There is no such thing as a moral or immoral book; books are well written or badly written.

Oscar Wilde, Picture of Dorian Gray, 1891

 
 
 
 
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 34
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 623 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 00:07:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11
ử Quân, có phải đến bây giờ em vẫn còn yêu cha của Lam Lam không? Thành thật mà nói, chị thật sự tò mò cha Lam Lam là người như thế nào mà làm cho em không thèm liếc mắt đến người đàn ông khác.”
Tả Tử Quân dừng động tác trên tay.” Thật ra chị cũng từng gặp cha của Lam Lam rồi.”
“ Chị đã gặp?” Cô khó nén kinh ngạc.” Là ai?”
Cô nhìn bà Lô bên cạnh, sau khi chắc chắn bà không hiểu họ đang nói gì liền không cố kỵ nói ra, nhưng vẫn hơi hạ giọng một chút.” Chính là Lục Thừa Diệp.”
“ Cái gì, anh ta không phải là anh rể của em hay sao?” Cô nhớ Tả Tử Quân có một người chị sanh đôi, chỉ là nhiều năm rồi không liên lạc, không ngờ lần này nghe tin lại là tin xấu như thế.
“ Em cũng không biết phải giải thích thế nào, nói chung là rất phức tạp, khi nào rảnh em sẽ kể cho chị nghe.” Đối với cô, cha của Lam Lam là một bí mật không thể nói, tại sao giờ cô lại nói cho Á Vi nghe? Mọi chuyện đều có nguyên nhân, lần trước cô mang con gái đến Bắc Thượng thăm viếng chị gái, nghĩ đến việc chị cô còn trẻ như vậy mà đã ra đi liền cảm thấy đau đớn. Nghĩ đến một ngày cô cũng đột nhiên ra đi như thế, như vậy phải có ít nhất một người biết cha Lam Lam là ai, nên cô mới nói cho Á Vi biết bí mật này. Nếu như cô có thể sống đến khi con gái kết hôn thì việc này sẽ trở một bí mật mãi mãi.
Năm đó, hơn hai tháng sau khi trở về từ biệt thự, chị cô cùng Lục Thừa Diệp kết hôn. Cô cảm thấy vui mừng thay cho chị cô. Khi chị cô cùng Lục Thừa Diệp đến châu Âu hưởng tuần trăng mật thì em trai cô vì viêm phổi mà qua đời. Hai ngày sau, mẹ cô cũng đi theo. Ngay lúc đó, cô bị đả kích rất lớn, chị Lộ Nhi liền đến giúp đỡ xử lý hậu sự, nhưng chị bảo nên chờ chị cô trở về mới báo việc mẹ và em cô qua đời.
Sau khi mẹ và em cô mất, cuộc sống của cô cũng mất đi phương hướng. Mấy ngày sau, cô thường xuyên buồn nôn. Lúc bắt đầu, cô chỉ nghĩ do mình quá nhớ người thân nên ảnh hưởng đến sinh lý. Nhưng đến khi ngay cả ăn hoặc nghe mùi thức ăn cũng khiến cô muốn nôn nên mới phải đến bệnh viện kiểm tra, ai ngờ lại phát hiện mình mang thai.
Cô coi con mình là bảo bối ông trời tặng cô, để cho cô có phương hướng cho cuộc sống mới. Đương nhiên cô cũng biết sự tồn tại của đứa bé sẽ làm ảnh hưởng đến tương lai của chị cô và anh rể. Vì vậy, cô nói với chị cô về sau đường ai nấy đi, không cần phải liên lạc nữa, sau đó cô mang theo “ bí mật” rời đi.
Cao Á Vi biết Tả Tử Quân không biết phải nói sao, cha Lam Lam lại là anh rể của mình, vừa nghĩ đến đã thấy phức tạp. Vì vậy cô cầm vỉ bánh vừa nướng xong đưa cho Tả Tử Quân.” Những chuyện cực khổ đó đã qua, chuyện phức tạp như vậy không cần suy nghĩ nhiều, không phải muốn ăn vụng một miếng bánh hay sao, cầm đi.”
Cô nhận lấy bánh.” Cám ơn.”
“ Không cần khách sáo.”
Đột nhiên Cao Á Vi nhìn thấy bà ngoại lại đang ăn lung tung cái gì đó, lần này lại là con trai màu sắc rực rỡ làm bằng đất sét, cô liền chạy đến giành lấy.” Bà ngoại, cái này không thể ăn, nếu ăn bà sẽ bị đau bụng nữa đó.”
“ Cái này là đất sét, không thể ăn, bà ăn bánh bích quy này đi.”
“ Uhm.”
Cũng trong lúc đó, trong nhà trẻ, Tả Dạ Lam bĩu môi, gương mặt không vui.
Thứ bảy này sẽ có hoạt động cha con, bé biết cha các bạn đều sẽ đến, chỉ có bé không có cha, tại sao bé lại không có cha chứ?
Bé không thích không có cha, bé cũng muốn có cha đi cùng.
Sau đó, bé nhớ đến chú Lục, chú Lục so với cha của các bạn còn đẹp trai hơn, bé đã giấu danh thiếp của chú Lục trong túi đeo lưng hình chú gấu nhỏ mà bé thích nhất, bé quyết định sau khi về nhà sẽ lén gọi điện cho chú Lục, nói chú đến nhà trẻ tham gia hoạt động cha con với bé.
Buổi sáng thứ bảy.
“ Lam Lam, uống sữa nhanh lên, nếu không chúng ta sẽ đến trễ đó.”
“ Vâng ạ.” Nói như vậy nhưng miệng nhỏ vẫn tiếp tục uống sữa.
Tả Tử Quân không biết con gái đang mè nheo chuyện gì, trước kia rõ ràng bé uống sữa rất nhanh, sao hôm nay lại như cố ý kéo dài thời gian vậy.” Lam Lam, nhanh lên một chút.”
“ Nhưng thầy Thuyết có nói, con nít ăn gì cũng không được quá nhanh.”
“ Con bây giờ đang uống sữa, không phải đang ăn, hơn nữa cũng còn có chút xíu, con không thể bưng lên uống một cái cạn sạch hay sao? Chúng ta thật sự sẽ trễ đấy.”
“ Chờ thêm một chút nữa thôi.” Lam Lam nói.
Chỉ còn một hớp, chính là bé không chịu uống xong, cô cảm thấy con gái sáng hôm nay có chút kỳ lạ.” Con làm sao vậy, không muốn đi nhà trẻ sao?”
Bé lắc đầu.” Con không phải không muốn đi nhà trẻ.”
“ Nếu không phải, vậy con chờ gì à?”
“ Con muốn chờ…” Lam Lam mím môi, không dám nói ra.
“ Chờ cái gì?” Rốt cuộc là con gái cô muốn chờ cái gì? Thấy bé không nói, Tả Tử Quân cũng có chút mất nhẫn nại rồi.” Tốt lắm, mặc kệ con muốn chờ cái gì, bây giờ chúng ta không đi thì sẽ trễ thật đó, con lập tức uống sữa xong đi.”
“ Vâng.” Nhìn mẹ sắp tức giận, bé chỉ có thể ngoan ngoãn uống xong, sau đó đem chén đặt trên đó.
“ Tốt lắm, chúng ta đi thôi.”
Khi Tả Tử Quân cùng con gái đi ra khỏi nhà, chuẩn bị đến nhà trẻ thì thấy Lục Thừa Diệp từ trên xe bước xuống, gặp anh, cô không khỏi kinh ngạc.
Tại sao anh lại xuất hiện.
Không giống với người mẹ đang sững sờ, Lam Lam nhìn thấy chú Lục liền vui vẻ chạy đến, hưng phấn mở cửa ra.
“ Chú Lục, chú đến rồi!”
Anh một tay ôm lấy Lam Lam.” Lam Lam, xin lỗi, chú đến trễ phải không?”
“ Không, á… mẹ nói cũng sắp trễ rồi.” Chỉ là nhìn thấy chú Lục thật sự đến, Lam Lam cười đến vui vẻ ôm chầm lấy anh.
Nghe con gái cùng Lục Thừa Diệp nói chuyện, Tả Tử Quân nghi hoặc không dứt, đi lên phía trước hỏi.” Anh Lục, xảy ra chuyện gì sao? Sao anh lại đến đây?”
Cô cho rằng lần trước đã là lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ rồi.
Đặt Bẫy Cha Cục Cưng Đặt Bẫy Cha Cục Cưng - Mễ Nhạc