớp ba như mong muốn của mọi người. Cô đã vuốt râu hùm của Đông Hạo Nam, người có tính khí nóng nảy nhất của Quang Du tam thiếu gia, trước hàng trăm  con mắt theo dõi mà vẫn rút lui được an toàn. Không những Hiểu Khê không hề bị trả thù, mà trái lại còn hòa vào cuộc sống của “Ba thiếu gia Quang Du”. Theo tiết lộ của một vài người, Minh Hiểu Khê đã nhiều lần tiếp xúc thân mật với Phong Giản Triệt phong nhã ưu tú tại trường.
Cuộc sống của các ngôi sao luôn bị fan hâm mộ quấy nhiễu. Tối nay, thầy giáo Toán lớp ba dạy bù, mãi mới hết giờ mà Hiểu Khê lại không thể về nhà. Cô nằm ườn trên bàn học, than vãn: “Tiểu Tuyền, đồ hại bạn kia. Mình không muốn nói chuyện với cậu nữa”. Tiểu Tuyền làm bộ kinh ngạc: “Mình hại bạn lúc nào? Có giúp cậu thì có. Đừng quên chính mình là người tạo cơ hội cho cậu nổi tiếng ở Quang Du”.
Hiểu Khê bực bội đáp: “Phải rồi! Nếu lúc đó mình không có cách nào thoát khỏi miệng cọp, không biết cậu có đi nhặt xác hộ không?”. Tiểu Tuyền mỉm cười độ lượng: “Làm gì mà mình không biết khả năng của cậu chứ? Nếu không tin tưởng cậu đến vậy, mình đâu dám làm thế. Thôi mà, cậu thú thật đi. Bọn cậu rốt cuộc đã tiến triển đến đâu rồi?”
Tiểu Tuyền vừa dứt lời, mấy cô bạn trong lớp đã xúm lại như một bầy ong, mồm năm miệng mười hỏi: “Phải rồi Minh Hiểu Khê, đừng để bọn mình phải đoán già đoán non nữa. Mau kể xem cậu đang yêu ai thế?”. Cô đầu tiên giả vờ ôm ngực thốt lên: “Là Phong Giản Triệt lãng mạn và dịu dàng sao?” Cô thứ hai tay chống cằm ra vẻ ngây thơ: “Hay là Đông Hạo Nam chàng lãng tử nóng nảy lạnh lùng?”. Cô thứ ba ra vẻ cung kính nghiêng mình 90 độ bái phục: “Hay là Mục Lưu Băng, người có vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong nóng bỏng?”. Rồi các cô đồng loạt thét to: “Hiểu Khê! Nói mau! Nói mau! Kể đi mà!”
Hiểu Khê thở hổn hển, người cô như sắp gãy tan bởi đám con gái nhiều chuyện này đang ra sức lắc. Cô đưa tay ra hiệu im lặng: “Khoan khoan, nghe mình nói!”. Yên lặng. Tất cả mọi người đều ngừng tay, im lặng nín thở chờ cô nói. Một khoảng không yên lặng tới ngạt thở. Chợt Hiểu Khê cất tiếng, giọng rất nghiêm túc: “Xin lỗi đã làm mọi người thất vọng. Mình không hề yêu ai cả”. Đám con gái cùng một lúc như bổ nhào ra phía trước, tưởng như muốn xé Minh Hiểu Khê “không thành thật” này ra từng mảnh và đồng loạt hét lên: “Trời ơi, xạo quá! Còn giấu giếm nữa!”.
Mắt Tiểu Tuyền bỗng sáng lên, cô hét to: “Khoan đã, mọi người nghĩ thử xem. Hôm nay tan học muộn như vậy, bạn trai bí mặt của Hiểu Khê nhất định không nỡ để cậu ấy về nhà một mình. Chúng ta chỉ cần…”. Cả đám con gái tranh nhau reo vang, giọng đắc thắng: “Cùng Hiểu Khê ra cổng trường…. Xem ai đến đón… thì biết ngay… ai là bạn trai của Hiểu Khê… Ha ha ha!”.  Nói xong, mọi người tiếp tục reo vang sung sướng, khiến Hiểu Khê suýt té xỉu. Sao trên đời lại có lắm người điên khùng như vậy nhỉ?
Minh Hiểu Khê thở dài. Lần đầu tiên cô ý thức được, có thể hít thở không khí tự do trong bầu trời đêm là niềm hạnh phúc vô bờ bến. Đám con gái nhiều chuyện ở lớp mãi không chịu buông tha. Chúng cứ loanh quanh rình rập trước cổng trường suốt hơn nửa tiếng, mãi vẫn không thấy bóng dáng bạn trai bí mật của Hiểu Khê, cuối cùng cũng tản về.
Hiểu Khê từ bỏ ý định ngồi xe buýt, thay vào đó là đi bộ trong trời đêm mát mẻ. Vươn vai một cái. Ngáp một cái. Cuộc sống thật là hạnh phúc! Tự do thật đáng quý! Cô vui vẻ vừa đi vừa ngân nga hát. Bỗng nhiên, cô dụi mắt khi thấy một bóng dáng quen quen. Ai thế nhỉ? Mục Lưu Băng sao? Lẽ nào lại là anh ta?
Thật ra gặp Mục Lưu Băng không phải là chuyện lạ tới khó hiểu. Theo lý thuyết xác suất, bất cứ hai người nào trên thế giới đều có khả năng gặp nhau. Nhưng gặp một Mục Lưu Băng say rượu thì quả thật hiếm có. Thường ngày, anh ta lạnh lùng như tảng băng, khó có thứ gì khiến anh ta phải để tâm hoặc chịu tác động? Không hiểu sao giờ lại buồn chán uống say mềm tới mức đi liêu xiêu thế kia nhỉ? Hiểu Khê lòng đầy thắc mắc, không khỏi đi theo. Hơn nữa, cô còn nhớ bao tử của Lưu Băng không được tốt, mới ăn tí đồ cay đã có phản ứng. Như vậy anh ta không thể uống được nhiều rượu. Hiểu Khê nghĩ thầm, phải ngăn anh ta lại. Xem nào, anh ta đi đâu thế kia? Định thần nhìn kĩ, Hiểu Khê thấy Lưu Băng bước vào quán bar Đêm tối.
Ở một góc ngồi khuất trong quán bar, Hiểu Khê lặng lẽ trông chừng Lưu Băng, song cô cũng tự nguyền rủa tính tò mò của mình. Cô vẫn còn nhớ thái độ phản ứng của Lưu Băng trước đây khi cô xía vào chuyện của anh. Hay là mình về nhỉ? Tính tò mò của mình đã gây họa bao nhiêu lần rồi? Hiểu Khê tự nhắc nhở, nhưng thấy Lưu Băng hôm nay thật khác lạ, nên cô vẫn không thể cầm lòng bỏ đi.
Trong quán bar Đêm tối, con người băng giá kia đang uống ly Vodka thứ mười chín. Hẳn anh ta đã ngà ngà say vì mắt đã mơ màng, bộ dạng không còn hoạt bát nữa, thậm chí còn cười ngơ ngẩn không rõ nguồn cơn. Song, sự xuất hiện của Lưu Băng với vẻ đẹp trai của anh đã khiến nhiều phụ nữ trong quán phải chú ý.
Một người phụ nữ trang điểm diêm dúa, sặc sỡ, tay cầm ly rượu, bước tới gần anh ta, âu yếm hỏi: “Chàng trai trẻ, có chuyện gì không vui sao? Có cần ta tâm sự không?”. Lưu Băng khoát tay, bực tức quát lên không khách sáo: “Xéo đi cho ta nhờ!”. Báo hại cho bà ta tức đến đỏ mặt. Một lúc sau, một cô gái nom khá xinh xắn, dễ thương, không cầm lòng được lại tới trước mặt anh ta, rụt rè khuyên: “Anh gì ơi… anh uống nhiều quá rồi, không tốt cho sức khỏe… đừng…”. Lưu Băng vung tay một cái, cả ly Vodka tạt vào mặt cô ta. Cô gái ôm mặt òa khóc rồi chạy mất.
“Nguy hiểm thật!”, Hiểu Khê vỗ vỗ ngực, than, “May mà mình không manh động”. Rồi cô quyết định lấy túi xách đi về, mặc xác con người đẹp trai nhưng cục cằn kia. Đúng lúc đó, Lưu Băng cũng đứng dậy, chân nọ xọ chân kia bước ra ngoài quán. Hừm, thế là cuối cùng anh ta cũng chịu về nhà. Nhưng Hiểu Khê quả thực thấy ngán ngẩm, không muốn theo dõi anh ta một tí nào, nhưng vẫn đành lẽo đẽo đi đằng sau Lưu Băng. Chỉ vì tình cờ con đường anh ta đi cũng chính là con đường dẫn tới nhà cô.
Bỗng ầm một cái, Lưu Băng ngả lăn đùng ra đất. Hiểu Khê hốt hoảng, đứng như trời trồng, không biết cách giải quyết sao. Chắc chắn cú ngã vừa rồi khá đau vì Lưu Băng loay hoay mãi vẫn chưa đứng lên nổi. Hiểu Khê tần ngần hồi lâu, đang đấu tranh xem có nên chạy tới đỡ anh ta dậy hay không thì một chiếc xe hơi ở đâu chợt vèo tới, đỗ xịch lại. Bốn năm tên vệ sĩ to ặc đồ veston từ xe lao ra, vội vàng chạy đến đỡ Lưu Băng và gọi to: “Cậu chủ! Cậu chủ, cậu không sao chứ?”. Hiểu Khê định thần nhìn kĩ. Chà chà, toàn người quen cũ cả, đúng thật là có duyên gặp lại nhau. Chúng chính là bọn xã hội đen mà cô đã dạy dỗ ngay từ ngày đầu tiên đến trường Quang Du.
Cô bỗng hiểu ra rằng đám vệ sĩ này chính là người bảo vệ cho Lưu Băng. Hẳn nào anh ta toàn kiêu ngạo, chửi mắng cô. Bọn họ vừa ra sức đỡ Lưu Băng, vừa giục giã: “Cậu chủ! Về nhà thôi!”. Lưu Băng gắng sức vùng vẫy và giận dữ gào thét chả kém Hạo Nam: “Tránh ra! Để cho ta được yên”. Thế nhưng đám vệ sĩ rắn mặt xem ra không coi trọng lời nói của Lưu Băng một mảy may. Họ ra sức lôi kéo anh ta về phía xe hơi bằng được. “Cậu chủ, ông chủ đã dặn phải đưa cậu về nhà bằng bất cứ giá nào”.
Lưu Băng vẫn gắng giãy giụa và gào thét nhưng anh ta đã uống say mèm, bản thân còn đứng không vững nên khó có thể là đối thủ của những gã đàn ông to lớn kia. Lưu Băng tức tối gào lên: “Buông ra! Ta thà chết cũng không về”. Mấy tay vệ sĩ cũng mất dần tính kiên nhẫn. Chúng đáp sẵng, giọng không còn khách khí: “Ông chủ đã dặn, nếu cậu không chịu hợp tác, chúng tôi phải cưỡng chế”. Lưu Băng lồng lên như con hổ: “Giỏi lắm! Được lắm! Có bản lĩnh cứ ra tay đi!” và càng ra sức chống cự.
“Binh!”, một cú đấm trúng mặt Lưu Băng. Khiến miệng anh ta chảy đầy máu, mắt tóe sao như đom đóm. Hiểu Khê nhịn không nổi, thật quá đáng. Cô liền nắm chặt tay, nhảy ra giữa đường, phẫn nộ quát to: “Dừng tay!”. Cả lũ vệ sĩ kinh ngạc dừng tay, định thần quan sát rồi đồng thanh thốt lên: “Lại là cô à?”
Quả thật đầu óc chúng còn in đậm hình ảnh của Hiểu Khê trong trận đánh bất ngờ trước, khiến một tay phải thua trong nhục nhã. Cô đã thực sự để lại ấn tượng sâu sắc và lần này cô lại đột ngột xuất hiện, không biết điềm gì đây. Hiểu Khê chỉ tay vào Mục Lưu Băng đang bèo nhèo như nắm giẻ, dõng dạc quát gằn từng chữ: “Buông anh ta ra!”. Khiếp sợ trước cô, đám vệ sĩ liền lập tức làm theo. Chúng vừa buông tay ra, Lưu Băng lại ngã lăn đùng ra đất, rên rỉ đau đớn.
Hiểu Khê thở dài, đỡ anh ta dậy. Đúng là oan nghiệt, không hiểu sao cô cứ gặp phải Lưu Băng trong những tình huống thật khó xử. Cả người Lưu Băng nặng trĩu đè lên cánh tay và bả vai của cô. Lưu Băng lắp bắp mở miệng, nồng nặc mùi rượu: “Cô… cô là ai? Sao… lại giúp tôi?”. Hiểu Khê khó chịu bịt mũi lại, đáp: “Là người duy nhất có thể cứu anh ra khỏi nước sôi lửa bỏng”. Lưu Băng ngơ ngác lặp lại: “Là người có thể cứu tôi ra khỏi…”. Hiểu Khê quát khẽ: “Nếu anh không muốn theo họ về thì ngậm miệng lại”.
Lời dọa thật hữu hiệu, Lưu Băng lập tức im thin thít. Mấy tên vệ sĩ sau một hồi ngơ ngác mới phát hiện thấy Lưu Băng đã bị cô cướp mất, liền gầm gừ: “Trả cậu chủ đây. Nếu không chúng tao sẽ không để mày được yên”. Hiểu Khê ngán ngẩm nói: “Bớt nói nhảm đi! Chỉ cần một tay, ta cũng có thể đánh cho các ngươi tơi bời. Không tin thì thử đi!”. Tất nhiên là cả lũ tin ngay, mặt mày ủ rũ như con gà trống bại trận. Một tên chưa tin lời của Hiểu Khê lập tức được minh chứng bởi cái mặt bị đánh bầm dập.
Cả lũ sợ hãi đến tái mặt, không khỏi buột miệng hỏi: “Cô là ai? Thuộc phái nào?”. Minh Hiểu Khê ưỡn ngực, tự hào đáp: “Ta là Minh Hiểu Khê, đi không đổi họ, ngồi không thay tên”. Cả lũ len lén định rút lui về phía xe hơi thì chợt cô quát to: “Anh kia, qua đây!”. Gã đàn ông bị gọi mặt mày tiu nghỉu, sợ hãi đi tới. Vừa tới trước mặt Hiểu Khê, hắn đã bị cô bất thình lình đánh một cú móc hàm đau điếng. Hiểu Khê giận dữ quát to: “Sao ngươi dám đánh cậu chủ nặng thế này?”. Cả đám vệ sĩ tái mặt, chen nhau chui tọt hết lên xe.
Đúng là tính hiếu kì có thể hại chết con mèo. Và Minh Hiểu Khê thấy mình đúng là con mèo đáng thương đó. Giờ đây khóc lóc cũng chẳng ích gì. Cô phải cõng Lưu Băng cao tới 1m82, toàn thân mềm nhũn. Thật khó nhọc. Ì ạch mãi cô mới mở được khóa vào phòng trọ. Hừm, biết khổ như vậy, thà mình để lũ vệ sĩ vác anh ta về cho xong. Không biết Lưu Băng sống ở đâu nhỉ? Hiểu Khê chợt tiếc rẻ vì không có số liên lạc với Phong Giản Triệt, Đông Hạo Tuyết và Hạo Nam. Chả lẽ đành vứt Lưu Băng đang say mèm ra đường. Hiểu Khê thấy lòng mình không nhẫn tâm làm được như vậy.
Rốt cuộc, sau bao nhiêu công sức, Hiểu Khê cũng lôi được Lưu Băng vào nhà. Cô thở phào nhẹ nhõm, tưởng mình được thoát nợ thì Lưu Băng bắt đầu nôn ọe. Hiểu Khê ngửi thấy mùi nôn cũng muốn nôn theo, định bụng hất  anh ta ra. Nhưng thấy Lưu Băng mặt mũi xanh nhợt, nôn thốc nôn tháo, mồ hôi đầm đìa trên trán, lòng Hiểu Khê lại mềm nhũn, đành tặc lưỡi giúp cho trót, giúp anh ta xử lí những chất dơ bẩn vương trên áo, rồi giúp lau mồ hôi cho anh ta.
Dọn dẹp xong xuôi, Minh Hiểu Khê thấy mệt nhoài tưởng như chết đi được, chỉ muốn nằm lăn ra đánh một giấc cho đã. Nhưng cô lại dằn lòng nhường chiếc giường êm ấm cho Lưu Băng. Còn cô ngủ ngồi, gật gù bên cạnh thành giường, nom thật tội nghiệp. Thế nhưng nào đã được yên. Hiểu Khê mới chập chờn một lúc đã nghe thấy tiếng Lưu Băng rền rĩ rên la. Hiểu Khê gắng mở mi mắt nặng trịch ra nhìn. Oi chao, anh ta đang cuộn tròn như con tôm khô, tay nắm chặt trên bụng, lông mày nhíu chặt, sắc mặt vàng vọt, toàn thân vã đầy mồ hôi, răng nghiến kèn kẹt.
Minh Hiểu Khê hoảng sợ lắc mạnh tay Lưu Băng, la lớn: “Mục Lưu Băng! Anh làm sao vậy?”. Lưu Băng không ngừng vật vã, rên rỉ: “Đau. Đau quá!...”. Hiểu Khê cuống cả lên, xoa rối rít khắp người Lưu Băng: “Anh đau ở đâu?”. “Đau…”, tay anh ta ôm chặt bụng. Trời ơi, dạ dày, cái dạ dày vốn ốm yếu của Lưu Băng đã phản ứng. Hiểu Khê cau mày. Đã không biết uống cứ đòi uống, cho chết. Nhưng nhìn Lưu Băng đau đớn, quằn quại như sắp chết, lòng Hiểu Khê lại đau như xát muối. Cô gắng đỡ Lưu Băng, dồn dập hỏi: “Anh cần thuốc gì? Làm thế nào mới đỡ đau?”. Lưu Băng líu cả lưỡi, không thể nói thêm được gì ngoài từ: “Đau…”.
Trời ơi. Anh ta sẽ không chết ở chỗ mình chứ? Minh Hiểu Khê căng thẳng đến phát sốt. Lúc này Lưu Băng đau quặn tới mức ứa nước mắt. Nhìn giọt nước mắt long lanh từ khóe mắt Lưu Băng, người Hiểu Khê như tan ra. Cô quyết định phải chữa bệnh cho Lưu Băng, dẫu cho lợn lành thành lợn què cũng được. Cô khẽ đỡ anh ta dậy, gắng giữ tấm thân mềm oặt của Lưu Băng cho vững, còn mình ngồi sau anh ta và xếp tròn, đặt một tay lên người anh ta để truyền nội công.
Hiểu Khê gắng vận dụng hết nội công làm bàn tay cô nóng lên rồi xoa nhẹ lên lưng của Lưu Băng. Chẳng mấy chốc đã có tác dụng. Da thịt Lưu Băng từ từ ấm lên, bắp thịt căng cứng đã dần thả lỏng rồi… Hiểu Khê rùng mình, lắc đầu, cố xua tan cơn buồn ngủ, cố gắng giữ tỉnh táo, nhè nhẹ xoa tiếp.
Sáng sớm, Hiểu Khê đang ngủ say bỗng thấy trong lòng mình có cái gì đó đang cựa quậy. Cô thấy thật khó chịu. Nằm im đi nào, để yên cho người ta ngủ chứ, cô nạt. Nhưng vật đó lại càng giãy dụa mạnh hơn. Hiểu Khê he hé mắt, gắng gượng ngó xem đó là vật gì… thì đụng ngay đôi mắt lạnh lùng của Lưu Băng đang nhìn cô chăm chú. Thì ra vật nằm trong lòng cô, đang giãy dụa chính là Lưu Băng. Tối qua, cô mãi truyền nội công cho anh ta và lăn ra ngủ, ôm cả Lưu Băng đang say mềm.
Hiểu Khê luống cuống, không biết giấu mặt vào đâu. Lưu Băng thì hầm hè quát: “Nói!”. Cô giả bộ ngơ ngác: “Nói cái gì?”. Lưu Băng vẫn điên tiết: “Tại sao tôi lại ở đây? Với bộ dạng thế này? Quần áo tôi đâu rồi?”. Hiểu Khê chợt nhận ra rằng trên người Lưu Băng chỉ mặc độc một chiếc quần lót, để lộ da thịt đẹp đẽ. Cô đang ngần ngừ tìm cách giải thích thì Lưu Băng lại hét ầm lên: “Trả quần áo đây. Cô cố tình làm gì đây hả?”. Hiểu Khê bắt đầu bực mình, nghĩ bụng vì anh mà tôi phải mất ngủ cả đêm chăm sóc, thật không chịu đựng nổi nữa.
Nhưng Hiểu Khê vẫn kìm lời, chỉ đi vào phòng vệ sinh, xách bộ quần áo bẩn vẫn đầy mùi rượu của Lưu Băng đi ra, dí vào mặt anh ta. Lưu Băng lại nảy lên, lùi lại mấy bước, bịt mũi hỏi: “Khiếp quá, sao lại thế này?”. Hiểu Khê hậm hực đáp: “Hôm qua tôi phải nín thở để cởi ra giúp anh rồi đấy. Chả lẽ còn bắt tôi phải giặt sạch hay sao? Đã không cám ơn lại còn quát tháo”. Lưu Băng chịu không nổi, đã phát cáu: “Rốt cuộc là chuyện gì đây?!”. Hiểu Khê trợn mắt lên quát: “Thông minh như anh còn không hiểu thì làm sao tôi biết được”.
Sắc mặt của chàng trai đẹp nhất, băng giá nhất của Quang Du vụt chuyển sang màu đỏ tía. Chịu, không hiểu nổi anh ta đã nghĩ sang chuyện gì.
Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê - Minh Hiểu Khê