We are too civil to books. For a few golden sentences we will turn over and actually read a volume of four or five hundred pages.

Ralph Waldo Emerson

Download ebooks
Ebook "Đại Tỷ! Em Phải Là Của Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nhokngoc_ly
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 31 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 302 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 00:56:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16
ái Giá Của Sự Thua Cuộc.
Thấy phe mình bị lừa một cách vô cùng trắng trợn, Rain ko cam tâm.
- lần này tới lượt anh, à~ tai trái của con voi giống cái gì?
Bên mấy nàng bắt đầu chống cằm nghĩ ngợi, nó vui vẻ.
- cái quạt a!
- chắc chưa? - Rain cười đểu.
- khoan! Thảo luận nào! - Sophia kéo ba đứa kia lại bàn luận.
- giống tai phải của nó! - Nguyệt Tâm lãnh đạm đưa ra câu trả lời.
Rain trợn tròn mắt, lấp bắp.
- đúng....đúng rồi!
- Yeah! - đập tay lần nữa, nó hâm mộ. - Tâm Tâm! Cậu giỏi quá!
Nguyệt Tâm nhẹ nhàng cười làm Wind nhìn say đắm, quên luôn việc hiện giờ người ta đang là đối thủ của mình, thiếu điều chưa vỗ tay tán thưởng nữa thôi.
- cái nơi nào có đường xá mà ko có xe cộ, có nhà ở nhưng ko có người, có siêu thị công ty nhưng ko có hàng hóa,.....Là nơi nào? - lần này là Sophia hỏi.
- bản đồ! - chàng vương tử mắt ko rời khỏi latop, chỉ bâng quơ lên tiếng.
Sophia líu lưỡi, cô chỉ mới vừa đọc xong thì Andy đã có đáp án rồi à? Đúng là ko phải người mà!!!
- haha! - mấy tên kia cười thích thú, có Andy mọi chuyện sẽ càng dễ dàng.
- Con gì đập thì sống ko đập thì chết? - Wind nháy mắt.
- có con nào như vậy à? - Nguyệt Vy chống cằm suy nghĩ.
- tất nhiên là có! - Wind cười tươi rói.
- sao? Suy nghĩ ra chưa? - Rain hối thúc.
- từ từ! - nó xua tay, rối hết cả lên.
- 5....4.....3....2...1..
- được rồi! - Nguyệt Vy nhắm mắt hét lên. Cô nuốt nước bọt. - là con....con..
- con nào? - ba tên kia đồng thanh.
- con.....con muỗi! o(>﹏ - há há.. - cả đám phá lên cười làm mặt Nguyệt Vy đỏ bừng, cô ko biết đám án được ko? Chàng vương tử ngồi một bên cũng cong cong khóe miệng.
- vậy là gì????? - Nguyệt Vy bặm môi hỏi.
- con tim nha! - Wind cười giống như một con cáo chính hiệu.
- lại thắng rồi!٩(^o^)۶- ba tên đập tay ăn mừng, tiện thể gửi luôn ánh mắt khiêu khích về phía kẻ địch.
Bên kia nghiếng răng nghiếng lợi.
- được rồi, đã 2-2 rồi! Câu cuối cùng, nếu bên nào ko trả lời được thì thua!! - Sophia tuyên bố lần nữa.
- thích thì chiều! - ba chàng kia cười toe toét.
- e hèm! - nó hắng giọng. - Nếu có một que diêm trong một ngày mùa đông giá rét,bạn bước vào một căn phòng có 1 cây đèn, 1 bếp dầu, 1 bếp củi. Hỏi bạn sẽ đốt cái nào trước?
Ba tên kia rơi vào suy tư, Rain nhanh nhẹn.
- bếp dầu! Dễ cháy nhất mà.
- chắc ko? - nó cười đắc ý, lần này nhất định phải thắng!
- phải đốt que diêm trước! - chàng vương tử ung dung nói.
- anh hai! - nó trừng mắt nhìn Andy, nhìn xem, có ai mà lại bán đứng em gái mình như vậy chứ.
- ồ....vậy là đúng rồi phải ko? (¬‿¬) - Wind cười đểu cáng, anh cảm thấy trước mắt là một tương lai vô cùng sáng lạn nha!
- hừ! - nó hậm hực quay sang hướng khác, thái độ trẻ con làm cả bốn người con trai đều bật cười.
- vậy đến lượt tôi đố. - hắn nhướng mài. - Cái gì của chồng mà vợ thích cầm nhất?
Mấy cô gái ngẫm nghĩ một lúc mặt bỗng đỏ lên, cả Wind ngồi bên cạnh cũng trợn mắt nhìn hắn.
- Kyo?
- sao nào? - hắn cười giảo hoạt.
- anh...anh.... - nó lắp bắp chỉ vào mặt hắn, sao nó lại quên tính cách thật của hắn cơ chứ? Cái bản mặt lúc nào cũng tỏ ra ngây thơ vô tội, cử chỉ tao nhã ko ai bằng, kì thật hắn còn đen tối hơn cả Wind, hắn chính là hình tượng chính xác của câu nói "lưu manh giả danh trí thức!"
- trả lời được ko? - hắn xấu xa hỏi.
-....... - mấy đứa còn lại im lặng, nhìn mặt đứa nào cũng đỏ bừng là đủ hiểu trong đầu suy nghĩ đen tối ko rồi.
- cái mà vợ thích cầm nhất của chồng chính là..... - hắn cố ý kéo dài, sau đó cười thích thú trước vẻ mặt chết ko sờn của mấy đứa kia. - chính là.....tiền!
- (×̯×) - mấy đứa kia hoàn toàn câm nín, ko còn gì để nói.
- há há....thua rồi nhé? - hắn cười đểu nhìn về phía nó.
Nó nghiếng răng, căm hận nhìn hắn.
- muốn gì thì nói đi! - chết sớm chết muộn cũng phải chết, vậy thà đau một lần rồi thôi, nó hiên ngang lẫm liệt nói.
- ohhh! Có khí phách a! Ok thôi, từ nay về sau em phải xưng hô anh em với anh, còn nữa cấm trả treo biết chưa? - hắn cười tà ác, để xem lần này nó còn chối cãi được nữa ko.
Đại Tỷ! Em Phải Là Của Anh Đại Tỷ! Em Phải Là Của Anh - Nhokngoc_ly