"It is possible to live happily in the here and the now. So many conditions of happiness are available - more than enough for you to be happy right now. You don't have to run into the future in order to get more.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 080 - 081
hương 80. Nhận lầm người
---------Yến hội cung đình----------
Trên đài một thân ảnh màu đỏ hấp dẫn ánh mắt mọi người, phong thái ưu nhã xinh đẹp tựa thiên tiên mà kỹ thuật nhảy quả nhiên là trời phú mà. Ngồi trên ghế cao, Thái hậu nhếch miệng thỏa mãn cười.
Toàn bộ các cung phi mỹ nữ có mặt đều không khỏi than phục, quả là vũ điệu thần tiên mà, hoàn hảo đến mức khiến các nàng phải ganh tị. Nghi phi ánh mắt ưu thương nhìn lên đài, rốt cuộc cũng có người so với nàng còn tuyệt mỹ hơn sao?
Nhu phi đưa mắt thoáng liếc Nghi phi, xem ra nàng ta không còn hữu dụng nữa rồi, quân cờ tiếp theo có lẽ cũng quyết định được rồi! Nhu phi nhìn lên thân ảnh màu đỏ trên cao không khỏi cười lạnh, một hòn đá ném hai chim, chiêu này quả nhiên lợi hại nhất mà!
Các quan đại thần phía dưới không ngừng nghị luận, đại khái đều khen nữ tử trên đài được Thái hậu dạy bảo khôn khéo lại có phong phạm đích thị thích hợp để làm hậu. Nàng ta đi theo Thái hậu nhiều năm như vậy chắc chắn đã học được nhiều điều để quản lý hậu cung.
Dạ Mị nhìn lên đài không hề có chút xúc cảm nào chỉ chăm chú nhìn Miên Miên ngồi bên cạnh. Hắn không hiểu vì sao đối với nàng không muốn rời xa, cũng không biết vì sao chỉ cần thấy nàng ưu thương thì hắn sẽ khó chịu, thấy nàng vui vẻ cười đùa hắn cũng sẽ vui. Có lẽ, hắn sớm đã yêu thích nàng sâu đậm nếu không thì sao khi bắt gặp nàng cùng đệ đệ tình qua ý lại lại nổi giạn mà ép buộc nàng. Vì cái gì mà lòng hắn lúc nào cũng cảm thấy bất an?
Một lúc sau, Ngải Vân kết thúc vũ điệu, tiếng vỗ tay không ngớt vang lên khiến Thái hậu vui đến nỗi mắt cũng híp lại thành đường chỉ nhìn Dạ Mị, “Hoàng nhi, Vân nhi múa rất đẹp có đúng không?” Nói rồi đưa mắt lườm Miên Miên bên trái đầy trào phúng.
Dạ Mị không nói gì mà chỉ mỉm cười gật đầu, ca vũ vẫn được tiếp tục, các dại thần lần chúc rượu mừng Thái hậu trở về!
“Hoàng nhi, điều ai gia nói ngươi đã suy nghĩ xong chưa?” Thái hậu nhịn không được hỏi.
“Mẫu hậu, chuyện này không gấp!” Dạ Mị không muốn nhanh như vậy lại lập nàng ta làm hậu, còn nữa, hắn căn bản cũng không muốn lập nàng làm hậu.
Ngải Vân lúc này đã thay đổi cung trang đi lại, Thái hậu liền gọi nàng ta tới hẫu rượu Dạ Mị. Ngải Vân đỏ mặt thẹn thùng nâng ly rượu tới trước Dạ Mị nói: “Bệ hạ, Vân nhi kính người một ly, chúc người mỗi ngày đều vui vẻ!”
“Vân nhi có tình!” Dạ Mị mỉm cười uống rượu Ngải Vân dâng.
Ngải Vân thấy vậy mỉm cười rót thêm rượu đưa tới trước mặt Nghi phi nói: “Tỷ tỷ, Vân nhi không hiểu chuyện, về sau mong được tỷ tỷ chỉ dẫn thêm, chén rượu này Vân nhi mời tỷ!”
Nghi phi nhíu mày có chút khó chịu, thân thể nàng cơ bản không thể uống được rượu, chỉ cần một ít cũng khiến nàng khó thở, nhưng là Thái hậu đang lạnh lùng nhìn nàng, nàng thật sự không biết phải làm sao cho phải, ly rượu trên tay rung lên không ngừng.
Dạ Mị thấy vậy định ngăn cản thì Miên Miên đã đứng dậy đi đến bên cạnh Nghi phi, hành động này của nàng khiến Dạ Mị ngây ra.
"Vân cô nương, thân thể tỷ tỷ không được tốt nên không thể uống rượu, ly này ta thay tỷ tỷ uống!” Nói ròi trực tiếp lấy ly rượu trên tay Ngải Vân uống cạn một hơi.
“Ngất phi, ngươi thật to gan, đây là Vân nhi kính Nghi phi, ngươi tại sao lại có thể làm như vậy? Ngươi chẳng lẽ muốn địa vị của nàng ta sao?” Thái hậu vốn có thành kiến nay lại càng ghét bỏ Miên Miên hơn.
Miên Miên nghe vậy quì xuống nói: “Thái hậu, ngự y đã từng nói qua thân thể tỷ tỷ tuyệt nhiên không thể uống rượu!”
“Hử? Nàng ta không uống mà ngươi lại uống thay, ngươi có ý gì?” Thái hậu lạnh lùng nói.
“Miên Miên chưa bao giờ có ý nghĩ tính toán chuyện gì, Nghi phi đối với Miên Miên rất tốt nên Miên Miên muốn thay tỷ tỷ uống ly rượu này, Thái hậu muốn trách phạt thì chỉ cần trách phạt mình nô tỳ là được rội!” Nói rồi cúi đầu chờ phạt, thân thể không kiềm chế được run rẩy.
"Ngươi..."
“Mẫu hậu, Ngất phi nói đúng đấy ạ, thân thể Nghi phi không thể uống rượu được, chẳng lẽ người ở miếu mấy năm đã quên chuyện này rồi sao?” Dạ Mị ngắt lới Thái hậu nói.
Thái hậu nghe vậy không biết nói gì chỉ có thể hừ mạnh một tiếng rồi tiếp tục nhìn về sân khấu.
“Muội muội ổn chứ?” Nghi phi vội vàng đỡ Miên Miên đứng dậy. Tâm trạng nàng lúc này thật hỗn loạn, nàng rốt cuộc đã hiểu vì sao Dạ Mị lại say mê Miên Miên như vậy, chỉ vì nàng ta đơn thuần, thiện lương không hề tính toán so đo.
“Muội muội, cảm ơn ngươi!” Nghi phi cảm kích nói, Tiểu Lam ở bên cũng bỏ đi hiềm khích mà nhìn Miên Miên với ánh mắt cảm kích không thôi.
“Tỷ tỷ, người lại khách khí rồi. Tỷ tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ hảo hảo bảo hộ người!” Miên Miên mỉm cười nói, tuy nàng rất sợ chết nhưng nàng biết rõ đạo lý ngưới đối với ta tốt thì ta tất nhiên không thể bỏ mặc người!
Nghi phi xót xa trong lòng, lời nói cùng hành động của Miên Miên khiến nàng cảm thấy mình thật xấu xa.
Dạ Mị tuy không quay người lại nhưng cũng đã nghe thấy lời Miên Miên nói. Nàng vẫn chính là ngốc như vậy, rõ ràng là sợ chết mà lại không để ý tới nguy hiểm mà đắc tội với Thái hậu, nhưng đây chính là điểm hắn yêu thích nơi nàng.
“Vân nhi thật hâm mộ hai người, nếu Vân nhi có được một tỷ muội tốt như vậy thì chết cũng không đáng tiếc!” Nói rồi lọ ra vẻ hâm mộ vô cùng.
Miên Miên nhìn chằm chằm vào nàng ta, cũng gương mặt này, sẽ là Ngải Vân kia sao? “Vân cô nương là người ở nơi nào?” Miên Miên nhịn không được hỏi.
“Vân nhi từ nhỏ đã lớn lên cạnh Thái hậu, cụ thể như thế nào thì Vân nhi cũng không biết rõ!” Nói rồi nở nụ cười sáng lạn nhìn Miên Miên ngây thơ hỏi: “Ngất nhi chẳng lẽ biết Vân nhi sao?”
“Ngươi cùng một người ta quen đúng là lớn lên rất giống nhau!” Miên Miên vẫn không rời mắt khỏi nàng ta nói.
“Như vậy sao? Trên đời này thật sự có người lớn lên cùng Vân nhi giống nhau như vậy sao?” Ngải Vân vẻ mặt chờ mong nhìn Miên Miên hỏi.
“Nàng ta không phải người nơi này, ngươi chẳng phải từ nhỏ lớn lên bên cạnh Thái hậu sao?” Miên Miên vẫn không thể buông bỏ ý nghĩ nàng ta chính là Ngải Vân của thế kỷ 21.
“Đúng là như vậy a, Vân nhi là do Thái hậu nuôi lớn, mấy năm trước cùng Thái hậu nhập miếu cầu an, lần này cùng người trở về là vì nghe nói tỷ tỷ mang thai a!” Nói rồi ánh mắt hâm mộ nhìn Miên Miên, nếu nàng cũng có một hài tử thì thật tốt a.
"Vân nhi?" Thái hậu khó chịu lên tiếng gọi.
“Ngất phi, ta qua bên kia trước nha, Thái hậu gọi ta rồi!”
“Như thế nào? Nhầm rồi sao?” Dạ Mị thấy nàng ủ rũ không khỏi hiếu kỳ hỏi.
Miên Miên chỉ nhỏ giọng nói: “Không phải nàng ta, các nàng không giống nhau!” Nói rồi không khỏi thất thần, vì sao hôm qua cảm giác mãnh liệt đến thế hôm nay lại như không có gì hết?
“Được rồi! Xem ca múa đi!” Dạ Mị không muốn nàng suy nghĩ vẩn vơ liền trấn an.
“Bệ hạ, ta mệt, ta muốn về nghỉ ngơi trước!” Nói rồi ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn, nàng thật sự rất mệt a!
Dạ Mị khẽ gật xem nhưu đồng ý, Vô Tình thấy vậy liền tiến tới dìu nàng đi ra.
“Ngất phi sao lại không có ý tứ gì thế này, không chào đón ai gia trở về sao?” Thái hậu bất mãn cạnh khóe.
“Mẫu hậu, Ngất phi có thai nên dễ mệt moit, người độ lượng thông cảm cho nàng!”
“Ai gia chẳng lẽ chưa có từng có hài tử sao, sao có thể yếu ớt như thế được?”
“Thái hậu, ngươi xem kỹ vũ đạo này a!” Ngải Vân ở bên vội lôi kéo tay bà nói sang chuyện khác.
Dạ Mị thấy thế cũng mỉm cười hướng mắt tới sân khấu!
----------
"Nương nương, chúng ta nên trở về thôi!" Vô Tình đi sau Miên Miên quanh hồ thấy nàng trên đường đi không nói một câu lo lắng nhắc nhở.
“A Tình, ngươi về trước đi, ta muốn yên tĩnh một chút!” Miên Miên vẫn không quay đầu nói.
Vô Tình thấy vậy đành cúi người lùi ra xa nhưng không có ly khai bờ hồ, nàng chỉ muốn giữ khoảng cách để không quấy rầy Miên Miên.
“Ngươi đang nghĩ gì mà thất thần vậy?” Âm thanh ôn nhu đột ngột truyền tới.
“Tuyết vương gia?” Miên Miên sửng sốt quay đầu nhìn Dạ Phong, không nghĩ tới hắn lại ở chỗ này.
"Ngươi đang suy nghĩ gì?" Dạ Phong nhìn về phía mặt hồ nhẹ giọng hỏi.
Miên Miên thở nhẹ một tiếng rồi trực tiếp ngồi bên bờ hồ, tiện tay giựt một túm cỏ, đưa qua đưa lại chẳng có mục đích: “Vương gia, người nó có thể hay không có người lớn lên lại giống nhau như đúc?”
“Ngươi là đang nói tới Ngải Vân kia sao?” Dạ Phong trực tiếp nói.
“Vương gia, có thật nàng từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Thái hậu sao? Còn có, nàng ta trước giờ trông đều như vậy sao?” Đây chính là khúc mắc lớn nhất trong lòng nàng lúc này.
“Đúng vậy, nàng ta từ trước tới giờ đều như vậy!” Dạ Phong thành thật nói.
Miên Miên nghe vậy có chút thất thần, “Có lẽ ta đã nhận nhầm người rồi!” Nói rồi thở dài cúi đầu bứt cỏ.
“Nhớ kỹ điều này, nếu ngươi muốn bình an ở trong cung này thì nữ nhân này người không nên trêu chọc tới. Cho dù có hoàng huynh bảo vệ thì ngươi cũng không thể may mắn tránh hết được các âm mưu chốn nội cung!” Dạ Phong chân thành nhắc nhở nàng.
Miên Miên nghe vậy ôn nhu nhìn hắn cảm động, có chút mất mát, Tuyết vương gia vì sao phải đối với nàng tốt như vậy? Bọn họ đã thật sự bỏ lỡ nhau rồi! Chương 81. Ta thích ngươi!
----------Hôm sau-----------
Vô Tình mới sáng sớm đã nói cho Miên Miên hay là đêm qua Dạ Mị ở lại chỗ của Ngải Vân đồng thời cũng đã phong cho nàng ta tước hiệu Đổng phi, tin này khiến Miên Miên cảm thấy có chút hít thở không thông, thậm chí bụng nàng cũng vì bị kích thích mà đau cuộn lên. Chuyện gì thế này? Đại mãng xà lập phi có liên quan gì tới nàng đâu? Vì cớ gì lòng của nàng đau quá?
“Nương nương, người sao rồi?” Vô Tình thấy biểu hiện khác lạ của nàng thì lo lắng không thôi.
Miên Miên đưa mắt nhìn nàng ta cố nén đau mỉm cười: “Không có, không có việc gì…”
“Nương nương, phu quân của người không phải người thường mà là vua của Thụy Tuyết quốc!” ý tứ muốn nàng nên bình tĩnh chấp nhận việc hắn lập phi, rồi im lặng không biết nói gì hơn để an ủi nàng.
Miên Miên cũng không nói gì thêm, nàng không phải là không hiểu, thế nhưng nàng cũng không thể ngăn cảm giác đau lòng này, vì cái gì nàng lại như thế này đâu?
“Nô tỳ tham kiến bệ hạ!”, từ bên ngoài truyền đến tiếng cung nữ thỉnh an liền ngay sau đó Dạ Mị xuất hiện tại cửa phòng trong, Vô Tình thấy hắn liền cúi người thỉnh an.
“Các ngươi đều lui ra đi!” Dạ Mị phất tay rồi trực tiếp đi tới cạnh giường.
“Sớm như vậy mà đã rời giường rồi sao? Hôm nay cảm thấy trong người thế nào?” Dạ Mị nhìn nàng cười nói.
Miên Miên nhìn bộ dáng tươi cười của hắn mà không khỏi xót xa, mấy ngày nay nàng rốt cuộc làm sao vậy, vì sao lại đau lòng vì hắn, chẳng lẽ chỉ vì hắn đối với nàng sủng ái sao? Hay vì hắn là cha của hài tử trong bụng nàng?
“Làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái?” Dạ Mị nhìn bộ dạng ủ rũ của nàng không khỏi lo lắng.
Miên Miên nghe vậy liền lẳng sang vấn đề khác: “Bệ hạ, người có phải rất dễ dàng yêu thích một nữ nhân không?” chắc là vậy rồi, nếu không thì soa hắn có thể đến với nữ nhân khác nhanh như vậy, chẳng lẽ đàn ông ai cũng thế sao?
“Hử? Nàng nói vậy là có ý gì?” Dạ Mị nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang thất thần của nàng lên hỏi.
“Không… không có gì!” Miên Miên xấu hổ cười. Nàng không thể để đại mãng xà biết bản thân quan tâm tới hắn, càng không thể để cho hắn biết hình như nàng đã bắt đầu thích hắn rồi.
Dạ Mị nghe thế liền đoán ra được ý nàng, nhẹ giọng hỏi: “Nàng đang nói tới việc đêm qua trẫm sủng hạnh Đổng phi sao?”
Miên Miên chỉ cúi đầu không nói gì nhưng là gương mặt thoáng đỏ đã bán đứng nàng.
Dạ Mị thấy nàng e thẹn không khỏi cười lớn vươn tay ôm nàng vào lòng nói: “Trẫm tối qua đúng là có ở chỗ nàng ta nhưng cái gì cũng không làm hết!”, Dạ Mị ôn nhu giải thích khiến Miên Miên không khỏi kinh ngạc.
“Không… không có thị tẩm sao? Nhưng là nếu không thì tại sao lại phong hiệu Đổng phi phi đâu?” Miên Miên nghi hoặc hỏi.
“Hử? Là ai nói nhất định phải thị tẩm mới có thể phong phi? Trẫm hậu cung hơn ba ngàn mỹ nữ chẳng lẽ cũng phải thị tẩm hết bọn họ sao?” Nói rồi cười lớn nhìn nàng.
Mặt Miên Miên vì câu nói này của hắn mà phút chốc đỏ rần, “Ngươi… ngươi vì sao không sủng hạnh nàng?” Miên Miên cho rằng dù là Ngải Vân của hiện tại hay Ngải Vân của thế kỷ 21 thì người nào cũng vô cùng xinh tươii diễm lệ.
“Không thể khác, trẫm có thử qua nhưng là trong đầu chỉ có hình dáng của một nữ nhân ngốc nghếch khác, trẫm phải làm sao bây giờ?” Dạ Mị nhìn nàng ôn nhu nói.
Miên Miên nghe vậy mặt càng đỏ hơn bao giờ hết. Đối với người chưa từng yêu qua như nàng thì những lời nói của hắn hệt như mật ngọt. Tuy trước kia có ghét hắn nhưng ở chung nhiều ngày nàng có thể cảm nhận được hắn đối với nàng là chân thành, mà nàng cũng đã là nữ nhân của hắn rồi thì cũng nên tiếp nhận mà yêu thương hắn.
"Đang suy nghĩ gì?" Dạ Mị khẽ nhéo mũi nàng hỏi.
“Mị, ta thích ngươi!” Miên Miên ngước đôi mắt trong veo nhìn hắn cười nói.
Nụ cười ngọt ngào, xưng hô thân mật khiến Dạ Mị ngây người trong giây lát, sau đó hắn lại lần nữa ôm nàng vào lòng. Nguyên lai tình yêu thật sự kỳ diệu, nguyên lại tư vị lo lắng cho nhau là như thế này… tình yêu hóa ra lại ngọt ngào nhu vậy!
-------- Hai tháng sau---------
“Tỷ tỷ, sức khỏe của người có khá hơn chút nào không?” Miên Miên không nhớ được đây là lần thứ bao nhiêu nàng tới nơi này, càng khiến cho nàng khổ sở chính là sức khở Nghi phi ngày càng yếu dần mà nàng lại không thể làm gì để nàng ta thoải mái hơn.
“Bụng muội đã lớn vậy rồi, đừng ngày nào cũng lại đây thăm ta nữa!” Nghi nằm trên giường yếu ớt nhìn về phía bụng Miên Miên nội tâm thập phần lo lắng. Bụng của nàng càng lớn thì nguy hiểm sẽ càng cao hơn.
“Muội không sao, muội sẽ đi tìm Vương ngự y, nhất định hắn sẽ nghiên cứu ra tân dược cho tỷ!” Miên Miên lôi kéo tay nàng ta lo lắng nói.
“Miên Miên, tỷ tỷ biết rõ bệnh tình của mình mà. Muội nghe ta nói, chỉ còn một tháng nữa là muội hạ sinh rồi, từ nay đến ngày đó muội nhất định phải cẩn trọng ngàn vạn lần không thể pham sai lầm, càng không nên đi trêu chọc các tần phi khác, hiểu không?” Hai tháng này, nàng đã hiểu rõ tính tình Miên Miên, nàng thật sự rất thiện lương, sẵn sàng nhường Dạ Mị cho nàng để nàng vui vẻ, còn vì nàng tranh đoạt những thứ tốt nhất, chỉ là nàng thật sự rất lo lắng, liệu nàng có thể ngăn cản Nhu phi cùng những phi tần khác không?
“Tỷ tỷ, ngươi đừng nói nhiều như vậy mệt người, ta hiểu mà!” Miên Miên nhìn Nghi phi hít thở khó khăn, sắc mặt ngày càng trắng thì lòng nàng thêm xót xa.
“Tốt, tỷ muốn muội phải bình an hạ sinh tiểu bảo bối, biết không?” Nghi phi suy yếu nói.
“Sẽ mà, sẽ bình an!” Miên Miên gấp gáp nói, sợ Nghi phi vì nói nhiều mà tổn hao sức khỏe.
“Bệ hạ gần đây vẫn còn bận rộn sao?” Nghi phi mỉm cười hỏi.
“Ân, bệ hạ gần đây có nhiều việc cần xử lý cũng rất ít khi đến chỗ của ta, đại khái cũng liên quan tới việc của Đổng phi, muội nghe nói Thái hậu đang đốc thúc bệ hạ!”
“Đúng rồi, muội và Đổng phi dạo này thế nào?
“Cũng không có gì, nàng cũng không có nguyện ý nhận ta làm tỷ, nhưng không sao, ta có tỷ tỷ là đủ rồi!” Nói rồi lôi kéo cánh tay Nghi phi bắt đầu làm nũng.
“Nha đầu ngốc này!” Nghi phi ôn nhu cười.
“Ngất phi nương nương, nương nương ta cũng mệt mỏi rồi, người để nàng nghỉ ngơi thôi, người cũng nên nghỉ ngơi sớm để giữ sức khỏe cho tiểu bảo bối a!” Tiểu Lam mỉm cười nói. Hai tháng này nàng cũng đã bỏ qua mọi thành kiến với Miên Miên ngược lại đối với nàng ngày càng tốt hơn. Nhưng thấy Nghi phi suy yếu nàng không thể không nhắc nhở.
Miên Miên nhìn Nghi phi dịu dàng nói: “Tỷ tỷ, ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, ngày mai muội lại tới thăm tỷ!” Nói rồi giúp nàng đắp lại chăn, dưới sự giúp đỡ của Vô Tình chậm rãi rời đi.
Chủ tớ hai người vừa đi, Nghi phi gắng gượng ngồi dậy, Tiểu Lam thấy vậy vội vàng đến đỡ nàng nói: “Nương nương, người như thế nào lại không nằm nghỉ ngơi?”
Nghi phi thở dài, “Tiểu Lam, ta không có thời gian nữa rồi!” Nói rồi ưu thương nhìn về phía bà con xa, nước mắt bỗng chốc chảy dài.
“Từ trước tới nay ta cứ tưởng rằng mình là người tốt nhất nhưng từ khi gặp Miên Miên ta mới nhận ra rằng thế giới này vẫn còn nhiều người khả ái, tốt đẹp hơn ta. Nàng khiến cho ta thật xấu hổ nhưng cũng giúp ta thấy được rằng phi tử cũng có thể đối tốt với nhau, cho ta cảm nhận được tình yêu thương chân chính!” Nói rồi nở nụ cười hạnh phúc.
"Nương nương..." Tiểu Lam không khỏi lo lắng, nương nương hôm nay thực sự rất lạ.
“Tiểu Lam. Miên Miên chỉ còn một tháng nữa là sinh?”
“Đúng vậy ạ!’ Tiểu Lam gật đầu xác nhận
“Chỉ sợ kho chỉ ta mà các phi tử khác cũng không đợi được nữa rồi!” Thanh âm nàng nặng nề rơi xuống.
"Nương nương..." Tiểu Lam vội cầm lấy tay nàng nói: "Nương nương, người yên tâm, Tiểu Lam sẽ không để họ tổn thương tới Ngất phi, cho nên nương nương đừng lo lắng quá, người phải chú ý sức khỏe a!”
Nghi phi chỉ cười nhạt nói: “Ngươi không phải là đối thủ của các nàng, ta muốn trước khi chết có thể làm một vài điều có ích!”
"Nương nương..."
“Được rồi, ngươi ra ngoài trước đi, ta muốn nghỉ ngơi!” Nói rồi liền nằm xuống. Tiểu Lam đắp chăn lại cho nàng rồi cũng lui ra ngoài.
Thấy Tiểu Lam đã đi, Nghi phi lại lần nữa ngồi dậy đưa tay lần dưới gối lấy ra một tờ giấy nhỏ vén chăn bước tới bên cạnh ngọn đèn nhỏ mở ra, trên tờ giấy chỉ vỏn vẹn vài từ ngắn gọn: “Ngày 14, giờ hợi, bên bờ hồ!” Nghi phi đem tờ giấy để trên ngọn lửa, nhìn tờ giấy cháy thành tro mà không khỏi thở dài, tin tức này nàng phải dùng rất nhiều minh châu quí báu mới có thể đổi được, các nàng đã không đợi được muốn động thủ rồi sao? Ngày mai chính là 14 rồi, nàng nên làm sao đây? Miên Miên, tỷ tỷ nhất định sẽ bảo vệ muội!
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh