Sở dĩ bạn thất bại là do bạn dám tiên phong đi tìm vùng đất mới, phương pháp thực hiện mới, và những cách thức thể hiện mới.

Eric Hoffer

 
 
 
 
 
Tác giả: Cầu Mộng
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 582 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 22:27:57 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
ắn mạnh mẽ tách nàng ra, nhắm ngay cửa huyệt đẩy người đi vào, vào đến tận gốc, lớp chướng ngại bị xuyên thấu khiến thân mình hai người đều rơi vào căng thẳng.
Long Thần Dục không cho nàng thời gian thích ứng, lập tức vội vàng mà mang theo dã tính mạnh mẽ ra vào, va chạm.
Từ Ngọc Mẫn đau đến mức dùng sức đấm vai hắn, không làm chủ được bản thân, mờ mịt trước mắt biến thành màu đen.
Nước mắt nàng không tiếng động chảy xuống bên gối, vì nàng đã mất đi trinh tiết, cũng vì nàng không thể phản kháng vận mệnh.
Từ ban đầu là gượng gạo lỗ mãng, dần dần trở nên như cá gặp nước, hai mắt Long Thần Dục hơi híp lại, hưởng thụ cảm giác ra ra vào vào trong cơ thể thê tử.
Dần dần, hắn bắt lấy thân thể của nàng, thỉnh thoảng cúi người cắn hôn, vì sức lực nơi tay không thuần thục, khiến da Từ Ngọc Mẫn bị xướt nhiều chỗ.
Từ Ngọc Mẫn bị hắn ép buộc mà cả người đều đau, căn bản chẳng thể nói đến vui vẻ thoải mái gì đó, nàng thầm mong loại giày vò này mau chấm dứt.
Rốt cuộc khi hắn trút dục vọng ra, nàng âm thầm thở phào một hơi thật lớn.
Đáng tiếc, nàng cao hứng quá sớm.
Sau khi Long Thần Dục nghỉ ngơi lấy sức, lại càng hứng trí, không quan tâm gì, kéo nàng lại, bắt đầu hưởng thụ việc vui nơi khuê phòng.
Lúc này lại khác biệt lớn với lần đầu tiên, hắn có kỹ xảo, dường như cũng săn sóc hơn, thời gian cũng theo đó mà càng lâu.
Từ Ngọc Mẫn cũng dần dần cảm nhận được niềm vui sướng, nhưng cảm nhận nhiều hơn là tình cảnh đau đớn mà lúc ban đầu hắn thô bạo gây ra cho nàng.
Cuối cùng, thể xác và tinh thần mệt mỏi sau khi hắn thỏa mãn rời khỏi, rất nhanh nàng chìm vào mộng đẹp.
Ánh mặt trời xuyên qua màn dừng trên gương mặt xinh đẹp trong trẻo yêu kiều bên gối của Từ Ngọc Mẫn, lông mi như cánh quạt hơi run rẩy chớp vài cái, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Nàng nâng tay che ánh sáng chói ở trước mắt, thần trí vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhất thời có chút mơ màng không biết mình đang ở đâu.
"Nàng tỉnh rồi?"
Một giọng nam vui mừng từ bên cạnh truyền đến, khiến trong nháy mắt thần trí Từ Ngọc Mẫn quay về, nàng nhớ ra hết thảy, đôi mi thanh tú không tự giác nhíu lại.
"Nàng không thoải mái sao? Ta gọi Thái y giúp nàng."
Từ Ngọc Mẫn vội vàng với tay kéo hắn lại, nếu không người nọ sẽ cứ thế mà khỏa thân xuống giường đi gọi người. Còn nữa, nàng chỉ không thoải mái, lúc này cũng không nên tìm Thái y, nếu không ‘không khoẻ’ sẽ bị phát tán ra.
"Không sao, chỉ hơi mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi." Dù rằng không muốn nói với hắn, nhưng có những lời vẫn không thể không nói.
Trên mặt Long Thần Dục chứa ý cười, kề sát người nàng, nói: "Nàng còn muốn ngủ sao? Ta ngủ cùng nàng, thân mình Mẫn nhi vừa thơm vừa mềm, ôm thực thoải mái."
Thân mình Từ Ngọc Mẫn không tự giác mà cứng đờ, nhắm mắt không nói.
Long Thần Dục không tiếp tục náo loạn nàng, thực im lặng nằm ở một bên.
Sau đó không lâu, có người đẩy cửa vào, hai người trên giường đều không lên tiếng.
Người tới đến trước giường, dường như lấy đi cái gì đó, rồi không tiếng động lui ra, cũng không có ý quấy rầy bọn họ nghỉ ngơi.
Đợi cửa phòng đóng lại, Từ Ngọc Mẫn nghe Long Thần Dục nói bên tai: "Ma ma tới lấy nguyên khăn rồi."
Ánh mắt Từ Ngọc Mẫn phức tạp, nhìn thoáng ra ngoài màn, sau đó nhắm mắt lại một lần nữa, giấu đi tâm sự nặng nề.
Long Thần Dục ôm lấy nàng từ phía sau, một bàn tay không thành thật leo lên người nàng, đầu cũng nhẹ nhàng gác lên đầu vai nàng, không nói gì mà truyền đạt tâm tư.
Từ Ngọc Mẫn nắm chặt nắm tay, rất muốn liều lĩnh đánh nam nhân dính trên người mình bay ra ngoài, nhưng chung quy nàng không thể làm như vậy.
"Không còn sớm, đứng dậy đi." Nàng vừa đẩy cái tay tác quái của hắn ra, vừa chống giường ngồi dậy.
Long Thần Dục lại dùng sức kéo mạnh nàng, bổ nhào đè xuống dưới thân, mắt lóe màu tình dục đậm đặc.
......
Đây là thê tử của hắn, vương phi của hắn, hắn có thể muốn làm gì nàng thì làm.
Sóng hồng đánh úp, gió vờn cánh hoa.
Sóng hồng ngừng nghỉ, cánh hoa tan tác.
Từ Ngọc Mẫn bị hắn ép buộc chỉ còn hơi sức để thở, giống như một bãi nước xuân nằm trong màn lụa. Giờ này khắc này, cái gì nàng cũng không nghĩ nổi, cũng không thể nghĩ, chỉ thầm mong được ngủ một giấc thật ngon.
Cho đến khi hơi thở của thiên hạ trong lòng vững vàng chìm vào mộng đẹp, Long Thần Dục mới mở mắt ra, trong ánh mắt sáng trong trẻo có thần làm gì còn chút ngây thơ nào?
Với tay mơn trớn tóc dài ướt mồ hôi của nàng, khóe miệng hắn không tự giác hiện lên một chút dịu dàng, dường như thê tử ngoài ý muốn này có chút thú vị.
Nàng vậy mà nhận ra hắn khác thường, biểu hiện lại giữ hết trong lòng, hoàn toàn không có ý muốn vạch trần hắn, dường như cảm thấy cho dù hắn thế nào cũng không liên quan đến nàng, đây cũng không phải là dấu hiệu tốt gì.
Gả cho hắn, vào cửa phủ Bình vương, nàng há có thể không đổi sắc mà trở ra?
Khắc lên dấu ấn của Long Thần Dục hắn, cuộc đời này đều là người của hắn, những người khác đừng hòng mơ tưởng chạm được một chút gì.
Hắn mềm nhẹ mở bàn tay nàng ra, mười ngón tay đan chéo với nàng, Long Thần Dục chợt nghĩ đến câu "Nắm tay cả đời, bên nhau đến già".
Khuôn mặt xinh xắn thanh tú ngủ say trong lòng của nàng không khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại tồn tại cảm giác khiến tâm tình người ta tự nhiên xúc động.
Cúi đầu cúi mắt cười nhạt nhẽo trong kiệu hoa, lại xinh đẹp như phá băng mà ra, nháy mắt tỏa sáng trước mắt hắn, hắn khó có thể bỏ qua.
Hôm sau ngày tân hôn, vợ chồng Bình vương tiến cung thỉnh an trễ.
Son phấn thật dày cũng không giấu được tiều tụy trên mặt Từ Ngọc Mẫn, chịu đựng đau nhức khắp người, nàng có nề nếp bái lạy tạ ơn, tận lực không thất lễ trước mặt vua.
Những ánh mắt không tốt nàng đều cảm nhận được, cũng biết mình quả thật là vương phi không đạt yêu cầu.
Quan lại người ta nhiều quy củ, lễ nghi hoàng gia càng sâu, mà thuở nhỏ nàng sinh sống ở dân gian, ba ngày ngắn ngủi liền muốn dáng vẻ đi đứng tới lui của nàng giống tiểu thư khuê các, thật sự có chút ép buộc, nàng có thể tiến hành đại lễ không sai đã là không dễ. Trong lòng Từ Ngọc Mẫn âm thầm cười nhẹ, một lá thư nhà kia rốt cuộc đã ném nàng vào một đầm lầy sâu đến mức nào đây.
Đế hậu nhạt nhẽo nói mấy câu, ban cho vài thứ, liền cho vợ chồng bọn họ lui xuống.
Long Thần Dục trực tiếp lôi kéo thê tử rời cung về phủ.
Mà việc này thực hợp ý Từ Ngọc Mẫn, nàng không kiên nhẫn đối mặt với ánh mắt săm soi và xem diễn trò của người khác, chủ yếu là hiện tại thể xác và tinh thần nàng đều mệt mỏi, cực kỳ cần nghỉ ngơi.
Quay về phủ Bình vương làm tổ ngủ bù trong phòng ngủ, nàng cảm thấy ngủ thật ngon.
Chờ khi nàng lại mở mắt ra thì cửa sổ giấy đã sáng mờ ánh đỏ, nàng mờ mịt một lát, nhất thời không biết mình đang ở chỗ nào.
"Vương phi." Cho đến khi một nha hoàn thấp giọng khẽ gọi, nàng mới giật mình hoàn hồn.
Đúng rồi, nàng nhận được thư nhà vào kinh thành thân, sau đó biết được chân tướng việc phải gả thay...... Hết thảy mọi thứ lướt qua đầu một lần, khiến lòng nàng không khỏi hơi trầm xuống, mày đẹp nhíu lại, giơ tay xoa xoa huyệt thái dương.
Vì sao nàng lại có cảm giác dưới tình huống mình không hề phát hiện, nàng đã thân bất do kỷ rơi vào trong một trận phiền phức lớn?
"Mời vương phi rửa mặt."
Tiếng của nha hoàn lại kéo suy nghĩ của nàng về.
Từ Ngọc Mẫn đứng dậy xuống giường, trong một chớp mắt vừa nhỏm dậy sắc mặt liền cứng đờ, một dòng nước ấm từ trên người ngoằng nghèo chảy xuống............ Quý Thủy của nàng đến.
Trước đây luôn có đau đớn nhắc nhở, lần này lại im hơi lặng tiếng mà tới như vậy, nàng hoảng hốt nhớ lại có vài nữ tử sau khi thành thân, chứng đau bụng kinh luôn có trước đó sẽ biến mất, giờ nghĩ đến, hẳn là mình cũng như thế.
"Ngày đó của ta đến rồi, lấy chút quần áo sạch sẽ để thay." Từ Ngọc Mẫn có chút xấu hổ dặn dò.
Có nha hoàn lên tiếng trả lời rồi đi làm việc.
Từ Ngọc Mẫn yên lặng để bọn nha hoàn hầu hạ rửa mặt xong, lúc các nàng lấy xiêm y ra muốn nàng thay thì nàng mở miệng nói: "Lấy áo đạo cô đến."
"...... Ta chỉ không quen mặc thứ quần áo lụa là gấm vóc rề rà này."
"Nhưng đây vốn là quần áo của nàng."
"Đây không phải là quần áo của ta." Nàng không muốn giải thích nhiều, lúc hai người thân thiết, khác thường của hắn khiến nàng sinh lòng cảnh giác.
Từ xưa hoàng gia đều có nhiều biến hoá kỳ lạ, đó là thế giới của Long Thần Dục, mình vẫn nên rời đi, bởi vậy nàng không có ý muốn tham gia.
Long Thần Dục vô cùng ngây thơ nói: "Mẫn nhi không thích, ta bảo người ta may cho nàng thứ khác." Xem ra quả nhiên Từ phủ trực tiếp tống luôn của hồi môn của Từ Ngọc Dung cho Từ Ngọc Mẫn, không hợp với sở thích của nàng cũng là đương nhiên.
Từ Ngọc Mẫn cười nhẹ, từ chối cho ý kiến.
"Nàng ngủ lâu như vậy, nhất định đã đói bụng rồi, chúng ta dùng bữa thôi."
Dưới ánh nhìn chăm chú trong suốt ngây thơ của hắn, Từ Ngọc Mẫn lại theo bản năng rùng mình một cái, nàng không muốn tham gia thế giới của hắn, cũng không muốn hắn quấy nhiễu sinh hoạt của bản thân, nhưng tình hình hiện nay lại làm cho nàng rơi vào một kết cục khốn khổ.
Hoặc là vạch trần, hoặc là phối hợp.
Nàng không thể vạch trần, lại không muốn phối hợp......
Bị Long Thần Dục lôi kéo đi tới nhà ăn, trong lòng Từ Ngọc Mẫn không khỏi thở dài, đó là một nam nhân mạnh mẽ bá đạo, nàng không xác định mình thật có thể toại nguyện thoát khỏi hắn, thoát thân khỏi cái vũng lầy kinh thành này hay không.
"Mẫn nhi đừng vì chuyện quần áo mà mặt mày ủ dột, quần áo mới sắp may cho nàng ta đã yêu cầu làm theo sở thích của nàng, " thấy nàng rầu rĩ không vui, Long Thần Dục cười nghiêng đầu nhìn nàng, nghiêm trang nói: "Nàng mặc áo đạo cô cũng rất đẹp."
Thấy hắn khen ngợi thản nhiên như thế, Từ Ngọc Mẫn hơi sửng sốt, tiện đà cười nhạt nhẽo.
Long Thần Dục quay đầu liền nói với người hầu đi theo phía sau: "Ngày mai bảo người ta nhanh tới may quần áo cho vương phi."
"Dạ” người hầu cúi đầu lên tiếng trả lời.
Từ Ngọc Mẫn vốn muốn chối từ, nghĩ một chút, cuối cùng chẳng nói gì. Thôi, quần áo vẫn cứ nên may, dù sao nàng cũng không muốn mặc quần áo của Từ Ngọc Dung, hắn đối xử tốt với nàng là một chuyện đáng mừng, điều này cũng không có gì không tốt.
Thức ăn trên bàn phong phú tinh xảo, nhưng Từ Ngọc Mẫn lại không có khẩu vị, chỉ miễn cưỡng dùng một chút, rồi buông đũa bạc xuống.
"Mẫn nhi không thích thức ăn này sao?"
"Không phải, chỉ là đã no mà thôi."
Long Thần Dục "à" một tiếng, rồi tiếp tục vùi đầu dùng cơm.
Đợi hắn ăn no rửa tay súc miệng xong, Từ Ngọc Mẫn mới cùng hắn rời khỏi nhà ăn.
Hai vợ chồng tản bộ trong viện, rồi mới trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Ngay khi người hầu vừa rời khỏi phòng, Long Thần Dục không nói hai lời, xoay người liền đè lên người thê tử.
Từ Ngọc Mẫn vươn tay chặn lồng ngực hắn, mày nhíu lại, nói: "Ta đến ngày đó."
Long Thần Dục biến sắc, trừng mắt nhìn chằm chằm nàng.
Từ Ngọc Mẫn bình tĩnh nhìn lại.
Trầm mặc một lát, vẻ mặt Long Thần Dục xanh mét vén màn xuống giường đến phòng tắm.
Từ Ngọc Mẫn nằm quay mặt vào trong, môi khẽ cong lên, tâm tình vô cùng tốt.
Rất nhanh, Long Thần Dục trở lại giường, rầu rĩ không vui.
Thê tử mới cưới ở bên cạnh mình, toàn thân lửa nóng của hắn lại không có biện pháp phát tiết trên người nàng, càng nghĩ càng tức giận. Nếu chưa biết đến mùi vị nhục dục cũng thôi đi, ngay sau ngày nếm được cảm giác mất hồn thì nàng lại đến ngày, quá là mất hứng.
Ánh mắt đảo trước sau cao thấp, nhìn nhìn nàng nằm đưa lưng về phía mình, mày Long Thần Dục khóa chặt. Tất nhiên Từ Ngọc Mẫn nghe được hắn hô hấp nặng nề, bất quá, lúc này chút khẩn trương nàng cũng không có, thậm chí còn có vài phần đắc ý vui sướng khi người gặp họa.
Long Thần Dục nhịn lại nhịn, cuối cùng tay mò về phía thê tử, một tay túm lấy nàng kéo vào lòng, bàn tay to giống như có lửa, chui vào trong vạt áo của nàng, dao động không kiêng nể gì.
Từ Ngọc Mẫn kinh hãi, "Vương gia, không thể......" Sao hắn lại chẳng kiêng dè?
Long Thần Dục thở hổn hển bên tai nàng, ghé sát vành tai nàng, dùng âm thanh chỉ hai người có thể nghe được nói: "Không thể chạm vào nơi đó, chẳng lẽ nơi khác cũng không thể chạm vào, hử?"
Từ Ngọc Mẫn cảm thấy hoảng hốt, lại không biết phải đối phó với tình hình này thế nào.
Tay Long Thần Dục dùng sức nắm lấy một bên của nàng, cúi đầu cắn lên đầu vai trắng như ngọc của nàng một ngụm, nhận thấy thân mình nàng run lên rõ ràng, khóe miệng trương lên một nụ cười tà, đột nhiên dùng sức kéo tay nàng qua.
Rốt cuộc hắn muốn làm gì? Thậm chí ngay cả dũng khí quay đầu liếc mắt một cái Từ Ngọc Mẫn cũng không có.
Lúc tay bị hắn mạnh mẽ đặt lên trên một vật thì Từ Ngọc Mẫn cảm thấy lòng bàn tay như bị thiêu đốt, theo phản xạ định rút về, bất đắc dĩ lại bị hắn liều chết đè lại.
"Dùng tay giúp ta...... Nếu không ta liền......" Hắn tràn ngập ác ý cắn một chút lên môi nàng, "Dùng chỗ này để hạ hỏa."
Hắn nhớ rõ ngày ấy nhìn thấy nữ tử dùng cách này để lấy lòng nam nhân, rất rõ ràng, tuy biết nữ tử đàng hoàng hẳn sẽ không chịu như thế, nhưng việc đã đến nước này, hắn cũng bất chấp mặt mũi của nàng rồi.
Từ Ngọc Mẫn xấu hổ và giận dữ muốn chết, liều chết mím môi.
"Ngoan, cầm lấy......" Hắn nhỏ giọng tràn ngập mê hoặc, hướng dẫn tay nàng giải tỏa dục vọng ình. Cuối cùng, dục vọng của hắn phóng thích trong tay nàng.
Theo tục lệ, ngày thứ ba cô dâu sẽ về nhà lại mặt.
Lại mặt? Hừ!
Chỉ sinh, chưa bao giờ nuôi dạy, không việc gì liền hoàn toàn quên mất nàng, khi có việc liền đổ trách nhiệm bắt nàng gánh, nàng khẳng khái đồng ý xuất giá đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, lúc trước từng nói đoạn tuyệt quan hệ với Từ gia, nàng không thích tự vả miệng mình.
Mặc dù Từ Ngọc Mẫn không tình nguyện, nhưng đây là lễ tiết lớn, hoàng gia không thể mặc nàng tùy hứng, cho nên chỉ có thể bất đắc dĩ cùng ngồi xe ngựa với Long Thần Dục về lại mặt.
Trong phủ Bình vương, nàng mặc thế nào không ai dị nghị, nhưng ra cửa gặp khách, phải mặc cho phù hợp với thân phận của nàng, mặc dù không cần mặc lễ phục rườm rà, nhưng cũng phải gấm vóc lụa là trang sức quý giá.
Bình vương tuấn tú hơn người, Bình vương phi xinh đẹp trong trẻo thoát tục, hai vợ chồng sóng vai đứng cạnh nhau giống một bức họa tốt đẹp. Từ Thường Lễ ra cửa phủ nghênh đón nhìn vào trong mắt, trái tim đập mạnh và loạn nhịp một chút. Nếu bốn năm trước Bình vương không xảy ra việc ngoài ý muốn, nay nữ nhi hẳn đã có hạnh phúc, thế mà......
"Cựu thần tham kiến Bình vương, Bình vương phi."
"Xin nhạc phụ đại nhân mau đứng dậy."
"Tạ ơn vương gia."
Đạo Cô Vương Phi Đạo Cô Vương Phi - Cầu Mộng