Vẻ hào nhoáng sang trọng là thứ mà mọi người luôn ao ước, nhưng chính sự trưởng thành trong khó khăn mới thực sự làm người ta ngưỡng mộ.

Francis Bacon

 
 
 
 
 
Tác giả: Cổ Tây Tước
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 728 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 02:46:49 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 01-02
êm nay bao giờ sáng – Chương 1
Lạc Trăn kéo hành lý từ sân bay quốc tế thủ đô phóng khoáng bước ra, đã là mùa hạ hai năm sau. Cô bây giờ không còn là con nhóc với mái tóc ngắn ngủn như nhím xù, mặc quần đùi áo ba lỗ chạy nháo dưới ánh nắng chói chang. Trang phục thời thượng tao nhã, tóc dài chấm vai, làn da trắng nõn, chẳng qua vẫn không trang điểm như xưa, theo lời mẹ Lạc mà nói, đúng là nhục sắc tẩu thiên hạ [1], nhưng Lạc Trăn khiêm tốn giải thích lại rằng, dù có là nhục sắc thì cũng là mỹ sắc.
Vốn dĩ kỳ nghỉ hè định sang Bắc Âu chơi, nhưng Lạc phu nhân gọi điện tới, Lạc Lăng sắp lên lớp sáu, con về phụ đạo cho nó đi, nhất là tiếng anh ấy, khi đó Lạc Trăn đang ngồi ở quảng trường Occidental ăn điểm tâm, suýt thì nghẹn chết luôn. Tiếng anh của Lạc Lăng quả thực có thể lấy “một tờ giấy trắng dễ vẽ” để hình dung. Nhưng đã hơn nửa năm không gặp, Lạc Trăn nghĩ, vậy nhất định là rất nhớ cô, còn nhớ Giáng Sinh năm đó họ không dằn được nỗi thương nhớ chạy sang nước Mỹ thăm cô, mang theo túi lớn túi bé đặc sản đất Trung Quốc, ăn đến mức mấy cô bạn người nước ngoài cùng phòng Lạc Trăn vui hết cỡ, Lạc phu nhân cũng vui vẻ, cảm giác như lấy chính đặc sản quê nhà giành được vinh quang cho người Trung Quốc mình.
Nhưng thật ra thì, kỳ nghỉ lần này trở về chủ yếu là vì, trong điện thoại Lạc phu nhân khóc lóc kêu la đủ kiểu, quả thực —- ai mà chịu được, vì thế Lạc Trăn nhất thời không nén nổi đành trở về.
Lạc Trăn đứng đợi ở cửa sân bay khoảng mười phút thì trông thấy chiếc xe con bọ dáng mini với lớp sơn vàng bóng sáng loáng một mình một kiểu của Lạc phu nhân từ từ tiến vào làn xe.
Lạc Lăng từ bên ghế phụ vươn cổ ra gọi Lạc Trăn, “Lạc Trăn Lạc Trăn, ở đây ở đây này!”
“Đừng hét nữa, thấy rồi, phát sáng thế kia mà.” Cầm hành lý ném ra thùng xe phía sau rồi lên xe.
Lạc phu nhân quay đầu liếc Lạc Trăn một cái, “Gầy quá.” “Ăn không quen thôi ạ, đồ Trung Quốc vẫn ngon hơn.”
“Đương nhiên!” Lạc phu nhân cảm thấy vô cùng tự hào về đồ ăn Trung Quốc.
“Đúng rồi,” Lạc phu nhân bỗng nhớ ra điều gì đó, cười sảng khoái, “Đứa nhỏ Tiểu Thụy ấy rất tức giận, ha ha…”
Hai mươi năm trước, Lạc phu nhân chỉ cô nhóc đối diện nói với Lạc Trăn, Lạc Trăn à, sau này Tiểu Thụy chính là thanh mai của con đấy, Thẩm phu nhân cũng chỉ cô bé đối diện nói với Thẩm Hạ Thụy, Tiểu Thụy, về sau Tiểu Trăn chính là trúc mã của con. Oan nghiệt bắt đầu từ đó.
“Con đã bảo mẹ đừng kích con nữa.” Lạc Trăn lại hoài nghi liệu mình rốt cuộc có phải do vị phu nhân đây thân sinh không.
Lạc Lăng cũng cực kỳ vui vẻ chêm vào, “Đúng đúng, chị Tiểu Thụy rất tức giận, có lần em sang nhà chị ấy thì thấy chị ấy đang lấy ảnh của Lạc Trăn ra chơi ném phi tiêu.” Lạc Trăn đờ ra, nghĩ đây là kiểu phụ nữ gì vậy, quá ác.
Nói xong đoạn Lạc Lăng bổ xung thêm một câu càng hiểm, “Tao phi trúng ót mày rồi!”
Đoạn đường ầm ĩ trở về nhà, Thẩm gia cách Lạc gia ba căn, lúc đi qua cổng nhà họ Thẩm Lạc Trăn vẫn không dám liếc nhìn, sợ bay ra cái gì đó.
Xuống xe kéo hành lý lên lầu.
Lạc phu nhân ở lầu dưới gọi, “Đồ đạc đừng dọn ra, tắm ngủ điều chỉnh chênh giờ đã, đến tối ra ngoài tìm ba con ăn cơm.”
“Biết rồi ạ!”
Vừa bước vào phòng liền nằm úp lên giường như xác chết, kế đó lại cân nhắc liệu có nên gọi điện cho Thẩm Hạ Thụy, mê man ngủ luôn bên mép giường, lúc tỉnh lại ngoài trời đã tối đen như mực, bò dậy đi tắm, tinh thần sảng khoái chạy xuống lầu, thấy Lạc Lăng đang chơi trò chơi ngoài phòng khách, rót cốc nước đứng sau sô pha nhìn người nào đó đang cần cù đào mìn.
Đến khi Lạc phu nhân trang điểm vô cùng lộng lẫy kiều diễm bước xuống lầu, bèn ngúng nguẩy chạy đi tìm ba Lạc về ăn cơm.
Lạc Vĩ Minh liếc Lạc Trăn cái đầu tiên liền khen con gái đẹp lên hẳn, Lạc Trăn đứng đó khiêm tốn đáp thẳng đương nhiên.
Trong bữa ăn Lạc Trăn bỗng nhớ đến chuyện thực tập nghỉ hè, tiện thể đề cập với ba. Chuyên ngành đại học của Lạc Trăn là thương mại điện tử, sang đại học Colombia đất Mỹ lại chọn Programming Language (chương trình thiết lập ngôn ngữ), thật ra với bằng cấp của Lạc Trăn để tìm công việc thực tập tại địa phương cũng không khó, nhưng nếu có thể dễ dàng hơn cô hoàn toàn không ngại đi cửa sau, không can hệ đến thế lực, năng lực, hay danh dự, chỉ vì —- cửa sau quả là con đường rất được mà.
Lạc Vĩ Minh nhìn con gái khẳng định thế lực cổ hủ của ông như vậy, lập tức cưng chiều vỗ về, “Con nghỉ ngơi mấy hôm, muốn thực tập chỗ nào ba sẽ sắp xếp ổn thỏa cho con.” Ba Lạc Trăn đích thực cũng có chút bản lĩnh, trong cái thành phố này cũng coi như là một đất bá vương, Lạc Trăn tổng kết lại, cái bụng bia đó ưỡn ra một cái chính là quyền lực.
Mấy ngày kế tiếp Lạc Trăn vô cùng nhàn hạ ở nhà chơi đùa tu thân dưỡng tức, cái gì cũng chẳng làm, đến tận ngày thứ tư, vừa mở cửa phòng thì thấy khuôn mặt của mẹ kế, Lạc Trăn cảm thấy dường như mình ngủ đến hồ đồ rồi, đang muốn đóng sập cửa ngủ tiếp, kết quả là mẹ kế xông vào cửa bèn tung chiêu hiểm.
“Năm đó mày đi quả thật rất tuyệt tình!”
Lạc Trăn yếu ớt giãy giụa, “Chị à, em không phải đã về rồi sao.”
“Mày tìm lương tâm mày mà đòi công bằng ấy!”
Cúi đầu, “Em sai rồi, chị Thẩm à.”
Lạc Trăn bỗng nhiên nhận ra mình và Thẩm Hạ Thụy đều đã hai mươi sáu tuổi, còn nhớ năm đó hai con nhóc vẫn tay nắm tay cùng đi nhà trẻ, lúc ấy thật sự rất hồn nhiên, nhưng giờ đây, như lời Lạc phu nhân đã nói, thời gian thấm thoắt trôi đi, con gái mẹ cũng có thể làm mẹ rồi, ý là Lạc Trăn, con nên tìm một người đàn ông để gả đi.
—-***—-
[1] ý là phô da thịt ra bên ngoài.
CHƯƠNG 2
Dịch: rainyalice
Ba giờ sáng, Lves gọi điện tới ra sức dùng câu sóng đôi khoe khoang lễ lội carnival đường phố ở Đức tuyệt vời biết bao! Sôi động biết bao! Lay động lòng người biết bao! Lạc Trăn nghĩ, đây quả đúng là rung động lòng người, mới có ba giờ sáng! Lves là đàn anh đại học của Lạc Trăn, người Pháp, bộc trực, tự nhận mình là Apollo, thích mạo hiểm, trong hoạt động trợ lý thám hiểm nhìn trúng tiềm năng thể thao mạnh mẽ của Lạc Trăn, ép người nào đó tham gia tổ leo núi, tổ lặn biển sâu, tổ nhảy dù các kiểu trên không trung, cuối cùng biến cả con người Lạc Trăn trở nên dũng mãnh như dã thú, lên trời xuống bể không có gì không thể.
Nói thật thì, Lạc Trăn thật sự rất sợ người này, quan hệ giữa họ còn tốt hơn cả sinh vật hạ đẳng với sinh vật thượng đẳng trong chuỗi đồ ăn, vì thế, đối với Lạc Trăn mà nói, đối diện với Lves điều duy nhất có thể làm chỉ có nịnh nọt.
Nhưng, tình hình giờ đã khác, Lạc Trăn nghĩ, ôi trời cao hoàng đế xa như anh có thể bay từ Đức về được sao, hơn nữa nơi tôi đang đứng bây giờ chính là địa bàn của người Trung Quốc chúng tôi, anh có là quỷ bay tới cũng đỡ được khí hậu nơi đây, coi như anh còn dũng mãnh có thể chống chọi được cái môi trường khô hạn chút gì đó đi, thì 1,3 tỷ con dân tổ quốc mỗi người một bãi nước bọt cũng dìm chết anh trong lũ lụt. Lạc Trăn thỏa sức tưởng tượng xong, ưỡn lưng đáp một tiếng.
“Anh trai à, anh có biết giờ là mấy giờ không?” Châm biếm ngược trở lại.
“Mẹ nó, không hỏi thời gian của Đức à!” “Mẹ nó tôi đang chửi anh còn có thể bắt chẹt tôi thế nào nữa hả.” Lạc Trăn gào lên một cách sảng khoái, cảm giác này tựa như mình bỗng nhiên tiến hóa thành sinh vật thượng đẳng.
“Không đi, em phải ở nhà. Đã nói không đi chị đây còn sợ anh á. Bố ghét nhất là Nhật Bản. Núi Phú Sĩ? Xì, nó thanh khiết tươi đẹp được như Hoàng Sơn chắc. Không đi, các người tự thong thả mà leo. Hừ, phong cảnh tráng lệ, nói không chừng đợi các người trèo đến đỉnh núi lửa nó mà phun trào lên, vậy thì quả là vô cùng tráng lệ, đến lúc đó ngay cả nhặt xác tôi cũng không cần, trực tiếp nhặt tro cốt cho các người thôi. Hoa anh đào? Nó có được chất phiêu bồng của hoa đào chúng tôi chắc. Đẹp để làm cái gì, có gan thì anh bắt nó kết quả đi. Chậc, biết ngay anh không có gan đó mà.”
Nói xong câu này, Lạc Trăn lập tức cúp máy, chính ra thì câu cuối hơi quá chút xíu, sau này ngẫm lại, thật sự có quá đáng tí xíu!
Tiếng chuông di động xinh xắn vang lên, Lạc Trăn cân nhắc tên Lves này liệu có phải muốn cô chết không xong, đoạn chẳng buồn nghĩ cầm điện thoại tắt máy.
[Lạc Trăn đã trở về, cậu là người đầu tiên tôi báo đấy! Thẩm Hạ Thụy, 11 giờ 7 phút.]
Đồng hồ báo thức trên tường chạy từ 11 giờ đến ba giờ sáng, sau đó, lại tiếp tục chạy.
Người đàn ông đặt di động trong tay xuống, chậm rãi đứng lên đến bên cửa sổ, khuôn mặt anh tuấn dưới ánh đèn xanh u tối lộ vẻ thâm trầm khó đoá
Đêm nay bao giờ sáng Đêm nay bao giờ sáng - Cổ Tây Tước