Không phải tự dưng kim cương có thể sáng lấp lánh.

Mary Case

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 122
hương 122. Đáy vực kinh hoàng 6
Bởi vì lúc này đám dã nhân kéo đến ngày càng đông lại thêm bọn Dị thực tộc ở đằng sau đánh lén nên Thương có chút mệt mỏi, nếu bình thường chỉ có một mình thì hắn nhất định đã sớm thoát được nhưng là hắn nhìn thấy Miên Miên thống khổ lăn lộn trên đất, biết nàng sắp sinh nên không thể rời đi được.
“Đánh chết ngươi…đánh chết ngươi!” Miên Miên cố nhịn cơn đau sốt ruột vơ lấy hòn đá khá lớn hướng tới đám dã nhân đập xuống, nàng không thể để mặc Thương vì nàng bị thương tổn được.
“Ta đánh chết ngươi!” Hai tên trong đám Dị thực tộc còn lại lập tức nhào tới Miên Miên mãnh liệt lôi kéo tóc nàng, bọn chúng muốn nhân cơ hội đám dã nhân đang bận đối phó với Thương mà lôi nàng đi.
“Hỗn đản… hỗn đản!” Miên Miên giờ phút này không còn cố kỵ hình tượng thục nữ của mình lớn tiếng la mắng.
“Thối xà nhân…” hai tên Dị thực tộc nhìn Miên Miên đầy hận ý, đột nhiên lúc này Dị thực tộc B như phát hiện ra điều gì lớn tiếng kêu lên: “Nàng ta tiểu tiện rồi!”
Dị thực tộc A nghe vậy lập tức nhìn sang Miên Miên giận dữ nói, “Nha, nữ nhân bẩn thỉu, thật không biết xấu hổ!” Hai tên Dị thực tộc vô cùng kích động, bọ dáng chán ghét nhìn Miên Miên như thể nàng vừa làm gì ghê tởm lắm.
“Có mẹ ngươi mới đi tiểu thì có, biến thái!” Trải qua quá nhiều sự kiện kinh hãi Miên Miên lúc này đã không còn khách khí với bọn chúng nữa, bọn chúng khinh khi nàng thì nàng cần gì phải đối tốt với chúng chứ?
“Bẩn quá, bẩn quá đi! Không ngờ xà nhân lại buồn nôn đến vậy, ngươi lật nàng ta lên xem nàng ta có hay không đã đại tiện luôn rồi?” Dị thực tộc A quát lớn với Dị thực tộc B.
“Ngươi tại sao không tự làm đi, nàng ta nhất định là đã đại tiện rồi, ngươi thật là đần quá đi!” B quở trách.
“Vậy phải làm sao bây giờ? Bẩn thế này làm sao ăn được? Chúng ta tuy ăn thịt xà nhân nhưng rất là ưa thích sạch sẽ nha!” A có chút do dự nói.
“Đúng nha, ta nói cho các ngươi biết ta không những đi tiểu mà cả đại tiện cũng đi nha…” Miên Miên nói rồi hỉ mũi, lấy tay xoa xoa lên người rồi nhìn hai tên Dị thực tộc trêu ngươi nói, “Ăn a, các ngươi tới ăn a…”
"Ai nha, buồn nôn chết ta rồi!” Hai tên Dị thực tộc vẻ mặt kinh hãi la lên.
Miên Miên nhíu mày trừng mắt nhìn bọn chúng, nội tâm không khỏi than thầm, Thương, ngươi mau mau lên a, ta sắp không chịu nổi nữa rồi! giờ phút này Miên Miên có thể cảm nhận rõ ràng cổ tử cung đang không ngừng mở rộng, thậy là đau quá mà!
“Như vậy đi, chúng ta đem nàng ta tới bờ sông tẩy rửa được không?” Dị thực tộc A mắt sáng lên nhìn Dị thực tộc B nói.
“Đúng vậy a, mang nàng ta đi rửa đi!” B hưng phấn nói rồi hai tên bắt đầu nắm lấy tóc nàng lôi kéo theo hướng bờ sông đi tới.
“A… hai tên hỗn đản các người mau buông ta ra a… Hỗn đản… tên hỗn đản!” Miên Miên bụng vốn sắp sinh lại bị hai tên Dị thực tộc lôi kéo làm cho nàng dần mất hết khí lực chỉ có thể buông xuôi mặc cho chúng lôi đi.
“Cút ngay!” Nhìn thấy Miên Miên bị hai tên Dị thực tộc kéo đi, dưới thân nàng còn không ngừng chảy nước ối, Thương đột ngột hét lớn một tiếng nghiêng mình vọt tới trực tiếp chém giết. Cũng vì Thương đột ngột chuyển hướng mà đám dã nhân có cơ hội lập tức đánh đến, Thương bị song chưởng đánh tới lập tức hộc máu tươi.
"Thương, Thương ngươi như thế nào rồi?” Miên Miên lo lắng hỏi, giờ phút này cơn đau đớn đã bị sự lo lắng lấn át.
Thương khoát khoát tay nhìn nàng rồi bắt đầu quay người đối kháng với đám dã nhân, rất nhanh chóng đã giết được rất nhiều tên, lúc này đây trước mặt hắn chỉ còn lại độc một dã nhân to lớn khác thường. Miên Miên ở bên quan sát trận chiến không khỏi kinh ngạc, nàng không thể ngờ được đám dã nhân này lại đoàn kết đến thế, thấy nguy mà không hề bỏ chạy thoát thân mà dường như ý chí chiến đấu càng cường đại hơn cả.
Thương vốn đã bị trọng thương rất nặng, nếu không phải vì vẫn còn tên dã nhân này thì hắn đã sớm gục ngã luôn rồi.
“AA… đau… đau quá…” nước mắt Miên Miên không ngừng chảy xuống, mồ hôi thấm ướt mái tóc rối tung, không được rồi, nàng sắp sinh rồi…
Một tiếng kêu thét đau đớn, tên dã nhân cuối cùng rốt cuộc cũng đã dục xuống dưới lưỡi kiếm của Thương.
“Thương… ta sắp sinh… sắp sinh rồi…” mắt thấy tên dã nhân cuối cùng đã ngã xuống Miên Miên rốt cuộc chịu không được la lên.
Thương nghe vậy lập tức đi đến, nhìn thấy giữa hai chân nàng máu tươi không ngừng chảy ra không khỏi nhíu mày hỏi: “Ngươi sẽ không phiền nếu ta giúp ngươi chứ?”
Miên Miên vội vã lắc đầu, giờ phút này nàng còn có thể lựa chọn nữa hay sao?
“Tốt, ngươi ráng chịu đựng!” Thương nói rồi lập tức lấy trứng rắn trong ngực nàng ra để qua một bên, hắn chính là sợ nàng vì đau mà sẽ làm tổn thương trứng a. Thương cẩn thận cố định trứng rắn rồi bắt đầu giúp Miên Miên thoát quần dài.
Miên Miên nhìn nam nhân trước mắt không giấu nổi vẻ thẹn thùng cùng cảm kích, là hắn, chính hắn hết lần này tới lần khác cứu sống nàng, nàng cũng biết hắn đã bị trọng thương, nếu tìm được Tử Tử và chờ Dạ Mị thức dậy nàng nhất định sẽ hảo hảo báo đáp hắn.
“Dùng sức… dùng sức đi!” Giờ phút này, mồ hôi Thương không ngừng chảy xuống, chỉ là do hắn có mang mũ nên Miên Miên không nhìn thấy mà thôi.
"Ân... Ân..."
“Lập tức sẽ sinh thôi, dùng sức…dùng sức đi!” Thương có chút lúng túng, đây chính là lần đầu tiên trong đời hắn đi đỡ đẻ cho nữ nhân a, nhưng là hắn biết rõ nếu không giúp nàng thì đứa bé này sẽ chết mất.
Miên Miên cắn chặt răng dùng sức rặn, hai bàn tay gắt gao bấu chặt xuống đât, đúng lúc này thì nàng cảm giác được có vật trơn cứng đi ra, Miên Miên nhịn không được thở ra một hơi vô lực nằm trên đất mà Thương lúc này cũng mệt mỏi ngồi xuống thở ra.
Trong lúc hai người còn đang thở dốc thì Dạ Mị ở trong trứng rắn bên cạnh có chút động đậy nhưng chỉ là trong giây lát. Miên Miên đã quá mệt mỏi nên không hề chú ý tới sự rung động này.
“Ừ, tiểu bảo bối…” Thương thở ra một hơi rồi mệt mỏi đem trứng rắn vừa sinh cho Miên Miên.
Miên Miên nhận lấy trứng từ tay hắn mà không khỏi kinh hãi trợn tròn mắt, trời ạ, không phải nàng sẽ sinh ra quái vật chứ? Vì cái gì mà trứng rắn này lại có màu hồng phấn đi?
“Ta sinh ra quái vật sao? Trứng rắn như thế nào lại còn có màu sắc nữa?” Miên Miên nhíu mày cầm trứng ngước lên nhìn Thương hỏi, có lẽ hắn sẽ biết nguyên nhân này!
“Cầm trứng đi tới bên trái, chỗ đó có rất nhiều ngải cứu, những tộc người ở đây đều không thích mùi cây này nên sẽ không tới gần ngươi, ngươi vừa sinh xong thân thể hư nhược nên tránh đi…đi nhanh lên, tránh cho lát nữa lại gặp rắc rối!” Thương nhịn lại cơn đau do vết thương gây ra chỉ chỉ về phía bên trái nói.
“Thương, ngươi thế nào rồi? Có phải vết thương rất nghiêm trọng không?” Miên Miên buông trứng rắn xuống muốn tới nâng hắn dậy nhưng lại bị tay hắn ngăn lại, “Đi, mau tranh thủ thời gian đi đi… nhanh lên…” nói rồi vì quá mệt mỏi mà ngã xuống.
“Thương, cho ngươi ăn như thế nào a?” Miên Miên lắc lắc thân thể hắn lớn tiếng hỏi, thế nhưng hắn nằm dưới đất không có chút phản ứng hệt như mỹ nhân ngủ say.
Miên Miên thấy hắn không phản ứng thì vội vàng gượng dậy, hắn đã cứu nàng nhiều lần như vậy rồi thì làm sao nàng có thể bỏ hắn ở chỗ nguy hiểm như vật được? Miên Miên đem hai trứng rắn bỏ vào ngực rồi bắt đầu xuất ra tất cả khí lực bản thân lôi kéo hắn.
Miên Miên cảm thấy mình vô cùng may mắn vì sau khi sinh bụng chỉ hơi khó chịu chứ không quá đau đớn, nếu không thì nàng thật sự không biết phải làm sao nữa.
“Nặng quá…” theo hướng Thương chỉ trước khi bất tỉnh, Miên Miên từng chút một kéo hắn rời đi, tuy là rất mệt nhưng nàng cũng không dám chậm trễ. Sau một hồi cố gắng, Miên Miên cuối cùng cũng kéo được hắn đến một vùng cỏ, Miên Miên nhăn mũi có chút khó chịu, khó trách những tên quái nhân không thích ở chỗ này… Miên Miên lại thêm một lần cảm thán về khả năng thích ứng cường đại của khứu giác mình rồi tiếp tục lôi Thương tới giữa đám ngải cứu mới dừng lại.
“Không được, phải đi vào sâu hơn nữa!” Miên Miên có chút lo lắng không yên lần nữa lôi kéo Thương đi sâu vào bên trong, mãi đến khi đến gần một dòng suối nhỏ mới dừng lại, thật tốt, nàng cũng sắp chết khát rồi!
“A uii… mệt mỏi quá, đoán chừng đợt này ta sẽ gầy đi cả chục ký đây a!” Miên Miên buông lỏng toàn thân thoải mái la lên rồi đi tới bên cạnh dòng suối bắt đầu dùng tay vốc nước uống.
“Thật thoải mái a!” Miên Miên thỏa mãn kêu lên rồi nhìn qua Thương vẫn đang hôn mê bất tỉnh, nàng đi tới trước mặt hắn, đắn đo mãi cuối cùng cũng xốc mũ hắn lên, tuy làm vậy là không đúng nhưng là mũ của hắn đều dính máu hết rồi, hơn nữa, nếu đội mũ thì nàng cũng không thể cho hắn uống nước được.
Chỉ là nàng không ngờ nam nhân này lại suất đến vậy, một khắc khi mũ của Thương được gỡ xuống Miên Miên không khỏi ngây người, mũi thẳng, lông mày rậm, làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, môi mỏng,…thật là quá suất mà!
“Nguyên lai là hắn lại dễ nhìn như vậy a!” Nàng vốn tưởng Thương đội mũ để che đi chố khiếm khuyết, thật không ngờ hắn lại đẹp trai đến vậy, nhìn hắn một hồi Miên Miên bất giác lắc đầu tự giễu, “Ngươi cũng đâu phải lần đầu thấy qua mỹ nam a!”. Miên Miên quay người đi tới dòng suối dùng tay múc lấy một ít nước trong mang lại rót vào trong miệng Thương.
Nhìn thấy hắn nuốt nước xuống Miên Miên mới thở phào nhẹ nhõm, nàng nhìn hắn một lượt rồi quyết định đem quần áo của chính mình đặt trên tẳng đá rồi vội vàng chạy quanh tìm kiếm thảo dược trị thương, thật may là năm năm qua nàng cũng học qua chút y dược nếu không thì lần này thật không có cách nào giúp hắn rồi.
Miên Miên chậm rãi nhai thảo dược đắp lên vết thương rồi xé quần áo băng bó cho Thương, sau khi xong xuôi thì trán nàng cũng đã lấm tấm mồ hôi.
"Thương ca ca... Thương ca ca..." đúng lúc này thì bên ngoài truyền tới tiếng gọi, thanh âm vô cùng quen thuộc! Là Tiểu Tịch.
“Tiểu Tịch… Tiểu Tịch!” Miên Miên la lớn, quả nhiên chỉ được một lúc Tiểu Tịch đã chạy đến trước mặt nàng, nhưng là vừa nhìn tới Thương nằm trên đất mà không cõ mũ che mặt lại khiến nàng ngây ngẩn cả người.
“Tiểu Tịch… Tiểu Tịch!” Miên Miên khó hiểu nhẹ giọng gọi.
“Ngươi… ngươi như thế nào lại bỏ mũ của hắn đi a?” Tiểu Tịch kích động nhìn nàng hỏi.
“Hắn bị trọng thương, miệng toàn máu nên ta gỡ mũ hắn xuống, không phải là ngươi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn chứ?” Miên Miên giật mình hỏi.
“Ân, hắn đối với ta trước nay đều rất tốt tuy nhiên hắn chưa bao giờ gỡ mũ xuống cả, nhưng là ta chưa bao giờ quan tâm tới tướng mạo của hắn, chỉ là…ta có chút ngạc nhiên, không ngờ hắn lại dễ nhìn đến vậy!” Tiểu Tịch si ngốc nhìn Thương đang hôn mê.
"Làm sao ngươi biết được nơi này?" Liên tục có chút khó hiểu hỏi.
“Ta từ lần trước trở về suy nghĩ kỳ rồi, ta cảm nhận được yêu một người là luôn muốn được ở cạnh người đó cho nên quay lại, ta tìm các ngươi thật vất vả quá mà!” Tiểu Tịch chu môi nói.
Miên Miên nghe nàng nói vậy gật gật đầu, “Đúng rồi, ngươi có thể mang hắn đi gặp đại phu không? Chỉ có đem hắn giao cho ngươi ta mới cảm thấy yên tâm a!”
Tiểu tịch gật đầu, "Ngươi cứ yên tâm giao hắn cho ta, nhất định ta sẽ chăm sóc cho hắn thật tốt. Đúng rồi, ngươi tới đây là muốn đi đâu a?”
"Tiểu Tịch…" Miên Miên đột ngột nắm lấy tay Tiểu Tịch khiến nàng ta có chút sững người, “Van cầu ngươi nói cho ta biết Nữ nhi quốc ở nơi nào a? Ta thật sự phải tới đó cứu con ta mà!” Miên Miên ánh mắt đầy mong chờ nhìn Tiểu Tịch.
"Con của ngươi?" Tiểu Tịch có chút kinh ngạc hỏi lại.
“Đúng, con trai Tử Tử năm tuổi của ta từ trên đỉnh núi rơi xuống nơi này, ta nhất định phải cứu hắn, cho nên, van cầu người nói cho ta biết Nữ nhi quốc ở đâu được không? Ta thề, ta nhất định sẽ không làm liên lụy tới các người a!” Miên Miên vội vàng đưa một tay lên làm động tác thề thốt.
“Hài tử năm tuổi… Năm tuổi…” Tiểu Tịch nhỏ giọng thì thào rồi trợn mắt nhìn Miên Miên. “Ngươi nói chính là hài tử có đôi mắt tím?”
Miên Miên thấy phản ứng của Tiểu Tịch không khỏi ngây người, “Ngươi…ngươi như thế nào biết được điều này?”
Tiểu Tịch rất nhanh quay lưng lại phía nàng, vẻ áy náy nói, “Thực xin lỗi, ta không thể nói cho ngươi biết được, bởi vì…ngươi căn bản không cứu được hắn đâu, nếu ngươi cố chấp tới đó thì chỉ có con đường chết mà thôi!”
"Ta không sợ!” Miên Miên kiên định nhìn Tiểu Tịch nói.
“Ngươi như thế nào lại không biết quí mạng sống mình đâu này?” Tiểu Tịch quay lại nhìn nàng, ánh mắt vẻ trách cứ nàng không hiểu chuyện.
Miên Miên thấy nàng ta có chút giận dữ liền thở dài nói, “Chúng ta không có khả năng chỉ sống vì mình cả, một ngày nào đó bên cạnh ngươi sẽ xuất hiện những người mà ngươi sẵn sàng chết vì họ, tuy như vậy thật sự có chút mệt mỏi nhưng là chúng ta không có cách ngăn cản bản thân mình được!”
Tiểu Tịch nghe nàng nói có chút ngây người, vẻ khó xử nói: “Nữ hoàng ở đây chính là người lợi hại nhất, đắc tội với nàng chắc chắn không thoát khỏi cái chết, còn nữa, nàng đã vừa ý ai thì không ai có thể khiến nàng buông tay đâu!”
Miên Miên nghe Tiểu Tịch nói mà không khỏi khẩn trương hỏi lại, “Có phải hay không nữ hoàng coi trọng con trai ta? Nàng muốn hắn làm gì? Nhi tử sao? Chẳng lẽ nàng ta không có con sao?”
"Không phải!” Tiểu Tịch lần nữa quay đầu né tránh ánh mắt của Miên Miên.
Thấy nàng không chịu lên tiếng, Miên Miên giận dữ nói: “Ngươi không muốn nói thì ta cũng không miễn cưỡng! Thương liền nhờ ngươi chiếu cố, mặc kệ khó cỡ nào thì ta cũng sẽ đi tìm nàng ta!”
“Không được đi!” Tiểu Tịch thấy Miên Miên quay người định đi thì vội vàng chạy tới lôi kéo tay nàng vẻ khẩn cầu, “Van cầu ngươi đừng đi được không? Nếu ngươi đi nhất định sẽ không toàn mạng trở về đâu!”
Miên Miên nghe vậy liền mỉm cười, “Ta đã nói rồi, đến thì ta cũng đến rồi, nếu không cứu được hắn thì ta nguyện chết cùng hắn!” Nói rồi gỡ cánh tay Tiểu Tịch ra chạy đi.
“Hắn đã không còn là con của ngươi nữa rồi, hắn căn bản không nhớ ra ngươi, hắn đã bị cho uống nước lãng quên rồi, hắn cái gì cũng sẽ không nhớ ra, ngươi đi cũng không giúp gì được cho hắn đâu!” Tiểu Tịch ở phía sau lớn tiếng kêu lên.
Miên Miên nghe những lời nàng nói mà không khỏi dừng lại cước bộ.
“Xin ngươi đừng đi tìm cái chết được không? Con ngươi hắn đã không còn nhận ra ngươi nữa rồi, ngươi đi chỉ có thương tâm thêm thôi!” Tiểu Tịch lần nữa lên tiếng khuyên ngăn.
“Cảm ơn ngươi! Thương đành giao lại cho ngươi chăm sóc!” Miên Miên đầu cũng không quay lại khoát khoát tay nói, bất kể như thế nào nàng cũng không thể bỏ rơi Tử Tử được!
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh