Tài giỏi không có nghĩa là không bao giờ phạm phải sai lầm, mà ở chỗ nhanh chóng chuyển bại thành thắng.

Bertolt Brecht

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 072 - 073
hương 72. Đắc tội Nhu phi
Ba ngày liên tiếp kể từ khi Dạ Mị nói muốn nàng sinh tiểu mãng xà thì hắn mỗi đêm đều tới giày vò nàng ít nhất một lần. Chuyện này đã khiến các cung phi khác trong hậu cung ghen ghét không thôi, cho dù không phải là do Miên Miên thì cũng khiến cho nàng trở thành mục tiêu công kích của đám nữ nhân đó.
Miên Miên vẫn không quen có người hầu hạ nên những cung nữ, thái giám cũng hiểu là không có chuyện gì thì không đến làm phiền nàng.
Đứng ngoài tiểu viện ngắm cây anh đào trăm tuổi, Miên Miên khẽ thở dài, nàng không biết mình phải làm như thế nào bây giờ, vốn là rất ghét tên đại mãng đó vậy mà chỉ mới ở chung mới có mấy ngày thái độ của nàng đối với hắn đã có sự chuyển biến, dù là rất chậm nhưng cũng khiến cho nàng hoang mang không thôi.
Hít muốn sâu một hơi như muốn giũ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ này, Miên Miên quay người đi ra ngoài, một cung nữ thấy thế vội cúi người hành lễ: “Nương nương muốn đi đâu, để nô tỳ đi cùng người!”
Miên Miên nghe thế ngoái lại cười nói: “Không cần, ta chỉ đi ra phía trước một lát thôi!”’ nói rồi liền quay đi. Đã mấy ngày rồi, nàng vẫn như trước không muốn có người hầu hạ, nàng cũng đã từng làm cung nữ, những nỗi khổ của cung nữ sao nàng lại không hiểu chứ.
Chỉ là đi không được bao lâu thì nàng bắt đầu hối hận, nàng lạc đường rồi, hiển nhiên, nàng vốn không có giỏi chuyện nhớ đường mà, “Cái này nên làm thế nào bây giờ? Thôi thì cứ đi về phía trước xem sao vậy!” Miên Miên xoắn xuýt một chút rồi mỉm cười chậm rãi đi tới phía trước.
“Ba… ba… ba….” Âm thanh từ phía xa truyền tới không ngừng, Miên Miên hiếu kỳ theo tiếng động đi tới, đi được một lúc nàng nhìn thấy Nhu phi đang ngồi trong tiểu đình phía trước khiến cho nàng sợ hãi không thôi. Nhu phi đang nhàn nhã uống nước trà, mà trước mặt nàng ta có một cung nữ đang quỳ, nàng ta đang bị các cung nữ khác vả miệng liên tục.
"Ngươi cũng thật to gan, vật mà nương nương yêu quí mà cũng dám làm hư, muốn chết sao?” Tiểu Linh thanh âm lạnh lẽo, bàn tay nàng ta không ngừng chửi mắng cung nữ nọ, nhưng là khóe miệng cung nữ kia cũng đã bắt đầu rỉ máu từ lâu rồi.
Đúng lúc này thì có một cơn gió thổi qua thổi bay mái tóc của cung nữ đang quì dưới đất kia khiến Miên Miên càng hoảng sợ hơn, cung nữ kia chẳng phải là Vô Tình mà?
“Ta nhổ vào, thật là xấu chết được mà!” Tiểu Linh hướng mặt vô tình nhổ một bãi nước bọt chán ghét nói.
“Tiểu Linh, ngươi chưa ăn cơm sao? Bổn cung thấy ngươi như không còn khí lực vậy?” Nhu phi nhạt nhẽo nhắc nhở nàng ta.
Tiểu Linh nghe thế vội cúi người nói: “Nô tỳ đã biết!”, liền sau đó dùng lực dương tay cao cười quỉ dị, một tát này, nàng ta nhất định muốn Vô Tình sống không bằng chết.
Nhưng là Vô Tình với sự tàn nhẫn của nàng ta vẫn im lặng không nói một lời.
“Dừng tay!” Ngay tại lúc Tiểu Linh muốn tát Vô Tình thì Miên Miên rất nhanh chạy tới hét lớn. Tuy nàng rất sợ Nhu phi nhưng là chứng kiến Vô Tình bị hành hạ như vậy nàng không cách nào coi như không thấy được.
Tiếng hét của nàng khiến mọi người ngạc nhiên sững người trong giây lát. Vài giây sau, Nhu phi trấn định nàng nhìn nàng, tiện nhân này, nàng đã không tìm nàng ta mà nàng ta lại dẫn xác tới cửa, vậy thì không thể trách nàng được rồi.
“A Tình, ngươi sao rồi? Có đau lắm hay không?” Miên Miên ngồi xổm dưới đất đau xót đưa khăn tay khẽ vuốt ve gương mặt Vô Tình.
Vô Tình thấy thế hơi nhíu mày, cái nữ nhân ngốc này sao lại tới đây? Nàng có biết đắc tội với Nhu phi sẽ có hậu quả gì không?
“Đây không phải là Ngất phi sao?” Nhu phi nhướn mi trào phúng cười nói.
“Nàng đã phạm sai lầm gì mà ngươi đối xử với nàng như vậy? Miên Miên không vui hỏi.
Nghe thấy nàng dám chất vấn mình, Nhu phi không vui vươn ngón tay vạch vạch vài đường lên chén trà lạnh lùng nhìn nàng nói: “Ngất phi, bệ hạ gần đây rất sủng ái ngươi đúng không? Thế nhưng cho dù có được bệ hạ sủng ái thì ngươi cũng nên hiểu qui củ một chút, nếu không sẽ thành trò cười cho người khác đấy!”
Miên Miên hơi sửng sốt, nàng không biết Nhu phi nói những lời này là có ý gì.
“Ngất phi, ngươi thấy Nhu phi nương nương mà còn không hành lễ?” Tiểu Linh trợn mắt nhìn nàng nói.
Tiểu Linh lên tiếng khiến Miên Miên hiểu được hàm ý của Nhu phi, nàng ta là nhất phẩm, nàng chỉ là nhị phẩm tần phi nên tất nhiên là muốn nàng hành lễ rồi. cho dù không thích nàng ta nhưng Miên Miên cũng miễn cưỡng đứng dậy cúi người nói: “Muội muội thỉnh an tỷ tỷ!”
“Ân, được rồi!” Nhu phi nhướn mi kiêu ngạo nói.
“Ngất phi, ngươi cũng nên biết người ngươi đang che chở có tội nha!” Tiểu Linh lạnh lùng nói.
“Nàng phạm tội gì?” Miên Miên nhìn Tiểu Linh hỏi.
“Nàng ta làm hư trâm cài tóc mà nương nương thích!” Nói xong liền cầm từ trên bàn một cây trâm Hồ điệp đã gãy đưa cho nàng coi.
“Nàng như thế nào lại có thể làm hư trâm cài tóc của Nhu phi?” Miên Miên khó hiểu hỏi.
“Ngất phi, ý của ngươi là bổn cung nghĩ oan cho nàng ta?” Nhu phi đặt chén trà xuống nhìn nàng hỏi, trong lòng đã sớm bất mãn với nàng. Trước kia bệ hạ luôn ngủ lại chỗ nàng ta, giờ thì mỗi ngày đều đến với nàng ta như vậy chẳng phải ngai vị xà Hậu của nàng bị đe dọa rồi sao?
Miên Miên ngồi xuống bên cạnh Vô Tình hỏi: “A Tình, ngươi đừng sợ, nói cho ta nghe ngươi có hay không làm hư trâm cài tóc của Nhu phi?”
Vô Tình nghe nàng hỏi thì cười cay đắng, cái nữ nhân ngốc này quá đơn thuần rồi, Nhu phi ở đằng sau đang ra dấu cho nàng nhưng là nàng ta không muốn nói dối, bỏ qua ánh mắt cảnh cáo của Nhu phi thăng thắn nói: “ Ta không có!”
“Ngươi nghe đó, Vô Tình nói nàng không có làm hư cây trâm của ngươi!” Miên Miên nhìn Nhu phi chậm rãi nói.
“Hừ, nàng ta không có sao? Ngất phi ngươi không có não sao? Phạm tội ắt sẽ nhận tội dễ dàng như thế sao?” Nhu phi hùng hổ chất vấn.
"Ta... Ta tin tưởng nàng!"
"Ngươi tin tưởng thì làm được gì? Người tới, đánh tiện tỳ này 100 roi cho ta, xem nàng còn dám nói dối hay không!” Nhu phi đứng dậy ra lệnh.
Hai thái giám đứng gần đó vâng lệnh tiến lên, chỉ thấy một trong hai người đó từ thắt lưng lấy ra một sợi dây da đứng trước mặt Vô Tình chuẩn bị thi hành lệnh của Nhu phi.
"Dừng tay, các ngươi dám động đến nàng?” Miên Miên tức giận hét lên, nàng thật sự nổi giận rồi, Nhu phi sao có thể động một chút là đánh người đâu?
“Ngất phi, ngươi biết ngươi đang làm gì không?” thấy nàng nhiều lần ngăn cản mệnh lệnh của mình, Nhu phi đứng phắt dậy nói lớn.
“Nhu phi nương nương rộng lòng tha cho nàng ta lần này đi, nàng chỉ là một cung nữ nhỏ bé thôi, nàng cũng đã bị trừng phạt rồi mà!” Nói rồi giở tay áo Vô Tình lên cho nàng ta thấy những vết thương chằng chịt trên đó, “Nương nương, thỉnh người ta cho nàng đi, coi như muội muội xin người đi!’
Nhu phi chỉ cười lạnh, “Muội muội, tỷ tỷ thấy ngươi quá đơn thuần rồi, ngươi như vấy sẽ bị người ta gạt đấy, nếu phạm nhân nào ngươi cũng dung túng như vậy thì Thụy Tuyết quốc có còn vương pháp gì không?” Nói rồi ra hiệu cho bọn thái giám thi hành lệnh.
“Ngất phi nương nương, thực xin lỗi, chúng nô tài chỉ là phụng lệnh làm việc mà thôi!” Nói rồi phất dây da trong tay chuẩn bị đánh. Miên Miên thấy thế liền nhào tới dùng thân mình che cho Vô Tình.
Nàng há có thể đứng nhìn Vô Tình thương tích đầy mình lại còn phải chịu 100 roi nữa, huống chi ở đây chỉ có Vô Tình tuy bên ngoài lạnh lùng nhưng thực chất lại rất quan tâm tới nàng.
"Nhu phi nương nương..." Hai thái giám thấy Miên Miên che cho cung nữ kia thì sững sờ không biết nên làm thế nào cho phải.
Nhu phi khóe miệng giương lên nụ cười thâm hiểm nhìn Miên Miên. Tiểu Linh ngay lập tức lôi Miên Miên ra, hai thái giám thấy vậy lập tức động dây đánh xuống.
"Dừng tay, dừng tay lại!” Miên Miên lớn tiếng kêu gào nhưng là căn bản ở đây không có ai nghe lệnh của nàng cả.
"Muội muội, tỷ tỷ đây là đang dậy ngươi cách quản lý hậu cung tránh để người ta lừa gạt, hiểu không?” Nhu phi cười nói.
"Tỷ tỷ, van cầu ngươi thả nàng ra, van cầu ngươi thả nàng đi…" Miên Miên vội vàng bắt lấy cánh tay nàng ta khẩn cầu nói.
“Đánh mạnh vào cho bổn cung!” Miên Miên cầu xin càng làm cho nàng ta sôi máu, chỉ cần Miên Miên thấy đau khổ, nàng ta nhất định sẽ vui sướng.
Ngọn roi không ngừng đánh xuống khiến y phục của Vô Tình gần như rách nát cả, Miên Miên rốt cuộc chịu không nổi được nữa, dùng sức đẩy Tiểu Linh ra nhào tới che cho Vô Tình.
“A…” ngọn toi liên tiếp quất tới tấp lên người nàng, bọn thái giám hơi sửng sốt đôi chút nhưng là Nhu phi đã ra hiệu cho bọn hắn không được nương tay nên bọn hắn chỉ có thể nhắm mắt coi như không thấy Miên Miên mà tiếp tục ra sức đánh.
Miên Miên gắt gao ôm chặt lấy Vô Tình chết cũng không muốn buông tay, ngọn roi không ngừng quất xuống khiến cho Vô Tình được nàng che chở tay sớm đã nắm thành quyền, cơn giận dồn ép khiến tay nàng ta nổi cả gân xanh.
“Làm loạn cái gì?” Từ xa truyền tới tiếng quát lớn khiến bọn thái giám cứng người.
Miên Miên cũng hơi sửng sốt, vội vàng nhìn qua, là hắn, Tuyết vương gia!
"Đây không phải Tuyết vương gia sao?” Nhu phi nhìn thấy hắn mỉm cười khách khí. Ai cũng biết Dạ Mị rất thương hắn, chỉ cần là vật hắn muốn thì nhất định Dạ Mị sẽ tìm cách tìm cho hắn.
“Xảy ra chuyện gì?” Dạ Phong ngồi trên xe lăn nhìn thấy Miên Miên đang ôm lấy cung nữ kia, trên người hai người đầy vết thương cũng hiểu được nội tình. Nha đầu này lại thương người quá rồi!
“Cũng không có việc gì, cung nữ này làm hư trâm cài tóc của bổn cung, vốn định dạy cho nàng ta một bài học ai biết được Ngất phi lại đột nhiên lao vào khiến bọn thái giám bất ngờ không nhìn rõ nên có hơi lỡ tay chút đỉnh!”
“Không nhìn rõ?” Dạ Phong nghe vậy cười lạnh nói, “Đã vậy thì chắc cũng không cần có mắt làm gì đâu!”
“Aaaaaa…”, lời vừa dứt đã thấy một hắc y nhân xuất hiện sau lưng hai thái giám kia, chỉ trong một giây ngắn ngủi lại biến mắt chỉ để lại hai tiếng la hét thất thanh.
Nhu phi thấy mắt của hai thái giám bị tùy tùng Tuyết vương gia móc mất thì bị hù cho sợ run người. Nàng vẫn là nên cẩn thận một chút thì hơn, Tuyết vương gia nổi tiếng tàn bạo này nàng đấu không lại được.
“Tuyết vương gia, thủ hạ của ngươi thật lợi hại nha!” Nhu phi cười nịnh nọt nói.
“Ngươi không sao chứ?” Tuyết vương gia căn bản không để nàng ta trong mắt mà chỉ chăm chú hỏi Miên Miên.
Miên Miên cảm kích lắc lắc đầu mỉm cười với hắn, đỡ Vô Tình dậy nhìn hắn hỏi: “Tuyết vương gia, ta có thể thu nhận A Tình được không?”
“Đương nhiên có thể!”
"Cảm ơn Tuyết vương gia!” Miên Miên thấy hắn đồng ý thì cười rất vui vẻ, nhìn Vô Tình nói: “A Tình, từ nay về sau ngươi đi theo ra, ta nhất định sẽ hảo hảo bảo hộ ngươi!”
Vô Tình thấy thế mỉm cười, nàng được Miên Miên cứu không chỉ một lần, nàng thật sự không có vô tình mà chỉ là không để lộ tình cảm ra bên ngoài mà thôi. Lúc này đây nàng đã lập lời thề, kiếp này trừ khi nàng chết nếu không sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ cho Miên Miên.
Thấy hai người cười nói với nhau đem mình quăng qua một bên, Nhu phi sắc mặt vạn phần khó coi, “Tuyết vương gia đã ra mặt thì chuyện này bổn cung cũng không thể so đo nữa rồi, nếu có gì không đúng, tỷ tỷ bồi tội với muội muội!” Nói rồi quay người bỏ đi, một khắc quay lưng này nụ cười trên mặt biến mất chuyển sang rét lạnh, Nguyễn Miên Miên, lần này bổn cung bỏ qua cho ngươi nhưng lần tới ngươi sẽ không may mắn thế đâu, bổn cung nhất định sẽ tiễn ngươi tới gặp Diêm vương mà kể tội. Chương 73. Khai chiến
Mảnh trăng lưỡi liềm treo trên cao như hình trái chuối khảm trên ngân hà, vạn phần mê hoặc. Tử Vân các chìm trong ánh nến xinh đẹp, từ phòng trong truyền ra những âm thanh than vãn nho nhỏ.
“Đau quá…” Miên Miên thở dốc, nước mắt lưng tròng nhìn về phía Vô Tình đang lau vết thương ình.
“Sợ đau còn dám chạy đến, ngươi không sợ bị Nhu phi đánh chết sao?” Vô Tình vừa lau vết thương trên người Miên Miên vừa giáo huấn. Trong lòng nàng tuy rất cảm kích nhưng nàng cũng biết rõ Nhu phi vốn rất hung ác, Miên Miên nếu đắc tội với nàng ta thì cuộc sống sau này nhất định sẽ khó bề yên ổn.
“Sợ a, thế nhưng ta không thể trơ mắt nhìn ngươi bị nàng ta đánh chết.” Miên Miên hồn nhiên nói.
“Vì một cung nữ đáng giá sao?” Vô Tình giúp nàng sửa sang lại quần áo dò hỏi.
“Ngươi không phải là cung nữ, ngươi là bằng hữu của ta!” Miên Miên chấp nhất nói rồi lôi kéo tay nàng ta cười.
Vô Tình thấy thế hít sâu một hơi nói: “Nương nương, về sau Vô Tình sẽ cũng đi theo người, tận tâm tận lực bảo hộ người chu toàn dù là phải liều mạng của mình.” Nàng phát thệ.
“Ha ha, đừng gọi ta là nương nương a, không được tự nhiên cho lắm, người kêu ta Miên Miên được rồi. Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì thì ta cũng sẽ bảo hộ cho ngươi!” Miên Miên sửa sang lại quần áo cho đẹp tươi cười với nàng ta, nàng đã đem nàng ta ra khỏi chỗ đó thì nhất định sẽ không để nàng ta phải đau khổ thêm nữa rồi.
“Người là chủ tử của ta, ta là nha hoàn của ngươi, chuyện này vĩnh viễn không thay đổi.” Nàng kiên định trả lời.
Miên Miên nghe vậy mỉm cười nói, “Kỳ thật…thôi được rồi, chỉ cần ngươi cao hứng là được rồi!” Vốn nàng định nói không cần nhưng thấy nàng ta có vẻ không vui thì đành nhượng bộ.
“Đúng rồi nương nương, người lúc nào lại biết Tuyết vương gia?” A Tình hiếu kỳ hỏi, theo nàng thấy thì tùy tùng của Tuyết vương gia đều là cao thủ.
“Ân, nói ra thì dài dòng, bất quá hôm nay ta phải cám ơn hắn, hắn luôn ôn nhu như vậy, luôn thần bí xuất hiện đúng lúc…” Nói rồi mặt có chút đỏ hồng.
A tình thấy thế nhíu mày hỏi thẳng: "Nương nương, người sẽ không thích hắn a?"
“Ngươi… ngươi nói bậy, ta không có!” Nói xong mặt lại càng đỏ hơn.
“Mặt của người bán đứng người a, không thích sao lại xấu hổ như vậy? A Tình không thể không nhắc nhở người, người bây giờ đã là nữ nhân của bệ hạ, ngàn vạn lần đừng thân mật quá với Vương gia, nếu để Nhu phi biết được kết cục nhất định sẽ rất thảm!”
Miên Miên nghe vậy hơi co người nhíu mày nói: “Đáng sợ như vậy sao? Nhu phi tuy rất đáng giận, ta cũng không có ý định trêu chọc gì nàng ta, có lẽ nàng ta sẽ không nhắm tới ta đâu. Ta vừa hỏi hắn ban ngươi cho ta hắn liền đồng ý lại còn xử lý hai tên thái giám kia như vậy, ngươi không biết hắn rất tốt sao? Thêm nữa, ta cũng chưa có nói là ta là nữ nhân của tên đại mãng xà kia…” chỉ có hắn mới khiến nàng cảm thấy an tâm.
"Ta biết rõ hắn là người tốt, thế nhưng, sự thật là ngươi bây giờ đã là Ngất phi, là chị dâu của hắn rồi!” A Tình không thể không nhắc nàng, nàng đơn thuần như vậy lại không hề biết sự thâm sâu của hậu cung này khiến nàng ta thật lo lắng mà.
Nghe A Tình nói vậy, Miên Miên đau đầu không thôi, nàng hiện tại đã bị đại mãng xà cường bạo rồi, đã không còn tấm thân hoàn bích nữa làm gì còn tư cách yêu thích hắn…thế nhưng nàng rất muốn nhìn thấy hắn, chỉ cần nhìn thấy hắn tim nàng sẽ không ngăn được loạn nhịp. Ô ô đều là tên đại mãng xà chết tiệt kia hủy hoại nàng mà.
"Nương nương nghỉ ngơi đi!" A Tình nhìn nàng, nhẹ than một tiếng nhắc nhở.
"Đúng rồi, đêm nay bệ hạ sẽ không đến đúng không?” Miên Miên đột ngột quay qua nàng hỏi.
A Tình nghe vậy cau mày hỏi: “Nương nương là người muốn hắn đến hay không đến?”
“Tất nhiên là không muốn hắn đến!” Miên Miên không hề do dự đáp.
"Vậy nô tỳ chúc mừng nương nương đã được như nguyện, vừa rồi Đức Công công đến nói bệ hạ đêm nay sẽ ở lại chỗ của Nghi phi.” Nói rồi lo lắng nhìn Miên Miên, nàng có thể biết nữ nhân nhất định sẽ không thích nam nhân của mình qua đêm với một nữ nhân khác a.
"Thật vậy? Hắn không đến sao? Thật sự không đến?” Miên Miên kích động la lên.
"Nương nương ngươi đây là?" Vô Tình có chút khó hiểu khi thấy Miên Miên cao hứng như vậy.
"Ta muốn đi gặp Tuyết vương gia!” Nói xong liền đứng dậy đem quần áo sửa sang lại tốt chuẩn bị xuất phát.
“Nương nương, chuyện này không được, người nửa đêm tìm đến nếu như bị bệ hạ biết…” Vô Tình ngừng lại muốn để tự nàng biết lấy.
Miên Miên hơi sửng sốt một lúc, đúng vậy, nàng sao có thể? Lần trước tên đại mãng xà kia trông thấy liền cường bạo nàng, nếu lần này nàng lại cùng Tuyết vương gia ở cũng một chỗ liệu có giết luôn nàng không? Miên Miên nghĩ rồi cười ngây ngô nói: “Ha ha, không có việc gì, chẳng phải hôm nay nói sẽ không đến đó sao, chúng ta không cần sợ, ra ngoài thôi nào!” Nói xong liền giở trò làm nũng với Vô Tình rồi chạy vội ra ngoài.
Vô Tình ngây người rồi cũng bất đắc dĩ cười cười đi cùng nàng, nàng ta ngây thơ thì đã có nàng tính cách hộ, bất kể thể nào nàng cũng sẽ bảo vệ nàng ta, trừ phi có chuyện xảy ra nếu không thì nàng sẽ không rời đi.
--------Huyết Tuyết cung-------
"Bệ hạ không ở lại sao? Chẳng phải người nói sẽ ở lại đây với thiếp đêm nay sao?” Thi Hàm nhìn hắn chuẩn bị rời đi nội tâm rất là khó chịu.
"Ngự y nói, bệnh của nàng cần tĩnh dưỡng thêm, trẫm ở chỗ này sẽ làm phiền nàng nghỉ ngơi." Dạ Mị khẽ vuốt mặt của nàng sủng nịch nói.
“Thiếp không có chuyện gì, thiếp…” Thi Hàm không biết nên nói gì, nàng muốn hắn ở lại, thật sự rất muốn.
“Nàng yên tâm, chờ nàng khỏe hơn rồi trẫm sẽ hảo hảo bồi nàng. Tiểu Lam, chiếu cố nương nương của ngươi!”
"Nô tỳ tuân lệnh!” Tiểu Lam vội cúi người đáp.
“Thi Hàm nhớ nghỉ ngơi sớm, ngàn vạn lần không nên để mệt người, trẫm khi khác lại tới thăm nàng!” Nói rồi nhẹ hôn trán nàng quay lưng đi.
“Bệ hạ…” Thi Hàm thấy hắn đi thống khổ nghẹn ngào gọi.
"Nương nương, người không sao chứ?" Tiểu Lam thấy nàng ta sắp ngã vội vàng đi đến đỡ.
Nghi phi lắc đầu, "Vịn ta đến hoa viên ngồi một chút!” Trong nòng nàng khó chịu quá, nàng muốn ra vườn hít thở không khí trong lành.
“Nương nương chậm một chút!” Tiểu Lam vội vàng cẩn thận từng chút một dìu nàng ra ngoài tiểu viện.
“Muội muội muộn như vậy đến thăm tỷ tỷ, sẽ không quấy rầy tỷ tỷ chứ?” Nhu phi cười cười đi đến bên cạnh Nghi phi.
Nghi phi thấy thế chỉ cười mà không nói gì.
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh