Trong chừng mực nào đó, chúng ta đôi khi phải chấp nhận những điều không như ý. Nhưng tuyệt đối không được từ bỏ niềm hy vọng.

Martin Luther King, Jr

 
 
 
 
 
Tác giả: Y Hinh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 66 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 543 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 030 - 034
hương 30. Vận khí lâm hàng
------------Hôm sau------------
Sáng sớm, Miên Miên liền ở trong mộng ngửi được rất nhiều hương vị bánh bao, một ngày một đêm không ăn cơm, nàng tự nhiên sẽ bị hương vị này làm cho nước miếng chảy ròng ròng, nhưng ngay lúc nàng muốn chụp lấy bánh bao, bánh bao bỗng dưng biến mất, nàng giật mình một cái liền tỉnh lại ngay, chỉ là trong một khắc nàng mở to mắt ra, nàng liền sợ thét lên, bởi vì trước mặt nàng có ba cái mặt to, mà ba cái mặt to này ở đối diện nàng cười vạn phần nịnh hót.
Miên Miên vội ngồi thẳng người lùi lại phía sau, ba cung nữ này là bọn ngày hôm qua giáo huấn nàng, mà giờ khắc này, trong tay các nàng bưng bánh bao nóng hầm hập, khóe môi nhếch lên nụ cười thật tươi, đột nhiên cầm bánh bao đưa cho nàng.
“Các cô mời ta ăn?” Miên Miên giật mình nhìn các nàng.
Ba người vội vàng gật đầu, Miên Miên thấy thế nhẹ nhàng cắn một ngụm bánh bao nhưng vẫn nghi ngờ nhìn các nàng.
Ba cung nữ thấy nàng ăn liền cười cầm bánh bao trong chén toàn bộ đưa cho nàng, sau đó liền nhanh chóng rời khỏi nơi này, Miên Miên nhìn các nàng vội vã rời đi mà nhíu mi không hiểu, sau khi ăn xong nàng liền nhanh chóng rửa mặt chải đầu, chạy tới chỗ làm việc, chỉ là một khắc nàng xuất hiện, những người kia lại giống như nhìn thấy quỷ nhanh chóng chạy ra.
Thế nào? Nàng có khủng bố như vậy sao? Một lúc sau, nàng chỉnh đốn tâm tình mất mác, nhanh chóng đi tới nơi giặt quần áo, nhưng lúc nàng nhìn nhiệm vụ hôm nay phải làm liền ngây ngẩn cả người, “Di? Hôm nay sao chỉ có mấy bộ y phục thôi?” Ngay lúc này, Ân cô cô vừa đúng lúc đi tới, Miên Miên thấy thế vội nghi ngờ đi tới hỏi: “Cô cô, hôm nay y phục như thế nào ít như vậy a?”
Ân cô cô khác thường cười ôn nhu với nàng “Ngươi trăm ngàn lần đừng mệt mỏi a, nếu giặt không xong liền để cho các nàng giúp đỡ a, giờ ngọ phải nhớ dùng cơm a.” Nói xong, nàng cũng nhanh chóng rời khỏi, để lại Miên Miên vẻ mặt mờ mịt.
Từng giờ từng phút từng giây trôi qua, Miên Miên giặt y phục xong, sau đó liền xách y phục đi tới phía sông nhỏ, nhưng ngay khi muốn đi ra hẻm nhỏ, bên trong truyền tới tiếng đối thoại lại làm cho nàng cứng lại.
“Thật không nghĩ tới Nguyễn Miên Miên này quen Tuyết vương gia a~, trời ạ, Tuyết vương gia không phải là huyết vương gia sao! Ngày hôm qua ba nàng kia chẳng qua chỉ mắng cô ta, kết quả đầu lưỡi các nàng cũng bị cắt rớt đấy!”
“Đúng nha, thật là tàn nhẫn a, nhìn không ra cô ta ngốc ngốc mà có bản lãnh lớn như vậy, không chỉ làm bệ hạ rủ lòng thương xót còn làm vương gia ra tay cứu giúp, chúng ta nên tránh đi một chút a, đừng để sau này chết như thế nào cũng không biết!” Một người khác vội run như cầy sấy nói.
Trong lúc Miên Miên kinh ngạc không biết nói gì, bả vai nàng đột nhiên bị người ta vỗ một cái, Miên Miên bị làm hoảng sợ lớn giọng kêu lên một tiếng, giỏ cầm trong tay thiếu chút nữa là rớt.
“Tìm ngươi đã nửa ngày a!”
“Đức... Đức công công?” Miên Miên sờ sờ lên trái tim nhỏ bị dọa cho hết hồn, nhìn hắn.
“Vận may của ngươi tới rồi, Nghi phi nương nương cố ý chỉ đích danh ngươi tắm gội cho bệ hạ đó, đây chính là chuyện may mắn, ngươi nên nắm chắc a.” Đức công công vội dặn dò.
“Tắm…gội?”
“Lần này ngươi cần phải nắm chặt cơ hội nha, nói không chừng ngươi hầu hạ tốt sẽ trở thành tắm uyên ương a, như vậy ngươi sẽ được bay lên cây làm phượng hoàng a!” Đức công công vội che miệng nhẹ cười lên.
“Cái gì? Tắm uyên ương?” Miên Miên liên tiếp kinh hãi rốt cục nhịn không được phát ra thanh âm hoảng sợ thật chói tai, chói tai đến nỗi làm Đức công công vội vã bịt lỗ tai lại. Chương 31. Tùy thời sẽ nịnh
"Công công..." Trên đường tới dục trì, nàng cố tình chậm bước, phi thường không tình nguyện theo sau.
"Ai nha, ngươi là đang làm gì nha? Ngươi chậm như vậy là muốn chờ bệ hạ tắm rửa xong sao?" Đức Công công phi thường khó chịu kêu lên.
Nàng nghe vậy liền ngước nhìn về phía hắn vẻ đáng thương nói: "Công công... Ta biết rõ là ngươi tốt với ta, nhưng là... ta căn bản sẽ không hầu hạ người khác tắm rửa, còn nữa... đây là buổi sáng a, người bình thường tắm rửa không phải là buổi tối sao?" Nàng càng nói thanh âm càng nhỏ dần.
"Cái gì là người bình thường? Đây là thiên tử a." Đức Công công nói một câu khiến nàng ngoại trừ cố gắng thuyết phục ông ta thì không còn biết nói gì hơn.
"Nhưng là... vạn nhất ta hầu hạ không tốt sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của Nghi phi nương nương nha, ta nghĩ ngài vẫn là nên tìm người có kinh nghiệm hơn ta đi."
"Cái này người khác cầu còn không được, ngươi sao lại cứ trốn tránh, nói nữa, ngươi cho rằng Nghi phi nương nương chỉ là một nương nương bình thường sao? Ta cho ngươi biết, đã được nương nương nâng đỡ, ngươi cho dù hầu hạ không tốt cũng không bị chém đầu đâu. Ngươi nhìn xem cái bộ dáng này của ngươi coi…ai…Ta thật sự không muốn nói, xem a, ngươi chắc phải tích đức mấy đời mới được Nghi phi nương nương nhìn tới a. Được rồi, đi nhanh nhanh lên!” Đức Công công nghiêm túc nói rồi đẩy nàng rất nhanh đi lên phía trước.
Không lâu sau, dưới sự dẫn dắt của Đức Công công, nàng đã đứng trong một đại điện phi thường hoa lệ, đưa mắt nhìn lên trên cao, đập vào mắt nàng chính là cái bảng to đề "Liên trì dục nguyệt", nàng nhíu mày không tự giác thầm nghĩ, tên đẹp a, đại mãng xà này quả nhiên rất không biết xấu hổ, nhà tắm mà cũng dám đặt tên như vậy. Thật quá khoa trương!
"Nhanh vào đi!” Đức Công công mở cửa đẩy nàng đi vào.
"Đức Công công..." Mắt thấy cửa đã bị đóng lại, nàng sợ tới mức liên tục gõ cửa la lên.
"Là Hiểu Nguyệt sao? Tới giúp trẫm cởi áo." Bên trong truyền đến âm thanh lười biếng của Dạ Mị, nàng nghe vậy không kìm được bĩu môi, thật sự muốn khóc mà, ô ô, nàng không muốn hầu hạ mãng xà tắm rửa a!
"Người đâu?" Thấy bên ngoài không có động tĩnh, âm thanh bên trong rõ ràng có chút không vui lớn tiếng gọi.
Nghe vậy, nàng hít một hơi sâu đưa tay vỗ vỗ khuôn mặt đờ ra vì sợ rồi đi vào, mới vừa đi tới cửa nàng đã bị cảnh tượng bên trong làm kinh ngạc không thôi, trời ạ, đây là nhà tắm hay là hồ bơi a? Cái này không phải quá lớn đi?!
Nhận thấy có người tới, Dạ Mị nhíu mày mở mắt ngoái đầu nhìn, thời điểm thấy nàng đứng đó không khỏi ngây ra nhưng rất nhanh chóng lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại là ngươi?
"Bệ... Bệ hạ...” Nàng vội cúi người hành lễ.
"Hiểu Nguyệt đâu?"
"Ách? Cái này... Ta không biết, ân... Chắc bọn họ hiểu lầm rồi a, cái kia... cái kia bệ hạ, ta hiện tại liền đi gọi người tên Hiểu Nguyệt tới." Tìm được cớ, nàng nhanh chóng định chuồn đi, nhưng ai biết được khi vừa quay đầu lại đã thấy Dạ Mị tựa như tia chớp xuất hiện ở trước mặt nàng, quỷ a, nàng bị tốc độ của hắn dọa lùi về phía sau, thời điểm nàng cho rằng mình sẽ ngã xuống đất thì eo đột nhiên bị người ta dùng lực ôm vào, theo quán tình nàng vội đưa hai tay ôm lấy cổ hắn.
Thời gian như ngừng lại, nàng xấu hổ ôm cổ Dạ Mị, mà lúc này hắn cũng đang ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, đôi mắt như đá quí lóe ra một ánh sáng mê người, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian tà.
Chỉ tiếc rằng sự hoàn mỹ của hắn cũng chỉ có thể khiến nàng ngây người trong chốc lát, nàng giật mình buông cánh tay đang cổ hắn, mãnh liệt dùng sức giãy giụa đẩy ra, hành động này dĩ nhiên dẫn đến việc nàng mông nàng đã tiếp đất rất chi là thân mật.
"Ai ui…, mông của ta…” nàng xoa xoa mông khẽ kêu lên.
Đứng bên cạnh, sắc mặt Dạ Mị lúc này phi thường khó coi, chậm bước đi đến ngồi xổm trước mặt nàng, một bàn tay nâng cằm nằng lên lạnh lùng hỏi: “Ngươi như vậy là đang sợ ta?”
Ách… Miên Miên sợ hãi nuốt nước miếng, khóe miệng run run, miễn cưỡng ép bản thân bình tĩnh cười nói: “Không có, ta mới không có sợ…”
“Thật? vậy ngươi vì sao phải đẩy ta ra?” Dạ Mị nhìn chằm chằm nàng, đôi mắt như cũ không hề có chút tình cảm.
"Nô tỳ...” Nàng cúi đầu cố gắng tìm lý do giải thích, nhưng là tìm không ra a….
"Nhìn trẫm…" hắn lần nữa nâng cằm nàng bức nàng nhìn thẳng mình.
"Nô tỳ... Nô tỳ là sợ chính mình quá nặng, không dám để bệ hạ tốn sức. Bệ hạ đường đường là thiên tử cao cao tại thượng, nô tỳ sao dám!” Nói xong chính nàng cũng phải tự mắng mình đần, lý do nào không lấy lại lấy lý do ngu ngốc này.
Điều nàng không ngờ là Dạ Mị nghe xong không hề giận dữ mà còn cười cười đỡ nàng dậy nói: “Giúp trẫm cởi áo!”
Ngây ngốc một hồi lâu nàng nhanh chóng đứng dậy, nội tâm không khỏi tự vấn, chẳng lẽ trình độ nói dối của nàng tăng lên rồi sao? Nàng đau lòng trong phút chốc rồi lại sung sướng cười, thật tốt, nói dối vậy cũng có thể qua ải, xem ra chỉ số IQ của mãng xà không có cao bằng nàng nha.
Chỉ tiếc chỉ số IQ của nàng cũng không thể giúp nàng trách được một trận đỏ mặt tía tai khi nhìn về phía Dạ Mị: “Bệ…bệ hạ….”, Miên Miên giọng yếu ớt cầu xin.
"Hửm?" Hắn hé mắt nhìn thoáng qua gương mặt cầu xin của nàng nhưng thủy chung vẫn không động.
"Bệ hạ... người… cái này... áo này ta sẽ không cởi a..." Thanh âm nàng mang theo rung động, hiển nhiên là bị màn thoát y tắm rửa này của hắn dọa cho sốt ruột không thôi. Thà hắn hung hăng mắng chửi thì may ra mạng này của nàng còn có thể giữ lại, nhưng là hắn vẫn như cũ không nói một câu dọa nàng sợ tới mức ruột gan cũng sắp trào lên họng rồi…
"Sẽ không cởi?" Dạ Mị híp mắt nhìn về phía nàng không chút biểu tình hỏi.
Miên Miên cắn chặt răng yếu ớt gật đầu.
Dạ Mị nghe vậy nâng cằm nàng tựa phi tựa tiếu nói: "Tử Tinh cung cũng không phải dưỡng phế vật, phàm là hạ nhân làm việc không tốt đều phải bị trừng phạt, ngươi xem...", nói rồi chỉ vào chiếc bàn bên cạnh bồn tắm: "Chỗ đó đốt đàn hương" nói xong liền khẽ vung tay, nắp đàn hương khẽ rơi xuống trên mặt bàn, lộ ra một nén hương cháy dở.
"Từ giờ trở đi, nén hương kia chia làm bốn, mỗi một phần tư nén hương trôi qua nếu ngươi một kiện cũng không cởi giúp trẫm thì trẫm sẽ giúp ngươi cởi bỏ một phần, ngươi nói xem nếu nén nhang cháy hết thì...” Nói tới đây Dạ Mị liền cười tà ác nhìn nàng từ trên xuống dưới. Chương 32. Thử thách thời gian
"Cái này không công bằng a." Miên Miên chu môi kháng nghị, hắn sao có thể như vậy a? Cái này rõ ràng là ức hiếp nàng mà!
"Hửm? Không công bằng?” Nghe nàng phản kháng Dạ Mị tùy ý nhíu mày tỏ vẻ không vui.
Miên Miên thấy thế liền cười cười xấu hổ, dáng bộ nịnh nọt nói: "Cái kia... ý của nô tỳ là quần áo xa hoa như của bệ hạ lần đầu tiên nô tỳ thấy nên không biết bắt đầu cởi thế nào a, cho nên..."
"Cho nên ngươi là muốn nói trẫm không phải người bình thường?" Dạ Mị giúp nàng nói nốt câu còn lại.
Cười nịnh nọt… lúc này đây nàng chỉ có thể ép bản thân mở miệng cười thật tươi, thật tươi a, nịnh được thì phải nịnh a, phải nịnh hắn tha cho nàng ải này a…
"Đã vậy, trẫm không thể làm khó ngươi rồi!” Dạ Mi tựa phi tựa tiếu nói.
"Tạ bệ hạ, tạ bệ hạ" Miên Miên cảm kích cúi người cười tạ ơn.
"Chậm đã!” Hắn đột nhiên vươn tay cắt ngang lời nàng đoạn chậm rãi nói tiếp: "Trẫm còn chưa nói hết, đã như vậy trẫm có thể miễn cho ngươi một kiếp này, nhưng là…những kẻ cho người tiến cung, kể cả những kẻ dạy lễ nghi cho ngươi cùng những kẻ ở xài phòng với ngươi…toàn bộ đều... xử tử!” Dạ Mị vẻ lạnh băng nhìn về phía nàng cười tà ác.
"Cái gì?” Miên Miên trừng lớn hai mắt vẻ không tin nhìn về phía hắn.
"Quần áo một cái cũng không biết cởi, để một kẻ như vậy tiến cung ngươi nói bọn họ ở lại còn hữu dụng hay sao?" Hắn bình tĩnh nói.
Nghe hắn giải thích, nội tâm Miên Miên không khỏi thầm mắng, quá đáng, thật quá đáng, đại mãng xà thực biến thái, toàn bộ đều quá mức biến thái đi!
"Đã xong, ngươi có thể đi rồi!” Dạ Mị quay người hướng phía bồn tắm đi tới.
"Bệ hạ..." Miên Miên thấy hắn quay người liền túm chặt cánh tay hắn, nhanh chóng đi đến trước mặt hắn trưng lên bộ dáng tươi cười, "Tốt... Được rồi..." Ô ô…không thể không cởi sao? Nàng như thế nào có thể liên lụy nhiều người như vậy?
"Thời gian đã trôi qua một phần tư nén nhang rồi! " Dạ Mị liếc qua nén nhang trên bàn lạnh nhạt nói.
Nghe vậy, Miên Miên thoáng cái luống cuống tay chân, vội vươn tay đến trước ngực hắn bắt đầu giúp hắn cởi áo. Mà Dạ Mị lúc này nhìn bộ dáng hoảng loạn của nàng thì lộ ra ý cười.
Đại mãng xà nha đại mãng xà, len sợi có phải hay không không cần tiền mua? Vì cái gì trên quần áo lại có nhiều dây lưng như vậy a, là sợ người khác đối với hắn cường bạo sao? Miên Miên một bên bối rối cởi quần áo, một bên không cam lòng nghĩ.
Thời gian dần trôi qua, không khí bắt đầu có chút khẩn trương, kiện áo đầu tiên sắp được cởi ra... Miên Miên khẩn trương lau mồ hôi tự nhủ bản thân phải cố gắng, nàng bây giờ giống như là đang chạy đua cùng thời gian… bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, ngàn vạn chớ khẩn trương!
"Hết thời gian!” Dạ Mị đột nhiên lên tiếng.
Miên Miên nghe vậy tức thì quay đầu nhìn về phía nén hương, quả nhiên, nửa khắc đã trôi qua, lòng nàng không khỏi khẩn trương chỉ nghe “đát” một tiếng liền rất nhanh nhận thức được một góc áo đã bị nàng xé rách, khóe miệng giật giật nhìn hắn khẩn trương. Chương 33. Bất cứ giá nào
"Ngươi là muốn ta động thủ hay tự mình động thủ đây?" Dạ Mị nhíu mày hơi nheo mắt, đuôi mắt tà mị nhìn về phía nàng, thanh âm bình tĩnh như không.
Miên Miên nghe vậy khóe miệng co lại, thấy hắn đáy mắt lạnh băng, lòng của nàng bắt đầu run lên sợ hãi không biết phải làm sao mới phải? Nếu nàng không cởi, chắc chắn tên đại mãng xà biến thái này sẽ giết các nàng kia… nhưng là, nàng không có cam đảm cởi đồ trước một con rắn a…
"Ngươi đây là được lợi còn muốn hơn sao? Muốn trẫm giúp ngươi?" Khóe miệng hắn giương lên một tia trào phúng nhìn nàng chằm chú..
"Mới không phải!” Miên Miên thoáng nổi giận kêu lên: "Cởi thì cởi, đại trượng phu dám làm dám chịu a.” Nàng thở phì phì đưa tay cởi dây lưng bên hông mình, tại thời khắc tay nàng chạm vào dây lụa nàng bắt đầu do dự, nhưng chỉ lát sau, nàng giống như đã đưa ra quyết định, đem dây lụa kéo xuống đưa tới trước mặt Dạ Mị nói: "Tốt rồi, có thể tiếp tục chưa?"
Dạ Mị nhìn dây lưng trong tay nàng có chút không vui nhíu mày. Miên Miên thấy thế liền cướp lời giải thích trước: “Ngươi là nói thua phải cởi một lớp y phục, cái này là dây lưng chắc cũng được tính là một lớp đi.” Miên Miên mặt đỏ phừng, bất kể giá nào nàng cũng không thể cởi a.
Nghe lời giải thích của nàng, Dạ Mị đột nhiên cười ra tiếng, duỗi ngón trỏ day day trán. Lát sau hắn cố nín cười gật gật đầu đón lấy dây lưng trong tay nàng rồi chỉ vào nén hương tiếp tục nói: "Thời gian vẫn đang trôi qua!"
Nghe được câu này, Miên Miên vội cúi đầu ở trên người hắn tiếp tục cố sức cởi..., không tới vài giây, áo choàng đã được nàng cởi ra, Miên Miên phấn khởi tiếp tục cởi tới lớp bên trong. Nhưng là vui sướng chưa được vài giây nàng đã lại phát rầu… tại sao quần áo bên trong cũng có nhiều dây lưng vậy a…
Một lúc sau
"Nguyễn thị nữ, ngươi nói cái này gọi là áo ngực cùng quần đùi?" Dạ Mị nhìn nàng bên dưới mặc quần đùi, phía trên là áo ngực vạn phần khó hiểu. Đúng vậy, nàng thua rồi, hiện tại trên người nàng chỉ còn lại có áo ngực cùng quần đùi tự chế a.
Miên Miên căn bản là không có tâm tư giải đáp thắc mắc của hắn, bất quá nội tâm nàng đặc biệt vui sướng, may mà nàng là người thế kỷ 21, nếu không có quần đùi cùng áo ngực này thì hiện tại nàng đã sớm trần truồng trước hắn rồi.
Thấy nàng không trả lời, Dạ Mị đột nhiên cười cười, "Trẫm rất ngạc nhiên không biết hai thứ này là thứ gì ạ, nhưng là ngươi nói, trẫm trước là nên kéo phía trên… hay là phía dưới đây?” Nói xong liền cười tà ác đưa tay chạm vào đai đeo áo ngực nàng.
Giờ phút này đang ngồi chồm hổm trên mặt đất Miên Miên nghe hắn nói như vậy, nước mắt muốn trào ra, nếu như bị hắn cởi hết thì nàng còn mặt mũi nào sống trên đời nữa?
Dạ Mị liếc qua đĩnh hương bắt đầu đếm ngược "Năm, bốn, ba, hai… "
Miên Miên theo tiếng hắn nhìn về phía bàn, mồ hôi nàng đã sớm ra ướt hết tóc, ngay tại thời điểm chỉ còn có nửa móng tay mà tên xà vương biến thái vẫn không có ý định buông tha cho nàng, làm sao đây, nàng phải làm sao đây a?
"Một "
‘Bá’ một tiếng rơi xuống, Miên Miên nuốt nước miếng, hai tay dùng lực nắm lấy một góc vật cuối cùng trên người hắn mãnh liệt kéo xuống, nàng bất chấp rồi, mà hắn lúc này đột nhiên lại phát ra ánh sáng hoa lệ. Chương 34. Không phải như vậy
"Aaaaaa… tại sao lại sinh ra một con rắn nhỏ ở đây? Một khắc khi đồ lót của hắn bị nàng giật xuống, toàn bộ nhà tắm liền truyền ra tiếng la hét thất thanh như muốn tàn phá tất cả của nàng.
"Cái gì?" Dạ Mị vừa nghe nàng nói ba chữ “con rắn nhỏ” kia sắc mặt thoáng cái đen lại, vừa định lên tiếng hỏi cái tên ngu ngốc này nghĩ gì thì trên mặt đất liền truyền tới tiếng “Đông”, nàng hoa hoa lệ lệ ngất xỉu.
Một canh giờ về sau
"Tỉnh, tỉnh" Miên Miên cảm giác khuôn mặt của mình không ngừng bị lay động, rốt cục nàng mở mắt ra, đập vào mắt nàng là khuôn mặt phóng đại của Đức Công công với vẻ khó chịu, lông máy nhíu chặt lại.
"Đức Công công?” Miên Miên thấy thế vội giãy giụa từ trên giường đứng lên, nhận thấy mình đang ở trên chiếc giường quen thuộc mọi ngày liền hỏi: "Công công, ta thế nào trở về? Ngươi đến khi nào a?"
"Thế nào là thế nào, ngươi thực sự làm hại chính mình!” Đức Công công thở phì phì ở trên trán nàng, ánh mắt phi thường khinh bỉ nói: "Cho ngươi hầu hạ bệ hạ, ngươi đã mò mẫm ồn ào cái gì? Nếu không phải Nghi phi nương nương xuất hiện kịp thời cứu ngươi một mạng thì bây giờ ngươi đã là con rắn chết rồi!"
"Ách?! Chết?" Miên Miên nghe thế toàn thân khẽ run rẩy, thật sự nguy hiểm như vậy sao? Quả nhiên cung sâu như biển a...!
"Ngươi ồn ào la hét cái gì, cái gì gọi là sinh con rắn nhỏ? Ngươi sinh à?" Đức Công công căng mặt chất vấn.
Miên Miên nhìn hắn, thấy hắn nộ khí không thôi, khóe miệng có chút run rẩy yếu ớt nói: "Cái kia... Cái kia… không phải, là ta đem đồ lót của bệ hạ cởi xuống nha.” Nói đến đây, mặt nàng thoáng cái đỏ rần lên, ấp úng khong biết nên giải thích ra sao.
"Cái này cùng sinh con rắn nhỏ có quan hệ gì?" Đức Công công khó hiểu nhìn nàng.
"Sau đó... phía dưới xuất hiện một cái đầu con rắn nhỏ có lông...” Nói đến đây, toàn thân nàng thoáng cái lạnh run, thật đáng sợ…!
"Con rắn nhỏ có lông?" Đức Công công nhẹ giọng lặp lại.
"Đúng vậy, lúc ấy vừa vặn ngồi cạnh nha, ai ngờ kéo một cái… cái kia…lông xà liền xuất hiện ở trước mặt ta, ta thậm chí còn thấy nó nhúc nhích cơ!” Nàng vội vàng giải thích, hi vọng Đức Công công có thể minh bạch nàng mới không phải cố ý phạm sai lầm đâu, ai bảo tên đại mãng xà kia biến thái như vậy, dưới quần lót còn cất giấu một con rắn nhỏ!
Nghe đến đây Đức Công công lập tức hiểu được, hắn vươn tay cốc lên trán nàng một cái, "Ai ôi!!!, ngươi ngươi ngươi... Ngươi là heo sao? Cái kia gọi con rắn nhỏ à? Thời điểm ngươi tiến cung mẹ ngươi không có dạy ngươi sao?"
"Dạy ta cái gì nha?” Miên Miên khó hiểu hỏi lại lão.
"Ngươi..." Đức Công công thở phì phì duỗi tay chỉa về phía nàng, thật sự không biết nên nói thế nào với nàng, "Ma ma dạy bảo ngươi không có nói vấn đề này? Hay là ngươi ngủ trong giờ học hả? Cái đó mà gọi là rắn nhỏ à? Đây là biểu tượng nam tính của bệ hạ, con heo nhà ngươi a!” Nói xong liền vươn tay hung hăng cốc nàng một cái.
"Cái gì? Cái kia... Cái kia chính là vật nam tính?” Nghe Đức Công công nói thế, Miên Miên thoáng cái đỏ mặt, yên lặng vài giây nhìn về phía Đức Công công vẫn đang tức giận, nuốt nuốt nước miếng yếu ớt mà nói: "Đúng... Thực xin lỗi nha, ta xác thực chưa có thấy qua, còn nữa, bề ngoài vật nam tính dường như không phải cái dạng này a."
"Không phải cái dạng này? Cái kia còn có dạng gì nữa hay sao trời?"
Miên Miên nghe vậy liền nhìn về phía Đức Công công cười ngây ngốc nói, "Ách... Cái kia... Có một lần nha hoàn nhà ta cùng người làm vườn giao hoan, ta vô tình thấy qua, có thể... có thể lúc đó đứng xa nên rất mơ hồ, còn nữa, còn nữa bề ngoài không có lớn như vậy a!” Nói xong, nàng cắn chặt bờ môi nắm chặt góc áo bộ dáng xấu hổ.
Đức Công công nghe vậy mắt phóng ra hàn quang nộ khí rống lớn nói: "Ngươi là đồ ngu, cái gì là thiên tử, cái gì là dân chúng hả? Còn muốn đem con giun của bọn thường dân đến so sánh với bệ hạ? "
Đại xà vương thỉnh bò đi Đại xà vương thỉnh bò đi - Y Hinh